Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thị Phương Hiền            |                 www. ninh-hoa. com

Nguyễn Thị Phương Hiền
Bút hiệu:PHƯƠNG HIỀN

 Cựu nữ sinh trường Trung học Ninh Ḥa
Trần B́nh Trọng,

 
Niên khóa: 1963-1970
.

Hiện đang sinh sống tại Sài G̣n, Việt Nam

 

 

 

 

 

 

   

 

 

PHẦN 3:

 

 

 TỪ LỤC TỈNH LÊN SÀI G̉N

Có người hỏi : "Sao mà nhớ dai thế, những chuyện xa lắc xa lơ khi c̣n rất bé?"

Xin trả lời : "Tôi cũng không biết nữa!"

Có phải những kỷ niệm ấy như nét chạm khắc vào ḷng, và tôi luôn cảm nhận sự có mặt của nó, lúc vui cũng như lúc buồn?
Hay có phải v́ tôi đă ôn đi ôn lại trong những giấc mơ?
Hay có phải kỷ niệm xưa như món nữ trang cẩm thạch càng dùng lâu càng lên nước bóng, càng quí, khiến ta không nỡ xa rời?
Hay có phải v́ cha mẹ tôi rất thường tṛ chuyện về con gái, nhắc măi những t́nh tiết mà đối với hai người là cả một trời thương nhớ?
Chắc là...v́ tất cả!

Ngày Tết theo Mẹ đi lễ và xin xăm ở LĂNG ÔNG
Từ phải qua : Bác Lâm (Mẹ của Hùng), Mẹ tôi và bác Mỵ


 NGƯỜI BẠN HỌC ĐẦU TIÊN


Năm ấy tôi đủ sáu tuổi để bước vào lớp năm bậc Tiểu học ( bây giờ gọi là lớp 1 ). Trường không xa lắm, Mẹ dẫn tôi đi bộ ra khỏi cư xá, qua mấy dăy phố, qua một bùng binh, là đến. Hôm ấy trời nắng ráo, và chắc chắn là có những đám mây trắng lững lờ trôi trên bầu trời trong xanh, như mọi buổi khai trường. Tôi vui vẻ theo Mẹ đi học. Khi tôi được cô giáo nhận vào lớp, Mẹ dặn đi dặn lại tôi phải ngoan, chăm học và nghe lời cô, Bà cho tôi năm cắc rồi yên tâm ra về.

Tôi được xếp ngồi bàn đầu tiên, sát lối đi giữa hai dăy bàn. (Từ đấy về sau, tôi luôn ngồi vị trí ấy trong lớp học). Nhờ đă biết đọc biết viết do Mẹ tôi dạy trước và qua nửa năm học trường Thánh Mẫu nên tôi thấy giờ học thoải mái và qua nhanh.

Trống đánh thùng thùng báo giờ ra chơi. Các học tṛ lớp trên ào ào tuôn ra như ong vỡ tổ. C̣n bọn tṛ mới chúng tôi bỡ ngỡ nấn ná từ từ tản ra sân. Có năm cắc Mẹ cho, tôi mua một cây cà rem sô cô la t́m đến bóng mát dưới gốc cây bàng. Bắt đầu thưởng thức cây kem, tôi ngạc nhiên khi có một tên nhóc xa lạ từ trên trời rơi xuống cũng đang hăm hở thưởng thức cây kem của tôi !?? Tôi phản đối ầm ĩ, và tên xa lạ kia vẫn thản nhiên tiếp tục mút kem. Tôi tức lắm, nhưng vẫn c̣n tỉnh táo để thấy cây kem của ḿnh đang "ốm" đi thấy rơ. Chút khôn ngoan c̣n lại cùng hương vị hấp dẫn của kem sô cô la khiến tôi chắc lưỡi : "Thôi th́ cứ ăn kem, nhóc này tính sổ sau!". Hai đứa chụm đầu thi nhau ăn, loáng một cái cây kem đă hết! Hai đứa ngớ ngẩn nh́n que kem...rồi nh́n nhau... Tôi mắng nhóc bằng đôi mắt tṛn xoe. Nhóc xin lỗi tôi bằng miệng cười toe toét c̣n dính kem trên mép. Rồi thôi...chứ biết làm sao? Vào lớp, tôi nhận ra nhóc ngồi bàn chót, nghĩa là cùng lớp với tôi!

Tan trường, tôi đi trước, nhóc theo sau, lẽo đẽo vào trong cư xá. Th́ ra nhà nhóc cũng gần nhà tôi. Sau tôi được biết, ba nhóc là Đại uư Lâm bạn với Cha tôi, cô nhóc tên Quế là bạn với cô Tuệ của tôi, em nhóc tên Thư chơi với Kim Tiến em tôi, c̣n nhóc tên Hùng...bạn học với tôi!

Trong t́nh thế ấy, tôi buộc ḷng phải nhận nhóc là...bạn thân! Chúng tôi rủ nhau đi học mỗi ngày. Cha tôi gật gù...yên tâm. C̣n Bà Nội tôi lại nh́n nhóc bằng đôi mắt h́nh viên đạn, Bà không bao giờ "tin" mấy nhóc t́ chung quanh cháu gái. Mẹ tôi lại tỏ vẻ "thương" và bênh vực nhóc. ( Cha Mẹ tôi từ trước đến giờ luôn quí mến và "dễ chịu" đối với bạn của tôi).

Chúng tôi hay căi cọ nhưng cũng làm hoà rất nhanh, cùng nhau chơi chung đủ mọi tṛ : khoèo trứng cá, hái bông trộm...chơi bi, búng thun, con quay...và cả những tṛ con gái : đánh thẻ, ô quan, nhảy ḷ c̣, nhảy dây... Nhóc chơi tṛ con gái cũng khá khéo tay, nhưng không hiểu sao cuối cùng nhóc thường là người thua và vui vẻ...chịu phạt búng tai! Và sau này, nhóc cũng chẳng thèm dành ăn với tôi nữa. Ngược lại, nhóc hay để dành bánh kẹo cho tôi và cả cóc, ổi, me chua...chắc là những thứ yêu thích của cô Quế! Nói chung, nhóc là một người bạn...không có chỗ chê!

Hai năm sau, khi Cha tôi thuyên chuyển về trường Hạ Sĩ Quan Đồng Đế th́ ba của Hùng cũng chuyển về đấy. Hai gia đ́nh lại ở gần nhau trong cư xá. Ba mẹ qua lại với nhau, cô Quế lại làm bạn với cô Tuệ, và hai chúng tôi lại cùng học cùng chơi.

Trải một thời gian dài khi gia đ́nh tôi về Ninh Hoà th́ chúng tôi chỉ gặp nhau dịp Tết. Lên đại học, tôi học Dược khoa Sài G̣n, c̣n anh học Khoa học. Anh hay đến nhà tôi chơi lắm! Sau năm 1975 th́ tôi và anh mất liên lạc...


 

Mặc chiếc áo dài đầu tiên đi Hội chợ Quang Trung

cùng với Cha Mẹ và cô Tuệ ( em của Cha )


 LẦN TRỐN HỌC ĐẦU TIÊN VÀ DUY NHẤT

Trở lại thời sáu tuổi ...

Đồng phục học sinh lớp năm trường tôi khi ấy là nam quần sọoc xanh, nữ váy xanh, áo trắng. Mẹ tôi vốn tính cẩn thận và lo xa, dẫn đến "nỗi khổ" của tôi! Mẹ sợ tôi mặc váy "lỏng lẻo" nên đă chế thêm hai dây đeo vai, phía sau c̣n thêm một dây ngang thành h́nh chữ H. Mặc vào th́ "chặt chẽ" thật, nhưng tôi rất không thích. Óc thẩm mỹ non nớt của tôi không chấp nhận kiểu dáng ấy, và nó lại "chẳng giống ai"! Nhiều lần trước khi đi học tôi cắn đứt chỉ dây đeo váy, nhưng ngay lập tức Mẹ tôi "nhanh nhẹn và khéo léo" đính lại và c̣n dỗ dành : "Xong ngay con ạ!"
Thế là...một hôm tôi quyết định không đến lớp với "trang phục không vừa ư". Nói nôm na là "trốn học". Dĩ nhiên nhóc ấy là người duy nhất hiểu "nỗi khổ tâm" của tôi nên t́nh nguyện...cùng trốn học với tôi.

Chúng tôi đi lang thang ngoài phố, đến rạp xi nê ngắm những tấm quảng cáo đầy cảnh xa lạ... Chán rồi, vào trong lồng chợ ngó nghênh những gian hàng quần áo, cả những dăy hàng chạp phô, soong chảo... đảo tới đảo lui đến khi cả hai vừa mỏi chân vừa ngại ngại trước ánh nh́n ḍ xét của các bà bán hàng... Sau cùng hai đứa dẫn nhau vào công viên, chọn một ghế đá dưới bóng mát tàng cây phượng đỏ, cùng... mơ... đến cây cà rem sô cô la hôm nào... Đến trưa, khi các tốp học sinh lác đác đi qua, th́ hai chúng tôi nhập bọn về nhà...

Đêm ấy tôi ngủ không yên. Những ngày sau tôi tránh gặp mặt Cha, v́ tuy c̣n bé nhưng tôi cũng đă biết sợ...kỷ luật nhà binh! Và từ đấy về sau, tôi đành chấp nhận đi học với cái váy có hai dây đeo.
Cũng may khi lên lớp tư, Cha đă nói với Mẹ:

- Con gái lớn rồi, em may áo cho con đẹp đẹp tí nhá!

Mẹ gật gù:

- Ừ, con bé nhà ḿnh rất ngoan. Tết này em sẽ may áo đầm cho con, và cả áo dài nữa anh ạ!

Sau này khi làm việc trong một công ty may hàng thời trang, được cho là có năng lực và được đưa lên vị trí cao, khi nâng niu những mẫu áo đẹp, đôi khi tôi lại vui vui nhớ đến những chuyện ngộ nghĩnh năm xưa, và lại nhớ Cha Mẹ vô cùng ...

 

Xem PHẦN 4

 


 

 

 

 

Sài G̣n, tháng 08 năm 2014
Nguyễn Thị Phương Hiền

 

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thị Phương Hiền           |                 www. ninh-hoa. com