Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thị Phương Hiền            |                 www. ninh-hoa. com

Nguyễn Thị Phương Hiền
Bút hiệu:PHƯƠNG HIỀN

 Cựu nữ sinh trường Trung học Ninh Ḥa
Trần B́nh Trọng,

 
Niên khóa: 1963-1970
.

Hiện đang sinh sống tại Sài G̣n, Việt Nam

 

 

 

 

 

 

   

 

 Cám ơn Mỹ Linh đă cùng chúng tôi t́m về Miền Nhớ, nơi đây em như cánh chim non bỡ ngỡ giữa vùng trời ly loạn, cất tiếng kêu thương.

 

Cám ơn tất cả các bạn đă cùng chúng tôi ghi lại và chia sẻ những hồi ức chẳng thể nào quên.

 

Cám ơn Đỗ Hồng Phước đă sát cánh bên tôi, bắc nhịp cầu giao cảm cho tôi với các bạn của em, trong đó có HOÀNG THỊ MỸ LINH.

 

Xin được giới thiệu với các bạn bài viết của MỸ LINH đă đăng trên báo VIỆT LUẬN - VIET'S HERALD, Australia ngày 23/4/2020.

 

Nguyễn Thị Phương Hiền
Tháng 5-2020

 

 

 

Tuyển Tập Miền Nhớ – Mỹ Linh

 

 

Thỉnh thoảng khi đọc những mẫu chuyện đó đây trên FaceBook về những người lính Mỹ đă tham chiến ở Việt Nam trước 1975, Mỹ Linh (ML) thường thấy thấp thoáng bóng dáng của người lính Việt Nam Cộng Ḥa trong mỗi câu chuyện. Tuy nhiên có lẽ một phần v́ tiếng Anh ḿnh c̣n yếu, một phần ML như con chim non, khi Sài G̣n sụp đổ 1975, cho nên khi đọc những câu chuyện kể ở đây, ML có cảm thấy bâng khuâng, và không thể nào mường tượng sự đau khổ cùng cực mà các anh chị đi trước phải chịu đựng.

 

Đầu tháng Giêng năm 2020, ML may mắn đến tham dự buổi ra mắt cuốn sách “Tuyển Tập Miền Nhớ” do chị Phương Hiền và chị Hồng Phước tổ chức tại Melbourne, với tham dự đông đảo của các anh chị trong hội “Đồng Hương Ninh Ḥa” đến từ Mỹ, các tiểu bang ở Úc Châu, và các thân hữu của chị Hồng Phước tại thành phố.

 “Tuyển Tập Miền Nhớ” (Miền Nhớ) được viết bởi nhiều người và được gom lại do ban biên tập gồm có: bác sĩ Lê Ánh, chị Nguyễn Thị Thanh Trí, chị Nguyễn Thị Phương Hiền, mà tác giả chính là những người lính Việt Nam Cộng Ḥa, người vợ, người con, người yêu, người thân hay người bạn...

Khóc anh, chị khóc đă nhiều
Xác anh tẩm lệ bao nhiêu cho đầy?
Đàn con đôi mắt thơ ngây
Vây quanh linh-cữu một ngày rất…”mưa”.
 (Ư Nga)

Miền Nhớ gồm 64 câu chuyện được ghi lại qua những câu chuyện trong đời của tác giả trước và sau 1975 ở Ninh Ḥa, Dục Mỹ, Khánh Hoà, Nha Trang, Tánh Linh, v.v. Miền Nhớ là lời nói, tiếng thở dài, và t́nh người trong thời loạn ly về những sự hy sinh quá lớn lao, những bi sử hào hùng của những người lính đă lặng lẽ dâng hiến cả một đời thanh xuân khi họ c̣n quá trẻ, “Chết hay c̣n sống trở về, cuộc chiến của họ đều có ư nghĩa” (Người Lính Miền Nam Qua Nhạc Trúc Phương – Lương Lệ Huyền Chiêu).

 

Tuyển tập dày 580 trang giấy này c̣n ghi lại nhiều đau thương cho người đă nằm xuống, và nỗi đau triền miên cho người c̣n ở lại.

Chiến tranh oan nghiệt đă cướp mất người bạn tôi ở tuổi thanh xuân chưa quá 23, cái tuổi mà lẽ ra đầy ắp mộng mơ và vẫn c̣n cắp sách đến trường…” (Ngàn Giọt Lệ Cho Những Anh Hùng! – Nguyễn Triệu Việt).

 

Thời gian trôi qua đă vài chục năm, nhưng h́nh ảnh những bạn bè tôi đă hy sinh trên các chiến trường ngày ấy vẫn c̣n in đậm trong kư ức…” (Một Thoáng Hoài Niệm – Cao Hoài Trí.

 Miền Nhớ c̣n là nỗi nhớ khôn nguôi những kỷ niệm vui buồn của người lính ở tiền tuyến với em gái hậu phương, hay t́nh yêu của người lính trẻ chưa kịp ngỏ lời và sẽ chẳng bao giờ có cơ hội để nói tiếng “yêu em”:

Em Là Tất Cả” bài ca anh tặng, gói sợi thương chưa kịp tỏ bao giờ, lời chưa nói nhưng t́nh ai đă ngỏ…,” và rồi để bây giờ chỉ là “ngày tháng mênh mông xa vời vẫn nhớ, người đi rồi sao kư ức c̣n đây!?...” (Kư Ức Ơi! Măi Là Nỗi Nhớ – Hải Lộc).

 

“Miền Nhớ” là những h́nh ảnh đậm nét của bông hồng thời ly loạn, là nỗi nhớ chất ngất của người góa phụ thời chinh chiến: “Anh nằm xuống một mùa mưa, đất đỏ, bỏ em một ḿnh gian khó chông gai, mỗi lần mưa em lại thấy anh về, cùng em bước ḷng tái tê thương nhớ!...” (Miền Nhớ Trong Tôi – Diệu Hạnh).

 

Chị Hồng Phước đă “T́m Về Tánh Linh” để hồi tưởng những kỷ niệm thời thơ ấu với giáo đường năm xưa, với người cha kính yêu (Quận Trưởng cuối cùng của Tánh Linh), và để rồi ngậm ngùi thương nhớ: “Những người muôn năm cũ, hồn ở đâu bây giờ?... (Vũ Đ́nh Liên)

Chị Lưong Lệ Thanh Nga không ngăn được cảm xúc nghẹn ngào mỗi khi nhớ lại cảnh ‘Đi Thăm Ba Ngày Tết’: “Dù thời gian mấy mươi năm đă trôi qua, nhưng tôi không bao giờ quên được những h́nh ảnh ngày xưa đó, khi ba c̣n ở trong trại cải tạo đầy buồn đau và đói khổ.

 

Miền Nhớ c̣n là một vùng trời đầy ắp kỷ niệm tuổi học tṛ và không khỏi bồi hồi trở về thăm chốn xưa khi mái tóc giờ đă đượm màu phong sương: “Tôi trở lại đoạn đường xưa tới lớp, tuổi sáu mươi năm tháng hững hờ trôi…”; “Tôi run rẩy bước lên cầu thang vắng, hành lang xưa hun hút bóng thân gầy.” (Mùa Hè Thanh B́nh - Trần Hà Thanh)

 

Miền Nhớ là nỗi nhớ quắt quay của người chiến sĩ oai hùng năm xưa, và giờ đây chỉ là ngậm ngùi, tiếc nuối của một thời đă qua: “Rũ cánh phi bào tôi rưng rưng khóc, thôi từ đây giă biệt cánh chim bay, mây trắng ơi chao nghiêng cánh chia tay, xin gởi hết từ đây bao kỉ niệm.” (Thời Rũ Áo – Hiếu Anh).

 

Tuyển Tập Miền Nhớ được ấn loát nhưng không để bày bán, mà chỉ dành để tặng với mong ước “dư âm của những ngày tháng bi hùng ấy vẫn vang vọng măi trong tâm tưởng của những người ở lại, và sẽ từ thế hệ này cứ truyền tiếp, truyền tiếp đến mai sau…” và để những hy sinh mất mát của người lính Miền Nam Việt Nam và nước mắt đau thương của người thân yêu sẽ không bao giờ đi vào quên lăng…

 

Trên đường lái xe về nhà, đường phố Melbourne buồn buồn như t́nh cảm chuyển mùa, các cây gum trees bên vệ đường như than thở bơ vơ, những tia sáng ban mai cũng lịm tắt theo nỗi buồn lâng lâng trong ḷng ḿnh. Nh́n lên cao những đám mây bàng bạc lang thang không bến bờ, tự dưng ML thấy ḷng ḿnh sao lạc lơng chơ vơ… May thay nỗi trống trải da diết của thiên nhiên và tâm hồn ML đang được “Miền Nhớ” che đầy… H́nh như trời sắp mưa th́ phải!

 

 

Đầu tháng 5-2020

Phương Hiền

 

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thị Phương Hiền           |                 www. ninh-hoa. com