Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thị Phương Hiền            |                 www. ninh-hoa. com

Nguyễn Thị Phương Hiền
Bút hiệu:PHƯƠNG HIỀN

 Cựu nữ sinh trường Trung học Ninh Ḥa
Trần B́nh Trọng,

 
Niên khóa: 1963-1970
.

Hiện đang sinh sống tại Sài G̣n, Việt Nam

 

 

 

 

 

 

 

   

 

Tôi yêu Ninh Hoà lắm! Sao vậy nhỉ? Nhiều lần tôi tự hỏi và tự trả lời, cũng không chắc đúng! V́ đấy là nơi tôi trải qua thời thơ ấu hạnh phúc? Đấy là nơi tôi có những người bạn tốt? Đấy là nơi có ngôi trường Trần B́nh Trọng tôi rất yêu thương? Hay v́ đấy là đường ṃn cảm xúc tôi đă quen đi? Có lẽ v́ tất cả.

 

Cũng như có lần một người bạn mấy mươi năm mới gặp lại, mà tôi cũng chẳng nhớ ra ngày xưa đă là bạn với anh thế nào. Vậy mà chúng tôi đă rất dễ dàng và mau chóng thân nhau. Anh hỏi, sao vậy nhỉ? Tôi ngẫm nghĩ và đă vừa cười vừa nói với anh một lư do đơn giản: “V́ anh là người Ninh Hoà, đă được 6 điểm, lại là học sinh Trần B́nh Trọng, cho anh thêm 2 điểm nữa, chỉ cần chút chân thành là anh được 9 điểm rồi!”. Nói nghe như đùa, mà đúng là vậy!

 

Đọc bài viết của anh Nguyễn Xuân Thiện vừa post lên Facebook sau chuyến đi dự buổi họp lớp của chúng tôi cuối tháng 6 vừa qua, tôi nghĩ cảm xúc của ḿnh không phải là cá biệt. Và tôi hănh diện Ninh Hoà của tôi sao đáng yêu đến thế!

 

Xin trích đăng bài viết của anh:

 

Tôi yêu Ninh Hoà cho dù nơi đây không phải quê hương cũng không phải nơi tôi làm việc mà tôi chỉ là lữ khách. Tôi yêu Ninh Hoà v́ đây là miền đất hứa: trù phú và thơ mộng? Không, tôi yêu cái t́nh người thắm đẫm trên miền đất đầy nắng gió này mà thôi.

 

Lần đầu tôi đến Ninh Hoà - vào cuối tháng 6 của 3 năm trước theo các cô chú cựu học sinh trường Trung học Trần B́nh Trọng (NK 1963 - 1970) về họp mặt lần 19. Tôi không quên nét rạng rỡ, vui mừng trên những gương mặt in hằn dấu vết thời gian khi các cô chú đón chúng tôi ở phi trường Cam Ranh.

 

Trên xe đưa chúng tôi về Ninh Hoà, mọi người tíu tít chuyện tṛ rôm rả thăm hỏi nhau. Tôi rất thích thú khi được nghe lại giọng nói của dân miền nam trung bộ: nó trọ trẹ, mộc mạc chân chất nhưng đậm đà như hương vị nước mắm cá nục quê hương miền trung, mà như quên đoạn đường xa gần trăm cây số về Dốc Lết. Đoạn đường như mỗi lúc ngắn dần nhưng không khí rộn ră trên xe không hề giảm đi chút nào. Tôi chỉ im lặng mà nghe chuyện, nghe nhạc hay nh́n cảnh bên đường. Tôi đang nghe Phương Hồng Quế với Giờ Này Anh Ở Đâu trùng hợp khi xe chạy ngang Đồng Đế. Qua đèo Rọ Tượng, ngang "xóm Việt kiều", ḷng thấy nao nao nhớ lại quá khứ oanh liệt của cha, chú tôi và những người cùng thế hệ, cũng như nỗi ám ảnh đến hăi hùng của đoàn người vượt biển trong chuyến hành tŕnh t́m tự do.

 

Xe đến chợ Dinh, tôi nhớ câu hát ru mẹ tôi ngâm nga ngày nào. Thăm chợ và ăn bánh bèo đặc sản, ḷng lâng lâng dù tôi biết chợ Dinh của Ninh Hoà không phải trong câu hát, nhưng kệ miễn có tên Chợ Dinh là được, v́ bất chợt tôi nhớ mẹ tôi thật hiền từ, dịu dàng và trang đài mỗi khi cất lên tiếng hát mang âm hưởng dâu bể đầy oan khiên do cuộc đổi đời vàng phai đá nát.

 

"Ru em cho thét cho mùi

Để mẹ đi chợ mua vôi ăn trầu

Mua vôi Chợ Quán Chợ Cầu

Mua cau Nam Phổ, mua trầu Chợ Dinh

Chợ Dinh bán áo con trai

Triều Sơn bán nón, Mậu Tài bán kim"

 

Buổi tối, chúng tôi được đăi những món ăn đặc sản do các cô chú tự nấu. Đến hôm sau là buổi họp mặt chính thức. Những gương mặt già nua, khắc khổ bỗng nhiên biến mất thay vào đó là nét trẻ trung, hồn nhiên như thuở học tṛ. Thầy xưa bạn cũ tṛ chuyện hàn huyên, hát ca vui vẻ. Tôi vui trong niềm vui của họ, vui đến nỗi phải ganh tị v́ tôi cũng ra trường 1/4 thế kỷ mà chúng tôi chưa có lần họp lớp nào ra tṛ.

 Tối đến chúng tôi kéo nhau ra băi biển sinh hoạt, quây quần bên ánh lửa, tập yoga rồi xem chị Phương Hiền và cô giáo Hương múa quạt. Hát ca không biết chán, xúm lại đùm túm bên nhau chuyện tṛ. Nh́n ra khơi xa ngắm Quan Âm Bồ Tát ngả lưng trên mặt biển để nghe tiếng sóng thét gào hoà lẫn tiếng đời ai oán lầm than trong cơi nhân gian mà cứu độ chúng sinh. Xa xa nữa là ánh đèn sáng rực của nhà máy đóng tàu, vẫn không làm mờ đi ánh sáng chớp tắt của các thuyền câu...

 

Sáng hôm sau dậy sớm đón những tia nắng đầu tiên trên biển Ḥn Khói và vũ điệu đẹp đến mê hồn của cô giáo Hương và chị Phương Hiền đang “feeling” trước biển, khiến tôi có cảm giác lạc vào cơi bồng lai tiên cảnh như Lưu – Nguyễn thuở xưa.

 

Trời sáng hẳn, chúng tôi tắm biển… Hoà với sóng, gương mặt mọi người đầy nước, cả tôi cũng vậy, vài giọt chảy vào miệng mằn mặn, tôi mơ hồ không phân biệt được nước biển hay nước mắt chia tay!

 

Ngày cuối của chuyến đi, vui đó, cười đó nhưng xen chút ngậm ngùi v́ đă đến phút xa nhau, chỉ c̣n mươi người ở lại để cùng chúng tôi ra phi trường Cam Ranh.

 

Trước khi rời Ninh Hoà, đoàn chúng tôi đến nghĩa trang Ḥn Rọ viếng mộ chào từ giă những người bạn đă về đất buông xuôi, để lại bao người thương mà độc hành vào cơi thiên thu. Nơi đây, anh Nguyễn Sương thể theo lời yêu cầu của chị Phương Hiền đệm ghi ta cho chị và chị Khánh Phân, Hà Ngưu hát tặng người nằm kia bản nhạc Bóng Người Cùng Thôn:

           

     Nhớ mái tranh xưa đầm ấm

     Ghi biết bao nhiêu niềm thương

      Nhớ bóng trăng soi đầu xóm

      Nhớ câu ca đầu thôn khắc ghi cơi ḷng

      Gió mát trăng thanh đẹp quá

      Reo biết bao nhiêu vần thơ

      Muốn nói lên muôn ngàn ư

      Hát lên muôn bài ca những khi chiều mơ...

 

                                                         ( Y Vân )

 

Trong khung cảnh này, bên những người bạn thân thiết nhất của chị Phương Hiền, những người c̣n đây hay đă đi xa mất rồi, tôi mới hiểu được cảm xúc của chị mỗi khi hát khúc nhạc đồng quê, sao chị cứ rưng rưng ánh mắt... “Nhớ măi câu ca chiều ấy, êm ái như trong chiều nay…”

 

Sau đó mọi người ra tận Cam Ranh tiễn chúng tôi về Sài G̣n, cũng chan ḥa t́nh cảm như hôm đón chúng tôi. Máy bay cất cánh, tôi c̣n kịp nh́n nhà Ḍng Citeaux Lập Định – Đan viện Mỹ Ca hoang tàn mờ dần, ch́m lẫn trong bóng hoàng hôn.

 

Thế đấy, cái t́nh người vẫn nồng nàn cho dù mỗi năm mỗi vắng vài thành viên, th́ làm sao tôi không yêu cho được!

 

Năm nay cũng thế, tôi bệnh nằm nhà thương hơn 20 ngày tưởng không đi được chuyến này. Gặp tôi ở sân bay, anh Vơ Sa mừng rỡ hỏi tôi đă thật khoẻ chưa? Tôi thật cảm động trước sự quan tâm dành cho ḿnh.

 

Tôi càng yêu Ninh Ḥa: một thung lũng của nắng, của gió, của những cơn mưa dầm ḥa quyện giữa thiên nhiên, một vùng đất ngọt lịm giọt nắng vàng. Mỗi lần về Ninh Hoà tâm hồn tôi nhẹ nhàng thư thái. Hè năm nay cũng vậy, tôi trở lại và chia tay Ninh Hoà trong cảm giác ngọt ngào xâm chiếm hồn tôi khi xe chầm chậm trên cầu sông Dinh hay khi băng qua cánh đồng lúa xanh ŕ đương th́ con gái. Tôi khoan khoái hạ kính xe, đưa mặt ra ngoài, mặc gió lùa để hít đầy lồng ngực ngọn gió hương đồng cỏ nội -  làn hương của cây cỏ, bụi tre, ruộng lúa... của đất trời.

 

Tạm biệt Ninh Hoà, hẹn cuối tháng 6 năm sau trở lại, để đón nhận mối chân t́nh của những người chỉ biết thương nhau và thương măi, cho dẫu thời gian có in hằn hay ngày sau có ra sao đi nữa th́ sông kia vẫn chảy về với biển.”

        

 

                                  Ninh Hoà, tháng 6-2017

                                   NGUYỄN XUÂN THIỆN

 

Tốt nghiệp Đại học Sư phạm Âm nhạc – Nhạc viện Sài G̣n.

Làm việc tại trường Trung học Châu Thành, Bến Tre và Trung tâm Đào tạo KIMI Sài G̣n.

     

 

 

 

 

Sài G̣n, tháng 07 năm 2017
Nguyễn Thị Phương Hiền

 

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thị Phương Hiền           |                 www. ninh-hoa. com