Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thị Phương Hiền            |                 www. ninh-hoa. com

Nguyễn Thị Phương Hiền
Bút hiệu:PHƯƠNG HIỀN

 Cựu nữ sinh trường Trung học Ninh Ḥa
Trần B́nh Trọng,

 
Niên khóa: 1963-1970
.

Hiện đang sinh sống tại Sài G̣n, Việt Nam

 

 

 

 

 

 

 

   

 

PHẦN 4:

 

Về họp bạn chỉ được mấy ngày, hôm nay đă là ngày cuối. Sáng sớm Thanh Mận đến rủ:
- Đi uống cà phê "Gà Đen" nghen!
- Ủa, cà phê Gà Đen nào cà? Có phải ở trên núi Ổ Gà?
Mô tả một chập ... À th́ ra cà phê "Garden". Khung cảnh cũng vui vui, nhưng chúng tôi không nhẩn nha lâu. Ai cũng nóng ḷng về thăm trường cũ ...


 ... Trường xưa đấy bồi hồi ta nhớ
 Ngày đầu tiên vào lớp Thất hai
 Áo dài mới quyện bay trong gió
 Nhẹ nhàng đi những bước chân nai ...

 

" Trường tôi từ ngày ấy dường như chẳng thay đổi bao nhiêu! ", lần nào về thăm lại trường Trần B́nh Trọng tôi cũng có cảm giác như thế. Ngôi trường như c̣n mới nguyên trong buổi sáng khai trường đầu tháng chín năm 1963.

C̣n bây giờ đang là tháng sáu, năm mươi năm sau ...

Trường đang nghỉ hè, cổng khép kín, bác Cai trường đâu sao chẳng thấy! Chúng tôi c̣n đang lúng túng định ... leo tường vào, may quá anh Nguyễn Ái đă liên lạc được với thầy Hiệu trưởng Đoàn Minh Yến. Trong khi chờ thầy Yến, chúng tôi cùng nhau chụp tấm ảnh kỷ niệm trước cổng trường.

Từ phải qua:

Nguyễn Ái, Hoàng Lan, Vơ Sa, Thu Thủy, Phương Hiền,
cô Lê Thị Đào, Tuyết Hồng.

Có mấy vị học sinh lớp dưới sốt ruột quá đă đu theo cành phượng nhảy rào:

Phương Liên, Phương Anh

Giữa sân trường vắng lặng, nghe tiếng ve râm ran như kể lể chuyện xưa, chúng tôi theo dấu cũ thơ thẩn đi t́m ...


 Phượng đỏ rộn ràng cười trong nắng
 Hàng dương nghiêng thả bóng theo mây ...

Và cũng như thuở ấy, các cô bạn hay đặt những câu hỏi cắc cớ chẳng biết trả lời sao!

Hoàng Lan và Phương Hiền trong tiểu phẩm
" GIỮA SÂN TRƯỜNG"

- Ủa đi với ta mà mi ngó đâu đâu dị?
- Ờ ta đang ngóng sư huynh ta.
- Sư huynh nào nữa đây! Mau kể ta nghe!
- Tức cười mi quá, ngu ǵ kể! Thôi lo gặm bàng đi, tội nghiệp mấy chàng hái bàng cho tụi ḿnh vất vả lắm đó.
- Chớ không phải mấy chàng lụm dưới đất sao?
- Mi cứ vậy không hà, chỉ giỏi nói ác cho người ta.
- Thôi kệ, có mấy trái bàng buồn buồn gặm chơi là ngon rồi!

Tiểu phẩm ấy làm tôi nhớ lại một kỷ niệm cũng tại sân trường cách đây mới ... mười tám năm. Hè 1995 tôi dẫn con gái đầu ḷng là Xiêm - Thái Hà Phương vừa thi đậu Tú tài về thăm trường cũ của mẹ. Con gái tôi đă hỏi:
- Mẹ ơi, khi c̣n đi học có ai thích mẹ và mẹ có thích ai không?
- Chắc cũng có người thích mẹ nhưng mẹ không để ư, v́ hồi ấy mẹ chỉ ... lo học thôi.

Phương Hiền và con gái năm 1995

Một cánh bướm xinh xinh lượn trong nắng vàng ... Tôi nghe tiếng Uyển Lan cười khúc khích:
- Người ấy ai chẳng biết! Chàng ta rất yêu hoa cúc và mến lá sân trường:


 ... Áo nàng vàng tôi về yêu hoa cúc
 Áo nàng xanh tôi mến lá sân trường
 Sợ thư t́nh không đủ nghĩa yêu đương
 Tôi thay mực cho vừa màu áo tím ...


 ( thơ Nguyên Sa )


Vài cánh phượng khô la đà theo gió đuổi theo cánh bướm tinh nghịch đang chập chờn rung cánh về phía sân sau trường. Tôi bồi hồi nhớ lại quăng thời gian học đệ tam, đệ nhị, lớp ban C chúng tôi "đóng đô" ở pḥng nhỏ phía sau.

Sân sau trường - năm 1992

 

Sân sau trường - Mùa Phượng vĩ 2008

Nơi đây ... những buổi sáng đi học sớm, lớp vắng chỉ có hai người, cười cười chào nhau một chút rồi ... giả bộ ngó lơ. Một chập quên, lại cười cười chào nhau thêm chút nữa, rồi lại tiếp tục ngó lơ ...

Nơi đây ... thỉnh thoảng có ai đó để quên thư trong ngăn bàn người khác, lại c̣n cẩn thận tái bút: "Đừng đưa mấy nhỏ bạn xem nha!".

Nơi đây ... có người hay mượn sách, và khi trả lần nào cũng "đền đáp" bằng vài cánh hoa Ngọc lan thơm ngát ...

Nơi đây ... tôi đă tập làm thơ.
Và chính nơi đây ... tôi đă sống quăng đời tươi đẹp nhất!

Bích Ngọc và Phương Hiền - Băi cỏ sau trường năm 1967

Trời về chiều, chúng tôi giă từ mái trường thân thương, đi Nha Trang để đáp tàu lửa về Sài G̣n. Đưa tiễn nhau ở sân ga, ḷng tôi nao nao một cảm giác khó tả! Biết rằng chuyến đưa tiễn này không có ǵ phải buồn, v́ nay mai chúng tôi lại gặp nhau, nhưng có phải khung cảnh sân ga luôn gợi cho ta niềm tiếc nuối!

Chuyến xe lửa tốc hành Nha Trang - Sài G̣n tối nay thưa khách. Thanh Mận, anh Vơ Sa, anh chị Nguyễn Ái lưu luyến đến giây phút cuối. H́nh ảnh ấy đă được Kim Tiến em tôi ghi lại trong tấm ảnh kỷ niệm độc đáo:

 

Anh Vơ Sa và Thu Thủy, cô Lê Thị Đào,
Phương Hiền, Hoàng Lan

Cứ như là:

 Vẫy tay, vẫy tay chào nhau
 Một lần đầu và một lần cuối
 Vẫy tay, vẫy tay chào nhau
 Một lần cuối và trọn cuộc đời ...


 ( nhạc Lê Minh Bằng )

Các bạn c̣n dành cho chúng tôi sự bất ngờ phút chót: Vài phút trước khi tàu khởi hành, các bạn đă nhảy lên toa "tận tay" đưa tiễn. "Bắt tay sao mà lâu thế, c̣i tàu đă hú rồi ḱa!". Tàu từ từ lăn bánh, bóng các bạn lui lại phía sau, mờ dần rồi khuất hẳn.

Trên toa tàu chúng tôi hào hứng nhắc lại những kỷ niệm vui mấy ngày qua: chuyến đi biển vịnh Vân Phong, chuyến đi Dục Mỹ t́m lại suối nước nóng, viếng thăm chùa Viên Ngộ và tịnh xá Ngọc Hải, cùng nhau đi chợ Dinh ... Vui nhất là ngày họp bạn ở cà phê sân vườn Hoa Lan, và cảm xúc nhất là lúc trở về trường cũ! Câu chuyện nguội dần, mọi người thiu thiu đi vào giấc ngủ ...

C̣n tôi, thao thức măi ... Tôi nhớ trường, nhớ thầy nhớ bạn ... nhớ những ngày c̣n thơ trong ṿng tay tŕu mến của ba mẹ, nhớ quăng đời vô tư ngày hai buổi đến trường ... Ôi nhớ quá đi thôi!

 Sao nhớ quá mái trường ngày ấy!
 Năm mươi năm như chớp mắt qua
 Dù có xa ḷng thương biết mấy
 Những tháng ngày đẹp nhất đời ta ...



 ( HẸN GẶP LẠI TRÊN NHỮNG SÂN GA KẾ TIẾP )

 


 

HẾT

 


 

 

 

 

 Viết xong tháng 12 năm 2013
Nguyễn Thị Phương Hiền

 

 

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thị Phương Hiền           |                 www. ninh-hoa. com