Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thị Phương Hiền            |                 www. ninh-hoa. com

Nguyễn Thị Phương Hiền
Bút hiệu:PHƯƠNG HIỀN

 Cựu nữ sinh trường Trung học Ninh Ḥa
Trần B́nh Trọng,

 
Niên khóa: 1963-1970
.

Hiện đang sinh sống tại Sài G̣n, Việt Nam

 

 

 

 

 

 

   

 

PHẦN 2:


Ngày hôm sau, 29-6-2013, chúng tôi hớn hở rủ nhau dự buổi họp mặt Liên lớp cựu học sinh Trần B́nh Trọng NK 63-70 và các đồng môn. Đây là lần họp mặt thứ 18 và cũng là kỷ niệm 50 năm đánh dấu bước chân đầu tiên chúng tôi vào trường trung học. Năm nay chúng tôi gặp nhau tại nhà hàng Hoa Lan, gần ngă tư Mỹ Lệ, phường Ninh Hiệp, thị xă Ninh Ḥa.

 

Hoàng Lan, Phương Hiền, cô Lê Thị Đào, Thu Thủy,
Vơ Sa, Vơ Lâm Phi

Khoảng 8 giờ các bạn đă tề tựu đông đủ. Liên lớp và bè bạn, hơn 120 người gặp nhau tay bắt mặt mừng. Ngoài các bạn sinh sống ở Ninh Hoà-Dục Mỹ, c̣n có các bạn từ phương xa nhiều năm liền đúng hẹn về đây. Từ Sài G̣n có cô Lê Thị Đào, các bạn Thu Thủy, Tuyết Hồng, Hoàng Lan, Phương Hiền, Lê Lầu, Hồ Ngọc Minh, Dương Công Minh... Từ Vạn Ninh có Trần Kim Vân, Nguyễn Phúc Vinh... Từ Phú Yên có Nguyễn Thị Kệ... Từ Nha Trang có Nguyễn thị Sinh, Đoàn Công Nghị, Vơ Lâm Phi, Bùi Ráng... Từ Mỹ về có anh Trần Thiện Phước. Xin nói thêm, ngoài các anh chị em " trong nhà ", Liên lớp chúng tôi c̣n được các " anh rể và chị dâu " rất quư mến và từ lâu đă kết bạn với nhau. Đặc biệt có hai anh rể thuộc hàng " đại sư huynh ": anh Từ Ḥa Nhứt ( ông xă chị Vũ Thị Nga ), và anh Nguyễn Văn Thuần ( ông xă chị Nguyễn Thị Lài ). Hai anh là cựu học sinh Trần B́nh Trọng niên khóa thứ nhất 59-63, đă nhiều lần cùng họp mặt với chúng tôi, vui tính và hát hay, rất được mến mộ.

À đây, cô Hồ thị Bạch Liên đến rồi, cô giáo ngày xưa dạy môn Vạn vật, " có cặp mắt kính đen để hù dọa các em trong giờ kiểm tra viết ", như cô hay nói đùa. Vừa mới đến cô đă trêu: " Các em vui quá phải không, như ngày nào được thông báo nghỉ giờ thầy cô vắng? ".

Và thầy Phạm Vinh cũng đă đến! Dáng thầy cao cao, rất trí thức và phong độ, trông khoẻ và trẻ hơn tuổi nhiều. Thầy dậy môn Anh văn năm chúng tôi học đệ nhị và đệ nhất. Hiện nay thầy sinh sống ở thành phố Nha Trang.

Cô Bạch Liên, thầy Phạm Vinh và cô Lê Thị Đào bồi hồi xúc động trong giây phút tái ngộ sau hơn 30 năm xa cách. Khi cô Đào về Ninh Ḥa dạy môn Việt văn th́ Liên lớp chúng tôi đă ra khỏi trường, nhưng cuộc đời đă cho chúng tôi cơ hội tốt đẹp được gặp nhau gần mười năm trước tại SG, và cô như người chị cả cùng chia sẻ vui buồn với nhóm chúng tôi.

 

Cô Bạch Liên, cô Lê Thị Đào, thầy Phạm Vinh


 

Thầy Phạm Vinh

Chúng tôi hơi buồn khi năm nay vắng các thầy Vơ Hữu Hạ, Phan Bom, Nguyễn Khoa Thanh... Các thầy cô tuổi hạc đă cao, được gặp người hàng năm là niềm hạnh phúc và may mắn cho chúng em!

9 giờ - Chúng tôi mời thầy cô và các bạn vào hội trường. Anh Nguyễn Ái, trưởng Ban liên lạc của Liên lớp, nói lời mở đầu về sinh hoạt lớp năm vừa qua và các dự định cho năm nay. Anh Lê Lầu giới thiệu kỷ yếu lớp tập 2 và tặng quà lưu niệm cho các thầy cô. Tiếp theo là phần phát biểu của thầy Phạm Vinh, cô Bạch Liên và cô Lê Thị Đào.

Chúng tôi xúc động nghe thầy Vinh tâm sự: " Khi nhận nhiệm sở về trường Trung học Ninh Ḥa năm 1968, tại một quận lỵ xa xôi, thầy tưởng đời ḿnh đi vào " ngơ hẹp ", nhưng không ngờ nơi đây đă cho thầy rất nhiều kỷ niệm đẹp, và rất nhiều an ủi lúc tuổi già. Đây chính là ngôi trường thầy yêu quư nhất! ".

Cô Bạch Liên đứng lên cười vui với học tṛ trong tiếng vỗ tay hoan nghênh của mọi người. Năm nay cô ngoài 70 tuổi, vẫn khỏe mạnh, phong cách thư thái, thân tâm thường lạc, cô khuyên: "Các em nên sống biết chia xẻ, thể hiện ḷng từ bi, làm lành lánh dữ ". Thật đúng là CÔ GIÁO CỦA CHÚNG EM.

Cả hội trường bồi hồi cảm xúc, khi cô Lê Thị Đào trong tà áo dài đằm thắm, với chất giọng truyền cảm, đọc như ngâm bài thơ cô đă sáng tác để tặng chúng tôi:

 ... Tôi lại trở về đây...
 Được gặp bạn, gặp tṛ...
 Qua năm tháng có kẻ c̣n, người mất
 Nhưng trong tôi không thiếu một dáng h́nh...
 Vẫn hiện hữu, sáng ngời bao kỷ niệm
 Thuở bên nhau đầm ấm tâm t́nh
 Tay trong tay xiết chặt t́nh thân.
 Vẫn c̣n đó... Em ơi!... C̣n đủ cả...
 Chiếc cầu... ḍng sông... và những kẻ đă ra đi...
 Lưu giữ măi trong tâm người ở lại!
 Cho tôi được trở về...
 Vẫn măi được trở về...
 Với Ninh Ḥa
 Phố huyện nhỏ thân thương!...

Riêng tôi hân hạnh được sự chỉ định của thầy Nguyễn Khoa Thanh, lên diễn đàn đọc cho các bạn cùng nghe lá thư của thầy viết từ Massachusetts:

 "... Các cô cậu học tṛ bé bỏng của ta!
Mấy chục năm trời mới gặp lại nhau... Năm nảo năm nào các em c̣n là các cô bé, cậu bé ngây thơ mới đệ thất đệ lục, hồn nhiên tung tăng như những cánh chim non vừa rời tổ, mà giờ đây các em đều đă trên dưới tuổi 60, công thành danh toại, con cháu đề huề... Nh́n các em, thầy nao nao nhớ, vào một lúc thật xa xưa, ta đă cùng các em dưới một mái trường đầy thân thương và tràn ắp kỷ niệm... C̣n thầy ư, lúc đó thầy mới chỉ là một chàng trai vừa bước vào đời, đầy mộng ước và ḷng hăng say nghề nghiệp. Thế mà giờ đây, là một ông lăo tha hương đất khách, ngồi buồn một ḿnh trong ngôi nhà nhỏ, nh́n tuyết rơi mà thương nhớ bâng khuâng!

 ... Ta buồn ta nhớ các em ta
 Những " học tṛ xưa " ở quê nhà
 Nhớ lắm, những ngày ḿnh họp mặt
 Tháng sáu hàng năm ở Ninh Ḥa..."


Theo lời dặn của thầy, chị Liên Ngọc Ánh đă hát tặng thầy cô và các bạn bản nhạc Trường cũ t́nh xưa:
 ... Bâng khuâng đợi chờ người sao chẳng đến?
 Hỏi lá hỏi hoa chỉ thấy im ĺm
 Cây dương đầu trường c̣n khắc hàng tên
 Hoa leo phũ phàng đan kín
 Tiếng ve ru nghe gợi buồn thêm...


Những t́nh cảm tŕu mến của thầy cô, những hồi ức ngọt ngào thời mới lớn... Bao kỷ niệm xưa như sống lại trong tiếng hát thiết tha của Thu Thủy với Nỗi buồn hoa phượng, và niềm tiếc nuối bùi ngùi của cô Lương Lệ Huyền Chiêu khi nhớ ngày xưa... Hoa trắng thôi cài trên áo tím...

 


 

Hai chị Trương Thị Ty và Đoàn Thị Kỉnh

Trong tiệc liên hoan tiếp theo, chúng tôi tíu tít chuyện tṛ, tranh nhau kể lại những kỷ niệm hồn nhiên thời cắp sách... Các chị Tô Thị Nhỏ, Trương Thị Ty, Lưu Thị Nhiên, Trần Thị Cụt, Đoàn Thị Kỉnh, Nguyễn Thị Trợ, Mai Hưng Hồng, Trương Thị Kẻo, Nguyễn Thị Ngọc Hương... tuy học cùng lớp với tôi nhưng lớn hơn tôi 3, 4 tuổi nên đă thương tôi như đứa em nhỏ, từ khi c̣n đi học và đến bây giờ vẫn thương như vậy... Sau năm 1975, các chị vừa bước chân vào đời, ở thôn quê, biết bao gian nan vất vả, nhưng đă cố gắng nuôi dạy được các con ăn học nên người, tôi thấy cảm phục và thương các chị. Mà dường như ở quê ḿnh, các chị đều chân chất, đảm đang như thế cả!

 

Từ phải: Nguyễn Ái, Hoàng Lan, Vơ Sa, Thu Thủy, Phương Hiền,
cô Lê Thị Đào, Tuyết Hồng, Bùi Ráng

Lớp tôi có mấy anh bạn mất lâu rồi, nhưng các chị ( bạn đời của anh ) vẫn theo nếp cũ, ngày xưa theo các anh đi họp lớp, bây giờ các anh không c̣n, các chị vẫn đi họp lớp...thay anh! Đấy là các chị Hàng Thái Nguyên, Nguyễn Bảy, Huỳnh Thị, Huỳnh Lơm, Hàng Hải Nguyên, Cao Sa... Khi tôi đưa các chị xem cuốn album thời đi học, chị Hàng Thái Nguyên đă nhận ra anh, năm ấy 16 tuổi. Ánh mắt chị xao xuyến rưng rưng... Tôi biết chị đang bồi hồi nhớ đến anh: " Chị thích tấm ảnh này phải không, em tặng chị nha!". Chị nắm chặt tay tôi: " Em à, anh đă đi lâu rồi, nhưng trong ḷng chị anh vẫn như xưa. Chị rất mong đến ngày họp lớp, chị được gặp bạn học của anh, cảm giác như anh đang bên chị, đang vui đùa với chị và các bạn. Mỗi năm chị em ḿnh lại gặp nhau nghe em! ".

 

Liên lớp chúng tôi thân thương như một gia đ́nh. Quen biết nhau từ lớp luyện thi đệ thất ở trường Đức Trí xóm Rượu, rồi cùng bước chân vào trường Trung học Trần B́nh Trọng một ngày đẹp trời cách đây 50 năm - tháng 9 năm 1963. Bảy năm cùng nhau đèn sách, cùng chung biết bao kỷ niệm tuổi thơ... Những buổi sáng thứ hai xếp hàng chào cờ ở sân trường, lả lướt tà áo nữ sinh xanh thắm màu hy vọng bên các nam sinh đồng phục trắng tinh khôi... Những ngày cắm trại cuối năm với các tṛ thi xe đạp chậm, thi đi nhanh miệng ngậm muỗng có quả trứng, nhảy bao bố đôi... Những màn tŕnh diễn văn nghệ...hợp ca Ly rượu mừng với tiếng đàn guitar của anh Vơ Lâm Phi, Một thuở yêu đàn với giọng hát trong trẻo của Lâm Ái Liên, vở múa Ḥn Vọng phu với sự hướng dẫn của thầy Nguyễn Khoa Thanh, vở múa Trăng Mường Luông với ḷng nhiệt thành " truyền nghề" của chị Phương Phi Phụng và các chị lớp trên... Rồi những lần đi chơi chùa Xuân Tự ở Vạn Ninh, tịnh xá Ngọc Hải gần đèo Rọ Tượng, suối Đá ở Dục Mỹ... Có khi rủ nhau đi tắm biển Ḥn Khói, tắm đập Bảy Xă hay lên núi Sầm hóng mát... Và không biết bao nhiêu lần đi ăn chè chuối ở Phong Ấp, ăn bánh bèo, bánh dây...ở chợ Dinh...


Chúng tôi cùng nhau nhớ măi những tháng năm đẹp nhất ấy, và cùng nhau ghi lại trong tập kỷ yếu kỳ 1 ( 2010 ), và kỳ 2 ( 2013 ).

 



Cùng xem kỷ yếu lớp...

Xin gởi đến các bạn vài cảm xúc... khi chiều hôm ấy ngồi bên nhau, ngắm đàn chim én đang sát cánh cùng bay trên bầu trời lộng gió của vùng biển quê hương... thật vui, hào hứng, chan chứa niềm tin yêu và hy vọng... Có phải thật tội cho con chim lẻ loi dù hót hay biết mấy cũng đượm đôi chút thê lương! Và c̣n ǵ buồn hơn cánh chim đơn độc bay lang thang trong ráng chiều sắp tắt!

 ... Chim xa bầy thương cây nhớ cội
 Người xa người tội lắm người ơi!
 ( Ca dao )

Nên cũng dễ hiểu thôi, khi bước vào buổi hoàng hôn của cuộc đời, ta t́m thấy niềm vui chân thật, trong sáng và thoải mái nhất nơi t́nh bạn, nhất là t́nh bạn học. Và có phải khi mùa đông đến, bầy chim khôn sẽ rủ nhau cùng bay về miền đất ấm ước mơ!

 

 

Tuấn, Minh, Cầu, Toàn, Nhiên, Thanh, Nhỏ, Hiền,
Tiếp, Ty, Kỉnh, Nga, Đức, Lầu, Kiểu


 

 ( MỜI ĐỌC TIẾP PHẦN 3 )

 


 

 

 

 

 Sài G̣n, tháng 8 năm 2013
Nguyễn Thị Phương Hiền

 

 

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thị Phương Hiền           |                 www. ninh-hoa. com