Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thị Phương Hiền            |                 www. ninh-hoa. com

Nguyễn Thị Phương Hiền
Bút hiệu:PHƯƠNG HIỀN

 Cựu nữ sinh trường Trung học Ninh Ḥa
Trần B́nh Trọng,

 
Niên khóa: 1963-1970
.

Hiện đang sinh sống tại Sài G̣n, Việt Nam

 

 

 

 

 

 

   

 

PHẦN 1:

"Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều..." *


Hằng năm cứ vào cuối tháng sáu, khi những học sinh ngày nay sửa soạn nghỉ hè, th́ những học sinh ngày xưa chúng tôi lại rủ nhau...đến trường!
Câu chuyện của Liên lớp Trần B́nh Trọng NK 63-70 chúng tôi bắt đầu từ 18 năm trước, khi nhen nhúm mong ước được gặp lại bạn học cũ ít nhất một lần trong năm.


À mà không, câu chuyện của chúng tôi đă có cách đây...đến 50 năm!

Và câu chuyện của riêng tôi cũng bắt đầu khi ấy...
Tôi làm quen với Ninh Hoà khi lên mười tuổi, lúc ba tôi thuyên chuyển từ trường Hạ sĩ quan Đồng Đế về Trung tâm Huấn luyện Biệt Động Quân Dục Mỹ. Tôi về học lớp Nhất A trường Tiểu học Ninh Hoà, và hè năm ấy tôi cũng vinh hạnh được rèn qua ḷ luyện thi đệ thất ở trường Đức Trí - xóm Rượu, và may mắn đậu được vào trường Trung học Trần B́nh Trọng ngay lần thi đầu tiên năm 1963.


Khối lớp chúng tôi gồm Đệ thất 1 (Pháp văn), Đệ thất 2 và 3 (Anh văn). Lên đến Đệ tam, do phân ban và có thêm các bạn từ trường Bán Công, Đức Linh và từ Vạn Ninh vào cùng học, nên số lượng các bạn trong "Liên lớp" đă tăng lên nhiều.


Tháng sáu năm nay, cùng nhau từ Sài G̣n về Ninh Hoà họp bạn có cô Lê Thị Đào, các bạn đồng môn Hà Thị Thu Thủy, Mai Tuyết Hồng, Hoàng Thị Lan, Lê Lầu, Hồ Ngọc Minh, Dương Công Minh và các em tôi.


Ngày họp bạn là ngày thứ bảy cuối tháng sáu, 29-6-2013. Năm nay các bạn Vạn Ninh có nhă ư rủ đi chơi Vịnh Vân Phong nên chúng tôi lại càng thêm hăng hái lên đường.


Sáng 28-6-2013, chúng tôi tề tựu ở cafe Hoa Lan (chủ nhân là anh Vơ Sa học cùng lớp). Cùng đi chơi có các anh chị Vơ Sa, Nguyễn Ái, Phạm Văn Tuấn... Khởi hành lúc 8g sáng, trời trong nắng đẹp, hứa hẹn một ngày chơi biển thích thú. Xe lăn bánh trên Quốc lộ 1A về phía bắc, đi khoảng 50 km th́ đến bến tàu Đầm Môn, gần đồn Biên pḥng cũ. Xe các bạn Vạn Ninh cũng vừa tới: các anh chị Trần Kim Vân, Nguyễn Phúc Vinh, chị Nguyễn Bảy đă chu đáo chọn lựa tôm cá tươi ngon cho các bạn thưởng thức bữa trưa trên đảo. Gặp nhau mừng rỡ, nô nức tay xách nách mang đồ nghề lên tàu ra khơi...

Nuôi tôm hùm trên vịnh Vân Phong

Trong chuyến hải hành dài gần hai tiếng, chúng tôi ḷng vui rộn ră, say sưa ngắm cảnh biển quê hương. Biển một màu xanh biếc, xa xa nhấp nhô dáng núi hoà lẫn với bóng mây trắng bồng bềnh trôi trong nắng vàng rực rỡ.


Tàu qua đảo Ḥn Ông (Whale Island), biển trong xanh và êm sóng, tuyệt vời với những rặng san hô thấp thoáng gần mặt nước. Tôi nao nao nhớ lại kỷ niệm Ḥn Mun năm nào, ngày đầu tiên gặp gỡ, anh và tôi hẹn ḥ bên rặng san hô... Lần ấy, mới lặn sâu mươi mét, mà đă như lạc vào chốn thủy cung: rừng San hô ngút ngàn như trong truyện cổ tích, với đàn cá lượn quanh quấn quưt, và ẩn hiện đâu đây vài cành San hô đỏ vươn ḿnh kiêu hănh giữa ḷng đại dương huyền ảo...


Hương biển tinh khiết làm tâm hồn ta dịu lại, dẫn theo về bao kỷ niệm ngọt ngào thời mới lớn...
Trên tàu nhẹ vang tiếng hát:

 ... Cát trắng thơm tho, lùa vào trong nắm tay
 Nào ngờ cát úa tuôn ra dần dà chẳng có hay
 Ân t́nh trong lúc đôi mươi
 Bao giờ cũng vẫn mau phai...


Phía chân trời, từng đàn hải âu chao cánh đuổi theo vài con tàu đang "lắc lư" rẽ sóng:

 
... Biển khơi không mang hoa màu trắng
 Tàu anh xa xôi chưa t́m bến...


Ngay lúc này có hiện tượng lạ xảy ra, là không hiểu sao người ta đang hát với nhau t́nh tứ như vậy, lại có anh kia ṿ đầu bứt tai, than thân trách phận, rồi đ̣i nhảy xuống biển tự tử. May mà có...vợ can kịp!


Chim trời cá nước, c̣n trên tàu th́ các chị thi nhau diễn xuất trước ống kính của nhiếp ảnh gia Kim Tiến, Phương Tâm.


Tàu đi qua khu vực nuôi ngọc trai, hướng về phía đảo Ḥn Lớn. Điểm đến của chúng tôi là Băi Tây, nằm trên đảo Ḥn Lớn, nơi đây là giao lộ giữa đường vào Đầm Môn và đường ra biển Đông.

Nuôi ngọc trai trên vịnh Vân Phong

Đổ bộ lên Băi Tây cũng đă giữa trưa, chúng tôi xúm xít mỗi người một tay, chẳng mấy chốc đă dọn lên bữa tiệc hải sản thịnh soạn: tôm tít hấp, tôm thẻ nướng, ghẹ hấp bia, mực nướng, chả cá thu, cháo cá ḅ...và có cả món kim chi do Hoàng Lan tự tay làm và mang từ SG ra.


Cả một băi biển dài chỉ có đoàn chúng tôi, tha hồ ăn nhậu tưng bừng...
Ăn no rồi, dĩ nhiên phải đi tắm mát...
Nước biển trong vắt lạ lùng, bờ cát trắng tinh thoai thoải, ra xa gần trăm mét mà nước chỉ đến ngang ngực. Chúng tôi say sưa lặn ngụp dưới làn nước mát trong veo... Kim Tiến đeo kính đen nằm thả nổi ngắm mây trôi, Hoàng Lan nhí nhảnh tập bơi, cô Đào cẩn thận mặc áo phao đứng cách bờ ba mét chăm chú " rửa mắt ", theo nghĩa đen: hụp xuống nước hấp háy mắt cho sạch bụi, rôi ngóc lên chớp chớp, cô khoe: " Rửa mắt đă quá!" ( Vậy mà năy giờ cứ tưởng cô đá lông nheo với ai! ). C̣n tôi thích thú bơi ṿng ṿng rồi bất ngờ phóng tới làm mấy chàng...hết hồn! Giữa cảnh trời cao biển rộng, tôi cao hứng kể các bạn nghe một chuyện vui có thật mà tôi là chứng nhân vô tội, trên băi biển Quy Nhơn cách đây 45 năm, về một loài kiến biển đặc sắc. Chuyện đă làm các tỷ muội Tịnh, C̣n, Ngưu ( bà xă các anh Sa, Tuấn, Ái ), và toàn thể tỷ muội c̣n lại và các huynh đệ ôm bụng cười khoái chí! Cười vui như chưa bao giờ được cười vui, khiến các lăo huynh đang ăn nhậu trên bờ phải mủi ḷng tủi thân!


Đối với tôi, đây là lần tắm biển vui nhất từ trước đến nay...
Nắng nhạt dần, chúng tôi từ giă Băi Tây, lên tàu vào đất liền...


Trên đường về tôi và các bạn ngồi ở mũi tàu hóng gió chiều lồng lộng, tâm sự vài chuyện buồn vui, cảm thấy hiểu nhau hơn và gần gũi nhau hơn.
Sau chuyến đi ấy, vài người trong chúng tôi, trước là bạn, bây giờ lại là bạn thân...


* Tôi Đi Học – Thanh Tịnh

 ĐỌC PHẦN 2

 


 

 

 

 

 Sài G̣n, tháng 7 năm 2013
Nguyễn Thị Phương Hiền

 

 

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thị Phương Hiền           |                 www. ninh-hoa. com