Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thị Phương Hiền            |                 www. ninh-hoa. com

Nguyễn Thị Phương Hiền
Bút hiệu:PHƯƠNG HIỀN

 Cựu nữ sinh trường Trung học Ninh Ḥa
Trần B́nh Trọng,

 
Niên khóa: 1963-1970
.

Hiện đang sinh sống tại Sài G̣n, Việt Nam

 

 

 

 

 

   


 PHẦN 1

 

 ĐÓN THẦY CÔ

 

Mong chờ mấy tháng trời, rồi cũng đến ngày ấy - ngày chúng tôi vui mừng đón thầy Trần Chu Đức và gia đ́nh về thăm quê nhà và sẽ dự buổi họp mặt hàng năm lần thứ 23 của chúng tôi, nhóm cựu học sinh trường Trần B́nh Trọng, Ninh Hoà, niên khoá 1963-1970.

 

Phi trường Tân Sơn Nhất đă từng chứng kiến nhiều lần gặp gỡ và cả những lần chia tay…. Tôi nhớ lúc nôn nao đón cô Tuư Sen, đón anh chị Thành - Giỏi, các bạn Mai Dương, Trịnh Hữu Tồn, Trần Thị Chất, Lâm Ái Liên… Nhưng lần này đặc biệt hơn cả: ngày 18/6/2018, chuyến bay từ LAX sẽ đưa về cho chúng tôi thầy cựu Hiệu trưởng Trần Chu Đức, cô Trần Thị Tuyết Sơn cũng là chị của thầy Đức, và gia đ́nh gồm cô Phạm Thị Thu (hiền thê của thầy Đức), anh Song (em trai cô Thu), Brian Hoàng (con trai thầy Đức), và Andy (bạn Hoàng). Phía chúng tôi cũng “hùng hậu” không kém: cô Tạ Thị Nhâm, cô Lê Thị Đào, chị Nguyễn Thị Hoà, chị Khánh Phân, Tuyết Hồng, Hoàng Lan, Phương Hiền, anh Hiệp, Lê Lầu, Kim Tiến.

 

Gặp nhau, tay bắt mặt mừng, tặng hoa và thấy yên tâm khi các thầy cô vẫn khỏe sau chặng bay dài nửa ṿng trái đất.

 

Xin trích một đoạn status trên FB của anh Cao Hoài Trí chia sẻ niềm vui:

 

 “Những cô cậu học tṛ bé bỏng ngày xưa, giờ tóc đă pha sương, ánh mắt chân chim, vẫn tươi cười và xúc động, khi ra tận sân bay để đón thầy Trần Chu Đức và gia đ́nh, trở về quê hương để chuẩn bị cho ngày họp mặt với các cựu học sinh tại Ninh Hoà ngày 23/6 tới đây.

 

 Niềm vui vỡ oà khi bóng dáng người thầy Hiệu trưởng năm xưa bước chân ra khu vực tiền sảnh. Những cái bắt tay thân mật, nồng ấm giữa thầy và tṛ, cùng các cô giáo, thể hiện tấm ḷng đồng nghiệp thân ái và tôn sư trọng đạo, luôn được mọi người ấp ủ, mong đợi cho ngày họp mặt…”

 Với tôi, niềm vui đă nhân đôi, khi được hân hạnh mời quư thầy cô và các bạn đến chơi nhà ngày 19/6. Cách đây cả tháng, anh Thái Văn Thanh chồng tôi đă mải miết ghép tỉa hàng trăm gị hoa lan tô điểm sân thượng mà tôi gọi đùa là “vườn treo”.

Tôi rất hănh diện được giới thiệu với anh Thanh và các con, thầy cô giáo của tôi: thầy cô Trần Chu Đức, thầy cô Nguyễn Văn Dũng, cô Tuyết Sơn và quư cô đă quen thuộc với gia đ́nh tôi từ lâu: cô Tạ Thị Nhâm, cô Lê Thị Đào. Đặc biệt chiều nay có thầy Bảo Lân, vị thầy lăo thành đă nhiều năm dạy học tại trường Đức Linh. Các học tṛ xúm xít quanh thầy cô: chị Hoà, chị Khánh Phân, Thanh Trí, Hoàng Lan, Tuyết Hồng, Thục, Thuỷ, Phương Hiền, , Ngọc Uẩn, Thái Văn Thành, Văn Đệ, Kim Tiến… Em Brian Hoàng, con trai thầy Đức, nói tiếng Việt rất rành rọt, cùng Andy chuyện tṛ vui vẻ với Chris, con rể của tôi và hai cháu ngoại Martini & Asti.

 

Gia đ́nh Thái Sơn của tôi rất cảm ơn quư thầy cô và các bạn đă cho cả nhà một buổi chiều rất đẹp, rất vui.

Từ phải qua: Ngọc Uẩn, thầy Trần Chu Đức, thầy Bảo Lân,

anh Thái Văn Thành

 

Từ phải qua: Hoàng Lan, chị Hoà, cô Đào, Phương Hiền

 

Thầy cô Nguyễn Văn Dũng

 

Hai chị em HIỀN -H̉A

 

 

 

 

 

 PHẦN 2

 

 NGỪNG CHÂN TẠI CHỢ LẦU

 

 

Sáng ngày 20/6/2018, thầy tṛ chúng tôi lên đường về Nha Trang.

 

Trên xe vang tiếng cười nói, thi nhau ôn kỷ niệm xưa, xôn xao về những ngày vui trong tầm tay sắp tới. Phần tôi, sao cứ nao nao, buồn vui pha lẫn. Cũng quăng đường này, nhiều lần tháng 6 đă qua… Những lần tháng 6 xa xưa ấy vui biết bao, khi gần đến chợ Lầu, vừa qua dốc cầu đă thấy thầy cô Nguyễn Khoa Thanh, vai đeo ba lô, tay vẫy rối rít. Xe ngừng lại, chúng tôi đón thầy cô cùng về Ninh Hoà “họp lớp”.

 

Và cũng quăng đường này, mới đây thôi, chúng tôi mấy lần đă cùng nhau đi thăm thầy bệnh nặng, rồi một ngày cuối tháng 8-2016, tiễn thầy đến nơi an nghỉ cuối cùng!

 

Như thế đấy, con đường thật nhiều kỷ niệm…

 

Hôm nay, trên chuyến xe chở nặng t́nh nghĩa thầy tṛ, chúng tôi cùng đến viếng thầy Nguyễn Khoa Thanh, thắp nén nhang tưởng nhớ. Trong gian nhà quen thuộc, tôi lại có dịp đọc cho thầy nghe mấy câu thơ của bạn Hiếu Anh khóc thầy:

 

 “Em là học tṛ năm xưa Thầy dạy

 Học chẳng hay, Thầy chẳng nhớ em đâu!

 Đến lớp ngồi nghe chỉ biết buồn đau

 V́ chiến tranh đă tràn qua lớp học…

 

 Bốn mươi năm sau em thành ông lăo

 Nghe tin Thầy đến ga cuối cuộc đời

 Ai cũng tan về cát bụi mù khơi

 Chỉ kỷ niệm Thầy tṛ ơi măi nhớ…”

 

Và cùng Xuân Thiện hát tặng Thầy và Cô bản nhạc Xin Thời Gian Ngừng Lại, do anh sáng tác dựa trên ư thơ của cô Ngọc Ánh, bạn đời của thầy:

 

 “Trên chuyến tàu ngược kư ức mông mênh

 Ta cùng nhau về với tuổi hồng

 Sánh vai nhau trên sân trường rợp bóng

 Khế vào mùa hoa tím lối thu xưa.

 

 Anh ngập ngừng trao em lá thư tay

 Và nhẫn cỏ trong ḷng tay tŕu mến

 Tựa vai anh ngắm hoàng hôn dần xuống

 Em thầm th́ “nhẫn cỏ hoá mà hay”…

 

 Nhớ thương con ta mang đời viễn xứ

 Ngày trở về hạnh phúc biết bao nhiêu

 Cô học tṛ năm xưa đón mừng anh

 Thường tiếc nhớ những ngày hồng thơ bé…”

 

Bịn rịn chia tay cô Nguyễn Khoa Thanh và em Phương Thảo, con gái của thầy, tôi – cô học tṛ nhỏ thấy nỗi buồn vơi đi, nhường chỗ cho niềm vui ấm áp được giờ đây, từng tuổi này, vẫn được bên thầy bên bạn.

 

Sau bữa ăn trưa tại nhà thờ họ của thầy Dũng và cô Mai khoản đăi, đoàn chúng tôi đi một mạch về đến Cam Lâm, khi nắng vàng c̣n rực rỡ trên “Vườn Đồi Bảy Thanh”.

 

 

Xem PHẦN 3

 

 

 

Sài G̣n, tháng 6 năm 2018
Nguyễn Thị Phương Hiền

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thị Phương Hiền           |                 www. ninh-hoa. com