Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thị Phương Hiền            |                 www. ninh-hoa. com

Nguyễn Thị Phương Hiền
Bút hiệu:PHƯƠNG HIỀN

 Cựu nữ sinh trường Trung học Ninh Ḥa
Trần B́nh Trọng,

 
Niên khóa: 1963-1970
.

Hiện đang sinh sống tại Sài G̣n, Việt Nam

 

 

 

 

 

 

   


Bến xe Miền Đông chiều nay mưa lất phất, những đám mây xám lững thững trôi bên nhau như đang tán chuyện Sài G̣n sáng nắng chiều mưa. Tôi ra bến xe đón thầy cô Nguyễn Khoa Thanh từ thị trấn Chợ Lầu - Phan Thiết vào đây gặp mặt các thầy cô ngày xưa cùng dạy tại trường Trung học Trần B́nh Trọng - Ninh Hoà, và một số học tṛ nhân ngày lễ Hiến Chương Nhà Giáo 20 tháng 11. Miền Đông là bến xe khách lớn nhất nước, đầu mối đi các tỉnh miền Trung và miền Bắc. Xe ra vô tấp nập, nhưng qua làn mưa chiều nay, tất cả như mờ đi và chậm lại. Và ḷng tôi cũng chùng xuống, miên man những kỷ niệm ngày xưa đi học, hoà lẫn những vui buồn trong cuộc sống gần đây...

      ....... Lắm khi tôi lơ ngơ không rơ ḿnh đang đi bước chân của cô nữ sinh áo trắng chập chững vào trường trung học, hay là bước chân thấm mệt v́ đă qua bao chặng đường đời!

Thầy Nguyễn Khoa Thanh là giáo sư hướng dẫn chúng tôi lớp đệ lục 2 trường Trần B́nh Trọng, tính ra cũng đă hơn 50 năm trôi qua! Mấy năm trước, khi thầy chưa đi Mỹ định cư, thầy cô thường xuyên vào Sài G̣n khám bệnh ba tháng một lần. Những dịp ấy tôi đều được gặp thầy.

Hồi ấy anh Lê Lầu nhiều lần dặn tôi:

- Thầy Thanh sắp vào, tôi bận việc ở nước ngoài, Hiền nhớ ra bến xe Miền Đông đón thầy nha!
- Được, để Hiền lo.

Thế nhưng tôi đă "đùn việc" cho bé Nguyên cháu ngoại của thầy, chứ chưa lần nào đi đón thầy, chưa lần nào đến nhà thăm thầy. Mà... chỉ chờ thầy đến thăm tôi tại nơi làm việc, lại c̣n phải... điện thoai hẹn giờ gặp! Nghĩ lại, tôi thấy... giận tôi ghê !!!

Những năm thầy cô ở Mỹ, tôi thấm hiểu thế nào là xa cách... không gian và cả thời gian! Những xa cách có thể là tạm thời và cũng có thể là măi măi... Cảm giác chông chênh ấy tôi đă chia sẻ với anh Lê Lầu, cánh chim đầu đàn của liên lớp tôi, và chúng tôi đă "nhất định từ nay không để lỡ những dịp gặp gỡ với các thầy cô giáo của ḿnh".

Đón được thầy cô lúc thành phố vừa mới lên đèn. Trời vẫn c̣n mưa... Chỉ vài bước chân, nhưng thầy cô vẫn có ư lo... lo mưa làm ướt mái tóc cô học tṛ đỏm dáng! Như chiều ư người, mưa tạnh... Lên xe, chúng tôi đến nơi họp mặt vừa kịp lúc.

Tất cả đă có mặt đông vui. Cùng dự có thầy Tôn Thất Hy, cô Tạ Thị Nhâm, tiếc là vắng cô Lê Thị Đào v́ cô đang bận ngao du với cánh học tṛ Ninh Hoà và Nha Trang. Các bạn học có các chị Khánh Phân, Tuyết Hồng; các anh Lê Lầu, Dương Công Minh, Hồ Ngọc Minh, Dương Tấn Long, Lê Khắc Huỳnh; các em Trần Ngọc Hưng, Kim Tiến. Và đặc biệt có hai bạn Trịnh Hữu Tồn từ Texas và Trần Anh Tuấn từ San Jose về thăm quê hương.
 

Đứng :  Thầy Nguyễn Khoa Thanh
Ngồi từ phải qua : Lê Lầu, Anh Tuấn, cô Khoa Thanh, Tuyết Hồng, Phương Hiền

 

Từ phải qua - Ngồi : Anh Tuấn, thầy cô Khoa Thanh
Đứng : Công Minh, Hữu Tồn và bà xă, Phương Hiền, Tuyết Hồng, Khánh Phân
 

Anh Lê Lầu thưa với thầy cô ...

 

Anh Hữu Tồn cảm tạ các thầy cô

Cô Tạ Thị Nhâm hôm nay vẫn với dáng vẻ nho nhă và giọng nói dịu dàng. Ngày xưa cô dạy Anh văn, nhưng không hiểu sao tôi luôn có cảm nghĩ cô là cô giáo dạy Việt văn. Có phải v́ những câu chuyện của cô chan chứa t́nh cảm đẹp đẽ, và bên cô chúng tôi được nhận niềm vui ấm áp, b́nh yên? Cô như ḍng "Suối mơ", bản nhạc cô yêu thích mà tôi đă từng được nghe cô hát. Xin nói thêm: tiếng hát của cô rất êm dịu, thanh tao...

                    Suối mơ !
                    Bên rừng thu vắng
                    Gịng nước trôi lững lờ ngoài nắng
                    Ngày chưa đi sao gió vương ?
                    Bờ xanh ngát bóng đôi cây thuỳ dương...

 

Anh Xuân chúc sức khỏe cô Nhâm

 

Ngồi từ phải qua : thầy Tôn Thất Hy, cô Tạ Thị Nhâm, chị Khánh Phân
 

Thầy Tôn Thất Hy năm nay 85 tuổi, c̣n khá khỏe và sắc sảo. Thầy cũng rất thích nhạc, hay sưu tập nhạc, nhiều lần tôi được thầy cho các đĩa nhạc Trịnh Công Sơn. Những lần đến thăm thầy, tôi thường được thầy dành thời gian nói chuyện về thơ và nhạc. Thế nên ngày xưa học lớp đệ thất, thầy dạy chúng tôi môn sử địa, nhưng trong ḷng tôi thầy như một giáo sư Việt văn. Đúng là các thầy cô đă dạy dỗ tôi từ tấm bé, cho đến bây giờ vẫn tiếp tục ươm mầm, nuôi dưỡng tâm hồn tôi ngày thêm tươi tốt. Hẳn nhiên, tôi ngày càng thêm yêu quư thầy cô giáo của tôi là vậy.
 

Anh Khắc Huỳnh thăm hỏi thầy Tôn Thất Hy

 

Trong không khí đầm ấm, các thầy cô tuổi ngoài 80, và các học tṛ trên dưới 60, cùng ôn lại bao kỷ niệm dưới mái trường Trần B́nh Trọng thân thương. Chúng tôi nhớ nhiều đến cô Liên Hương, cô Phương Lan, cô Đăng Hà, cô Bạch Liên, cô Tuư Sen... ; các thầy Trần Văn Phi, Lê Công Tŕnh, Bùi Hữu Lượng, Hoàng Song, Lê Văn Mỹ, Phan Bom, Phạm Hữu Trúc, Phạm Vinh, Vơ Hữu Hạ, Lâm Ngũ Chi, Hồ Đăng Toàn... ; và các thầy Hiệu trưởng Nguyễn Kế Thế, thầy Trần Chu Đức, thầy Trần Hà Thanh.

Ngồi bên tôi, anh Lê Khắc Huỳnh nói nhỏ: "Huỳnh rất mừng có cuộc gặp gỡ tối nay. Mấy ngày gần đây thấy tốp trẻ xôn xao đi thăm thầy cô, Huỳnh cũng nôn nao quá!".

Niềm vui như nhân lên khi được biết cô Tuư Sen sắp về Việt Nam cuối tháng 11-2015. Chúng tôi sẽ có những ngày vui liên tiếp, chắc hẳn rồi.
 

Mửng đón cô Tuư Sen ở sân bay Tân Sơn Nhất


Sáng 26-11-2015, Tuyết Hồng, Lê Lầu, Kim Tiến và tôi thay mặt các bạn đến sân bay Tân Sơn Nhất đón cô Tuư Sen. Ga đón khách quốc tế đông vui náo nhiệt. Ai nấy hăm hở mong ngóng người thân. Chúng tôi chia hai cánh chờ cô từ hai hướng. Tuyết Hồng và tôi vừa ôn lại những kỷ niệm vui với cô Tuư Sen ở Santa Ana tháng 10 năm ngoái, vừa nhắc nhau chú ư "canh" cô. Vậy mà anh bạn Lê Lầu cứ liên tiếp nhắn nhe:

- Hiền đọc mail tui mới gởi.
- Anh này thiệt... Mắc lo canh cô làm sao đọc mail?
- Cần lắm, đọc đi!
- Ừ th́ đọc.

Tưởng ǵ, hoá ra anh gởi cho tôi tấm ảnh của cô Tuư Sen! Anh lẩm cẩm quá, làm sao tôi không nhận ra cô giáo của tôi được chứ! Cho dù mấy mươi năm qua, hình ảnh cô giáo Tuư Sen duyên dáng và quư phái vẫn in đậm trong ḷng tôi. Nhớ quá! Những buổi sáng trong lớp học đệ nhị C trường Trần B́nh Trọng năm 68-69, chúng tôi lắng nghe cô giảng văn với chất giọng Huế trầm ấm và truyền cảm. Cô c̣n dạy chúng tôi môn công dân giáo dục nữa. Trong căn pḥng học ở dăy quân đội Đại Hàn xây tặng ( bây giờ đă phá bỏ! ), tôi ngồi bàn đầu trước mặt cô. Khi dạy cô nghiêm nghị lắm, cả lớp im phăng phắc, thế nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn... lén cô... chờ nghe tiếng chim hót ngoài kia, nh́n ra hai bên cửa sổ : trước cổng trường hàng dương nghiêng nghiêng theo gió, và trong sân trường cây phượng vĩ lá nhỏ khoe màu đỏ thắm trong ánh nắng vàng rực rỡ... Không hiểu do tôi cũng "khá ngoan", ( chỉ đôi khi thẩn thơ... thơ thẩn ), hay đúng là "học sinh giỏi" như cô đă phê trong học bạ của tôi cách đây 46 năm, mà ngày ấy và cả bây giờ, tôi vẫn được cô ưu ái xếp vào nhóm "học tṛ cưng".
 

Cô Tuư Sen và học bạ của học sinh Phương Hiền lớp Đệ nhị C
 

 

 

Cô Tuư Sen và Phương Hiền
 

Tối chủ nhật 29-11, thật là một buổi tối rất vui không dễ có! Chúng tôi xum họp đông đủ : thầy cô Khoa Thanh, cô Nhâm, cô Tuư Sen, và có cả cô Lê Thị Đào vừa trở về sau hơn mười ngày du sơn ngoạn thủy với học tṛ từ Nha Trang, Ninh Hoà, Dục Mỹ... đến tận Ban Mê Thuột. Theo bước chân của cô qua những h́nh ảnh và status cô và các học tṛ thân thương post lên Facebook mỗi ngày, tôi cảm nhận được niềm vui rộn ră của cô trong mùa lễ tri ân thầy cô giáo. Tối nay cùng đến họp mặt có phu quân của cô, thầy Tôn Thất Liệu, một thời gian dài gắn bó với trường Trần B́nh Trọng khi thầy giữ chức vụ Thanh tra bậc trung học những năm trước 1975.
 

Ngồi từ phải qua : cô Lê Thị Đào, cô Tuư Sen

 


Đám học tṛ chúng tôi được cơ hội trẻ lại cứ như tuổi c̣n cắp sách đến trường, tha hồ nô đùa trêu ghẹo nhau, và... ghẹo cả các thầy cô! Các vị vui cười hỉ hả : "Chẳng chấp nhất chúng nó làm ǵ nữa!".

Người ta hay nói: "Có ai được uống nước hai lần của một ḍng sông?", thế nhưng thầy cô của chúng tôi, người lái đ̣ đă đưa chúng tôi cập bến bờ tri thức, vẫn c̣n măi đấy. Thầy tṛ chúng tôi nhất định sẽ tiếp tục nhiều lần cùng nhau dạo chơi trên ḍng sông chứa chan kỷ niệm tươi đẹp thời thơ ấu...

 

HẾT

 

 

 

 

 

 Sài G̣n, ngaøy 20 tháng 11 năm 2015
Nguyễn Thị Phương Hiền

 

 

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thị Phương Hiền           |                 www. ninh-hoa. com