Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thị Phương Hiền            |                 www. ninh-hoa. com

Nguyễn Thị Phương Hiền
Bút hiệu:PHƯƠNG HIỀN

 Cựu nữ sinh trường Trung học Ninh Ḥa
Trần B́nh Trọng,

 
Niên khóa: 1963-1970
.

Hiện đang sinh sống tại Sài G̣n, Việt Nam

 

 

 

 

 

 


   

 

Đấy là tên gọi và cũng là t́nh cảm thắm thiết tôi gởi đến chị Dư và chị đă rất vui nhận lấy.

 

Chị Dư là bạn thân của Tuyết Hồng, mà Tuyết Hồng là bạn thân của tôi. Theo “tam đoạn luận” suy ra, chị Dư có thể là bạn thân của tôi. Nhưng “chuyện t́nh” hai đứa tôi không đơn giản như thế.

 

Nghe Tuyết Hồng kể về chị từ rất lâu, nhưng lần đầu tôi gặp chị mới đây thôi - năm 2012 - khi tôi cùng Tuyết Hồng, Hoàng Lan, Kim Tiến đi du xuân trên đất Mỹ. Hôm ấy, một sáng đẹp trời ở khu thương mại Phúc Lộc Thọ, Little Saigon - như đă hẹn - Tuyết Hồng lăng xăng t́m chị Dư, c̣n tôi đứng thơ thẩn ngoài sân. Trời mát, cây cỏ xanh tươi, không khí trong lành và yên b́nh, tôi thử t́m một chút nỗi buồn xa xứ, nhưng không thể - niềm vui cứ rộn ràng trong tôi. Bất chợt một chị bước đến, dáng nhanh nhẹn vừa đi vừa nh́n quanh như đang t́m ai. Tôi cười hỏi chị, rất tự nhiên:

- Chị có phải chị Dư bạn của Tuyết Hồng không ạ?

- Đúng vậy, c̣n “you” chắc hẳn là… Phương Hiền?

Rất nhanh, chúng tôi cảm thấy hợp nhau, cả hai cùng thích đi du lịch, thích chụp ảnh, ca hát, và nhớ rất lâu những kỷ niệm xa tận năm nào. Tôi mến chị, yêu thích dáng vẻ phóng khoáng, năng động, tự tin và chân thành của chị, với chất giọng Quảng Nam trầm ấm, mộc mạc. Măi lâu sau Tuyết Hồng mới t́m thấy chị, và rất ngạc nhiên khi thấy chị và tôi đang chuyện tṛ như đôi bạn thân năm xưa giờ t́nh cờ gặp lại.

 

Sau đấy, những lần tôi qua Mỹ hay chị về Việt Nam, chúng tôi đều gặp nhau và có nhiều chuyến đi chơi thú vị.

 

 Chị rất nhiệt t́nh chung vui với tôi trong những buổi lễ ra mắt sách mà ninh-hoa.com là nhà xuất bản. Tháng 10-2014, chị cùng tôi đến dự lễ ra mắt quyển “Từ Ḥn Khói, Tôi Đi” của Bs Lê Ánh. Tháng 11-2017, chị rất vui, rất hăng hái dự buổi lễ kỷ niệm gần 60 năm thành lập trường Trần B́nh Trọng, cũng là ngày ra mắt bộ Đặc san trường, và đă rất mừng, xúc động khi tôi giới thiệu tác phẩm đầu tay “Cha Măi Bên Đời”. Thật cảm kích, khi có chị trong ngày vui nhất đời tôi!

 Xuân Ất Mùi 2015, chị về Việt Nam ăn Tết. Đấy là mùa xuân tôi có được nhiều niềm vui cùng lúc. Chị và cô Đào, Tuyết Hồng, Khánh Phân, Kim Tiến đi chơi vườn Tao Đàn, dạo đường hoa Nguyễn Huệ, và tôi đă có album ảnh xuân rất đẹp. Với chiếc máy ảnh “professional”, với ḷng yêu cái đẹp, với sức khỏe và nhiệt t́nh, chị đă chụp cho cả nhóm rất nhiều ảnh đẹp. Phần tôi, nhiều ảnh nhất! Chị hay nói nhỏ: “Nhanh nhanh lại kia nhiều cảnh đẹp lắm. Tôi thích chụp ảnh cho “you” v́ “you” lanh lẹ, tạo dáng mau và rất duyên dáng”. Thế nên chẳng trách tôi hay bị “ganh tỵ”! Tuyết Hồng vài lần giận lẫy v́ cho là chị thương tôi nhiều hơn. Cũng nhờ những tấm ảnh đẹp của chị, tôi đă có tư liệu và cảm hứng cho slide show “Mùa Xuân” góp vui cho đặc san xuân Ất Mùi của trang mạng ninh-hoa.com. Niềm vui nhân lên, khi tôi gởi Lá thư xuân đến anh Nguyễn Văn Thành Webmaster và anh đă đăng lên báo xuân năm ấy. Cám ơn chị Dư, cám ơn anh Thành rất nhiều đă cho tôi một mùa xuân như ư.

 

 Niềm vui nối tiếp niềm vui… Cuối tháng 3, dư hương mùa xuân vẫn ngạt ngào, chúng tôi lên đường t́m đến xứ sở hoa Anh Đào. Đây thật là chuyến đi tràn đầy hoa và cảnh sắc hữu t́nh.

 

 “Mùa xuân sang có hoa Anh Đào

 Màu hoa tôi trót yêu từ lâu

 Ḷng bâng khuâng, nhớ ai năm nào

 Hẹn ḥ nhau dưới hoa Anh Đào

 Ḿnh nói chuyện ngày sau…”

 

 (Màu Hoa Anh Đào - Thanh Sơn)

 

Dĩ nhiên, nhóm chúng tôi đă có những album ảnh tuyệt vời. Cảnh núi Phú Sĩ, hồ Ashi, lâu đài Osaka, các vườn hoa Anh Đào… qua ống kính của chị đă lưu dấu măi măi trong ḷng chúng tôi. Phần chị, như “số phận” của các tay photographer tài tử, có rất ít ảnh của ḿnh. Trong những tấm ảnh hiếm hoi ấy, tôi luôn luôn bên cạnh chị.

Núi Phú Sĩ

 

Lâu đài Osaka

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Cuối năm 2016, chị lại về thăm quê hương. Tôi mời chị và Tuyết Hồng đi Đà Lạt chơi trong dịp công ty gia đ́nh tôi tổ chức cho nhân viên đi du ngoạn hàng năm. Tôi nhớ măi kỷ niệm khi chị và tôi ở phi trường Tân Sơn Nhất chờ lên máy bay. Tôi nói với chị: “Em thích những sân ga” và nghêu ngao hát:

 “Lên xe tiễn em đi

 Chưa bao giờ buồn thế

 Trời mùa đông Paris

 Suốt đời làm chia ly…”

 

 (Tiễn Em - Phạm Duy)

Thật bất ngờ, chị bảo cũng rất thích bài này, rồi cùng hát với tôi. Ngay lúc đó, tôi t́m được cụm từ để diễn tả t́nh cảm của tôi với chị: Người t́nh trăm năm. Chị cười tán thưởng: “You thật lắm ư tưởng”.

 Tại thành phố sương mù, chúng tôi cùng dạo chơi đồi Mộng Mơ, thung lũng T́nh Yêu, thác Prenn, hồ Xuân Hương… Ngồi trong quán cafe Tùng, chị tâm sự thật nhiều về mối t́nh đầu và những kỷ niệm với Đà Lạt xa xưa…

 

 

 

 

 

 

 

 Vừa rồi chị đă rất vui khi biết tôi có ư định ghi lại những kỷ niệm với chị: “Ḿnh rất thích đi du lịch, mong sao có thêm những chuyến đi với “you”. Chị kể về cảnh mùa thu xứ Phù Tang - mùa lá phong đỏ - và gởi cho tôi những tấm ảnh chị yêu thích:

 

 

 

Trăng Thu

Mùa thu thật đẹp và cũng thật buồn, khi ḿnh lẻ loi vắng bạn, phải không chị?!! À không, ḿnh không cô đơn khi đă có “Người T́nh Trăm Năm”, dù cách xa nửa ṿng trái đất, nhưng vẫn luôn hướng về nhau!

 

Chị và em cùng các bạn Tuyết Hồng, Khánh Phân, Hoàng Lan, Kim Tiến, chị Hải Lộc, cô Đào, cô Ánh… và cả anh Nguyễn Văn Thành, chị Giỏi và em Trần Thị Chất… Chúng ta sẽ có thêm nhiều chuyến phiêu lưu kỳ thú.

 

Ḿnh sẽ cùng nhau đi khắp thế gian”, chị nhé!

 

 

 

 

Sài G̣n, tháng 10 năm 2018
Nguyễn Thị Phương Hiền

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thị Phương Hiền           |                 www. ninh-hoa. com