Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thị Phương Hiền            |                 www. ninh-hoa. com

Nguyễn Thị Phương Hiền
Bút hiệu:PHƯƠNG HIỀN

 Cựu nữ sinh trường Trung học Ninh Ḥa
Trần B́nh Trọng,

 
Niên khóa: 1963-1970
.

Hiện đang sinh sống tại Sài G̣n, Việt Nam

 

 

 

 

 

 

   

 

T́nh thương yêu và niềm thương nhớ được lưu giữ trong kư ức, nơi không có biên giới giữa tuổi thơ, tuổi mới lớn hay đă lớn, dù khoảng cách là 10 năm, 20 năm hay 50, 60 năm, cả đời người.

 

Với tôi, t́nh thương yêu và niềm thương nhớ về cha và người yêu của ông - mẹ tôi, được tô đậm thêm lên nhờ những kỷ vật mà hai người đă để lại rất nhiều, nhiều hơn mức b́nh thường của cuộc sống b́nh thường, mà cuộc sống của chúng tôi khi ấy thuộc về thời loạn lạc.

 

Trên đường từ Hưng Yên di cư vào Nam, từ cao nguyên đi Lục tỉnh, rồi về miền Trung, cha mẹ tôi luôn có chỗ dành cho “Chiếc rương kỷ niệm”. Chiếc rương bằng sắt rất chắc chắn, có khoá và quai xách hàn kỹ bên hông như sẵn sàng cho những chuyến đi xa. Trong rương, cha tôi cất những quyển sách lưu lại dấu vết một thời, h́nh ảnh gia đ́nh, vài chiếc khăn quàng của mẹ tôi khi c̣n cùng cha tôi dạy học ở Hưng Yên… Nhờ chiếc rương, tôi đă sớm làm quen với cánh bướm chùa Long Giáng, thổn thức nghe tiếng sóng sông Nhị Hà, và mơ màng theo bước chân “người đi ngoài sương gió”… Chiếc rương ấy bây giờ tôi vẫn giữ, nhưng tài sản quư báu trong rương không c̣n được bao nhiêu!

 

Đi đôi với chiếc rương là một hộp đựng bánh của Pháp bằng sắt tây, có in h́nh cô đầm và chú ngựa, là nơi cha tôi “cất riêng” thư từ và nhật kư của ông và mẹ tôi. Nhờ “cất kỹ” như thế, nên qua bao lần di chuyển, gần 70 năm, những trang giấy dù ngả màu vẫn ghi rơ nét chữ rắn rỏi của cha tôi và nét viết mềm mại của mẹ tôi, qua đó tôi h́nh dung được cuộc t́nh của đôi thanh mai trúc mă, và dễ dàng viết phần đầu của quyển sách “Viết Về Cha”. Xin cám ơn cha mẹ rất nhiều về việc này.

 

Cùng đi suốt thời thơ ấu của chị em tôi là chiếc cặp da lớn cha tôi dùng để cất các giấy tờ quan trọng: hôn thú, khai sinh, văn bằng, địa chỉ những người họ hàng thân... Chiếc cặp bằng da ḅ màu vàng, khá to với nhiều ngăn, được treo nơi dễ thấy nhất. Ông thường dặn: “Thời chiến, không thể biết trước những ǵ sẽ xảy ra. Khi tai họa ập đến, giá nào cũng phải đem theo chiếc cặp này”. Ngăn ngoài chiếc cặp, cha tôi để sẵn cho mỗi con một cái thẻ bài bằng nhôm, có ghi tên tuổi, nhóm máu và hàng chữ “con của bà Phạm Thị Phương Thảo”. Tôi được giao nhiệm vụ: “Con là chị cả, khi chạy loạn phải nhớ lấy thẻ bài đeo vào cổ cho các em”. Cha tôi cũng thường nói: “Giấy tờ hộ tịch phải giữ cẩn thận, mất mát là rắc rối lắm!”. Cũng nhờ vậy, sau này tôi quen nếp sắp xếp ngăn nắp các tài liệu quan trọng của gia đ́nh cũng như của công ty tôi làm việc. 

Cha mẹ tôi thích lưu giữ kỷ vật, tính cách ấy “di truyền” cho chị em tôi, mà tôi là người “nhiễm” nặng nhất. Ngày Tết mới đây, chị em tôi soạn lại các “đồ cổ”, bao kỷ niệm thời bé thơ hiện rơ như mới hôm qua. Này là chiếc khăn trải bàn cha mẹ chỉ dùng trong ngày Tết - sau hơn nửa thế kỷ, hôm nay mồng một Tết tại nhà cô em Phương Liên, lại được trải trên chiếc bàn salon bằng gỗ cẩm lai năm xưa. Này là chiếc gạt tàn thuốc lá bằng thủy tinh mà nơi gác điếu thuốc vẫn đậm màu vàng chứng tỏ chủ nhân là người rất thích hút thuốc, và chiếc bật lửa tinh xảo trong h́nh dáng khẩu súng lục như muốn giới thiệu rơ thêm ông ấy là một người linh. Bên cạnh là chiếc b́nh hoa sơn mài có khắc hàng chữ “Xuân Quư Măo 1963”, nhắc chúng tôi nhớ lại mẹ tôi thích hoa và giỏi cắm hoa... Trong hương vị ngày Tết với hương trầm thoảng bay, chúng tôi thấy như hiển hiện trước mắt h́nh ảnh cha tôi mặc bộ đồ vest ngồi hút điếu thuốc đầu năm trên bộ salon, bên cạnh là mẹ tôi mặc áo dài, khoác chiếc bóp đầm màu đen bên trong có chiếc kính mát thời trang, âu yếm chờ các con xếp hàng chúc Tết.

 

Các em tôi nảy ra ư tưởng hóa trang chị Hiền thành một “Thanh nữ Cộng hoà” trong bộ thời trang thập niên 1960, khoác bóp đầm, đeo kính đen, tay cầm hững hờ điếu thuốc lá thơm, bên cạnh là chú cận vệ biệt danh Kim Tiến, lăm lăm khẩu súng lục. Nh́n thấy cảnh này, chắc hẳn cha mẹ tôi cười phá lên thích thú.

 

Về h́nh ảnh, như các bạn tôi thường nói, đúng là “một kho tư liệu”. Ông ngoại tôi ngày xưa thích chơi ảnh, ông sắm riêng một máy chụp ảnh và cha tôi cũng thế, nên sinh hoạt gia đ́nh được ghi lại rất đầy đủ và thú vị, nhất là những bước đi của tôi, đứa cháu ngoại và là đứa con đầu tiên. Cũng nhờ thế, h́nh ảnh ông ngoại, các bác, các cô chú tôi, cha mẹ và cả tôi nữa vẫn rơ nét dù thời gian đă rất lâu, dù khi ấy tôi c̣n rất bé. Và cũng nhờ đấy tôi đă dễ dàng thể hiện những hồi ức trong quyển sách viết về cha tôi. Xin cám ơn ông ngoại và cha nhiều lắm! Con sẽ nhớ măi h́nh ảnh của ông và cha kính mến.

 

Và mẹ tôi cũng vậy, các bạn tôi đều quen thuộc với h́nh ảnh bà trong chiếc áo dài, tay cầm máy ảnh, tươi cười dự những buổi lễ phát thưởng, văn nghệ cuối năm… Tôi cũng lây bênh mê ảnh, nên có được khá nhiều ảnh kỷ niệm. Nhưng tấm ảnh đẹp nhất và ư nghĩa nhất với tôi, là tấm ảnh cha chụp cho tôi ở Biển Hồ Pleiku năm tôi 18 tuổi, vừa thi đậu vào trường Đại học Dược Khoa Sài G̣n. Tôi nhớ măi dáng vẻ của ông khi rút tấm ảnh từ chiếc máy Polaroid, nheo mắt cười: “You look very American!”.

 

Mới đây, em gái Phương Dung “tặng lại cho chị” chiếc chuông kỷ niệm mà em đă giữ ǵn rất nhiều năm. Vặn cái núm nhỏ, từ trong chiếc chuông han gỉ, vang lên âm thanh vẫn trong trẻo, sống động, tươi vui. Reng… reng... Theo tiếng chuông, chị em tôi ngược ḍng thời gian hơn 60 năm, t́m về thời thơ ấu. Tôi nhớ lại lúc ḿnh 4 tuổi, có lần bị sốt thương hàn nặng, khi đă đỡ, cha cho tôi ngủ riêng và để chiếc chuông ở đầu giường, dặn ḍ: “Đêm có khó chịu th́ con vặn núm chuông, cha sẽ chạy vào ngay!”.

 

Tôi yêu quư nhất kỷ vật này, chiếc chuông kỳ diệu, cho tôi được trẻ măi, vui măi… Thật vậy, mỗi lần tôi đặt tay lên núm chuông, lập tức vang lên bài ca tuổi thơ, và từ miền cổ tích sẽ chạy ngay đến cô bé mắt tṛn xoe, tóc bum bê; hay là cô bé lọ lem với những ngón tay lấm đầy mực tím; cũng có khi là cô bé rừng xanh ôm búp bê; và có khi là cô bé tóc ngang vai đang lơ ngơ tự hỏi: “Ngày hôm ấy mười lăm hay mười tám?” (Nguyên Sa).

 

Như bây giờ, tôi vặn núm chuông, th́ đến cười với tôi là cô bé vừa ốm dậy, vẻ xanh xao vẫn không làm mờ đi đôi mắt sáng niềm hạnh phúc và hy vọng. Bên cô bé là người cha trong bộ quân phục, vừa nghiêm nghị vừa dịu dàng cất tiếng: “Cha luôn ở bên con, khi nào cần cha hay nhớ cha, con cứ vặn núm chuông này, cha sẽ đến ngay, con nhé!”

 

 


 

 

 

 

Sài G̣n, tháng 08 năm 2017
Nguyễn Thị Phương Hiền

 

 

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thị Phương Hiền           |                 www. ninh-hoa. com