Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thị Phương Hiền            |                 www. ninh-hoa. com

Nguyễn Thị Phương Hiền
Bút hiệu:PHƯƠNG HIỀN

 Cựu nữ sinh trường Trung học Ninh Ḥa
Trần B́nh Trọng,

 
Niên khóa: 1963-1970
.

Hiện đang sinh sống tại Sài G̣n, Việt Nam

 

 

 

 

 

 

 

   

Lễ Giáng Sinh một lần nữa lại về đây, gợi nhớ bao kỷ niệm từ thưở ấu thơ...

Trong không khí lành lạnh của những buổi chiều cuối năm, trong tiếng nhạc Jingle bells rộn ră và rừng thông xanh trang hoàng rực rỡ... Ḷng tôi tràn ngập biết bao kỷ niệm - những hồi tưởng năm nào cũng trở về, và chỉ trở về một lần vào buổi chiều cuối năm...

Có những kỷ niệm ḿnh không cố t́nh quên nhưng đă quên rất nhanh, lại có những kỷ niệm không biết sao cứ đọng măi trong ḷng!

"... Đêm đông lạnh lẽo Chúa sinh ra đời
Chúa sinh ra đời, nằm trong hang đá nơi máng lừa..."

Ngày ấy, khi c̣n là cô bé năm tuổi học lớp mẫu giáo nội trú trường ḍng Thánh Mẫu - Lê Văn Duyệt Sài G̣n, tôi đă trải qua mùa Giáng Sinh đầu tiên c̣n lưu lại trong kư ức - Một mùa Giáng Sinh "kinh điển", với những buổi tập hát thánh ca trong tiếng dương cầm thánh thót, những buổi ... tập đọc kinh thật đều và to, và nỗi háo hức khi được tha hồ chạy nhảy ở ngay nơi tôn nghiêm nhất mà không bị "nhắc nhở". Các Ma Sơ rơ ràng dễ tính hơn mọi khi, mỉm cười bao dung nh́n đám trẻ lăng xăng bên hang đá đang h́nh thành. C̣n chị Cả mắt long lanh niềm vui, luôn miệng trả lời tôi đang nôn nao với những thắc mắc ngu ngơ:

- Em bé xinh quá chị nhỉ?
- Đấy là Chúa Hài Đồng vừa mới giáng sinh.
- Có phải các em bé đều xinh?
- Đúng vậy em ạ, các em bé đều xinh và các bà mẹ đều thánh thiện, như Đức Mẹ Maria.
- Thế c̣n những đôi cánh trắng bay quanh?
- À, đấy là những thiên thần đang múa hát trên không trung.
- Cùng với linh hồn của nàng Tiên cá?
Chị Cả để tay lên môi suỵt khẽ:
- Chị cũng... không biết nữa!
- Thế c̣n cô bé bán diêm sẽ ở chỗ nào hở chị?

Chị không trả lời, nét mặt thoáng buồn, ôm nhẹ tôi vào ḷng:
- Chị dạy em hát nhé:

"... Trong hang Bê Lem ánh sáng lan tỏa tưng bừng.
 Nghe trên không trung tiếng hát thiên thần vang lừng..."

Tôi dựa vào vai chị, ngắm đôi mắt đẹp lung linh như có đốm lửa giữa đêm đông, cảm thấy ḷng ấm áp dịu êm... Hình ảnh chị Cả, xinh đẹp và thánh thiện, mang đến cho tôi niềm vui trẻ thơ và cả nỗi buồn man mác, trong những mùa Giáng Sinh từ đấy và măi măi về sau...

Những năm tiếp theo, tôi theo U già "đi lễ đạo" ở nhà thờ Xóm Mới. U là vú nuôi các em tôi, rất ngoan đạo. Tôi ngoan ngoăn quỳ bên U trong thánh đường rực rỡ, say mê dơi theo tiếng hát các chị trong dàn đồng ca, tưởng như có chị Cả của tôi đang ngân nga:

 "... Boong bing boong, boong bing boong, chuông giáo đường thánh thót
  Đêm Noel, chuông vang như mang bao yêu thương lẫn trong ánh sao sáng..."

Đến khi tôi lên chín tuổi học ở trường Văn Côi - Đồng Đế, nằm trong khuôn viên nhà thờ, gần làng đánh cá Ba Làng. V́ nhà tôi ngay gần bên, nên trong đêm Thánh, tôi được phép đi chơi một ḿnh với lời dặn của mẹ tôi : "Chạy qua đấy chơi một tí rồi về ngay con nhé! ".

Như lời mẹ dặn, tôi qua đấy "một tí thôi", rồi lững thững ra băi biển ngắm biển đêm, một đêm đầy sao... Làm thế nào đếm xuể muôn ngàn v́ sao đang thả ánh sáng mơ màng lên mặt biển êm đềm một màu tím ngát! Ô ḱa, nơi một góc trời xa xa, có hai v́ sao đang nép bên nhau lấp lánh song đôi. Có phải đấy là sao bổn mệnh của chị Cả và tôi?

Tôi đứng lặng rất lâu... Trong tiếng sóng ŕ rào của biển đêm và tiếng vi vu của hàng thuỳ dương rung theo gió, tôi nghe như tiếng chị Cả đang kể chuyện ngày xưa ..."Ngày xửa ngày xưa ở một vùng biển xa lạ kia thỉnh thoảng có vài chiếc tàu giương buồm trắng đi qua..."

Và rồi trong đầu óc non nớt của tôi cũng hiểu ra, chị Cả chỉ c̣n là kỷ niệm ngọt ngào trong giấc mơ tuổi thơ...

Từ đấy đến nay, qua bao nỗi vui buồn của cuộc đời, những đêm Giáng Sinh, dù ở đâu tôi vẫn nhớ đến chị và tâm sự với chị những giấc mơ nối tiếp... Như đêm nay, tôi đọc cho chị nghe đoạn văn ai đó đă viết, chắc cũng vào một đêm đông:

"... Lần ấy... em giận anh hay anh giận em, hay cả hai đứa giận nhau... em cũng không rơ nữa, chỉ biết là rất lâu ḿnh không gặp nhau, không gởi thư cho nhau. Thế rồi "em buồn... em đi lang thang" lạc vào một vùng núi đá hoang vu phủ đầy tuyết trắng. Em cứ đi... vừa đi vừa nhớ anh... Đi mà chẳng biết đi đâu!

Chiều xuống rồi đêm xuống, em thất thểu t́m chỗ ngủ trong hang đá nhỏ. Nửa đêm về sáng, em thấy bớt lạnh... Một làn hơi ấm bao phủ người em và lan tỏa vào ḷng em. Em tự hỏi trong vô thức, có phải một con gấu núi cũng đang đi lạc và t́m nơi trú ẩn trong hang đá này với em, hay là anh đă hết giận em và t́m đến với em?

Đến bây giờ em cũng không biết nữa, hơi ấm trong giấc mơ mùa đông ấy là của gấu núi hay của anh! ..."

Tôi nghe tiếng chị cười trong mơ : "Em yêu của chị, mới ngày nào... mà bây giờ đă biết mơ mộng rồi, và mơ mộng rất nhiều... cứ như chị Cả ngày xưa..."

Và chị âu yếm đặt vào tay tôi cánh sao lấp lánh vừa theo gió bay đến từ phương trời xa: " Chúc em có thật nhiều niềm vui, thật nhiều hạnh phúc và được yêu thương măi măi..."
 

 

 

 

 Sài G̣n, Giáng sinh 2014
Nguyễn Thị Phương Hiền

 

 

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thị Phương Hiền           |                 www. ninh-hoa. com