Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thị Phương Hiền            |                 www. ninh-hoa. com

Nguyễn Thị Phương Hiền
Bút hiệu:PHƯƠNG HIỀN

 Cựu nữ sinh trường Trung học Ninh Ḥa
Trần B́nh Trọng,

 
Niên khóa: 1963-1970
.

Hiện đang sinh sống tại Sài G̣n, Việt Nam

 

 

 

 

 


Sài G̣n 2010

   

Chị Lâm Ái Liên và tôi là đôi bạn khá đặc biệt và có nhiều duyên gặp gỡ. Chúng tôi học chung lớp từ năm đệ thất đến đệ nhị C trường Trần B́nh Trọng Ninh Hoà. Tuy chị chỉ lớn hơn tôi một hai tuổi, nhưng ngay từ nhỏ tôi đă quen lễ phép gọi "Chị Liên", và khi nhắc đến chị cũng một mực "Chị Liên". Chắc là v́ tôi ngưỡng mộ chị, chị đẹp, học giỏi, hát hay và "đàng hoàng". Trong mắt tôi, chị là mẫu mực tôi muốn vươn tới.

Hồi ấy, nhà chị có tiệm bán đồng hồ ở đường Trần Quư Cáp gần cầu Dinh. Thỉnh thoảng chị đến chơi và chuyện tṛ với mẹ tôi như người lớn. Mẹ tôi thích chị lắm!

Chị hay hát trong các buổi tŕnh diễn văn nghệ Tâm lư Chiến ở sân Vận động, trước nhà tôi. Những lúc ấy tôi len lỏi trong đám đông, chen lên phía trước, vỗ tay ủng hộ chị và gọi inh ỏi "Chị Liên! Chị Liên!". Lần nào chị cũng nh́n tôi cười tươi, và tôi cảm thấy sung sướng, hănh diện lắm. Tôi rất thích giọng hát trong trẻo của chị...

 

" Xuyên lá cành trăng lên lều vải
 Ḷng đất ấm thương t́nh đôi mươi
 Thương những người mạch sống đang khơi
 Đang t́m một cuộc đời cho ḷng vơi nét phong sương

 Anh chiến trường tôi nơi hậu tuyến
 Đời lính chiến xui gặp nhau đây
 Đôi đứa ḿnh c̣n măi đêm nay
 Nói ǵ cạn niềm thương để rồi mai ta lên đường"

 ( T́nh Anh Lính Chiến - Lam Phương )

 


 Chị Liên và Hiền năm 1965


Chị đă để lại nhiều dấu ấn cho tôi khi mới chập chững vào tuổi mới lớn. Tôi nhớ măi một buổi sáng đi học sớm, gặp chị giữa sân trường c̣n vắng lặng. Thoảng tiếng gió xào xạc qua những cành bàng c̣n đang xanh lá, vài tia nắng lướt nhẹ chào đón ngày mới, trong khóm trúc đào mấy chú chim hót líu lo... Và tôi, cũng như chú chim non mới ra ràng luôn chiêm chiếp mỏ, chớp mắt ngó nghiêng:

- Chị Liên hôm nay thấy lạ lạ?
- À, chị thoa phấn một xíu.
- Thoa phấn? Là sao?
- Chị mới mua một hộp kem phấn Thorakao, sáng nay thoa thử. Mà nhớ lắc đều, thoa xíu thôi, nhiều quá không đẹp đâu!

Tôi ngớ ngẩn gật gù. Về nhà tôi xin mẹ tôi mua cho một hộp. Mẹ tôi mắng yêu:

- Mới tí tuổi đầu mà đă...
- Chị Liên có một hộp...
- Ừ th́...

Khi ấy tôi mười ba tuổi.

Mấy mươi năm sau tôi vẫn giữ thói quen để một hộp kem phấn Thorakao trên bàn trang điểm, thỉnh thoảng "thoa một xíu", hít nhẹ hương hoa lan thơm nhè nhẹ và tưởng như đang giữa sân trường buổi sáng đi học sớm, có hai chị em khúc khích cười bên khóm trúc đào...

Từ đấy tôi hay soi gương, cố t́m "một xíu duyên dáng", nhưng cười với tôi vẫn chỉ là cô bé mặt bầu bĩnh, mắt tṛn xoe dễ ghét!

- Chị Liên ơi, thế nào là đôi mắt đẹp?
- Mắt đẹp phải tṛn, to, đen lay láy.
- Làm sao để mắt tṛn, to, đen lay láy?
- Dễ thôi, ăn nho đen nhiều nhiều.
- Sao chị biết?
- Th́... minh tinh Lư Lệ Hoa khuyên ăn nho đen nhiều cho mắt đẹp.
- Mắt đẹp như trái nho đen?
- Ừa th́ ...

Năm tôi mười lăm tuổi, tết Đinh Mùi 1967, tôi xin mẹ tôi cho may áo mới: một chiếc áo đầm "kiểu người lớn". Tôi nhớ y câu nói của chị: "Váy bó bó gọi là jupe serrée, c̣n đầm dài ôm ôm gọi là robe sac, người nhỏ nhỏ không nên chọn hoa to, nhớ nghen!"

Sau này khi làm việc cho công ty may hàng thời trang, thỉnh thoảng có khách hàng hỏi tôi về bài học thời trang đầu tiên của tôi. Họ rất ngạc nhiên và thích thú khi nghe tôi kể chuyện về chiếc áo "kiểu người lớn" của chị Lâm Ái Liên, và tất cả cùng cười khi tôi thổ lộ, có lẽ "năng khiếu ăn diện" của tôi cũng bắt đầu từ câu chuyện ấy...

Năm 1970, tôi rời trường Trần B́nh Trọng đi Quy Nhơn học đệ nhất, và sau đó vào Sài G̣n học Đại học Dược khoa, c̣n chị lên Đà Lạt học trường Chính Trị Kinh Doanh. Sau năm 1975 chị và tôi mất liên lạc!

Măi đến năm 2007, chúng tôi tái ngộ ở Mỹ sau 35 năm xa cách. Gặp lại nhau mừng rỡ vô cùng, và chúng tôi đă có một buổi tối rất đẹp ở Orange Hill. Trên đồi cao, bầu trời trong vắt lấp lánh đầy sao, trong tiết trời se lạnh, bên bếp lửa hồng, hai chị em tâm sự rất nhiều. Chị rất vui và xúc động khi nói chuyện qua điện thoại với các bạn Lâm Phi, Lê Lầu, Ngọc Minh... biết là các bạn vẫn nhớ đến chị dù đă rất lâu và rất xa...

Hai chị em bồi hồi nhắc lại chuyện xưa:

- Chị có c̣n hay hát không?
- Mấy mươi năm nay chị không hát ǵ cả!
- Từ nay chị hát lại... như xưa nhé!

Đêm ấy chị hát tặng cho tôi bài T́nh Anh Lính Chiến...


"Mai nếu đời ngăn chia ngàn lối
Đừng quên nhé những ngày bên nhau..."


Về khuya, gió lạnh thêm, bếp lửa cũng sắp tàn, nhưng tôi thấy ḷng ḿnh ấm áp bên chị, người bạn học thân thương tôi đă yêu mến từ khi c̣n thơ ấu...

Năm 2011, tôi lại được gặp chị. Chúng tôi đi chơi công viên Disneyland ở Los Angeles, cả nhóm đông vui. Có cả Lâm Ái Đào và Trần Thị Chất học cùng trường Trần B́nh Trọng.


Từ trái qua: Ái Đào, Chất, Phương Liên, Hoàng Lan, Phương Hiền, Ái Liên, Tuyết Hồng, Kim Tiến,
và anh Nguyên

Chị cười vui tâm sự, có ba cô con gái học ngành Dược và tốt nghiệp cả rồi, nên nay chị có thời gian thư thả và bắt đầu hát lại... Chúng tôi hào hứng nhớ về "kỷ niệm văn nghệ"... Năm đệ lục, trong buổi liên hoan văn nghệ cuối năm, thầy Nguyễn Khoa Thanh đă tập cho chúng tôi múa bài Ḥn Vọng Phu, chị đóng vai Chinh phụ, c̣n tôi... cũng xuất sắc trong vai... lính thú, cùng với Trần thị Mừng, Ngô Bích Ngọc, Vơ thị Tính. Rồi đến màn hợp ca bản Ly Rượu Mừng với tay đàn guitare Vơ Lâm Phi...

Chị cảm động nghe tôi nhắc lại, h́nh ảnh một buổi chiều cuối năm mưa lất phất, trong lớp vắng đă qua giờ học, anh Phi đệm đàn cho chị hát tập dợt bài Biển T́nh, thỉnh thoảng chị lại cười cười với cô bé đang gơ bàn phụ họa...


 "Nằm nghe sóng vỗ từng lớp xa
 Bọt tràn theo từng làn gió đưa
 Một vầng trăng sáng với t́nh yêu chúng ta
 Vượt ngàn hải lư cũng không xa..."

 ( Lam Phương )


Gặp chị lần gần đây nhất, tháng 10 năm 2014, chị rất vui cho biết hiện nay việc kinh doanh đă giao cho các con, chị và anh Nguyên, chồng của chị, tha hồ rủ nhau "văn nghệ". Chị có biệt hiệu "Liên Nắng Chiều" v́ chị rất thích hát bài này.

Đến chơi nhà chị ở Rosemead, Orange County, chị hào hứng đưa chúng tôi ra vườn sau, và mấy chị em đă có buổi tŕnh diễn "ca vũ nhạc kịch" cây nhà lá vườn cười bể bụng !

Anh Thanh, chồng của tôi cũng rất quư chị, v́ chị là bạn của tôi và cũng là bạn của anh. Chị và anh là đồng môn Đại học Chính Trị Kinh Doanh Đà Lạt khoá 7. Năm 2010 chị đưa mẹ và các con về thăm quê, chúng tôi có dịp gặp gỡ hàn huyên trong gia đ́nh rất vui.

Tôi nhớ măi những ngày tươi đẹp bên Chị...


 
Orange Hill  2007

Chị Liên và Trần Thị Chất chơi thân với nhau và nhà ở gần nhau, nên mấy lần thăm chị tôi đều có dịp thăm Chất.

Gặp em Tết 2011, tôi xúc động khi em nắm tay tôi: "Chị có nhớ em không? Em biết chị từ khi c̣n học trường Trần B́nh Trọng. Nhà chị ở đường Nguyễn Huệ, trước Sân Vận động, c̣n nhà em kế Hạt Kiểm Lâm. Gần nhà chị có cây keo to, gần nhà em cũng có cây keo to. Hồi ấy chị có mái tóc thề em rất thích..."

Thực ra Chất và tôi cùng tuổi nhau, học sau tôi một lớp thôi. Nhưng có lẽ từ khi c̣n đi học em đă coi tôi như chị và cảm giác ấy nối tiếp đến tận bây giờ, nên tôi nghiễm nhiên... là chị và xem Chất như em!
Khi chưa gặp lại em, chưa nhớ ra em, tôi đă rất mến em qua bài thơ của em đăng trên trang Mạng ninh-hoaDOTcom :

 "... Ôi! T́nh yêu đầu tiên - sao đến rất tự nhiên
 Như lời cảm ơn - tự nguyện.
 Ôi! thiết tha một thời - hương t́nh yêu đầu tiên
 Ôi! nhớ nhung chất đầy nỗi niềm
 Say nguồn thơ êm đềm - trào dâng - chung cùng
 Nghe ray rức - buồn thương - giận hờn
 Vui sánh bước bên nhau đường quen - ấm êm..."

Gặp lại em rồi, tôi lại mến em hơn, hai chúng tôi đă chia sẻ nhiều nỗi niềm buồn vui. Đầu tháng 10-2014, gặp nhau lần thứ hai ở Mỹ, em đă dành cho tôi nhiều thời gian cùng nhau mua sắm và về nhà em chơi.

Đúng như em đă viết:


 "... Hoà đồng bên nhau vui ơi là vui
 Nhắc chuyện ngày xưa thầy cô
 Một thời tuổi xuân dễ thương
 Ninh Hoà dấu yêu ngày xưa khó nhạt phai..."

 



 Đến chơi nhà Chất năm 2014


 Về thăm quê nhà năm 2013


Trong những ngày ấy, tôi rất vui có dịp thăm chị Nết, là chị của Trần Thị Mừng học cùng lớp với tôi từ năm lớp nhất trường Tiểu học Pháp Việt đến năm đệ nhị trường Trần B́nh Trọng. Mừng mất đă nhiều năm, nhưng Mừng vẫn là người bạn thân nhất của tôi, từ khi c̣n đi học và măi sau này. Tôi vẫn nhớ rất nhiều những kỷ niệm khi đến nhà Mừng tụ tập chơi nhảy dây, ḷ c̣, u mọi... Chị Nết rất hiền, dù chúng tôi nghịch ngợm ồn ào, cũng chỉ cười thôi. Nên hồi ấy chúng tôi lén gọi chị là "Thục nữ".

Gặp lại chị, tôi thấy ḷng vui ấm áp. Chị vẫn như xưa, với đôi mắt đẹp và giọng nói dịu dàng. Tôi bồi hồi nhớ lại nhỏ Mừng, nhớ những ngày vui thời niên thiếu đă rất xa.

Chia tay với chị, tôi ngập ngừng không nói ra lời, ḷng thầm nhủ: Em mong thêm vài lần gặp chị, để nghe chị dặn:


 " Hăy
 ngồi xuống đây... gần hơn tí nữa
 tôi kể người nghe một miền quê
 một miền quê bên kia biển rộng
 một miền quê với trăm nhớ ngàn thương...

 Nhắc
 chuyện xưa nhớ quá thời đi học
 nón nghiêng che - xe đạp - áo trắng bay
 hè phượng nở... bạn-tôi...trao lưu bút
 tuổi học tṛ rồi... vút xa tầm tay "

 

 

 

 

Sài G̣n, tháng 2 năm 2015
Nguyễn Thị Phương Hiền

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thị Phương Hiền           |                 www. ninh-hoa. com