Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thị Phương Hiền            |                 www. ninh-hoa. com

Nguyễn Thị Phương Hiền
Bút hiệu:PHƯƠNG HIỀN

 Cựu nữ sinh trường Trung học Ninh Ḥa
Trần B́nh Trọng,

 
Niên khóa: 1963-1970
.

Hiện đang sinh sống tại Sài G̣n, Việt Nam

 

 

 

 

 

 

 

   

 

 “Trường cũ ghé vào, t́m cựu mộng

 Người xưa gặp lại, thỏa tiền duyên”

 

 Cô dạy tôi môn nữ công năm tôi 11 tuổi, học Đệ Thất trường Trần B́nh Trọng (năm học 1963-1964). Chỉ vậy thôi mà sao tôi nhớ Cô măi! V́ Cô đẹp thanh tao như một loài hoa quư, hay v́ tên Cô có chữ Phương nghe thân và thương? Hay là tên Cô gợi tôi nhớ chị Dạ Lan mà tôi rất thích - tôi vốn là “con nhà lính”? Có lẽ v́ tất cả những điều như thế.

 

Hôm ấy cô Phương Lan tập chúng tôi kiểu rua chữ I. Sau mấy ngày cặm cụi, tôi cũng thêu xong chiếc khăn tay nho nhỏ 4 cạnh rua chữ I, lại tự ư thêu thêm một cánh chim màu xanh bằng mũi thêu lá cây. Tôi có phần đắc ư dù tác phẩm của tôi hơi lấm lem. Cô ngắm nghía, mỉm cười, dặn tôi đem về giặt sạch rồi nộp lại cho Cô để đến Tết sẽ gởi tặng các anh chiến sĩ ngoài tiền tuyến. Từ hôm ấy, thỉnh thoảng tôi lại mơ tưởng ḿnh là… em gái hậu phương. Cho đến khi lớn lên, lăng đăng trong giấc mộng thiếu nữ vẫn thoáng h́nh bóng cô Phương Lan với kiểu rua chữ I và nụ cười Cô tặng tôi năm 11 tuổi khi tôi “e lệ” nộp Cô chiếc khăn thêu.

 

Dạy nữ công chỉ là “nghề tay trái” do thầy Hiệu trưởng phân công, môn dạy chính của Cô là Toán. Nữ giáo sư môn Toán, oai và “hóc búa” phải biết! Các sư huynh học trên tôi 1, 2, 3 lớp người nào cũng nể sợ Cô, mà cũng rất mến thương Cô, với h́nh ảnh các anh bồi hồi ôn lại: “mỗi sáng mai mọi người đều nh́n thấy một cô giáo dáng thon thả, luôn choàng khăn ở cổ, đạp xe đến trường, tà áo dài phất phơ trong gió sớm…”. Cô về trường năm 1962 và rời trường 1964, thời gian chỉ hơn 2 năm, nhưng ai đă học Cô rồi cứ thương, cứ nhớ Cô măi!

 

 


 

 

 

Vật đổi sao dời, bôn ba nhiều nghề và sau cùng là nghề may. Đôi khi cầm trong tay những chiếc áo đẹp với nét thêu tinh tế, tôi lại nhớ đến cô Phương Lan. Không biết bây giờ Cô ở đâu nhỉ, và có c̣n chút nào nhớ đến tôi! Trong tâm khảm, tôi ước mong và tin là Cô vẫn nhớ đến đứa học tṛ nhỏ năm nào lần đầu trong đời cầm kim, vụng về lóng ngóng, có đôi mắt rất sáng chẳng nh́n mũi thêu mà cứ mải ngắm cô giáo Phương Lan.

 

Yêu nghề thêu thùa may vá

Đâu phải chỉ có tôi mới nhớ đến cô Phương Lan, nhiều học tṛ khác cũng hay thăm hỏi về Cô. Cho đến một ngày cuối năm 2017, chúng tôi nhận được tin tức của Cô từ thầy Trần Hà Thanh. Thầy có vợ chồng người bạn đồng nghiệp ở Huế tên là Đức và Trinh. Cô Trinh là bạn học với cô Phương Lan. Sau 53 năm bặt tin, sau bao ḍ hỏi, chúng tôi đă t́m lại được cô giáo năm xưa. Chúng tôi đây là anh Nguyễn Văn Thành và tôi, cùng lúc nhận được thư của thầy Trần Hà Thanh, cô Trinh về cô Phương Lan. Nhưng thôi, tôi “nhường” công đầu lại cho anh Nguyễn Văn Thành, v́ anh học hơn tôi 3 lớp, và nhất là anh có 2 năm rưỡi học với cô môn Toán, cũng nhờ anh và website ninh-hoa.com đă kết nối đường dây liên lạc.

 

Về phần Cô, biết viết sao để diễn tả hết sự vui mừng: “Cô hạnh phúc quá! Cô muốn hét to lên cho mọi người biết: 30 năm khoác áo thầy đồ, Cô đă nhận được phần thưởng quư giá nhất đây. Cô xứng đáng nhận được hạnh phúc này phải không các em!”.

 

Tôi đă nhiều lần nói chuyện điện thoại với Cô và gởi ra Huế tặng Cô Kỷ yếu 1, 2, 3 của liên lớp tôi, Đặc san trường Trần B́nh Trọng quyển 1 & 2, và cả sách tôi viết: “Cha măi bên đời”. Tôi thưa với Cô là quyển sách này tôi viết về Cha tôi nhưng hơn 1/4 quyển tôi đă viết về ngôi trường Trần B́nh Trọng, nơi đă cho tôi những tháng ngày đẹp nhất.

 

Thư cô viết: “Ước ǵ bây giờ Cô thấy được khuôn mặt thân yêu của các em, thấy được ngôi trường Trần B́nh Trọng xứ Ninh Hoà, ngôi trường đầu tiên Cô lên bục giảng. Các em làm Cô nhớ Ninh Hoà quá, nhớ con đường từ nhà trọ đến trường, nhớ những giờ lên lớp, những buổi văn nghệ... Và nhất là các em học sinh khôi ngô lanh lợi, sẵn sàng đón nhận ṿng tay của Cô. Chúng ta thật có duyên với nhau:

 

 “Mười ba tuổi ngọc, anh môn đệ

 Hai mốt xuân xanh, tôi giáo viên

 Trường cũ ghé vào, t́m cựu mộng

 Người xưa gặp lại, thỏa tiền duyên”

 

Tặng các em mấy câu thơ của Ba cô, ông cũng theo nghề giáo.”

 

Sau bao mong đợi, ngày vui tái ngộ đă đến. Mùng 5 Tết Mậu Tuất 2018, chúng tôi đến thăm Cô tại thành phố Huế. Cô vẫn đẹp duyên dáng như xưa, nguyên nét thanh nhă và giọng nói dịu dàng. Hiện Cô có cuộc sống khá phong lưu của một giáo viên hưu trí, bên các em và cháu rất thương và chăm sóc Cô. Cô mừng khi biết chúng tôi đang sống an vui, và cũng thoáng bùi ngùi khi thấy học tṛ mới ngày nào măng tơ mà giờ đă hai màu tóc.

T́m đến Huế thăm cô Phương Lan

 

Mừng tái ngộ sau 54 năm
Từ trái qua: cô Tạ Thị Nhâm, chị Nguyễn Thị Giỏi,

anh Nguyễn Văn Thành, Phương Hiền, cô Phương Lan, cô Lê Thị Đào
 

Phần tôi, cứ nằng nặc “bắt đền” Cô:

 - Hồi ấy Cô dạy em nữ công thế nào mà bây giờ em cứ mang tiếng dốt bếp núc?!

Cô cười:

- Cô có dạy em bếp núc mô! Chừ Cô cũng… đâu rành bếp núc. Hồi nớ Cô dạy em thêu thùa may vá. Chừ em nổi tiếng khéo tay trong nghề mà!

 

Ừ nhỉ! Cũng nhờ những mũi rua chữ I Cô dạy tôi năm 11 tuổi mà bây giờ tay nghề tôi cũng khá!

 

Sau khi ăn cơm chiều, thầy tṛ cùng dạo thuyền trên sông Hương, thả hoa đăng, ôn lại những kỷ niệm êm đềm dưới mái trường Trần B́nh Trọng, chia sẻ tâm sự vui buồn. Cuộc đời như ḍng sông đang trôi… trôi măi có khi nào dừng lại, ví như tuổi xuân dần qua... Người nào đấy đă nói: chẳng ai tắm hai lần trên một ḍng sông! Nhưng trên ḍng sông yêu thương tràn dâng nghĩa thầy t́nh bạn, ven sông cây đa bến cũ vẫn sẵn ḷng đón nhận tôi về dù bao lần, dù bao năm qua...

Thả hoa đăng trên sông Hương
      Ước nguyện được gặp lại Cô nhiều lần nữa

Ngày hôm sau, mùng 6, chúng tôi đi chơi lăng Tự Đức, Đại nội Huế. Cùng ngắm cảnh cung điện cổ kính, nghe hương thời gian phảng phất đâu đây: “Lối xưa xe ngựa hồn thu thảo…”. Tôi chạnh nhớ Ninh Hoà xưa với ngôi trường Trần B́nh Trọng, nhớ hàng dương trước cổng, cây phượng sân sau... Bên tôi, Cô có lúc trầm tư, nghiêng vành nón trắng như muốn nói: “Cô cũng đang nhớ lắm!”.

Đại nội Huế

 

Cô Phương Lan và cô Nhâm

 

Em sẽ rất nhớ Cô

Chiều… Chúng tôi mời Cô cùng tiếp tục hành tŕnh du ngoạn động Phong Nha, Quảng B́nh, nhưng Cô không yên tâm sức khỏe, nên đành chào tạm biệt Cô.

 

Tết năm ấy Cô rất vui, cho biết nhiều học sinh Ninh Hoà đă điện thoại thăm hỏi Cô, trong đó: “Có một học sinh lớp Hiền nói chuyện qua điện thoại với Cô rất lâu, thật đầy t́nh cảm”, đấy chính là bạn Lê Lầu. Sau đó chị Chúc, chị Hưng Hồng… cũng điện thoại thăm Cô.

 

Lời Cô nhắn gởi: “Cô giáo già được học sinh cũ c̣n nhớ đến, c̣n ǵ vui bằng. Vui là thuốc bổ các em ơi. Hẹn gặp lại các em như chúng ta đă hứa với nhau. Cô Lê Thị Phương Lan - nghề nghiệp: Người đưa đ̣”.

 

Lời em thưa với Cô:

“Trường cũ ghé vào, t́m cựu mộng

 Người xưa gặp lại, thỏa tiền duyên

 Kỷ niệm tràn đôi bờ sông rộng

 Người đưa đ̣ ơi - măi chẳng quên!”

 

 

 

Sài G̣n. đầu mùa mưa 5-2019

Nguyễn Thị Phương Hiền

 

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thị Phương Hiền           |                 www. ninh-hoa. com