Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thị Phương Hiền            |                 www. ninh-hoa. com

Nguyễn Thị Phương Hiền
Bút hiệu:PHƯƠNG HIỀN

 Cựu nữ sinh trường Trung học Ninh Ḥa
Trần B́nh Trọng,

 
Niên khóa: 1963-1970
.

Hiện đang sinh sống tại Sài G̣n, Việt Nam

 

 

 

 

 


 

   


 

Kỳ 4

 

HẸN  GẶP NHAU NƠI CŨ, EM NHÉ!

 

 

Thư của Thuỳ Giang:

-Tháng 10 đă qua vài ngày rồi, thế nghĩa là chị của em sắp chạm tay đến niềm mơ ước ấp ủ bao ngày tháng qua. Chỉ đứng ngoài ŕa ngắm chị (trong tưởng tượng) tất bật sắp xếp mọi việc để chuyến đi tháng 11 diễn ra tốt đẹp, em cũng vui lây niềm hân hoan náo nức của chị. Chúc hành tŕnh tháng 11 của chị diễn ra như ư và thật đẹp.

Tôi viết cho em:

- Thuỳ Giang mến, em đoán đúng cảm xúc của chị, đang rất vui, hạnh phúc và tràn đầy tin yêu. Cám ơn em đă nghĩ đến chị. Tuy mới gặp nhau đôi lần, ḿnh đă mến nhau nhiều. Chuyến đi đầu tháng 11, chị lại đến cầu Golden Gate, San Francisco. Chị muốn đứng nơi ấy hát bài “Mười năm t́nh cũ”.

Cảm nhận được tiếng em cười rung theo ḍng thư viết vội:

- Chị ơi, không phải là “muốn đứng nơi ấy hát bài…” mà phải là “nhất định  sẽ đứng nơi ấy hát bài…” nha chị! Chà chà, chị làm em gái ngóng cổ thật dài mong chuyến đi sớm hoàn tất để hết ṭ ṃ, thắc mắc… v́ sao… v́ sao chị lại dành cảm xúc đặc biệt cho chiếc cầu ấy? V́ sao phải là “Mười năm t́nh cũ” và phải tại Golden Gate cơ?

 Tôi nghĩ thầm:

- V́ sao à? Chị sẽ xem lại v́ sao và em sẽ được biết trong một bài viết có nhắc đến tên em và cảm xúc tối nay.

                                         **********

Câu chuyện bắt đầu từ sân trường Trần B́nh Trọng, giờ ra chơi. “Em có biết cầu Golden Gate?”, anh ra vẻ nghiêm nghị hỏi tôi rồi cười to khi tôi trả lời:

- Có phải là chiếc cầu vồng rực sắc vàng một chiều mùa hè, sau cơn mưa?

- No, đấy là chiếc cầu có thực nhưng ở rất xa. Anh thích sau này lớn lên sẽ t́m đến.

- Em cũng thích đến với cầu vồng.

- Cầu Cổng Vàng chứ không phải cầu vồng.

- Ừ th́ cầu Cổng Vàng, ḿnh sẽ cùng đi phải không?

- Sure, ḿnh sẽ hẹn gặp nhau nơi đấy, em nhé!

Bẵng một thời gian rất lâu, ước mấy mươi năm, một cánh thư từ rất xa đến với tôi thật bất ngờ với ḍng chữ: “Anh đang đứng ở đầu cầu Golden Gate, nhớ em và mong có một ngày…

 

Và rồi cũng có một ngày - một ngày của năm 2002.

 

Sáng hôm ấy trời nắng đẹp, bên nhau ḿnh đi dạo và ngắm chiếc cầu hằng mơ tưởng. Trong không gian tuyền một màu xanh của trời và biển, chiếc cầu màu đỏ cam kiêu hănh khoe hai cặp cột tháp cao ngất, vừa hùng vĩ vừa thanh thoát. Gió mát lồng lộng đưa những cánh buồm trắng ra khơi và cả những đám mây bàng bạc qua những đỉnh núi bên kia.

 

Anh đọc lại đoạn văn trong sách giáo khoa English for Today mô tả chiếc cầu Golden Gate, tôi cùng đọc theo anh. Thoáng chốc, chiếc cầu huyền thoại đă đưa chúng tôi vượt trùng dương và quăng đường đời dài dằng dặc, để về lại sân trường Trần B́nh Trọng, giờ ra chơi năm nào.

 

Biết bao chuyện để kể, từ tuổi thơ xa lắc nhưng sao cứ nhớ măi, cho đến những cảnh ngộ bể dâu muốn quên mà vẫn không quên. Cả những nhịp cầu tứ xứ chúng tôi đă đi qua - không có nhau...

 

Sâu lắng trong ḷng anh vẫn là những chiếc cầu quê: cầu Dinh, cầu Sắt, cầu Bến Gành… nơi chúng ḿnh đă cùng nhau đi qua khi em c̣n tuổi 13 và anh 16”. Anh buồn buồn nói với tôi lúc chia tay.

 

Như một nhà văn đă viết: “Thương mấy cũng là người dưng”, tôi đă xếp lại biết bao lá thư của anh, cất vào một ngăn kư ức đóng lại và phủ thật nhiều bụi thời gian, tự nhủ sẽ không bao giờ mở ra nữa. Cho đến năm 2012, cũng vào mùa xuân, đến với tôi không phải lá thư mà là giọng nói ấm áp nửa buồn nửa vui: “Đă mười năm rồi em nhỉ, từ ngày ḿnh gặp lại”. Anh tha thiết mong được thêm một lần hội ngộ bên cầu Golden Gate:

- Tại sao không?

- Ừ, tại sao phải là không?

Hôm ấy theo ư anh, tôi đă hát tặng anh bản nhạc “Mười năm t́nh cũ”:

 

              Mười năm không gặp tưởng t́nh đă cũ

              Mây bay bao năm tưởng ḿnh đă quên

              Như mưa bay đi một trời thương nhớ

              Em ơi! Bên kia có c̣n mắt buồn?

              Mười năm cách biệt một lần bỡ ngỡ

              Quên đi quên đi mộng buồn bấy lâu

              Nhưng em yêu ơi! Một vùng kư ức

              Vẫn c̣n trong ta cả một trời yêu…

 

 

 Thời gian sau, có vài lần tôi trở lại cầu Golden Gate, không bên anh - tự an ủi: “Chưa đủ… 10 năm”! Anh sẽ vui lắm khi bất ngờ gặp lại, nhưng… thôi. Tôi bâng khuâng nhớ lại đoạn hội thoại của lần hẹn trước:

 

- Em đang ở đâu?

- Em đang đứng ở đầu cầu Golden Gate đợi anh.

- Anh cũng đang ở cầu Golden Gate, không thấy em đâu cả!

- Trời hôm nay không có sương mù mà đầu cầu bên này không thấy được đầu cầu bên kia hở anh?

- À, chúng ḿnh quên đây từng là chiếc cầu dây dài nhất thế giới! Xa thật đấy...

- Em đang nhớ lại kỷ niệm lần trước ḿnh cũng hẹn nhau ở chiếc cầu này, một ngày đầu xuân đầy nắng ấm. Mới đấy đă mười năm rồi..."

 

Tháng 11 năm 2017, tôi cùng đoàn thầy cô và các bạn từ quê hương đi Mỹ, đến thành phố San Francisco, dĩ nhiên phải đến ngoạn cảnh cầu Golden Gate. Đoàn như trường Trần B́nh Trọng thu nhỏ, có thầy Hiệu trưởng Trần Chu Đức, cô Bạch Liên, cô Tuyết Sơn, cô Lê Thị Đào, thầy Dương Anh Sơn, sư huynh Nguyễn Văn Thành, Vinh Hồ, đồng môn Khánh Phân, Nguyễn Thị Hoà, Tuyết Hồng, Hoàng Lan, Vơ Bê, Trịnh Hữu Tồn, sư đệ Kim Tiến, sư muội Trần Thị Chất, Thanh Tịnh, Hưng Toàn, Bảo Trâm, Phương Liên…

 

Bầu trời San Francisco tháng 11 vẫn trong xanh như mọi khi, và nước biển cũng một màu xanh ngắt, soi bóng chiếc cầu vẫn một màu đỏ cam, kiêu hănh và đầy cá tính. Có phải nàng “Kiều” ấy như một thiếu phụ quư phái và sang trọng, luôn nồng thắm và không để lại dấu vết thời gian! Từng làn gió se se lạnh như nhắc chúng tôi hăy sát gần nhau hơn, khi tựa vai nhau ngắm cảnh hay cùng tạo dáng “đóng phim”.

 

 

Cùng vui với các bạn, ḷng riêng vẫn nhớ anh. Bây giờ có anh ở đây, chắc hẳn anh sẽ mừng lắm. Được gặp lại thầy xưa bạn cũ, c̣n ǵ ư nghĩa hơn với một người xa xứ! Thế nào anh cũng rủ tôi cùng “trả bài” đồng thanh đọc một trang sách English for Today, và tôi sẽ hát tặng anh bản nhạc “Mười năm t́nh cũ”. Mở điện thoại, ngập ngừng t́m tên anh, rồi ngập ngừng… thôi: “Em rất tiếc, em xin lỗi - không phải v́ chưa đủ mười năm, chỉ v́… em không thể!”

 

Một cánh chim lẻ loi chao theo gió… Thoảng nghe lời anh nói trên sân trường, giờ ra chơi năm nào: “Ḿnh sẽ hẹn gặp nhau nơi đấy, em nhé!”

 

 

 

         

 

 

Golden Gate, một ngày nhớ măi
Nguyễn Thị Phương Hiền

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thị Phương Hiền           |                 www. ninh-hoa. com