Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thị Phương Hiền            |                 www. ninh-hoa. com

Nguyễn Thị Phương Hiền
Bút hiệu:PHƯƠNG HIỀN

 Cựu nữ sinh trường Trung học Ninh Ḥa
Trần B́nh Trọng,

 
Niên khóa: 1963-1970
.

Hiện đang sinh sống tại Sài G̣n, Việt Nam

 

 

 

 

 

 

 

Chuyện Của Tôi Và Ninh-Hoa.com

 

Phương Hiền

***

Tranh: Họa sĩ Phi-Ṛm

Năm nào cũng vậy, những ngày giáp Tết, sau bao tất bật lo toan cho gia đ́nh và Công ty, khi mọi việc đă xong xuôi, tôi luôn dành một ngày cho riêng ḿnh, thường là ngày 29 tháng chạp. Tôi yêu dáng vẻ trầm lặng hiếm thấy của Sài G̣n ngày ấy, khi phần lớn dân nhập cư đă về quê, trường học, văn pḥng và nhiều quán xá đă treo bảng nghỉ Tết. Đường phố như rộng ra khi ḍng xe thưa thớt hẳn. Khách bộ hành cũng không vội vă nữa, có phải những việc cần làm đă làm xong, hay họ cũng như tôi, đang măi ngắm bầu trời hôm nay, sao thấy cao hơn và xanh hơn? Hàng cây ven đường tươi tắn hẳn lên, reo vui như ngỏ lời cám ơn làn gió mát đang thổi mùa xuân đến. Thời gian trôi chậm lại, ngập ngừng nuối tiếc khoảnh khắc sau cùng của năm cũ sắp bước qua năm mới. Tôi lang thang dạo các shop hoa, t́m kiếm sắc hoa thật đẹp để tặng các bạn thân. Năm nay tôi chọn hoa Tulip Hà Lan. Đi một ṿng thành phố để tặng hoa, trước tiên đến nhà Trần Thị Mừng, cô bạn học thời nhỏ đă 5 năm sinh ly tử biệt, rồi đến nhà anh chị Tuyết Hồng – Hiệp, anh chị Lê Lầu – Lành, anh chị Đinh Quang Châu – Điệp, hai em Hưng – Vân, và trạm cuối cùng là Hà Thị Thu Thủy.

 

Đến Thủy sau cùng v́ tôi biết, hai đứa sẽ có rất nhiều chuyện tâm sự với nhau trong ngày cuối năm. Chuyện vui rồi buồn, chuyện buồn rồi vui! Thủy vui lắm khi biết tôi sắp đi du lịch Mỹ. Thủy muốn giới thiệu tôi với anh Thành, trang chủ trang web: Ninh-Hoa.com. Trao đổi ít câu, qua giọng nói trầm ấm của anh, tôi đă cảm nhận được mối thịnh t́nh anh dành cho tôi, đơn giản v́ anh cảm thấy Thủy rất mến tôi! Nói chuyện với anh lần đầu, tôi đă cảm thấy gần gũi anh và mến anh. C̣n nhớ hôm ấy tôi đă gởi tặng anh một tấm ảnh, anh nói thích lắm, khiến tôi và Thủy vui quá, cầm tay nhau cười măi…

 

Thế là chuyến du lịch đầu năm (mùng hai Tết Nhâm Th́n) khởi đầu may mắn. Tôi và Hoàng Thị Lan, Mai Tuyết Hồng, hai em Phương Liên, Kim Tiến hớn hở lên đường. Qua đến Mỹ, Thu Thủy và anh Thành thường xuyên điện thoại, theo từng chuyến đi. Có lần Thủy đă giận lẫy v́ chúng tôi măi chơi không nghe điện thoại! C̣n anh Thành th́ nhắc chừng hoài, nhớ điện thoại cho anh nha, mấy hôm nay đi ngủ anh phải để điện thoại đầu giường, sợ các em gọi đến không kịp nghe máy…

 

Theo tour du lịch, chúng tôi đă dạo chơi New York, Philadelphia, Washington D.C, Las Vegas và Los Angeles. Tại đây chúng tôi tách tour để đi chơi với các bạn Ninh Ḥa: Lâm Ái Liên, Ái Đào, Trần Thị Chất. Bay qua San Francisco, anh Thành đă giới thiệu cho chúng tôi được gặp Thầy Cô Ngô, anh chị Thí – Sinh, anh chị Nghiệp – Liên, Trâm Anh và Quang, Trang, Tuấn… Thầy Cô và các anh chị đă mừng đón chúng tôi ân cần, chu đáo. Chị Thi Thi đă tặng chúng tôi nhiều bài thơ đầm ấm t́nh đồng hương và hăng hái chụp nhiều ảnh thật đẹp. Một ngày ở San José rất vui và ư nghĩa – không biết nói ǵ để cám ơn tấm ḷng của Thầy Cô và các anh chị!

 

Sau chuyến đi ấy, tôi đă được làm quen với Người Bạn Lớn, đấy là trang web: Ninh-Hoa.com. Càng đọc thơ văn của Ninh-Hoa.com, càng thấy thương hơn quê hương Ninh Ḥa Dục Mỹ. Đến đây, tôi xin được tự giới thiệu đôi điều. Ba tôi là Sĩ quan QĐ-VNCH, nên thường chuyển công tác, Ba đi đến đâu th́ gia đ́nh theo đến đó. Năm tôi chín tuổi, Ba chuyển đến Trung tâm huấn luyện Biệt Động Quân Dục Mỹ. Thời gian đầu gia đ́nh tôi sống ở Ninh Ḥa, tôi c̣n nhớ số nhà 19 Nguyễn Huệ, trước sân vận động, gần trường Đức Linh và Bán Công. Tôi học lớp Nhất trường Tiểu học Ninh Ḥa, sau đó là trường Trần B́nh Trọng. Đến năm Đệ Tứ th́ theo gia đ́nh sống ở Dục Mỹ, nhà ngay chân cầu Dục Mỹ. Năm 1968 tôi từ giă trường Trần B́nh Trọng, đi Qui Nhơn học Đệ Nhất C trường Cường Để. Và năm 1969 tôi vào Sài G̣n học Đại học Dược khoa…

 

Ninh Ḥa – Dục Mỹ là nơi tôi sống quăng đời tươi đẹp nhất, nên từ lâu tôi đă nhận nơi này là quê hương. Tôi thương tất cả những ǵ thuộc về quê hương yêu dấu ấy… Tôi muốn lập lại với chính ḿnh “Càng đọc thơ văn của Ninh-Hoa.com, càng thấy thương hơn quê hương Ninh Ḥa – Dục Mỹ”. Vừa mới đây tôi đă gởi thư tâm sự với anh Thành, “em thích viết văn lắm!”, rồi rất t́nh cờ, ngay hôm sau, tôi và Thu Thủy lại có một chuyện rất vui…

 

Xin phép anh Vinh Hồ cho Hiền mượn lá thư Hiền đă gởi cho anh để kể về chuyện vui ấy…

 

Kính thưa anh Vinh Hồ,

Em xin mạo muội tự giới thiệu, em là Nguyễn Thị Phương Hiền, cựu học sinh trường Trần B́nh Trọng NK 63 – 69. Em là bạn thân của Hà Thị Thu Thủy, em rất mến Thủy, rất thương Thủy. Nay em xin được chia sẻ cảm xúc của em sau khi đọc bài viết của anh về Thủy mới đây. Cũng t́nh cờ và may mắn cho em có dịp để cảm xúc dâng trào! Nguyên là Thủy vừa dọn sang nhà mới, chưa có hệ thống Internet nên tạm thời chưa đọc được trang web: Ninh-Hoa.com. Thủy điện thoại cho em, Hiền đọc bài của anh Vinh Hồ rồi kể cho Thủy nghe với, Thủy nôn nóng lắm! Khi em t́m được bài viết của anh, điện thoại cho Thủy th́ lúc ấy Thủy đang trong bệnh viện. Em đă đọc cho Thủy nghe, đọc đến đâu Thủy vui đến đó, hai đứa tíu tít vừa cười vừa nói như hai cô bé! Em nói với Thủy, anh Vinh Hồ rất hiểu tâm t́nh của Thủy và rất trân trọng Thủy, điều đó làm Hiền cảm mến anh cho dù chưa được hân hạnh làm quen với anh, Hiền rất muốn gởi thư cho anh, không biết có được không? Thủy cười rất vui, “Hiền cứ viết thư cho anh Vinh Hồ đi, và cho Thủy gởi lời cám ơn anh thật nhiều…

 

Và anh Vinh Hồ đă gửi email cho tôi, trong đó có câu “viết thư hay như vậy th́ chắc phải có làm thơ và viết văn?” Thu Thủy cười rất nhiều khi nghe câu ấy, và nàng đă chân thành khuyến khích tôi…

 

Thế là từ nay tôi sẽ bắt đầu viết…

Tôi mong các anh chị và các bạn sẽ cổ vũ cho tôi nhé!

 

 

 

 

Sài G̣n, ngày 20 tháng 07 năm 2012

NGUYỄN THỊ PHƯƠNG HIỀN

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thị Phương Hiền           |                 www. ninh-hoa. com