Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thị Phương Hiền            |                 www. ninh-hoa. com

Nguyễn Thị Phương Hiền
Bút hiệu:PHƯƠNG HIỀN

 Cựu nữ sinh trường Trung học Ninh Ḥa
Trần B́nh Trọng,

 
Niên khóa: 1963-1970
.

Hiện đang sinh sống tại Sài G̣n, Việt Nam

 

 

 

 

 

 

   

 

“Vẫn biết ngày ấy sẽ đến, nhưng tôi không khỏi bàng hoàng khi em báo Thế Huy đă ra đi!

Nguyện cầu hương linh Anh an nghỉ trong t́nh yêu thương của em Hồng Phước.

Thế Huy, vĩnh biệt Anh!”

 

Hồng Phước là bạn của tôi, anh Thế Huy là chồng của Hồng Phước - từ lâu tôi đă xem cả hai là bạn.

 

Nhớ lần đầu gặp lại Hồng Phước năm 2016 tại Sài G̣n. Em và tôi rất mau chóng thích nhau và thân nhau với những tính cách của con nhà lính: chân thành, sôi nổi, giàu cảm xúc… Và cha của chúng tôi đă là nhịp cầu nối kết đưa chúng tôi về miền kỷ niệm: Huấn khu Dục Mỹ đầy nắng gió, Ninh Hoà êm ả những ngày cắp sách đến trường, Tánh Linh khói lửa xưa và b́nh thản hôm nay. Trong câu chuyện, tôi đă nhắc nhiều đến Đức Linh nơi tôi mới mở thêm phân xưởng may và những địa danh Tánh Linh, Vơ Đắc, Sùng Nhơn… C̣n em miên man kể về những kỷ niệm ở Tánh Linh, nơi cha em - Thiếu tá Đỗ Lự giữ chức vụ Quận trưởng cho đến ngày thất thủ cuối tháng 12-1974.

 

Khi Hồng Phước giới thiệu anh Thế Huy - chồng em, tuy gặp lần đầu, sao tôi có cảm giác thân quen như có cùng quá khứ thời niên thiếu. Có phải do những câu chuyện em đă kể, trong đó có chuyện cậu Tư Bửu của anh là vị Quận trưởng Tánh Linh tiền nhiệm đă chết tại quận đường trong một trận tử chiến nội công ngoại kích, rồi chuyện t́nh của em và Thế Huy đă nở hoa và nên nghĩa vợ chồng trong thời khói lửa…

 

Hồng Phước-Thế Huy trong ngày cưới năm 1977

 

Cô dâu chú rể Hồng Phước-Thế Huy cùng hai bà Mẹ

và hai cô bạn thân Hằng Nga, Hồng Dương
 

Hồng Phước và Băng Châu, Mai Lệ Huyền năm 1987

 

Vợ chồng Hương Lan và anh Toản đến thăm nhà năm 1987

 

 

Bên thác nước ở Lorne năm 1993

 

 

Biển Lorne - cùng con gái út Caroline năm 1993

 

 

Hai anh em Thế Huy, Gia Huy năm 1995

Trong ngày vui họp mặt đầu năm 2016 ở Làng ẩm thực sinh thái B́nh Xuyêncó những người bạn Ninh Hoà thân thuộc: Dương Thu Yến - Dững, Diệu Oanh - Cánh Hạc Bay, Tú - Thành (Cha của Thành cũng là một vị Quận trưởng Tánh Linh tiền nhiệm), cô Lê Thị Đào, Diệu Hạnh, các anh Trương Tấn Minh, Dương Tấn Long, Phụng Xuân. Trong khung cảnh thiên nhiên tươi đẹp mùa Xuân, trong t́nh bạn thương mến ấm áp, thấy Hồng Phước cười vui hạnh phúc bên anh, tôi cảm mến anh từ lúc ấy. Anh vui tính, dễ mến, với dáng dấp nghệ sĩ và cả tâm hồn nghệ sĩ. Anh đàn giỏi, hát hay - rất professional, từ lúc thiếu thời cho đến măi sau này. Hồng Phước kể, hai vợ chồng em vượt biên năm 1979, định cư ở Úc châu. Anh làm việc trong ngành bưu điện, c̣n em làm việc cho Pacific Brand Company cùng ngành với tôi. Thế Huy và em đă vượt bao chông gai, tạo dựng gia đ́nh hạnh phúc với hai con trai Vinh, David và con gái Caroline đều học giỏi và có cuộc sống tốt, lại thêm được cháu nội NiNa Ninh Hoà tóc đen xinh xắn.

 

 

Thế Huy, Hồng Phước, Phương Hiền

 

 

Hồng Phước - Thế Huy
 

 

Từ phải qua: Thu Yến, Hồng Phước, Diệu Oanh, Phụng Xuân,

Trương Tấn Minh, Dương Tấn Long, cô Lê Thị Đào, Phương Hiền

 

Từ phải qua: Tú-Thành, Hồng Phước - Thế Huy, Thu Yến - Dững

Đám cưới con trai David: Với sự tham dự của mẹ Hồng Phước và
hai bạn Vương Văn-Kim Thuỷ

Hồng Phước - Thế Huy và ba con Vinh, David, Caroline

Hồng Phước - Thế Huy, hai con trai và cháu nội NiNa Ninh Hoà

  GrandPa Thế Huy và cháu nội NiNa Ninh Hoà

Về lại Australia, Hồng Phước và tôi thường điện thoại cho nhau, tâm t́nh về quyển sách chúng tôi cùng ấp ủ - Cha Măi Bên Đời và sau này là Tuyển tập Miền Nhớ. Thỉnh thoảng anh Thế Huy được nhắc đến, lúc buồn lúc vui… Và thật bất ngờ, một buổi chiều mưa, em tâm sự Thế Huy vướng bệnh nan y! Chúng tôi đă chia sẻ bao nỗi niềm…

 

Cuộc đời cứ trôi, chẳng phải lúc nào cũng theo ư ḿnh. Bên tiếng cười, chờ sẵn những giọt nước mắt. Thế nhưng, chúng tôi thường nhắc nhau: “Con nhà lính luôn hướng về phía trước”, sẽ vượt qua tất cả.

 

Ba năm sau, tháng 5-2019, Hồng Phước đưa Thế Huy về thăm quê nhà. Chúng tôi lại có những ngày vui bên nhau, cùng ngắm biển Nha Trang, thăm Mẹ của em, về thăm trang trại của gia đ́nh tôi ở Cam Lâm. Những ngày ấy cho tôi thật nhiều cảm xúc. Chúng tôi hái trái cây, bơi lội hồ trên núi, hai đứa cố t́nh… biểu diễn… ghẹo anh Huy và anh đă cười rất vui. Hồng Phước chăm nom cho anh ăn cơm, uống thuốc, tận t́nh và yêu thương. Em thật tốt, như tên của em: Hồng Phước.

 

Trang trại Cam Lâm
Từ trái qua: Thế Huy, Hồng Phước, cô Đào, Phương Hiền, cháu Mít

Ngày vui nối tiếp ở Sài G̣n… Tại pḥng trà Darling chúng tôi đă có buổi tối đầy cảm hứng cùng cô Đào, thầy Liệu, Tuyết Hồng, Mộng Dung, Hoàng Lan, chị Khánh Phân, em Mít, Xuân Thiện, Kim Tiến. Trong niềm vui t́nh bạn ấm áp, anh Thế Huy đă hát tặng Hồng Phước và chúng tôi bản nhạc “Anh C̣n Nợ Em” và “It's Now or Never”. Giọng anh da diết như muốn nhắn gửi:

 When I first saw you

with your smile so tender

 My heart was captured,

My soul surrendered…

 It's now or never

Tomorrow will be too late

 My love won't wait.

 

 

Phần tôi hát tặng lại anh và các bạn bản “T́nh Khúc Thứ Nhất” và “Chủ Nhật Buồn”, như một lời tự nhủ:

Ngồi một ḿnh nghe mưa rơi

 Mặc lệ tràn câu thiên thu…

Nỗi buồn tạm lắng, chúng tôi cùng vui theo bước nhảy điệu nghệ của cặp đôi Hồng Phước - Thế Huy.

 

Có lẽ một trong những chuyến đi mang nhiều ư nghĩa của Hồng Phước - Thế Huy là chuyến đi về thăm Tánh Linh, “Miền đất của bao nỗi nhớ” (tên tự truyện của em trong Tuyển tập Miền Nhớ). Cảnh cũ thay đổi, người xưa chẳng c̣n ai, nhưng hai bạn cũng khá vui v́ đă hoàn thành “chuyến hành hương” ôm ấp từ lâu. Tiếp theo là chuyến hành hương thứ hai: về Sóc Trăng, quê của Thế Huy, thăm họ hàng, thăm mộ ông bà, cha mẹ. Vậy là cũng tạm thỏa nguyện ước mong của người con xa xứ!

 

 

Nhà thờ Tánh Linh

 

 

Xưởng may Thái Sơn tại Đức Linh

 

Nhà Hiền:
Từ phải qua: Khánh Phân, Tuyết Hồng, cháu gái, cháu Mít, Thế Huy, Hồng Phước, Phương Hiền, cô Nhâm, Hoàng Lan, chị Hoà, cô Đào,
thầy Liệu, Mộng Dung

Về quê Sóc Trăng

 

Lên đường về lại Melbourne, Australia, Hồng Phước mang theo một “trọng trách” mà tôi hết ḷng gửi gắm và tin tưởng: “Tuyển tập Miền Nhớ hoàn tất cuối năm nay, sẽ ra mắt tại Melbourne như chúng ta mong ước. Hồng Phước và các bạn bên ấy lo việc tổ chức buổi ra mắt và tặng sách nhé!”

 

Cuối tháng 10, tôi gửi thư cho Hồng Phước:

 

“Hồng Phước mến,


Mong ước của chúng ta sắp đạt được rồi, Phước ạ!
Tuyển tập MIỀN NHỚ chị đang biên tập những trang cuối, và anh Nguyễn Văn Thành, Webmaster ninh-hoa.com sẽ giúp phần layout và gửi in trong tháng 11 ở Mỹ.


Chị mừng lắm! Vậy là đă có nơi lưu giữ những kỷ niệm của chị em ḿnh, của các bạn về một thời yêu dấu, một thời không thể nào quên, một thời in đậm h́nh ảnh những người cha, người anh, người bạn, người yêu hay người thân quen đă dấn thân vào miền gió cát.

Thời gian qua nhanh, thoáng chốc đă mấy mươi năm! Những người xưa đâu rồi nhỉ? À, những người xưa vẫn ở quanh ḿnh, phải không em?


Tuyển tập Miền Nhớ đang thành h́nh, và chị muốn ra mắt sách tại Australia, quê hương thứ 2 của em. Cụ thể là tại Melbourne, ngày 8-1-2020. Hồng Phước và các bạn bên ấy giúp chị tổ chức buổi ra mắt sách nhé, mà điều quan trọng nhất là thiết tha mời được các cô chú, các anh chị, các bạn đă từng trải qua thời loạn lạc, như chị em ḿnh hồi nhỏ theo bước chân cha.


Như em đă bàn với chị, buổi ra mắt sách sẽ là một buổi họp mặt thân mật, một party đầm ấm, có văn nghệ cây nhà lá vườn và dancing, chúng ta sẽ hàn huyên ôn kỷ niệm xưa...” 

 

Hồng Phước đă sốt sắng cùng với Vương Văn - Kim Thủy, và vài người bạn thân t́m nơi đặt tiệc, liên lạc với các anh chị, các bạn để mời dự họp mặt. Thế Huy nhiệt thành lo phần văn nghệ dù lúc ấy anh đang trở bệnh.

- Tin nhắn của Hồng Phước đầu tháng 11: “Hai hôm nay anh Huy không được khỏe, có dấu hiệu cơ thể không tiếp nhận thức ăn, em đang lo. Cũng may có y tá đến nhà chăm sóc, nếu thấy càng lúc càng mệt, em sẽ đưa anh đi bệnh viện.”

 

- Tôi trả lời em: “Chúng ta hăy gắng làm anh ấy vui. Thế Huy rất thích ca hát. Anh ấy thích bản nhạc nào nhất? Em hăy đưa thêm vào bài viết của em.”

 

 - Bài T́nh Thư Của Lính:

… Thư của lính không xanh màu trời như mơ ước đâu em.

Thư của lính không thơm nồng hương, không nét hoa đa t́nh.

Thư của lính ba lô làm bàn nên nét chữ không ngay

Nhưng thư của lính ghi giữa rừng cây khi nhớ em thật đầy…”

Hôm ra mắt sách, chị Hiền và em song ca bài này tặng anh Huy nhé!

May mắn quá, anh Thế Huy đă gượng dậy được! Tuy yếu sức, anh đă rất nhiệt thành cùng các bạn xếp đặt mọi việc.Trong buổi lễ ra mắt Tuyển tập Miền Nhớ, anh đă luôn có mặt bên Hồng Phước, bên chúng tôi mừng đón khách, hâm nóng các mục văn nghệ cây nhà lá vườn, chẳng kém phần bay bướm trong phần dạ vũ. Các bạn Nguyễn Văn Sanh -Người xứ Vạn, Lương Mỹ Trang, Nguyễn Thị Thuỳ Trang, anh chị Phù Vĩnh Sơn- Lan luôn bên chúng tôi cùng với anh Văn Hùng Đốc, anh chị Nguyễn Văn Thành - Nguyễn Thị Giỏi, cô Lê Thị Đào, các bạn Tuyết Hồng, Khánh Phân, Mộng Dung, các em Phương Liên, Kim Tiến, Anh Thư, Phương Anh…Tôi đă rất hạnh phúc được các bạn của em trong đại gia đ́nh Quân lực Việt Nam Cộng Hoà trao cho những t́nh cảm nồng ấm: anh chị Thu, Nhơn - Dung, Uối - Đào, Lợi - Kim Oanh, Ngọc - Nghĩa, Hồng - Hương, Vĩnh - Thu, chú Phú - cô Hảo, anh chị Vương Khắc Linh, Tiết Thu - Huỳnh Hiếu, Nghiêm - Lệ, Bằng - Phương...Biết nói sao để diễn tả niềm cảm kích dâng trào trong tôi vào buổi tối đặc biệt ấy!

 

Từ trái sang: anh Nguyễn Văn Sanh (NXV), anh Văn Hùng Đốc, Phương Hiền, chị Nguyễn Thị Giỏi, anh Nguyễn Văn Thành 

 

Chị Nguyễn Thị Thùy Trang và anh Vương Văn 

 

Từ trái qua: Lương Mỹ Trang, cô Lê Thị Đào, Kim Thuỷ, Phương Hiền, anh Thế Huy, Hồng Phước, Tuyết Hồng

 

 

Chị Thu và các bạn trong gia đ́nh Hải quân và Không quân

 

Nhớ măi h́nh ảnh anh Thế Huy trong bài hát “Khi Người Yêu Tôi Khóc”:

“Mây từ đâu bay đến mờ khuất chân trời

 Em tại sao em đến cho anh yêu vội

 Xin một lần yêu cuối là những lẻ loi…”

Đêm ấy, Hồng Phước đă rất vui, và dù rất bận rộn em vẫn luôn quan tâm đến tôi, làm tất cả để tôi vui thêm và… nổi bật thêm. Em rất tốt với tôi, mọi lúc. Biết tôi thích khiêu vũ, em sẵn ḷng… nhường partner cho tôi. Cám ơn em nhiều lắm!

Thế Huy - Hồng Phước - Phương Hiền
Tràn đầy niềm vui và hạnh phúc trong ngày ra mắt

Tuyển tập Miền Nhớ

 

 

Anh Nguyễn Văn Thành và gia đ́nh Thế Huy-Hồng Phước:
con rể Rhys và con gái Caroline, con trai David và con dâu Christina, cháu nội NiNa Ninh Hoà

Buổi sáng đến chơi nhà Hồng Phước - Thế Huy trước khi ra phi trường về lại Việt Nam, hai bạn đă tiếp đón chúng tôi thật chu đáo. Riêng tôi, buổi sáng ấy cứ muốn nói chuyện nhiều với anh, tỏ ḷng quư mến anh thật nhiều. Có phải một dự cảm trong vô thức đă thầm nhắc tôi: “Cơ hội gặp lại anh rất ít!”.

 

 

Đă lên xe, vẫn lưu luyến...

 

Trong bệnh viện: Mừng sinh nhật lần cuối 26-1-2020
 

 

Bữa cơm cuối cùng với món canh cá hồi nấu ngót anh thích nhất!

Mà đúng vậy, đấy là lần gặp gỡ sau cùng của tôi với anh Thế Huy. Chẳng bao giờ quên h́nh ảnh Thế Huy bên Hồng Phước, Vương Văn, Lan, Mỹ Trang vẫy tay tiễn chúng tôi.

“… Mời người lên xe về miền quá khứ

 Mời người đem theo toàn vẹn thương yêu

 Đứng tiễn người vào dĩ văng nhạt mầu

 Sẽ có chẳng nhiều đớn đau

 Nối gót người vào dĩ văng nhiệm mầu

 Có lũ kỷ niệm trước sau

 Vài cánh xương hoa nằm ép trong thơ

 Thả gió bay đi mịt mù…”

(Ngh́n trùng xa cách - Phạm Duy)

Mến gửi Hồng Phước: Có phải đôi lần anh Thế Huy đă nói với em: “Chị Phương Hiền và Hồng Phước đúng là con nhà lính – như những nàng Kaola Bear xinh xắn, rắn chắc, khỏe mạnh, vui tươi, tốt bụng”. Đúng vậy, chị em ḿnh vốn là những cô bé đă thoát thân từ khói lửa chiến tranh, là những nàng Kaola Bear lanh lẹ, thông minh thoát khỏi cánh rừng bốc lửa, là những bà mẹ Kaola luôn biết bảo bọc các con vượt mọi khó khăn. Vậy chúng ḿnh sẽ luôn đứng vững và tiến về phía trước, em nhé!”

 

 

 

Đầu tháng 4-2020

Phương Hiền

 

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thị Phương Hiền           |                 www. ninh-hoa. com