Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Ngọc Lan            |                 www.ninh-hoa.com

Nguyễn Thị Ngọc Lan
Bút hiệu:  Ngọc Lan

***

Cựu hs trường Trung Học Trần B́nh Trọng, Ninh Ḥa niên khóa 1968-1975.

Hiện đang sống ở Xă
Ninh Xuân, Thị xă Ninh Ḥa,
Khánh Ḥa

 

 


 

 

 

 

 

Mối T́nh Đầu Và Chuyện Đời Tôi


Ngọc Lan

 

 

 

- Tôi cúi đầu trước hương linh của Ba, người đă yêu thương tôi nhưng đă vội vă ra đi để không được d́u dắt, giúp tôi vượt qua những sóng dữ của cuộc đời.

- Tôi cúi đầu trước hương linh anh, người chồng đă thương yêu tôi nhưng không cùng tôi đi tiếp trên con đường.

- Tôi cúi đầu tạ lỗi mẹ v́ đă viết lên câu chuyện này.

 

PHẦN MỘT:

 

     Nhà tôi nằm trên con đường quốc lộ 21, cách xa thị trấn Dục Mỹ ồn ào khoảng 200m – Trước nhà có khoảng sân rộng. Ba mẹ tôi đă dựng lên quán café. Trước quán trồng hai cây cao mà đến bây giờ tôi vẫn c̣n nhớ rơ có những chùm hoa vàng rủ xuống như chuỗi ngọc, dưới gốc cây hoa rụng đầy như trải thảm, vàng óng.

 

     Tôi có chín anh chị em, tôi thứ hai và là chị gái lớn nên chịu cực nhiều hơn các em gái tôi. Đi học về, tôi thường phải giúp mẹ việc nhà, trông quán, chăm sóc các em tôi.

 

     Quán cà phê nhà tôi khá đông khách v́ Ba tôi với tâm hồn nghệ sĩ, bài trí không gian quán tuy nhỏ hẹp nhưng thân thiện với mọi người. Khách đến quán uống cà phê đa phần là sĩ quan của các Trung Tâm huấn luyện, những người có học thức và …đa t́nh. Họ đến để nghe nhạc và …ngắm tôi, cô nữ sinh gầy guộc, mảnh mai nói giọng Huế - Phần nhạc Ba tôi rất kén chọn để phục vụ cho khách và cả theo yêu cầu của khách. Ḍng nhạc tiền chiến êm ả, trữ t́nh. Ba tuyển chọn luôn được khách yêu chuộng thưởng thức. Cứ mỗi tối ra ngồi thu tiền ở quầy, tôi luôn nhận được những mảnh giấy nhỏ ghi tên những bài hát được yêu cầu nghe, trong đó nhiều nhất là bài “Ngọc Lan” và “Cô hàng cà phê”

 

     Ngày ấy tôi chỉ là cô học tṛ lớp chín, có khuôn mặt dễ thương nên có nhiều đôi mắt ưa nh́n ngắm. Tôi biết rơ điều đó khi mỗi lần đi học về bước vào quán để vào nhà. Những ánh mắt đă làm cho tôi hoảng sợ và lo lắng.  – Không biết làm cách nào để trốn tránh nên tôi cứ cúi mặt và bước đi thật nhanh. Và rồi những ai đă nh́n tôi th́ tôi chẳng hề biết, chẳng hề quan tâm.

 

     Hằng ngày tôi đi học bằng xe quân xa. Mỗi lần bước lên xe cũng không thiếu những cái nh́n. Tôi luôn khép nép bên bạn gái của ḿnh và chọn một gốc an toàn trong cùng.

 

     Tôi chỉ là con bé chưa biết rung động trước cái nh́n của chàng trai nào. Tôi yếu đuối, nhút nhát và luôn cần được sự che chở của bạn bè. Hằng ngày đến trường là niềm vui duy nhất của tôi. – Đêm ngủ mau sao trời mau sáng để được ôm cặp đến trước cổng nhà thờ chờ xe đưa đón học sinh quân đội. Tôi hồn nhiên, vô tư và không vướng bận ǵ đến chuyện t́nh cảm mà chỉ biết học, vui cùng bạn bè. Đến trường là một ân phúc của tôi.

 

     Mẹ tôi, một người phụ nữa quê Thừa Lưu – Nước Ngọt Huế. Con gái Huế đẹp dịu dàng và thơ, luôn tạo được t́nh cảm với người chung quanh, nhất là khi ở xa xứ (ví dụ như tôi vậy) – Nhưng Mẹ tôi, người phụ nữ sống khép kín với mọi người, với ngoài xă hội nhưng trong gia đ́nh mẹ là người vợ, người Mẹ luôn luôn được làm chủ gia đ́nh chứ không phải là Ba tôi. Có lẽ vùng đất sinh ra Mẹ, quê ngoại tôi được trời phú cho bản lĩnh người phụ nữ như vậy. Mẹ khắt khe với con cái, nhất là với con gái như tôi. Mẹ không muốn con gái Mẹ vướng vào chuyện t́nh cảm quá sớm nhưng lại lo cho tương lai của con, muốn cho con gái ḿnh lấy được một người chồng có một địa vị xă hội và giàu có. Điều đó đă làm khổ cả đời tôi cho đến tận bây giờ. Đă đẩy tôi vào cảnh khốn cùng trong bao nhiêu năm qua – làm khô héo cuộc đời tôi cho đến một ngày tôi gặp lại anh.

 

     Một ngày cách đây hơn 10 năm. Ngày mà suốt đời tôi không bao giờ quên được…Đang bận rộn với công việc mua bán bất chợt chuông điện thoại đổ vang và một giọng trầm ấm, nhẹ nhàng đọc cho tôi đoạn văn……..”Em ước ao được nói với những kỷ niệm thương yêu của ngày xưa cũ rằng…." rồi cúp máy.

 

     Mùa thu 1971. Mùa khai giảng mới bắt đầu, tôi mười lăm tuổi. Gặp lại bạn bè sau 3 tháng hè nghỉ ngơi thật là vui. Mọi người ai cũng cảm thấy ḿnh lớn hơn một tí, tôi cũng vậy. Những ngày đầu vào lớp rộn ràng tiếng cười nói – Thầy cô và học tṛ đều vui mừng ngày hội ngộ, bắt đầu một năm học mới. Điều vui nhất của lớp là năm nay chúng tôi được một thầy giáo dạy Văn từ chiến trường trở về. Thầy rất gần gũi học tṛ và dạy văn rất hay – Thầy Đặng Thành Thân.

 

     Tôi luôn trông được đến giờ học của thầy để nghe thầy giảng bài. Cách dạy lôi cuốn học tṛ trong suốt giờ học đem lại sự phấn chấn trong chúng tôi – Thầy luôn có những mới lạ trong văn chương pha lẫn chút hài hước – Mỗi lần giảng bài, thầy thả hết tâm hồn ḿnh vào đó, thầy luôn có những phá cách trong cách dạy.

 

     Lớp học trở lại b́nh thường gần nửa tháng – Bất ngờ trong một giờ học buổi sáng xuất hiện trước cửa lớp một thư sinh nhỏ nhắn, rụt rè bước vào, hai tay cầm mảnh giấy tŕnh cho cô giáo xin vào nhập lớp. Cô Hà Lê Hoa dạy Vạn Vật là giáo sư hướng dẫn lớp 9/2 chúng tôi lúc đó dẫn “cậu bé” xuống ngồi vào dăy bàn học của đám nữ sinh chúng tôi ngay phía sau.
 

     Cậu bé (tôi hay nghĩ về anh lúc ấy như vậy) im lặng trong suốt buổi học đầu tiên. Mọi người trong lớp không biết cậu này từ đâu đến và v́ sao đến sau nửa tháng nhập học – Có lẽ ai cũng ṭ ṃ muốn biết, nhưng không ai hỏi cậu ấy một lời nào. ...ngày c̣n đi học bọn con gái chúng tôi thường xem các bạn trai cùng lớp ''thấp'' hơn ḿnh một bậc. (tôi xin lỗi). Nhất là anh, ngày đầu tiên anh bước vào lớp học không dám ngước mắt lên nh́n, đi đứng khép nép trước mặt bọn con gái chúng tôi, đâu ngờ rằng trong con người ấy là một tâm hồn lăng mạn, nóng bỏng và thích nổi loạn. Khi yêu nhau, những bức thư tôi gởi cho anh thỉnh thoảng gọi anh là ''cậu bé'' thay v́ tên anh. Anh không giận mà trái lại c̣n tỏ ra thích thú khi được gọi như vậy...

 

     Thời gian này tôi không c̣n vui vẻ như những thời gian trước nữa, những suy tư, âu lo và những hoảng sợ trong tôi – Không phải v́ cái cậu bé mới vào nhập học đó mà là bắt đầu những chuỗi sự kiện xảy ra trong đời tôi – Đó là những suy nghĩ lo lắng và cả toan tính của Mẹ dành cho tôi – Mẹ đang có ư định t́m cho tôi một người chồng…..Thời gian này rất có nhiều người theo đuổi tôi dù lúc đó tâm hồn tôi vẫn như tờ giấy trắng. Trái tim chưa một lần lỗi nhịp, chẳng có h́nh bóng nào trong tôi.

 

     Một tối đang ngồi học bài, tôi nghe lóm được câu chuyện giữa Ba tôi và Mẹ. Mẹ nói: ”Mười lăm tuổi rồi, ḿnh đồng ư rồi vài năm nữa cho họ cưới cũng được. Im lặng một lát tôi nghe Ba trả lời Mẹ:” Không được, con nó c̣n nhỏ, để cho nó học. Tai tôi như vang một tiếng sét – lơ mơ tôi cũng hiểu được Mẹ muốn Ba nhận lời xin cưới tôi của một ai đó mà tôi chưa hề biết mặt. Sau này khi Ba và tôi tṛ chuyện với nhau, tôi hiểu được đó là một ông thiếu úy hai mươi hai tuổi người SaiGon, đang làm việc tại quân trường Biệt Động Quân, tên ông ấy là H.B.Q.

 

     Nhờ có Ba yêu thương, che chở mà tôi thoát được sắp đặt đầu tiên của Mẹ. Tôi muốn được đi học, được đến trường với bạn bè, được hồn nhiên chạy nhảy, vui đùa. Tôi thật sự c̣n nhỏ bé, chỉ là một đứa trẻ con mà thôi.

 

     Quán cà phê nhà tôi luôn đông khách, đông nhất là các sĩ quan trẻ của ba quân trường nơi thị trấn nhỏ bé này. Họ đến từ bốn phương trời – Họ là những đàn ong bướm bay kín trời Dục Mỹ. Với tôi lúc đó họ là những người lớn, chững chạc và từng trăi. Tôi th́ dù ít tuổi hơn họ nhưng tính cách tôi thật sự là quá …người lớn. Tôi lạnh băng với tất cả những lời ong bướm, ghét tất cả những ai gởi cho tôi những lá thư tỏ t́nh. Cho đến một ngày ……

 

     Một ngày cuối đông, sau đợt thi học kỳ I năm lớp chín, gần một tuần nữa là tết âm lịch. Tôi ngồi học bài bên cửa sổ trông nhà, phía ngoài là quán khách đông. Mẹ tôi bảo tôi phải đặt bàn học tại đây để có thể quan sát, giúp đỡ chị ngồi quầy mỗi khi chị cần đến. Nhưng thật ra tôi biết ư Mẹ không phải như vậy.

 

     Giữa nhà và quán có khoảng sân nhỏ, bên gốc cây bông giấy ấy, “cậu bé” đang ngồi uống cà phê cùng một người bạn học chung lớp với tôi- “cậu bé” ngồi quay lưng lại phía tôi nhưng giọng nói th́ không lẫn vào đầu được – giọng nói pha lẫn chút Huế của tôi.

 

     Lúc gần xong hết bài học, tôi định đứng dậy ra phụ chị ngồi quầy thu tiền của khách. Nh́n ra cửa sổ, tôi thấy “cậu bé” đang đứng nh́n tôi không chớp mắt – Tay phải vịn song cửa, tay trái cầm một tấm thiệp chúc tết, lóng ngóng đưa qua cửa sổ.

- Tặng Lan

 

Tôi ngạc nhiên và bối rối. Sự xuất hiện bất ngờ và tấm thiệp cũng bất ngờ. Tôi không hiểu sao đă đưa tay ra đón nhận nhưng không nói lời cám ơn và cũng không hề nhoẻn miệng cười, tôi vậy đó “cậu bé” có vẻ hơi xấu hổ nhưng vẫn cố nở nụ cười, một chút cười mỉm, nụ cười của Mona Lisa đă đeo đuổi suốt cuộc đời tôi. Nụ cười ấy không phải tôi mới gặp lần đầu. Tôi đă nh́n thấy nó bao nhiêu lần rồi, trong sân trường, trong lớp học, trên xe học sinh và ngay cả trong sân nhà tôi. Không hiểu “cậu bé” là ai mà lại có nụ cười như vậy – Tôi ghét cay ghét đắng nụ cười ấy. Nó như thách thức, như chiếm đoạt – Vậy mà không hiểu tại sao tối nay tôi lại đưa tay nhận tấm thiệp chúc tết và nhận cả nụ cười kia. Nó ám ảnh tôi suốt mấy ngày sau đó, ngay cả trong giấc ngủ, nó làm tôi mất thăng bằng trong những giờ học.

 

     Tôi mang theo nó trong buồn vui của cuộc đời này – Những lúc đớn đau nhất tôi hay suy nghĩ về nụ cười đó như liều thuốc vực tôi đứng dậy, tiếp hơi thở cho tôi. Ngày đó tôi tṛn mười lăm tuổi, và anh, mười lăm tuổi tám tháng.

 

     “Cậu bé” không phải là người đầu tiên tặng thiệp cho tôi mà là tấm thiệp đầu đời tôi nhận. Bởi một điều đơn giản là chung quanh tôi biết bao chàng trai vây quanh dù tôi chỉ là con bé mới lớn. Tôi không nghĩ là ḿnh đẹp, cho đến bây giờ cũng vậy. Lúc đó tôi nghĩ bọn họ chỉ muốn chọc ghẹo cho vui, chọc cho tôi cười v́ tôi quá nghiêm trang và lạnh lùng… và tôi ghét họ. Tôi đă không nhận một lá thư, một tấm thiệp, một bài thơ nào của họ, vậy mà tôi đă nhận tấm thiệp chúc tết của “cậu bé”

 

 Áo em vẫn trắng như ḷng trắng

Nhưng đă bắt đầu thương nhớ chưa?

Em đă bắt đầu thương nhớ chưa ?

Hỡi người con gái tóc mây đùa

Ru em từng thoáng cơn đời mộng

Mai buổi em về ai đón đưa?

 

Tháng giêng

1972

 

 

   Tôi không vội vàng mở tấm thiệp đó ra mà chờ đến khi xong tất cả công việc, đến lúc lên giường tôi nhẹ nhàng lôi tấm thiệp ra khỏi phong b́…Tấm thiệp nhỏ nhắn thật đẹp, một đóa hồng bằng vải nhung được lắp ghép rất công phu. Cánh hoa óng ánh, cánh lá xanh tươi nh́n như thật. Tôi chưa bao giờ nh́n thấy ở đâu có tấm thiệp đẹp như vậy. Bên trong tấm thiệp có hai mảnh giấy Pelure xanh và trắng. Mảnh giấy màu xanh ghi lời chúc... Mảnh giấy màu trắng ghi 6 câu thơ như một lời nhắn nhủ nhẹ nhàng. Tôi thật sự xúc động v́ lời chúc và những câu thơ này. Nó làm tôi xao xuyến không phải v́ “cậu bé” mà v́ chính những câu thơ lạ lùng như mời gọi. Và lúc đó tôi cũng không hiểu đó là lời thơ tỏ t́nh dễ thương của anh.

 

 

 

 

Xem PHẦN 2

 

 

 

 

Nguyễn Thị Ngọc Lan

2/2012

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Ngọc Lan            |                 www.ninh-hoa.com