Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Ngọc Lan            |                 www.ninh-hoa.com

Nguyễn Thị Ngọc Lan
Bút hiệu:  Ngọc Lan

***

Cựu hs trường Trung Học Trần B́nh Trọng, Ninh Ḥa niên khóa 1968-1975.

Hiện đang sống ở Xă
Ninh Xuân, Thị xă Ninh Ḥa,
Khánh Ḥa

 

 


 

 

 

 

 

Mối T́nh Đầu Và Chuyện Đời Tôi


Ngọc Lan

 

 

 

- Tôi cúi đầu trước hương linh của Ba, người đă yêu thương tôi nhưng đă vội vă ra đi để không được d́u dắt, giúp tôi vượt qua những sóng dữ của cuộc đời.

- Tôi cúi đầu trước hương linh anh, người chồng đă thương yêu tôi nhưng không cùng tôi đi tiếp trên con đường.

- Tôi cúi đầu tạ lỗi mẹ v́ đă viết lên câu chuyện này.

 

Tiếp theo PHẦN 8

 

PHẦN CHÍN:

 

 Về làm vợ anh T. tôi sống thật hạnh phúc. Anh rất yêu thương tôi, lo lắng cho tôi đủ điều, từ những việc nhỏ nhặt nhất trong gia đ́nh. Kinh tế khó khăn thật nhiều nhưng chúng tôi không lấy đó làm buồn phiền – Vợ chồng tôi chăm lo hạnh phúc gia đ́nh – Quyết định không có con vội v́ đang lúc khó khăn – Khi lấy nhau vợ chồng tôi tay trắng. Mẹ đă từ bỏ tôi không thương tiếc, không cho ǵ con gái đi lấy chồng – Tôi rất tủi thân nhưng cam chịu không dám đ̣i hỏi ǵ.

 

 Chúng tôi thường hay ngồi bên nhau hằng giờ mỗi đêm, anh đàn, tôi hát, và cả hai vợ chồng cùng hát những t́nh khúc xưa thật say sưa. Anh cũng rất mê câu cá. Nhiều lần anh đi câu cá vào ban đêm, dỗ dành tôi ở nhà ngủ chờ anh sẽ về sớm nhưng tôi không bao giờ ở nhà một ḿnh v́ sợ. Vậy là anh chuẩn bị đèn băo. Anh câu cá, c̣n tôi th́ ngồi giữ lồng và nhai bắp cho đỡ buồn ngủ.

 

 Năm 1980 tôi sinh đứa con trai đầu ḷng. Cuộc sống bây giờ khó khăn hơn nhiều, với đồng lương của anh làm sao nuôi được vợ con nên anh quyết định xin nghỉ việc ở Xă để ra ngoài làm ăn – Rồi khi tôi sinh cháu thứ hai vào năm 1983 th́ tháng ngày vất vả của anh bắt đầu từ đây. Anh tham gia đoàn người đi t́m trầm. Mỗi chuyến đi của anh từ nửa tháng đến một tháng đă đày ải thân xác anh.

 

 Căn nhà vợ chồng tôi ở bên cạnh nhà thờ Dục Mỹ được Ủy Ban Xă cấp; thấp tè tè và nóng bức vô cùng – Láng giềng mà tôi quư mến nhất là chị Yến, một nữ hộ sinh sống một ḿnh nuôi con. Chị là một người trí thức sống đạm bạc và ḥa nhă với mọi người – Tôi được chị giúp đỡ rất nhiều. Mỗi lần vợ chồng tôi bất ḥa, chị là người ḥa giải. Tôi buồn phiền có chị an ủi, nhờ vậy mà một lần chồng tôi đi vắng, tôi và hai con trai tôi vẫn được an tâm, che chở - Lấy nhau đă 5 năm mà tài sản gia đ́nh tôi chẳng có ǵ. Thậm chí cái quạt máy cho con mát trong những ngày hè nóng bức cũng không có. Chồng tôi đi núi vất vả vậy nhưng không được bao nhiêu – Lúc khan hiếm th́ lại không được ǵ – Lúc t́m được trầm th́ quá rẻ, bán không được. Bất hạnh cứ đeo đuổi anh măi cho đến ngày anh ra đi. 

 *

* *

 Vào một buổi sáng tháng hai 1982, đang lui cui làm việc ở nhà th́ em gái tôi chạy vào báo tin Ba tôi bị tai nạn bên rẫy. Tôi tức tốc chạy băng qua, đến nơi th́ Ba đă trút hơi thở cuối cùng – Đau đớn chồng thêm đau đớn, vành khăn tang đầu tiên trong đời lại dành cho người tôi yêu thương và kính trọng nhất. Người luôn mong muốn cho cuộc đời tôi được sung sướng, hạnh phúc nhưng bất lực nh́n đứa con gái yêu thương nhất của ḿnh chịu hết đau khổ này đến đau khổ khác, không đủ sức d́u dắt để con được vào đời may mắn hơn.

 

 Cuộc sống tôi cứ thế trôi trong những ngày đắng cay, chống chọi với cuộc sống hàng ngày. Tôi vẫn làm việc b́nh thường ở Ủy Ban Xă, làm công tác tài vụ nên đôi khi phải đi công tác đây đó. Trong các chuyến đi về Huyện thỉnh thoảng tôi gặp lại một vài bạn học cũ như Duyên, T. Hoa, H.B́nh, Bỷ…bây giờ là những cô giáo, cán bộ nhà nước chững chạc, nhưng gặp lại nhau là nhắc chuyện xưa, cười vui như trẻ con.

 

 Một buổi chiều tôi thong thả đạp xe đạp về nhà sau giờ làm việc. Hôm đó anh T, không đi núi, thay tôi lo cho hai con ở nhà nên tôi cũng không vội vă lắm, tự cho phép ḿnh hưởng thụ một chút gió chiều, cái cảm giác mà lâu lắm rồi tôi không có được. Khi đạp xe về gần nhà của Ba Mẹ; tôi khựng người lại v́ một dáng người hơi cúi đầu lầm lũi bước đi bên kia đường. Khi đến trước quán cà phê cũ của tôi người ấy dừng lại và nh́n vào trong…Ngực tôi như ngộp thở, tai ù đi. Tôi dừng xe lại nh́n và người ấy cũng quay lại nh́n tôi. Trời ơi! anh đó sao? Hơn mười năm rồi, anh ốm và đen hơn nhiều – Chúng tôi chỉ nh́n nhau vậy trong chốc lát và không nói ǵ, tôi lên xe c̣n anh lầm lũi bước đi.

 

 Về đến nhà chồng con tôi ra đón, hai đứa con bụ bẫm dễ thương ôm lấy tôi, nhờ vậy tôi đă che dấu được cái cảm xúc bất ngờ với chồng tôi lúc đó.

 

 Tôi đă quyết định đoạn tuyệt với mối t́nh đầu từ lâu rồi. Hơn mười năm đôi lúc có nhớ về anh nhưng với t́nh yêu chồng con dành cho tôi quá lớn không cho phép tôi có những giây phút yếu ḷng, và cũng bởi tôi chưa gặp lại anh lần nào kể từ lúc anh ra đi. Nhưng chiều nay, gặp anh như vậy ḷng tôi đau xót lắm. Thà anh cứ cúi đầu đừng nh́n thấy tôi để tôi không mang nặng đôi mắt ấy có lẽ tôi sẽ nhẹ nhỏm hơn rất nhiều. Tôi biết phải làm sao bây giờ, đă là gái có chồng, đă sinh được hai cậu con trai mà trái tim vẫn không quên được anh sao?

 

 Hôm sau nh́n thấy tôi xanh xao mệt mỏi, anh T. đến bên tôi:

 - Em đau rồi, hôm nay xin nghỉ một ngày cho khỏe nghe em – Để việc nhà anh lo, em cứ nằm nghỉ.

 - Dạ không anh, em mệt một tí thôi, đi làm được mà.

 Nói với anh như vậy nhưng tôi thật sự rất mệt mỏi do cả đêm qua tôi thao thức, nằm không dám trở ḿnh sợ anh lo lắng. Tôi hối hận và thấy thương cho chồng rất nhiều – Trong một phút yếu ḷng gặp lại anh, tôi đă phản bội lại chồng ḿnh dù chỉ trong tư tưởng.

 

 Đôi khi nhiều chuyện cứ ngỡ đơn giản nhưng không phải vậy. Tôi ngỡ đă quên được anh từ lâu lắm rồi nhưng khi nh́n ánh mắt u buồn của anh từ buổi chiều hôm ấy khiến cho ḷng tôi vấn vương hoài. Nhiều năm sau này cũng vậy, cho đến ngày chồng tôi qua đời, trái tim héo khô và thân xác gầy ṃn sống cô độc một ḿnh tôi mới thật sự quên được tất cả, Ba tôi, chồng tôi và cả anh. Tôi không c̣n nhớ ai nữa để đương đầu một ḿnh với sóng gió một ḿnh. 

*

 * * 

 Hai con luôn khỏe mạnh, ít đau ốm nên tôi cũng đỡ lo lắng nhiều. Có lẽ ông trời thương cảm cho hoàn cảnh gia đ́nh tôi nên mới được như vậy – Niềm hạnh phúc lớn lao nhất là mỗi chiều đi làm về được bồng ẳm, ôm chặt hai con vào ḷng – Buổi tối sau khi dỗ hai con ngủ tôi tranh thủ làm sổ sách cho hoàn chỉnh – Nếu vào những ngày anh không đi núi th́ những lúc như vậy anh sẽ ngồi ôm đàn hát khẽ cho tôi nghe hoặc cộng giúp tôi những dăy số để làm quyết toán – Có những buổi sáng anh thức dậy thật sớm. Đó là anh dậy để chuẩn bị bữa ăn sáng cho công việc đi kiếm củi cách đó gần 10 cây số. Cực nhọc, vất vả là vậy nhưng lúc nào anh cũng tươi cười, ngọt ngào, nhẹ nhàng với tôi và đùa giỡn với hai con…Trăm ngàn khó nhọc nhưng gia đ́nh tôi rất hạnh phúc, đầm ấm, chỉ mong cuộc sống măi b́nh yên nhưng nào có được vậy…

 

 Tôi làm việc trong ủy ban xă dưới quyền anh H.B, một người bạn học cùng lớp ngày trước. Là một người đứng đắn và học thức, trong công việc B. rất nghiêm túc, nguyên tắc rơ ràng. Tôi biết tính t́nh của B. hồi c̣n đi học nên rất vui được cùng làm chung pḥng, dưới quyền B. Riêng tôi cũng luôn làm tṛn trách nhiệm của ḿnh, không sai nguyên tắc, không vi phạm và luôn ḥa nhă, vui vẻ với mọi người – Nhưng số phận không cho tôi được b́nh yên như vậy.

 

 Thời gian làm việc ở xă có một người đàn ông đeo đuổi tôi quyết liệt, liều lĩnh, dù người này không xa lạ ǵ với vợ chồng tôi bởi cùng làm chung một cơ quan – Tôi biết ông ấy lúc c̣n nhỏ, khi tôi đang cắp sách đến trường ông ấy đă nghỉ học để phụ giúp gia đ́nh công việc kinh doanh. So với chồng tôi thấp kém về mọi mặt, cũng có ḷng khâm phục chồng tôi, nhưng khi cùng làm việc ở xă ông ta vẫn buông lời tán tỉnh, luôn t́m mọi cách để tiếp cận tôi. Một đôi lần anh ghé vào U.B. đón tôi đi làm về, nh́n qua đoán biết tâm địa của ông ta, nên có nhắc nhở tôi:” Em nhớ giữ ư tứ, nhỏ nhẹ, nhưng phải cương quyết, đề pḥng kẻ tiểu nhân”. Chuyện đă lường trước mà vẫn không tránh được.

 

 Một lần ghé vào U.B để đón tôi, về đến nhà anh T. mở giỏ xách của tôi lấy ch́a khóa mở cửa th́ phát hiện ra lá thư ông ta lén bỏ vào giỏ từ lúc nào, có lẽ khi tôi mang tờ “séc lĩnh tiền mặt” qua pḥng chủ tài khoản kư duyệt, th́ sự việc bắt đầu từ đó. Chồng tôi v́ bực tức nên mang lá thư này đến nhà đưa cho vợ ông ta. Chuyện ầm ỉ xảy ra trong suốt hai năm, tôi vừa tức giận vừa xấu hổ v́ bị vu oan đủ thứ chuyện mà người dân Dục Mỹ thêu dệt…Kinh khủng nhất là năm 1990 tôi phải vào bệnh viện mổ v́ u-xơ cổ tử cung, đă phải hy sinh đứa con thứ 3 của ḿnh, những con người xấu xa lại đồn rằng tôi phá thai – Giấy chứng nhận phẫu thuật lúc ấy đến nay tôi vẫn c̣n giữ như một bằng chứng nhưng chỉ để riêng ḿnh biết.

 

 Mới đây thôi, trong buổi tiệc cưới con trai tôi, anh N.V (cũng là cựu học sinh trường T.H.N.H nhưng trên tôi hai lớp) vẫn c̣n kể về tôi với những bạn bè rằng L. đă từng có con với người khác….Sau này, gặp anh, tôi kể lại, anh nghe và nói với tôi :”Số phận em đắng cay nhiều rồi, thêm một chút nữa cũng không sao, bỏ đi em”. Tại sao những người trong gia đ́nh chồng không lên án tôi mà người ngoài lại gán ghép cho tôi những chuyện tày trời như vậy? Tại sao tôi vẫn được anh T. ủi an, thấu hiểu và được sự yêu thương của anh, chị em anh T. cho đến bây giờ? Chính họ là những người đă cưu mang giúp đỡ tôi nhiều nhất chứ không phải chị em ruột tôi, ngay cả khi chồng tôi qua đời.

 

 Tôi không cần giải thích với dư luận xấu xa (tính tôi vẫn vậy) dù rất căm phẫn v́ chính họ đă góp phần đẩy gia đ́nh tôi vào nơi khốn khó sau này. Những ai c̣n nói ǵ, nghĩ ǵ tôi không c̣n quan tâm nữa bởi v́ không cần thiết phải vậy. Đời tôi khổ đau quá đủ rồi – chịu đựng búa ŕu dư luận quả là quá sức chịu đựng của tôi.

 

 Tôi chỉ mong những người đă từng nghĩ không tốt về tôi hăy suy nghĩ lại những sự việc xảy ra sẽ thấy nhiều điều vô lư. Họ chỉ nghe theo lời đồn thổi của vợ chồng ông ấy để làm nhục tôi mà không hề có một bằng chứng nào, tất cả sự việc chỉ nằm trong tâm địa của kẻ tiểu nhân và nơi miệng của những người ác ư. Trước đây tôi được sống trong một gia đ́nh có văn hóa, khá giả, không thiếu người vẫn cứ theo đuổi tôi ngay cả lúc xảy ra chuyện này vậy làm sao tôi có thể đánh đổi hạnh phúc gia đ́nh ḿnh để đi theo một con người tầm thường như vậy.

 

 Riêng con người ấy tôi đă tha thứ lâu rồi. Ông ấy đă mất v́ lư do nào đó tôi không rơ lắm, tôi nguyện cầu cho linh hồn ông ta được siêu thoát. Tôi cũng tha thứ cho tất cả những con người đă góp phần vùi dập cuộc đời tôi – Dư luận như vết dầu loang, gia đ́nh tôi vất vả, khổ sở để chống chỏi lại cơn sóng này, nhưng đă đầu hàng, bất lực.

 

 Tôi tha thứ tất cả bởi v́ tôi sinh ra để chịu số phận như vậy. Hơn 20 năm qua tôi âm thầm chôn kín chuyện này lại nhưng bây giờ lớn tuổi rồi tôi nghĩ khác, muốn nói lên sự thật chuyện này một phần cho tâm hồn tôi được thảnh thơi, dù rằng đă quá muộn màng.

*

 * *

 

 Tôi xin nghỉ việc ở Xă năm 1991, gia đ́nh tôi chuyển lên cây số 42 – Daklak. Anh T. không c̣n đi núi nữa v́ sức khỏe anh càng ngày càng sa sút. Tôi mở quán nước ngay tại nhà – Khi mua miếng đất này cất nhà vợ chồng tôi c̣n thiếu nợ rất nhiều, trong đó có em gái của anh T. Vợ chồng quần quật quanh năm suốt tháng mà cũng không trả hết nợ. Túng thiếu đeo đuổi gia đ́nh tôi nên anh mở lớp dạy thêm Toán, Anh Văn tại nhà. Qua năm sau, anh phát bệnh và phải vào bệnh viện Daklak để điều trị rất nhiều lần do xuất huyết dạ dày – Anh xanh xao, gầy yếu nhưng vẫn phải dạy học để kiếm thêm thu nhập cho gia đ́nh. Thật ra, đồng tiền anh kiếm được lúc này không đủ để lo thuốc thang, tôi làm đủ mọi công việc để nuôi hai con ăn học. May mắn nhất là hai đứa con tôi rất ngoan hiền, biết phụ giúp đỡ đần công việc trong nhà nên tôi cũng được đôi phần an ủi, yên tâm.

 

 Năm 1994 sức khỏe anh đă kiệt quệ. Thương cho hoàn cảnh, mến anh và thích cách dạy của anh nên học tṛ vẫn đến học – Anh ngồi kê gối dựa vào thành giường giảng bài, c̣n học tṛ ngồi chung quanh ghi chép – Khi thấy anh mệt th́ thay phiên nhau quạt, xoa bóp cho anh, lại c̣n nấu từ nhà mang đến cho anh những món ăn bồi dưỡng sức khỏe – Cứ như vậy anh cố gắng dạy cho đến cuối năm đó.

 

 

 

 

Xem PHẦN 10

 

 

 

 

Nguyễn Thị Ngọc Lan

4/2012

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Ngọc Lan            |                 www.ninh-hoa.com