Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Ngọc Lan            |                 www.ninh-hoa.com

Nguyễn Thị Ngọc Lan
Bút hiệu:  Ngọc Lan

***

Cựu hs trường Trung Học Trần B́nh Trọng, Ninh Ḥa niên khóa 1968-1975.

Hiện đang sống ở Xă
Ninh Xuân, Thị xă Ninh Ḥa,
Khánh Ḥa

 

 


 

 

 

 

 

Mối T́nh Đầu Và Chuyện Đời Tôi


Ngọc Lan

 

 

 

- Tôi cúi đầu trước hương linh của Ba, người đă yêu thương tôi nhưng đă vội vă ra đi để không được d́u dắt, giúp tôi vượt qua những sóng dữ của cuộc đời.

- Tôi cúi đầu trước hương linh anh, người chồng đă thương yêu tôi nhưng không cùng tôi đi tiếp trên con đường.

- Tôi cúi đầu tạ lỗi mẹ v́ đă viết lên câu chuyện này.

 

Tiếp theo PHẦN 7

 

PHẦN TÁM:

 

   Cứ ngỡ mọi chuyện qua đi và tôi sẽ quên lá thư ấy – Nhưng không, một tháng sau anh gởi cho tôi một lá thư nữa. Trong đó cũng gởi kèm một lá thư với gịng chữ nhờ chuyển cho …..Lần này thật sự là quá sức chịu đựng của tôi rồi. Hai năm rưỡi tính từ ngày anh ra đi cho đến nay tôi mong ngóng tin anh, không biết anh lưu lạc về đâu, làm ǵ, cuộc sống anh có được b́nh yên hay không? Vậy mà cuối cùng anh lại đối xử với tôi như vậy – Cẩn thận xếp lại lá thư, cất vào ngăn tủ và rồi tôi quyết định đoạn tuyệt mối t́nh.

   Tôi làm quen buôn bán. Mẹ tôi lúc này tháo vát hơn bằng cách đi buôn chuyến từ SàiG̣n về. Cuôc sống gia đ́nh khó khăn hơn nhiều khi trong nhà không có người đàn ông cột trụ v́ Ba tôi đang ở trong trại cải tạo.

   Tôi là chị gái lớn trong nhà nên phải chăm sóc, cơm nước cho các em, vừa buôn bán ngoài chợ. Tôi bán hàng thực phẩm hải sản khô – Từ sáng sớm, em trai đẩy chiếc xe cọc cạch chở hàng ra chợ cho tôi nhưng cũng có lúc không có ai, tôi phải gồng gánh trên đôi vai – Tôi yếu đuối mảnh khảnh nên dáng đi xiêu vẹo. Đôi vai mà ngày trước có người ví như cánh vạc trong nhạc Trịnh, nay oằn xuống dưới sức nặng của đôi gánh – cánh vạc tả tơi rồi.

 

   Tính t́nh tôi nhút nhát, ít nói nên ra chợ một thời gian tôi phải rời chợ trở về v́ không thể giành giật từng người khách để kiếm được đồng tiền. Mẹ gom góp mua được miếng rẫy ở thôn Đống Đa – Ngày ngày theo anh trai lội qua con suối nhỏ để qua rẫy trồng khoai, sắn, nuôi heo, ban đêm vẫn bán chè, café với hai đứa em gái – Trong rẫy nhà tôi đặc biệt có cây me ra trái quanh năm, hướng đông cho trái ngọt, c̣n hướng tây trái lại chua – Và chính nơi gốc me này Ba tôi trút hơi thở cuối cùng sau này.

 

   Lây lất rồi cũng qua năm – Bạn bè bây giờ đă giă từ áo trắng hết rồi. Bọn con gái có đứa học sư phạm, có đứa về nhà bươn chải với cuộc sống khó khăn sau ngày “giải phóng” – C̣n tôi bắt đầu tham gia văn nghệ ở xă – Lúc này người phụ trách Đội trưởng đội văn nghệ là anh T. (chồng tôi sau này). Mẹ tôi miễn cưỡng sau nhiều lần anh T. đến thuyết phục cùng với anh Đ. Trưởng ban VH.TT của xă – Riêng tôi đồng ư v́ mong khỏa lấp được nỗi trống trăi, cô đơn.

 

   Anh T. là một thanh niên trí thức học Đại Học Sư Phạm ở Sài G̣n – Sau “giải phóng” v́ hoàn cảnh gia đ́nh, Ba anh đau nặng không ai chăm sóc nên phải bỏ học trở về. Trong số thanh niên c̣n ở lại Dục Mỹ có lẽ anh là người nỗi bật nhất. Anh nói chuyện dí dỏm, thông minh, hiền lành nhưng rất mạnh dạn.

 

   Một hôm, sau buổi tập văn nghệ trở về, anh đi bên tôi:

   - Sáng mai anh sẽ đến nhà tập riêng cho Lan. Để chuẩn bị tiết mục đơn ca.

   - Dạ….

   - Anh biết tiếng L.từ ngày c̣n học ở Sài g̣n – Mỗi lần về thỉnh thoảng anh có lên quán L.uống cà phê – Lúc ngồi dưới ánh đèn màu L. đẹp lắm!

   - ……..

   - Tối mai anh lại đến đón L. đi tập văn nghệ nhé !

   - Cám ơn anh – Em đi một ḿnh cũng được. Anh đừng đón, không tiện.

 

   Thỉnh thoảng anh tặng những món quà cho tôi nhưng đầy ư nghĩa – Anh quan tâm đặc biệt đến tôi, về công việc, sức khỏe và cả những buồn vui trong cuộc sống. Thời gian sau giải phóng, Dục Mỹ điệu tàn. Con người ở đây cũng vậy, những gia đ́nh khá giả ra đi rất nhiều. Có nghĩa là Dục Mỹ lúc ấy những người ở tầng lớp trên trước “giải phóng” không c̣n lại bao nhiêu. Họ ra đi để t́m một cuộc sống khá hơn, văn minh hơn nên thời gian này ở đây rất buồn, không c̣n náo nhiệt như trước nữa.

 

   Tôi ngạc nhiên về anh T. Trong khi bao nhiêu người t́m cách ra đi th́ anh lại từ Sài G̣n ngược về đây…Anh có tŕnh độ lại là người ở Sài G̣n nhiều năm sao lại có thể quay về ở nơi hiu hắt này – Anh có thể học xong đại học và làm việc trong đó sẽ có điều kiện để anh tiến thân hơn – V́ vậy, tôi khâm phục sự dũng cảm của anh – Dưới suy nghĩ của tôi, Dục Mỹ không ai có thể hơn anh lúc này.

 

   Sau khi nhận hai lá thư của mối t́nh đầu dang dở, tôi hụt hẫng, buồn tủi thời gian dài nhưng rồi cũng cố quên đi để sống b́nh thản.- Điều đó rất khó nhưng tôi quyết tâm sẽ làm được – Tôi ḥa nhập vào cuộc sống mới, tham gia sinh hoạt thanh niên, văn nghệ để cố t́m quên – Thời gian dần trôi, lúc này tôi nguôi ngoai với mối t́nh đầu…

  

   Qua năm 1976, đội văn nghệ chúng tôi ráo riết luyện tập để đón mừng Xuân Bính Th́n – Lúc này Mẹ không muốn cho tôi tham gia nữa v́ sợ tôi thoát khỏi sự kiểm soát của Mẹ. Anh T. đă đến nhà thuyết phục để cho Mẹ hiểu vai tṛ của người thanh niên trong chế độ mới, phải có đoàn thể chứ không tách rời ra được. Anh khuyên Mẹ tôi nên để cho tôi được tham gia v́ điều đó sẽ tác động tốt đến việc cải tạo của Ba tôi. Không c̣n cách nào khác nên Mẹ phải đồng ư – Tôi rất mừng v́ nếu cứ ở nhà hoài sẽ làm cho con người tôi héo khô hơn. Tôi muốn quên đi mọi chuyện đă qua, quên đi thời đi học tung tăng cùng bạn bè, quên đi trường lớp, quên đi tất cả v́ nếu càng nhớ càng thêm đau khổ mà thôi. Nhất là mối t́nh đầu đời chưa chết hẳn cứ gậm nhấm tâm hồn yếu đuối tội nghiệp của tôi. V́ vậy đi tập văn nghệ hằng đêm là sự an ủi cho tôi được thanh thản tâm hồn. Anh T. luôn nổi bật giữa đám đông mỗi lần sinh hoạt thanh niên v́ lời nói chuyện dí dỏm, lưu loát và hay cười của anh – Sinh hoạt văn nghệ th́ anh được mọi người ngưỡng mộ, khâm phục v́ anh đàn, hát rất hay – Càng ngày anh càng tỏ ra quan tâm, gần gũi tôi hơn – Anh động viên, an ủi cho tôi vơi đi buồn phiền và tôi cảm động v́ những điều đó.

 

   Thời gian này nhiều cô gái ở đây có cảm t́nh với anh, mong được quan tâm nhưng anh vẫn thờ ơ với họ - Anh muốn cho mọi người biết anh đang theo đuổi tôi, lúc nào anh cũng t́m cách gần bên tôi như muốn nói cho mọi người biết anh là của tôi và tôi là của anh – Nhưng lúc đó tôi chỉ có cảm t́nh với anh v́ những ǵ anh đă làm cho tôi chứ thật ḷng trái tim tôi vẫn c̣n thương nhớ về một người ra đi chưa trở về với nhịp đập b́nh thường.

 

   Anh chính là người được tôi dành t́nh cảm nhiều nhất lúc đó – Không phải tổ ấm gia đ́nh mà chính là anh vực tôi dậy để ḥa nhập với cuộc sống này – Tôi biết anh yêu tôi rất nhiều và mong được tôi đáp lại – Những lá thư tỏ t́nh của anh không bay bổng không hoa mỹ. Anh nói về t́nh yêu bằng lời lẽ chân thật nhưng chưa làm trái tim tôi rung động được. Tôi chưa trả lời đồng ư yêu anh, không phải v́ không có cảm t́nh với anh nhưng sự thật tôi chưa thể đón nhận được t́nh cảm anh dành cho tôi. Tôi suy nghĩ rất nhiều về vấn đề này bởi v́ sợ những ǵ sắp đến sẽ xảy ra với tôi. Đến với anh, cuộc đời sau này của anh sẽ ra sao? Tôi là con của một sĩ quan chế độ cũ, c̣n anh là một cán bộ ở xă, liệu điều đó có đem lại một tương lai tốt đẹp cho anh? C̣n một rắc rối lớn nữa là làm sao thoát khỏi lễ giáo gia đ́nh, khi tôi đă nhận lời hứa hôn với một người khác và Mẹ có đồng ư để tôi lấy anh T. không? Bao nhiêu câu hỏi cứ xoay trong đầu tôi.

 

   Mẹ không thể cấm tôi đi sinh hoạt văn nghệ dù rất ghét điều ấy – Tôi th́ ngược lại, cứ lợi dụng việc sinh hoạt đó để t́m cách thoát ra khỏi nhà, thoát khỏi ánh mắt Mẹ - Cứ từng ngày đi về lúc tập văn nghệ rồi Mẹ cũng phát hiện anh T. theo đuổi tôi nên giao cho H. em gái tôi lúc đó mới mười hai tuổi giám sát tôi chặt chẽ, nhưng cũng không ngăn được những lá thư t́nh anh T. gởi cho tôi.

 

   Rồi một ngày đầu tháng 6-1977 Mẹ buộc tôi phải làm đám cưới với ông G. Biết không thể nào ngăn cản Mẹ được nữa nên tôi im lặng ra vẻ đồng ư nhưng trong ḷng th́ đang âm thầm t́m cách thoát cho bằng được cuộc hôn nhân này. Và tôi đă quyết định viết lá thư từ hôn gởi cho ông G. – Có lẽ không c̣n hy vọng ǵ nơi tôi nên vài ngày sau, chú và em trai từ B́nh Định vào xin được nhận lại những lễ vật đính hôn.

 

   Tôi c̣n nhớ rất rơ cái ngày hôm đó. Đang ở bên rẫy trồng ḿ, anh tôi từ nhà qua báo cho tôi biết gia đ́nh ông G. vào nhận lại lễ hỏi theo đề nghị trong thư của tôi, Mẹ gọi tôi về ngay, tôi nghe mà run lẩy bẩy, lo sợ phải đối diện chuyện này vô cùng. Sợ Mẹ tôi, sợ họ hàng ông G. và sợ cả trận đ̣n đang chờ tôi. Tôi trốn biệt bên rẫy đến tối mới dám về nhà, rón rén đi vào bằng lối đi bên hông nhà. Mẹ tôi ngồi trên ghế, nét mặt giận dữ đang chờ tôi – Và rồi một trận đ̣n ngay sau đó đă xả xuống thân thể tôi với những lời chưởi rủa, đay nghiến. Không c̣n cảm giác để mà đau nữa, tôi không đưa tay lên đỡ những lằn roi mà ngồi im cho Mẹ đánh, không kêu khóc. Nước mắt tôi cạn khô rồi.

 

   Đêm đó tôi ra đường ngồi trước nhà dưới gốc cây trứng cá, hai tay bó gối, bắt đầu khóc nức nở - Sao đời tôi lại khổ như thế này?.....Tiếng muỗi vo ve quanh người đốt cháy thân thể nhưng lúc đó tôi không c̣n cảm nhận được điều ǵ, chỉ có ḷng uất hận, bùng cháy trong tôi. Tôi hận Mẹ, căm ghét người đàn ông kia đă đẩy tôi vào t́nh thế này – Giữa đêm khuya vắng vẻ không ánh đèn tôi ngồi thổn thức một ḿnh không biết sợ rằng chỉ có ḿnh tôi giữa bóng tối.

 

   Nửa đêm, tôi đoán vậy thôi v́ không c̣n ư thức về thời gian nữa. Có một cánh tay choàng qua vai ôm chặt tôi – Đó là anh T. Lúc bấy giờ là xă đội phó – Anh đi tuần tra về nghe tiếng khóc và nhận ra tôi. Anh d́u tôi đứng dậy và đưa tôi đi. Tôi như vô cảm lúc đó, nghe bước chân ḿnh nhẹ tênh. Anh đưa tôi về căn nhà nhỏ nằm sâu trong rẫy của anh. Anh nói:” Bây giờ th́ em quyết định được rồi đó, em phải tự chon con đường ḿnh đi, không ai ép buộc em được. Nh́n em như thế này anh cảm thấy uất ức lắm. Anh muốn đưa em thoát khỏi cuộc hôn nhân vô nghĩa này, anh phải bất chấp tất cả nếu em đồng ư”. Anh cứ dỗ dành tôi, thuyết phục măi cho đến khi tôi gật đầu.

 

   Một tuần sau, Ủy ban xă cấp cho tôi giấy công nhận kết hôn và một căn nhà nhỏ vắng chủ, tôi mang theo cả câu nói của Mẹ tôi: Mày làm nhục gia đ́nh, tao coi như mất đứa con, có khổ cũng ráng mà chịu, đừng bao giờ bước chân về nhà này nữa”. để về chung sống với anh T.

 

 

 

 

 

Xem PHẦN 9

 

 

 

 

Nguyễn Thị Ngọc Lan

4/2012

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Ngọc Lan            |                 www.ninh-hoa.com