Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Ngọc Lan            |                 www.ninh-hoa.com

Nguyễn Thị Ngọc Lan
Bút hiệu:  Ngọc Lan

***

Cựu hs trường Trung Học Trần B́nh Trọng, Ninh Ḥa niên khóa 1968-1975.

Hiện đang sống ở Xă
Ninh Xuân, Thị xă Ninh Ḥa,
Khánh Ḥa

 

 


 

 

 

 

 

Mối T́nh Đầu Và Chuyện Đời Tôi


Ngọc Lan

 

 

 

- Tôi cúi đầu trước hương linh của Ba, người đă yêu thương tôi nhưng đă vội vă ra đi để không được d́u dắt, giúp tôi vượt qua những sóng dữ của cuộc đời.

- Tôi cúi đầu trước hương linh anh, người chồng đă thương yêu tôi nhưng không cùng tôi đi tiếp trên con đường.

- Tôi cúi đầu tạ lỗi mẹ v́ đă viết lên câu chuyện này.

 

Tiếp theo PHẦN 6

 

PHẦN BẢY:
 

   Tôi không hề chấp nhận cuộc hôn nhân này. Mặc dù tay tôi đă đeo chiếc nhẫn đính hôn, đă mặc chiếc áo dài màu đỏ ông ta sắm cho tôi. Cảm thấy ḿnh sao ngu ngốc, dại dột và dễ chấp nhận như vậy mà không chịu đấu tranh cho cuộc đời ḿnh. Một tháng sau ngày lễ hỏi tôi viết cho ông G. bức thư với lời lẽ cay đắng (bức thư này ông G. đă gởi trả lại cho tôi sau khi nhận từ tôi lá thư từ hôn).

 

   “:…..Anh lúc này cũng thường! À! mà mới hỏi vợ xong mừng quá chắc cũng lên được vài kg? Anh cũng đang cầu mong sao cho em lên được thêm 10 kg để thiên hạ bớt nh́n và để anh khỏi sốt ruột. Thế mà em vẫn không sao mập được, có lẽ v́ lúc nào trong em cũng có sẵn một nỗi buồn. Em biết không ai hiểu được nỗi buồn em mang v́ ai cũng cho rằng em hạnh phúc, diễm phúc lắm rồi…Em chấp nhận tất cả (anh đừng lo), chấp nhận để thấy Ba Mẹ em, anh được vui, và làm cho người được vui là điều hạnh phúc nhất “.

 

   Bây giờ th́ đă qua, đă xong một ngày anh mong đợi. Chiếc nhẫn đính hôn chừ là một gạch nối quan trọng cho hai đời người, là một ràng buộc. “Anh nghĩ rằng em vui? Không đâu anh! Đúng ra th́ em thản nhiên, không buồn, không vui. V́ biết rằng đời em đă bị thứ định mệnh tím trói buộc, thế nên dẫu không cùng một nhịp đập yêu thương với anh, th́ em vẫn cứ là của anh, bên anh…..”


*  *

 

   Tôi đi học mang theo nỗi buồn canh cánh bên ḷng, không hồn nhiên, vô tư như ngày trước nữa – Năm nay chuẩn bị cho kỳ thi Tú Tài, phải tập trung vào chuyện học nên tôi không tham gia văn nghệ nữa.

 

   Ông G, đang ở Sài G̣n lo việc học Cao Học nên tôi cũng không phải lo giáp mặt với ông. Bạn bè tôi nhắc nhở tôi thỉnh thoảng viết thư cho ông G. và đừng dùng lời cay đắng quá – D. bảo tôi :”mày giờ xem như ván đă đóng thuyền, không phải như trước ngày đám hỏi nữa. Đừng để sau này về làm vợ bị người ta hành hạ trả thù…” Tôi đem nỗi buồn của ḿnh kể cho bạn bè nghe những vẫn giấu kín t́nh cảm tôi dành cho anh”.


*  *

 

   Một cái Tết nữa lại đến.

 

   Cái tết thứ hai tôi không được anh tặng thiệp hồng nhung – Tôi nhớ anh da diết, tưởng rằng đă quên được anh, nhưng mỗi lần ra ngồi quầy hoặc bước lên xe đi học tôi lại nhớ nụ cười của anh, đôi mắt nh́n nghiêng làm tôi xao xuyến ḷng. Không c̣n ai nh́n theo tôi mỗi chiều đi học về. Tôi thèm được nhận thư anh, thèm được nh́n nét chữ tṛn vo, mềm mại của anh.

 

   Tôi cố gắng học hành chăm chỉ, bù lại những kiến thức c̣n thiếu trong thời gian tập diễn văn nghệ, nên ít làm việc nhà và phụ trông quán. Hơn nữa thời gian này Mẹ không muốn tôi giao du với người khác. Mẹ muốn bảo vệ tôi cho ông G. đến ngày cưới để không xảy ra điều ǵ không hay. Tôi không suy nghĩ nhiều về cuộc hôn nhân sắp đến, tôi muốn quên hết. “Chỉ có nơi gia đ́nh ta mới t́m được chốn nương thân để chống lại những tai ương của số mệnh”. Tôi đă đọc được câu này ở đâu đó, nhưng số mệnh của tôi đă không được gia đ́nh che chở mà chính từ nơi đó đă đem lại cho tôi một cuộc đời khổ đau, bất hạnh.

 

   Tết đă qua một tháng rồi – T́nh h́nh chiến sự lúc này rất căng thẳng. Quân đội “giải phóng” đang tấn công Buôn mê Thuột. Đến đầu tháng 3 dương lịch, từng đoàn người dân thường, quân đội lẫn lộn đổ xô chạy về từ đèo Phượng Hoàng. Dục Mỹ như quá tải số lượng người đổ. Khuôn mặt ai cũng hốt hoảng, kéo theo sự âu lo của người dân ở đây – nhiều gia đ́nh t́m đường vào Sài G̣n khi nghe tin Buôn mê Thuột đă bị quân giải phóng chiếm đóng.

 

   Tôi không c̣n nhớ ǵ xảy ra lúc này. Cũng không c̣n đầu óc nghĩ về anh nữa – Đến trường nghe tin thầy Hiệu Trưởng đă cho nghỉ học. Thầy cô và học sinh giải tán trở về gia đ́nh. Đó là những ngày cuối cùng thời áo trắng của tôi – Măi măi không bao giờ c̣n được cắp sách đến trường nữa.

 

   Đầu tháng tư 1975 tôi theo gia đ́nh di tản xuống Ninh Ḥa, tá túc tại nhà T.H. một ngày đêm trước khi tiếp tục vào Nha Trang và ở lại nhà người quen của Ba tôi gần quân trường Đồng Đế.

 

   Trong lúc hỗn loạn căng thẳng th́ tôi nhận được lá thư tay nhờ chuyển của ông G. từ Sài G̣n: ” Lan em, t́nh h́nh này anh không thể nào về với em và gia đ́nh được. Anh nóng ḷng quá, không biết em và gia đ́nh thế nào rồi. Em thưa lại với Ba và t́m mọi cách để vào đây với anh, rồi anh sẽ thu xếp. Đừng để chậm trễ, em nhé! Thời gian bây giờ chỉ tính từng giờ thôi. Nhớ là phải nhanh lên, anh nhớ mong em từng phút giây – Anh G.”

Tôi đọc thư và không nói lại với ba Mẹ - Ḷng b́nh thản, không một chút âu lo, nghĩ ngợi dành cho ông ta – Vài ngày sau Nha Trang được “giải phóng”, gia đ́nh kéo nhau trở về.

 

   Sau cuộc loạn ly, Dục Mỹ với cảnh hoang tàn đổ nát, không c̣n ồn ào, náo nhiệt như trước nữa – Tôi ngơ ngác mỗi khi chiều về, ngồi bên đống gạch vỡ này với hai hàng nước mắt. Tôi khóc cho tuổi trẻ tôi qua mau, tiếc thương cho tà áo trắng giờ nằm im ĺm, lạnh lẽo. Khóc cho bút vở tội nghiệp và khóc cho cuộc đời tôi. Tôi tiếc thương tuổi trẻ đă mất và những ǵ tôi phải chịu đựng – Trong 3 năm, khoảng thời gian đẹp nhất của một đời người. Từ tuổi 15 tôi đă phải trăi qua biết bao đau khổ, tâm hồn bị tổn thương mà lẽ ra tôi xứng đáng được hưởng những ǵ tốt đẹp nhất trên đời này. Tôi đánh mất t́nh yêu của ḿnh đón nhận cuộc hôn nhân vô nghĩa và cuối cùng đánh mất luôn thời áo trắng cặp vở.

 

   Ba tôi là một sĩ quan quân đội nên phải tập trung đi cải tạo – Vắng Ba, cả nhà như mất phương hướng, Mẹ tôi cứ than thở rồi khóc v́ bây giờ phải đương đầu với cuộc sống, toàn bộ thu nhập của những năm kinh doanh quán cà phê Ba Mẹ tôi đều gởi hết vào Ngân Hàng nên xem như mất trắng.

 

   Quán cà phê được mở lại, chỉ bán vào buổi tối. Tôi tiếp tục trông coi quán v́ thời gian này Mẹ cũng phải ra bương chải ngoài chợ đời để kiếm cái ăn cho gia đ́nh.   

   

     Lúc này quán không c̣n xanh màu áo lính như xưa nữa – Tôi nấu chè bán thêm để phục vụ cho nhiều thành phần khách – Công việc vất vả v́ tất cả tôi chỉ mới bắt đầu làm quen, tất cả hăy c̣n mới mẻ và lạ lẫm đối với tôi. Quán cũng không c̣n tiếng nhạc dặt d́u với khung cảnh mờ ảo ánh đèn màu. Tất cả đă tắt lịm – Mọi thứ cứ như chưa hề có – Một sự trống vắng, một nỗi cô quạnh đến rợn người. Sau một ngày cực nhọc vất vả, hằng đêm trước giấc ngủ tôi phải đối diện với thực tại và ngụp lặn, chới với kiếm tiền, nhưng không thể có, không bao giờ c̣n. Thỉnh thoảng vắng khách, tôi ngồi nh́n gốc cây bông giấy, nhớ anh. Cái thời t́nh yêu chớm nở ấy đă trôi qua 2 năm rồi mà tôi cứ h́nh dung anh đang ngồi đó lưng quay về phía tôi – Nhớ những lá thư trao vội qua khung cửa sổ, nhớ nụ cười anh.

 

    Sau giải phóng tôi nhận được thư ông G. ”….Anh không nh́n thấy trở ngại nào cả và nếu có th́ cũng cố vượt qua cho bỏ hết những xui xẻo dỉ văng – Anh đă t́m một tổ ấm cho tụi ḿnh và sau ngày cưới em sẽ vào luôn với anh trong này, anh nôn nóng lắm và cứ sợ tương lai khi đưa em vào th́ thành phố này buồn hơn cũ nhiều, bây giờ th́ vẫn đẹp?

 

    Tôi viết thư trả lời:”…..Em xin lỗi, chưa được đâu anh, phải chờ Ba em đi học tập cải tạo về rồi tính…”. Tôi khéo léo trả lời như vậy để tŕ hoăn chuyện cưới xin, t́m cách thoát khỏi cuộc hôn nhân áp đặt này. Cứ tưởng sau giải phóng mọi chuyện sẽ thay đổi hoặc ngày cưới sẽ kéo dài không biết đến khi nào v́ tôi cứ vịn vào cố chờ Ba cải tạo về - Nhưng tôi không đồng ư th́ ông ta lại viết thư cho Mẹ :”….Thưa Mẹ, nhà cửa con đă chuẩn bị rồi, mọi thứ cho một tổ ấm con đă lo đầy đủ. Con xin Mẹ thuyết phục L. cho con được tổ chức cưới…”.

 

    Vậy là Mẹ tôi lại thúc hối, dỗ dành tôi để cho họ cưới dù Ba không về kịp cũng được – Tôi nhất định không bằng ḷng, cứ khăng khăng phải chờ ba về v́ chỉ có cái cớ đó th́ ông ta mới không cưới được tôi.

 

    Bạn bè ở Ninh Ḥa biết tôi buồn tủi nên thỉnh thoảng viết thư cho tôi, đọc những lá thư đó tôi lại càng tủi thân hơn – Mọi người vẫn được cắp sách đến trường c̣n tôi không c̣n cái diễm phúc đó. T.H. viết: ”….Nhớ cái thuở tụi ḿnh xa lắc xa lơ mà buồn chán chê mi nợ - Đừng có sợ tụi ta quên mi, vào lớp nhắc, đi chơi nhắc luôn, chẳng c̣n dịp nào để nghe mi hát nữa. L. ơi! muốn ứa nước mắt khóc thuở tụi ḿnh, nhớ không hôm mi chui trốn dưới bàn học nhà tao? H́nh như là lần cuối ḿnh cười nhiều nhất L. hở?

 

    L. này, hôm trăng sáng tháng trước tụi Quỳnh, Thành, Tân, Huỳnh có đến nhà ta uống trà đến khuya. Hôm đó ta thức gần sáng luôn dễ sợ - Quỳnh có nhắc “Ngọc Lan tuyệt vời, hôm nào ḿnh lên pha lại cà phê cho nàng uống chắc khóc quá – Ta nghe như đang khóc cho mi và cho ta …” Mỗi ngày tôi đều mong ngóng thư của bạn bè để được lịm đi trong buồn bă và tiếc nhớ. C̣n trong tim, tôi nén chặt nỗi đau khi tự hỏi sao anh không viết một ḍng nào cho tôi?

 

    Và rồi, cuối tháng 8/1975 tôi nhận thư anh. Cầm lá thư trên tay, ngoài b́ thư không ghi tên người gởi nhưng tôi biết chắc là thư anh. Nét chữ tṛn, mềm mại như chữ con gái tôi không thể lẫn vào đâu được. Người nhận: N.T.N. Lan. Quán cà phê Dung. Dục Mỹ. Ninh Ḥa. Khánh Ḥa. Tôi run rẫy tim đập loạn xạ, mừng vui không diễn tả thành lời. Tôi chạy biến lên gác, nhẹ nhàng bốc thư ra. Rồi một nỗi thất vọng ê chề đến với tôi lúc ấy - Bên trong lá thư, dành cho tôi c̣n có một lá thư anh gởi cho một người con gái khác. Cho……...! Trong thư, anh viết cho tôi như một người bạn lâu ngày hỏi thăm nhau, cuối thư là một gịng nhờ chuyển cho …..

 

 

     Bực tức, hờn ghen, tôi giận anh. Không, tôi ghét anh th́ đúng hơn – Nhưng tôi vẫn cất giữ như một lễ vật. (bức thư thứ nhất tháng 8/1975).

 

 

 

 

 

Xem PHẦN 8

 

 

 

 

Nguyễn Thị Ngọc Lan

4/2012

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Ngọc Lan            |                 www.ninh-hoa.com