Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Ngọc Lan            |                 www.ninh-hoa.com

Nguyễn Thị Ngọc Lan
Bút hiệu:  Ngọc Lan

***

Cựu hs trường Trung Học Trần B́nh Trọng, Ninh Ḥa niên khóa 1968-1975.

Hiện đang sống ở Xă
Ninh Xuân, Thị xă Ninh Ḥa,
Khánh Ḥa

 

 


 

 

 

 

 

Mối T́nh Đầu Và Chuyện Đời Tôi


Ngọc Lan

 

 

 

- Tôi cúi đầu trước hương linh của Ba, người đă yêu thương tôi nhưng đă vội vă ra đi để không được d́u dắt, giúp tôi vượt qua những sóng dữ của cuộc đời.

- Tôi cúi đầu trước hương linh anh, người chồng đă thương yêu tôi nhưng không cùng tôi đi tiếp trên con đường.

- Tôi cúi đầu tạ lỗi mẹ v́ đă viết lên câu chuyện này.

 

Tiếp theo PHẦN 5

 

PHẦN SÁU:
 

   Chúng tôi say mê luyện tập, biên đạo múa là thầy Nguyễn Quang Phước hiền ḥa. Tôi nguôi ngoai bớt nỗi buồn xa anh cũng nhờ vào tham gia văn nghệ và nhất là đám bạn nữ tham gia chung lớp của tôi. Mọi người như nhận ra điều đau buồn nào đó trong tôi nên luôn t́m cách cho tôi vui. Trong nhóm bạn, tôi là người yếu đuối nhất, phản ứng chậm chạp, nói năng lúc nào cũng nhẹ nhàng nên được sự bảo vệ của bạn bè rất nhiều – Tôi xúc động v́ điều này và luôn mang ơn t́nh yêu thương mà các bạn đă dành cho tôi.

 

   Đời người đẹp nhất là thời đi học, là tuổi học tṛ. Biết bao kỷ niệm buồn vui của một thời cắp sách vẫn c̣n đọng măi trong kư ức tôi. Đó là một trận cười vỡ bụng và trở thành một kỷ niệm không thể nào phai được trong lớp 10C của chúng tôi ngày ấy dù đă trải qua thăng trầm của cuộc đời gần 40 năm.

 

   Hôm đó là giờ học đầu tiên buổi chiều, môn Văn do thầy Ngô Văn Ban phụ trách. Sau khi đứng dậy chào thầy, mọi người ngồi xuống và chờ đợi. Thầy đưa ánh mắt quét một ṿng cả lớp rồi từ từ giở sổ điểm ra – Thời khắc mà tất cả bọn học tṛ chúng tôi như bị tra tấn, run rẫy tim đập th́nh thịch dơi theo cây bút của thầy đi từ trên xuống trong cuốn sổ điểm. Tôi mừng rỡ v́ nh́n thấy cây bút đă qua gần hết cuốn sổ điểm. Bất ngờ ngón tay của thầy quay ngược từ dưới lên khiến tim tôi muốn nhảy vọt ra ngoài. Cây bút dừng lại ở quăng giữa, thầy ngước mắt nh́n xuống lớp rồi gọi tên:

   - Ng.T !

   Tôi nghiệp cho anh chàng “xấu số” bị thầy “chiếu tướng” mặt mày xanh như tàu lá, run lẩy bẩy đứng dậy, hai tay níu chặt mép bàn như sợ bật ngửa ra sau

   - Em hăy đọc bài thơ….của….(tiếc là tôi không c̣n nhớ được tựa đề bài thơ cũng như tên tác giả) và nói lên tâm trạng của nhân vật………..

   Ông bạn thân mến của tôi im lặng một lúc, mặt nh́n lên trần lớp học

   - Dạ…”Giai nhân nan…..”

   Đọc được đến đó, lưỡi người bạn của tôi như líu lại, chỉ nghe tiếng ….”à….à…” tiếp theo rồi tắt hẳn. . Mắt thầy nh́n xoáy vào mặt cậu học tṛ gặp “rủi”

   - À…”Giai nhân nan….”

   Đọc đến đó lần nữa th́ bí. Bỗng có tiếng th́ thầm của V.P. ngay sau lưng.

   - “TẮC….(V.P. đă cố t́nh nói lái hai từ này)

   Như người sắp chết đuối trên biển vớ được tấm phao, bạn tôi vừa nghe nhắc vậy đă không ngần ngại mà đọc tiếp:

   - À”Giai nhân nan TẮC…(nguyên văn của câu thơ đó là:

   “Giai nhân nan tái đắc”

   Con mèo ướt vừa đọc dứt lời là một trận cười như động đất nổ ra. Cả lớp không ai giữ được vẻ thanh tao, lịch lăm của người học văn chương nữa.

 

   Có lẽ thầy Ban lúc đó cũng muốn cười như chúng tôi lắm nhưng tư cách của một giáo sư dạy văn nên thầy cố giữ vẻ trang nghiêm nghị:

   - Cả lớp trật tự! Trời, giai nhân mà TẮC…. th́ c̣n ǵ là giai nhân nữa?!!

   Đó là một kỷ niệm khó quên trong đời mà sau này những lúc buồn phiền nhưng chợt nhớ lại tôi không khỏi bật cười một ḿnh.

   Những chuyện như vậy cứ râm ran trong lớp học đem lại tiếng cười cho mọi người và tôi cũng vui lây, nhưng là cái vui chung với bạn bè, nỗi buồn riêng tôi vẫn giữ trong tim.

*

*  *

   Ba Mẹ không cho tôi ra quầy ngồi nữa. Khi nào cần lắm cũng chỉ một giờ, sau gọi tôi vào nhà v́ không muốn tôi gặp gỡ bất cứ ai. Có lẽ Ba Má tôi đă dọn sẵn con đường rồi và bắt buộc tôi đi trên con đường ấy bằng bất cứ giá nào.

 

   Và rồi Tết đến chầm chậm trong tôi, không vồn vă đợi chờ. Năm nay ông G. về ăn Tết ở nhà nên tôi được thanh thản hơn không phải lo đối đầu với ông ấy nên có thời gian đi lại thăm hỏi bạn bè, người thân.

 

   Mồng một Tết tôi mặc áo dài đi lễ nhà thờ. Tôi chắp tay nguyện cầu cho Ba Mẹ được mạnh khỏe, gia đ́nh b́nh yên. Tôi nguyện cầu cho tôi thoát khỏi ông G. Nguyện cầu cho anh được b́nh yên nơi thành phố anh ở, cho anh quên được tôi và sống vui cùng mọi người.

 

   Qua những ngày Tết tôi trở lại trường, vừa học vừa tham gia văn nghệ nên tôi ra sức rất nhiều, nhưng bù lại tôi cảm thấy vui hơn.

Ông G. cứ quanh quẩn trong nhà, tôi luôn t́m cách lẫn tránh cặp mắt của ông ấy. Thoáng thấy bóng dáng ông ấy ở nhà trên là tôi trốn ngay xuống bếp và ngược lại. – Biết rơ thái độ của tôi như vậy nhưng vẫn không làm ông chùn bước. Có lần ông ngồi khoe với Ba tôi hai tấm bằng cử nhân Luật, cử nhân Văn Chương và có dự định trở về học cao học Quốc Gia Hành Chánh – Đ̣n tâm lư đă thay đổi được suy nghĩ của Ba tôi. Một tối ba gọi tôi lại nói:

   - Ba thấy nó tuy lớn tuổi nhưng cũng được – Nó có học thức, sau này đời con sẽ không khổ, con đồng ư lấy nó đi cho Ba Mẹ yên tâm.

   Tôi nói thật nhỏ với Ba:

   - Con c̣n nhỏ mà Ba…Con muốn đi học, hơn nữa lấy chồng th́ ít ra phải là người con có chút t́nh cảm – Ba biết con không ưa ông G. tí nào sao Ba lại muốn con lấy ông ta?

   Mẹ đi lên ngồi cạnh ba góp ư:

   - Lấy nhau rồi sẽ yêu thương nhau thôi con. Mẹ muốn con được sung sướng cả đời. Sau này em con c̣n được nhờ nữa.

   Tôi im lặng v́ biết nói ǵ với Ba Mẹ cũng vô ích mà thôi

 

   Tôi tuyệt vọng, tôi nhớ anh vô cùng. Phải chi lúc này có anh bên cạnh để cùng chia xẻ nỗi buồn, cùng tôi toan tính một con đường khác. Tôi giận anh hèn nhát ra đi bỏ tôi lại với nỗi khổ này mà không biết phải đối phó làm sao – Tôi lại nghĩ giờ này có lẽ anh đang vui với người con gái nào đó bên cạnh. Tôi biết anh là một con người lăng mạn, dễ gần nên chinh phục một người con gái không khó đối với anh. Gần một năm rồi từ ngày anh ra đi không lúc nào tôi quên anh được. Tôi nhớ nụ cười và ánh mắt anh, nhớ buổi sáng đi “bụi” cùng anh ra biển. Nhớ bóng anh khuất dần sau cánh cổng trường. Tôi tuyệt vọng, đau khổ và buông xuôi.

 

   Hôm sau Mẹ gọi tôi lại và cho biết ngày đám hỏi. Ông G. bây giờ đă trở về Sài G̣n và đi học cao học Quốc Gia Hành Chánh. Mọi chuyện phải trao đổi qua thư từ. Nhà trai sẽ ra bốn người, lễ hỏi tổ chức vào ngày 18/6/1974. Vậy là c̣n hơn tháng rưỡi nữa.

   Tâm hồn tê tái, nỗi đau tận cùng. Tôi không c̣n biết ḿnh là ai nữa. Tôi im lặng như một sự đồng ư. Ba Mẹ nghĩ vậy.

*

*  *

   Lễ hỏi diễn ra trong một ngày hè nóng nực. Nhà trai đến trên một chiếc xe Jeep màu vàng nhạt. Khi tiếng xe dừng trước nhà, H. em gái tôi lúc đó mới 10 tuổi vào báo cho tôi biết để chuẩn bị. Nước mắt tôi tuôn trào, nỗi lo sợ khủng khiếp tra tấn tôi, đầu óc như muốn vỡ tung ra. Mẹ tôi vào pḥng khuyên tôi b́nh tĩnh, vui vẻ lên rồi đi ra chào hỏi nhà trai. Tôi bước theo nắm lấy tay Mẹ, khóc lớn:

   - Mẹ đừng nhận lễ của họ…..

   Mẹ tôi lúc đó không c̣n kiên nhẫn với tôi nữa, Mẹ cũng khóc nhưng ở một tâm trạng khác, ch́ chiết tôi:

   - Đến giờ này rồi mà mày c̣n như vậy hả? Mày muốn tao chết phải không?

   Tôi vẫn khóc. Giọng Mẹ nhỏ lại vừa thuyết phục, vừa dọa dẫm:

   - Bây giờ nhà trai đến rồi tao biết phải làm sao đây? Mày muốn làm nhục cả cái nhà này phải không? Tao chết để mày muốn làm ǵ th́ làm.

   Tâm hồn nhỏ bé của tôi run rẫy v́ lời Mẹ nói. Tôi lo sợ Mẹ làm thật nên chỉ c̣n thút thít khóc

 

   Ngoài kia Ba tôi đang tiếp đón nhà trai nên không biết sự việc xảy ra. Mẹ tôi ra nhận lễ của họ và nhờ D́ tôi mang chiếc áo dài màu đỏ cùng chiếc quần trắng mà nhà trai đem đến vào pḥng mặc cho tôi. Tôi ngồi đó như vô hồn, D́ bảo làm ǵ tôi làm theo mà không ư thức được rằng ḿnh đang mặc chiếc áo bó chặt đời ḿnh. D́ chải tóc lại cho tôi, và tôi bước sau lưng D́ từng bước chậm chạp, thẫn thờ, mắt vẫn chưa khô lệ.

 

   Ông G. mặc bộ Complet chỉnh tề, mặt hớn hở, không c̣n tác phong quân sự như trước nữa. Ba tôi giới thiệu tôi với nhà trai giọng có vẻ hơi buồn:

   - Tôi xin nhận những lễ vật đính hôn này….

   Ông G. mở nắp hộp, cầm chiếc nhẫn đính nhiều hạt kim cương đeo vào tay tôi. Cúi gầm mặt không nói lời nào, tôi rút tay về thật vội. Không c̣n nghe mọi người nói với nhau điều ǵ nữa…..Tôi như thấy anh đang đứng góc pḥng nh́n tôi, khuôn mặt buồn bă, không nụ cười, lưng tựa vào tường, hai tay khoanh trước ngực. Tôi nh́n anh với hai hàng nước mắt chảy dài.

 

   Lúc này Mẹ thấy có điều ǵ không ổn trong tôi nên đă xin phép nhà trai cho tôi vào nghỉ. Tôi như thoát cảnh địa ngục, bước đi nhưng vẫn ngoái lại nh́n vào góc nhà, h́nh dung anh vẫn c̣n đứng đó, cúi đầu.

 

   Nhà trai và gia đ́nh tôi ngồi lại ăn uống, không ồn ào như những lễ hỏi cưới b́nh thường – Mọi người nói chuyện với nhau trong không khí không được vui cho lắm, tôi nghĩ vậy bởi v́ lúc đó tôi đă vào trong pḥng nằm khóc rưng rức. Tôi không hiểu v́ sao ông G. và cả gia đ́nh ông ta lại có thể chịu đựng được một lễ hỏi như vậy, khi mà người được hỏi làm vợ đă tỏ thái độ lạnh lùng như tôi lúc này.

 

   Có một điều như một điềm báo trước cho cuộc hôn nhân không thành sau này, cuộn phim chụp lễ đính hôn hoàn toàn bị hỏng, khi rửa phim chỉ có một màu trắng không ghi lại một h́nh ảnh nào. Sau này tôi cảm thấy hối tiếc v́ không ghi lại được một kỷ niệm trong đời ḿnh, dù đó là kỉ niệm đớn đau, xô đẩy đời tôi vào những cơn sóng dữ cuộc đời. Tôi tiếc là đă không xem lại được bộ dạng của tôi lúc đó ra sao. Và tôi tiếc bởi đó là khoảnh khắc nh́n thấy anh nơi gốc nhà, lưng dựa vào tường buồn bă.

 

 

 

 

Đón xem PHẦN 7

 

 

 

 

Nguyễn Thị Ngọc Lan

4/2012

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Ngọc Lan            |                 www.ninh-hoa.com