Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Ngọc Lan            |                 www.ninh-hoa.com

Nguyễn Thị Ngọc Lan
Bút hiệu:  Ngọc Lan

***

Cựu hs trường Trung Học Trần B́nh Trọng, Ninh Ḥa niên khóa 1968-1975.

Hiện đang sống ở Xă
Ninh Xuân, Thị xă Ninh Ḥa,
Khánh Ḥa

 

 


 

 

 

 

 

Mối T́nh Đầu Và Chuyện Đời Tôi


Ngọc Lan

 

 

 

- Tôi cúi đầu trước hương linh của Ba, người đă yêu thương tôi nhưng đă vội vă ra đi để không được d́u dắt, giúp tôi vượt qua những sóng dữ của cuộc đời.

- Tôi cúi đầu trước hương linh anh, người chồng đă thương yêu tôi nhưng không cùng tôi đi tiếp trên con đường.

- Tôi cúi đầu tạ lỗi mẹ v́ đă viết lên câu chuyện này.

 

Tiếp theo PHẦN 4

 

PHẦN NĂM:
 

Lúc này tôi đă hơi lấy lại b́nh tĩnh:

  - Anh định quay về thật sao?

  - Có lẽ vậy, anh xin lỗi đă làm họ buồn. Đă hứa với Mẹ rồi, sẽ không đến t́m L. nữa nhưng đêm đêm không ngủ được, không học hành được chi hết.

  - Vậy c̣n chuyện ḿnh…?

Thật lâu tôi mới nghe tiếng anh thầm th́:

  - Dục Mỹ chỉ là nơi anh đến trọ đến th́ có ngày phải đi – Anh ghét vùng đất này, nhưng chân lỡ vướng sợi tóc mây. Đáng lẽ anh đă trở về từ năm học vừa rồi, sợi tóc mây là L. đă cột chân anh.

  - Anh gỡ sợi tóc ra rồi sao?

  - Không, anh không muốn gỡ nhưng Mẹ em đă buộc anh gỡ nó ra rồi.

  -…………….

Thi học kỳ xong anh sẽ quay về với gia đ́nh, trường cũ – Thành phố anh ở cũng có biển nhưng anh thích tiếng suối róc rách ở Dục Mỹ hơn. Anh không muốn xa L. Nhưng đành phải vậy.

  - Mẹ đă nói ǵ với anh hôm đó?

  - Mẹ nói nhiều, nói anh thương em hăy để cho em hạnh phúc, tương lai em tươi sáng hơn. Mẹ nói: “Cháu c̣n nhỏ bé lắm mà L. th́ đă đến tuổi lấy chồng được rồi. Cháu chỉ là cậu học tṛ mười sáu, mười bảy tuổi làm sao có thể…..”

………………………………….

  - Mẹ nói em đă đồng ư lấy ông G. chỉ sợ anh đau ḷng nên chưa tiện nói cho anh biết thôi.

  Tôi ngước mắt nh́n anh

  - Không đúng, L. không nói điều đó và sẽ không bao giờ có ư định đó. L.đang t́m cách tŕ hoăn để rồi trả lời không đồng ư. Nhất định L. sẽ làm được.

  - L. không làm được đâu. L. không đủ sức. Ḿnh c̣n nhỏ lắm không lường trước điều ǵ sẽ xảy ra – Anh chưa đủ lớn để bảo vệ được em. Hơn nữa anh ở xa lắm, sống nhờ Bà cô th́ làm sao cùng em chống chọi lại được.

  - L. sẽ t́m cách tŕ hoăn đám hỏi cho đến khi thi xong tú tài rồi đi t́m việc làm đâu đó…

  Anh ném nắm cát ra xa, quay lại nh́n thẳng vào mắt tôi:

  - L. có biết Mẹ nói ǵ với anh không?

  - Mẹ đă nói ǵ?

  Anh lắc đầu không trả lời câu hỏi của tôi. Măi măi cho đến tận bây giờ anh cũng không nói ra điều ấy – Sau này tôi hỏi và anh cũng chỉ im lặng.

  - Anh muốn ḿnh xa nhau phải không?

  - Không muốn?

  - Vậy sao anh lại có ư định quay về?

  Anh bóp nhẹ vai tôi

  - Anh không muốn về nhưng anh phải đi. Anh không muốn mỗi đêm đến nhà nh́n em khô héo như vậy – Tuổi anh c̣n nhỏ nhưng anh có ḷng tự trọng và không muốn em đau khổ v́ anh.

 

  Tôi kể cho anh nghe mọi chuyện xảy ra và ư định của Mẹ cũng như âm mưu chiếm đoạt tôi của ông G – Tôi nói không ngừng, cho anh biết tôi phải chịu đựng và chống chọi lại như thế nào – Phản kháng lại ba mẹ và đối đáp nặng lời với ông G. ra sao – Anh im lặng lắng nghe cho đến khi tôi dừng lại.

  - Ở cái xứ nóng bức ngột ngạt này anh cảm thấy cô độc nếu không có em.

…………………….

  - Cách đây mấy hôm anh nh́n thấy em nhận một món quà của ông Sĩ quan nào lạ lắm phải không?

  Anh hỏi thật bất ngờ. Tôi đă cố t́nh dấu anh điều này nên trả lời:

  - Ông T. nhờ em giữ bức tranh, chỉ có vậy thôi. Em chưa mở nó ra.

  - Tại sao em nhận?

  - Họ gởi th́ ḿnh nhận …có sao đâu anh?

  Anh rút tay về ngồi bó gối:

  - Có phải thêm ông G. thứ hai không?

Tôi trợn mắt nh́n anh

  - Anh nói không đúng – Anh muốn bỏ L. về nên đổ lên L. đủ thứ tội phải không?  L. đă quá khổ tâm anh không nhận thấy sao?  

  Tôi mong được hạnh phúc bên anh hôm đó nhưng không phải như vậy. Chúng tôi tranh căi nhau rất nhiều, giận nhau suốt đoạn đường trở về bến xe – Lên xe anh ngồi cạnh, nắm chặt tay tôi cho đến khi xe về bến. Anh buồn bă nh́n tôi bước đi đến trường.

 

  Tối đó anh lên quán tôi rất muộn, không ngồi ở cái bàn quen thuộc nữa mà chọn một bàn chỗ khác – Lúc đó tôi đă ra ngồi quầy, anh xoay về hướng tôi, hút thuốc liên tục.

 

  Linh tính như có điều ǵ đang xảy ra trong anh. Tôi vào nhà và lấy tấm h́nh vừa mới chụp cách đây 2 tháng, gói cẩn thận và đi ra thẳng chỗ anh, nhẹ nhàng đặt trên bàn rồi nói:

  - Anh sao vậy? L. không thể nh́n anh như thế được. Anh về nghỉ sáng mai đi học ḿnh gặp nhau nghe anh.

  Anh vẫn không ngước nh́n.

  - Anh nhớ cất cẩn thận tấm h́nh của em.

Đêm sau và đêm sau nữa cũng vậy, anh đứng dậy ra về và không nh́n tôi.

 

  Khối lớp 10 chúng tôi đă thi xong học kỳ 2, xem như đă xong một năm học, nhưng chúng tôi cũng phải đến trường b́nh thường như mọi ngày – Chiều nay cũng vậy, sau khi vào lớp khoảng nửa tiếng, tôi nghe tiếng bước chân ngoài hành lang và nh́n ra. Anh bước nhanh nhưng cũng cố quay đầu nh́n vào, nét mặt anh buồn lắm – Tôi chồm người nh́n xuống sân trường – Bóng anh mất dần sau hai cánh cổng sắt. Đó là những ngày đầu mùa hè 1973.

 

  Tôi mất anh từ đó – Anh nợ tôi 3 ly cà phê – Tôi nợ anh cả cuộc đời ḿnh.

*

*  *

  Một ngày, hai ngày, rồi ba ngày không thấy anh đến uống cà phê, lên xe không t́m thấy ánh mắt và nụ cười của anh tôi thật sự hoang mang. Về nhà, không nói với ai một câu nào. Mẹ có hỏi ǵ tôi cũng không nói – Mẹ bắt đầu biết chuyện ǵ đă xảy ra, sợ tôi nỗi loạn nên cũng để cho tôi yên.

 

  Tôi nuốt nỗi buồn vào trong để học, không để lộ ra cho bạn bè biết chuyện ǵ xảy ra với tôi. Lúc nào cũng như muốn khóc, có lẽ mọi người nghĩ tôi buồn chuyện Ba Má bắt lấy chồng nên cũng không hỏi điều ǵ, chỉ nh́n tôi mà tội nghiệp.

 

  Anh đă dứt khoát ra đi rồi. Có lẽ anh đau khổ nhiều lắm, nhưng tôi lại nghĩ khác nữa. Không hiểu v́ sao ra đi mà anh không từ giă lời nào với tôi, đi đâu về đâu tôi không thể biết được. Tôi bắt đầu có ư nghĩ giận anh, hay anh về lại thành phố của ḿnh với một người con gái nào khác. Tôi nhớ thương anh lẫn lộn với một chút giận hờn, ghen tương, nghĩ tới điều ấy tim tôi như thắt lại. Phải chi trước lúc anh ra đi cho tôi một lời giải thích, hoặc một câu từ giă có lẽ đời tôi sau này cũng đỡ ray rứt hơn.

 

  Hằng đêm tôi ôm hai tấm thiệp chúc tết và những lá thư anh gởi vào ḷng để ngủ - Cuốn Đặc San hè 1973 (Thềm Xưa) có hai bài viết của chúng tôi, bài (“Ngỡ Ngàng” lúc đó anh lấy bút danh TX Phạm thị Hà Tiên, sau này chị Thủy đăng lên đă lấy tên thật của anh). Nếu tinh tế sâu sắc hơn, mọi người sẽ nhận ra nhiều điều giống nhau ở hai bài này. Cái buồn man mác, cái lăng mạn của người con gái khi sắp chia xa người thân. Tôi và anh đă chia sẻ buồn vui trong tháng ngày qua, sẻ chia trong những câu văn ḿnh viết. Thật ra hai bài ấy là đứa con tinh thần, cùng tác giả là hai chúng tôi. Anh đă chỉnh sửa và bỏ bớt những lời thương yêu anh viết về anh trong bài của tôi lúc đó. Cuốn đặc san này tôi vẫn c̣n giữ cho đến hôm nay là v́ vậy.

*

*  *

  Mùa hè năm 1973 nóng kinh khiếp. Mấy tháng ở nhà tôi không đi chơi đâu, suốt ngày ở nhà giúp Mẹ và chăm sóc mấy đứa em nhỏ. Thỉnh thoảng ra chợ mua thức ăn và vài thứ lặt vặt rồi thôi, tôi không giao tiếp với ai bên ngoài. Giữa mẹ và tôi là bức tường ngăn cách vô h́nh. Mẹ không nặng lời nhưng tôi biết Mẹ giận v́ thái độ của tôi nhiều lắm. Sai bảo ǵ tôi cũng nghe, cũng làm như cái máy mà không hề trả lời. Mẹ sợ sự bùng nổ trong tôi nên cũng không nói ǵ – Ba th́ u sầu nh́n tôi khô héo dần nên khuyên Mẹ khoan đề cập đến việc ép tôi lấy ông G. V́ vậy tôi yên thân được vài tháng. Ông G. thỉnh thoảng vẫn quanh quẩn trong nhà nhưng không dám đến gần tôi. Tôi nghĩ ông ta đă biết hết mọi chuyện rồi và đang t́m cách nào khác để tiếp cận và chinh phục được tôi, hoặc mong tôi v́ quá đau khổ với mối t́nh đầu, quá thất vọng mà gật đầu đồng ư. (Sự việc sau này diễn ra đúng như ư đồ của ông. Tôi đă đồng ư trong đau khổ tột cùng)

 

  Gần đến ngày nhập trường trở lại, tôi nhờ anh trai chở xuống trường để xem lịch xếp lớp và ngày khai giảng. Rất nhiều học sinh đến trường như tôi. Khi chuẩn bị bước qua cánh cổng trường tôi khựng người lại. Nhớ lại bóng dáng anh bước vội và mất hút sau cánh cổng này bốn tháng trước. Tim tôi se thắt, sóng mũi cay cay…Tôi muốn khóc quá!

 

  Thật ra tôi là một cô gái đầy nghị lực – Trải qua những sự việc đau buồn nhưng tôi vẫn đến trường như bao nhiêu người khác – Tiếng trống khai giảng rộn ràng cho năm học mới bắt đầu – Nuốt đau vào ḷng để cố ḥa nhập với mọi người là điều khó khăn với tôi nhưng tôi đă làm được. Tôi lao vào học tập để cố quên đi mối t́nh đầu – Nhưng mỗi lần ra chơi đứng trên hành lang nh́n xuống sân trường đông vui tiếng cười nói tôi vẫn thấy mênh mông và im vắng quá. Tôi không c̣n ánh mắt nh́n nghiêng và nụ cười mỉm của anh nên mọi điều đều trở nên vô nghĩa. Tôi hay đứng một ḿnh nh́n xuống sân trường như vậy. Tôi h́nh dung cái nh́n cuối cùng dành cho tôi khi bước chân anh vội vă băng qua dăy hành lang này. Có lúc tôi lại thấy anh đứng đó, lưng dựa vào tường, hai tay khoanh trước mặt mà không nh́n thấy tôi.

 

  Thời gian này có nhiều người theo đuổi tôi nhưng tôi không hề mở ḷng ra để đón nhận một ai. Tôi lặng lẽ như một cái bóng mà vẫn bị đeo bám - Một lần ở lại buổi trưa nhà T.H. để chiều học tiếp, Anh D. một chàng trai rất nghệ sĩ và lăng mạn đă t́m đến tận nơi để gặp tôi –Lần đó, quá hoảng hốt tôi đă chui tọt xuống gầm bàn học của T.H. để trốn. Lúc chui ra khỏi bàn mặt tôi tái xanh như tàu lá, B.N, L.H, T.H tưởng tôi sắp xỉu nên sợ lắm, nhưng khi thấy tôi hỏi nhỏ:” hắn đi chưa?” th́ cả bọn rủ ra cười khi nh́n lại bộ dạng tội nghiệp của tôi.

 

  Rồi c̣n nữa, tôi sợ nhất là khi các đơn vị tác chiến từ chiến trường về an dưỡng ở các T.T.H.Luyện – Những người lính này rất ngang tàng, hành vi của họ đôi khi rất khiếm nhă khi tụ tập uống cà phê ở quán nhà tôi. Những lúc như vậy tôi thường trốn biệt trong nhà, đi học phải có Ba dẫn ra và chở đi đến nơi chờ xe học sinh. Tôi c̣n nhớ trong số khách tới thời gian đó có một người Sĩ quan BĐQ mang lon đại úy, là Tiểu đoàn trưởng của một tiểu đoàn từ Đà Nẳng vào. Anh đă dùng kỷ luật nghiêm cấm lính của anh vào quán tôi phá phách và chọc ghẹo tôi. Tôi đâu ngờ người lính ấy đă đem ḷng yêu tôi mặc dù vẫn xưng hô là chú – cháu. Đêm cuối cùng đến quán uống cà phê anh đă nói thật ḷng ḿnh và đă hôn lên trán tôi thật bất ngờ rồi vội vă ra đi. Tôi nhớ tên anh ấy là Thuận. Tôi không cảm xúc nhiều với cái hôn ấy, nhưng đó cũng là một kỷ niệm khó quên. Tôi không gặp lại anh một lần nào nữa.

 

  Để chống lại sự đeo bám suốt ngày của ông G. tối về tôi thường ra quầy ngồi. Tôi cười nói với bất cứ người Sĩ quan nào đến chọc ghẹo và cố t́nh cho ông thấy mà nản đi, nhưng không ngờ ông ấy vẫn không chịu buông tha tôi. Không gần được tôi th́ ông luôn t́m cách gần Ba Mẹ tôi, đi cửa trước không được ông chận cửa sau, tôi thoát đầu này ông chặn đầu khác, cứ như vậy tôi bị dồn vào chân tường không lối thoát.

 

  Năm học này tôi tham gia văn nghệ của Trường với vũ khúc “Vọng Cố đô” – Đây là lư do chính đáng để tôi thoát ra khỏi nhà.

 

 

 

 

Xem PHẦN 6

 

 

 

 

Nguyễn Thị Ngọc Lan

4/2012

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Ngọc Lan            |                 www.ninh-hoa.com