Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Ngọc Lan            |                 www.ninh-hoa.com

Nguyễn Thị Ngọc Lan
Bút hiệu:  Ngọc Lan

***

Cựu hs trường Trung Học Trần B́nh Trọng, Ninh Ḥa niên khóa 1968-1975.

Hiện đang sống ở Xă
Ninh Xuân, Thị xă Ninh Ḥa,
Khánh Ḥa

 

 


 

 

 

 

 

Mối T́nh Đầu Và Chuyện Đời Tôi


Ngọc Lan

 

 

 

- Tôi cúi đầu trước hương linh của Ba, người đă yêu thương tôi nhưng đă vội vă ra đi để không được d́u dắt, giúp tôi vượt qua những sóng dữ của cuộc đời.

- Tôi cúi đầu trước hương linh anh, người chồng đă thương yêu tôi nhưng không cùng tôi đi tiếp trên con đường.

- Tôi cúi đầu tạ lỗi mẹ v́ đă viết lên câu chuyện này.

 

Tiếp theo PHẦN 3

 

PHẦN BỐN:
 

     Ông G. không về quê ăn Tết như tôi mong đợi – Quanh quẩn suốt thời gian trước và những ngày tết trong nhà tôi – Trừ những lúc phải vào đơn vị ứng trực c̣n không lúc nào vắng mặt khiến tôi vô cùng khó chịu – Mấy ngày Tết không ai nhăn nhó hay tỏ vẻ khó chịu ra mặt được. Phong tục của người Việt Nam ḿnh là vậy, nhất là người xưa Huế như gia đ́nh chúng tôi. Cố gắng lẫn tránh cái khuôn mặt tôi ghét, nhưng cũng gắng gượng ngồi tiếp chuyện, không thường xuyên nhưng mỗi ngày phải một, hai lần như vậy. Không lẽ mấy ngày Tết mà cứ nằm hoài trong pḥng. Nói chuyện với ông ấy tôi không có chút cảm hứng nào, nhưng vẫn cố gắng nở nụ cười và trả lời ngắn ngủn những câu xă giao vô duyên của ông ta và tôi, khoảng cách càng thêm xa hơn. Mẹ thỉnh thoảng góp chuyện vài câu, nội dung cũng chỉ xoay quanh chuyện cưới hỏi và tương lai cuộc sống gia đ́nh – Nghe những câu ấy tim tôi như ngừng đập, tôi lại nhớ anh và nghĩ đến anh nhiều hơn.

 

     Tôi thường so sánh giữa anh và ông G. Một trẻ con và một người lớn. Ông G. có dáng người thấp đẳm, dáng đi cứng cáp, cách nói ngắn dứt khoát, môi luôn mím lại khi sắp diễn đạt một lời ǵ. Mẫu người như ông xứng đáng đại diện cho giới quân đội. Anh, một thư sinh luôn có một nụ cười mỉm trên môi. Khi cười anh biểu cảm bằng cả khuôn mặt – từ mắt, môi cho đến hai g̣ má, hai cái lúm đồng tiền làm anh tươi hơn.

 

     Người tôi không yêu thương lại ngỏ lời muốn tôi làm vợ - Người tôi mong đợi lời ngọt ngào lại không dám nói yêu tôi, nhưng tôi không trách anh điều đó, v́ điều tôi muốn nghe anh đă diễn đạt bằng cách khác rồi.

 

     Mấy ngày tết rồi cũng qua, tôi trở lại với trường lớp. Không được vui như trước nữa nhưng ngày đầu năm tôi cố gắng ḥa đồng với bạn bè, hỏi thăm người này người nọ ăn tết có vui không? Điều tôi mong đợi bây giờ là được trông thấy anh nhưng vẫn không thấy bóng dáng anh đâu? Tôi hay lo sợ vẩn vơ v́ không biết anh trở về bằng phương tiện ǵ, có đi đến nơi về đến chốn hay có điều ǵ xảy ra với anh – Ḷng tôi như lửa đốt.

 

     Anh trở vào sau Tết một tuần – Người anh trông bơ phờ hốc hác hơn trước – Lên quán tôi muộn hơn thường ngày, anh lúng túng t́m chỗ ngồi v́ cái bàn quen thuộc đă có người rồi. Anh t́m hai cái ghế và kéo lại chỗ góc sân gần lối ra vào, một cái làm bàn, ngồi dựa vào tường nh́n tôi…Tôi đă nh́n thấy anh vào nhưng cố t́nh làm không thấy vẫn cúi đầu học bài.

 

     Không chịu nỗi cái nh́n của anh, lát sau tôi quay lại mỉm cười. Anh cười đáp lại và nháy mắt chỉ người đàn ông đang ngồi nơi bàn cũ của anh, tôi lắc đầu –(sau này người mà anh muốn hỏi tôi là ai, đó chính là anh NPT, tôi sẽ nói rơ hơn ở phần sau). Tôi xếp sách vở lại, đứng dậy tay cầm cuốn sách kẹp lá thư gởi anh lúc đi ra quầy, tôi viết: ”Họ chờ, nhớ lắm!”

 

Tôi ra ngoài quầy, lát sau anh tính tiền để về, anh nói nhỏ với tôi:

     - Tí nữa vắng khách quay lại’

     - L. chờ

     Khi quán chỉ c̣n một người khách cuối cùng thả hồn theo khói thuốc, anh bước vào, đến sát trước quầy chồm người qua kéo đầu tôi gần lại và đặt trên má tôi một nụ hôn. Quá bất ngờ và xấu hổ tôi đẩy anh ra mặt hơi nhăn lại nhưng vẫn mỉm cười với anh

     - Khỉ…

Anh không cười mà nói:

     - Nhớ quá…

     - Về đi, khuya rồi –Mẹ ra nh́n thấy th́ L. chỉ có chết.

 

     Vừa nói câu này xong, Mẹ tôi ra thật. Anh và tôi đều hoảng hốt, không nói được lời nào, anh chết đứng trên nền nhà c̣n tôi run rẫy như mèo bị mắc mưa. Mẹ giang tay tát thẳng vào mặt tôi, hét lên:

     - Cút đi

     Tôi lủi thủi rời khỏi quầy vào nhà trước khi kịp thấy mẹ ném cái nh́n khinh bỉ vào mặt anh.

*

*  *

 

     Sau tết nửa tháng ông G. về thăm nhà – Ngày trở lại ông tặng tôi đủ thứ quà, từ sách vở, bút viết đến chiếc kẹp tóc…Tôi không thể không nhận nhưng chưa một lần đụng đến chúng. Thái độ bất cần của tôi. Mẹ và ông G. đều nhận ra nhưng không nói ǵ. Thỉnh thoảng lân la đến gần hỏi thăm chuyện học hành nhưng đều nhận được sự im lặng của tôi. Tôi càng tỏ ra khinh khi, ông càng đeo đuổi quyết liệt hơn. Dù biết rằng trước sau tôi cũng phải chấp nhận làm vợ anh, hứa hẹn với tôi đủ điều nhưng không thể xoay chuyển được tôi, ông xoay qua lấy cảm t́nh với Mẹ nhiều hơn nữa. Mẹ đau, cảm thế nào ông cũng hỏi thăm, săn sóc. – Điều đó làm cho tôi khó chịu và cảm thấy áp lực vô cùng nặng nề. Đến lớp tôi hay kể lại những ǵ đă xảy ra, nhưng t́nh cảm tôi và anh dành cho nhau th́ vẫn giấu biệt. Một điều đơn giản v́ lúc đó anh và tôi cùng học ngang với nhau. Tôi sợ bạn bè chọc ghẹo rằng đang gởi gắm t́nh cảm cho một “cậu bé”.

 

     Về chuyện ông G, mọi người nói với tôi rằng không thể con người đó được đâu. Thật sự tôi không có một lối thoát nào khác để chọn lựa – Tôi không thể quyết định được cuộc đời ḿnh – Các bạn T.H, X, D khuyện tôi nên vui vẻ với ông G, nếu không một ngày nào đó về làm vợ ông sẽ t́m cách hành hạ ḿnh để trả thù.

*

*  *

 

     Tôi giấu t́nh cảm riêng của ḿnh cũng v́ sợ đến tai ba mẹ - Tôi biết anh yêu tôi rất nhiều, hằng đêm anh đến để chúng tôi được nh́n nhau, sau đó anh quay về học bài. Không nói với nhau được lời nào nên đôi khi dùng phương pháp bút đàm – Những lúc tôi ra ngồi quầy sớm, anh thay đổi chỗ ngồi đến sát quầy để chúng tôi dễ chuyền cho nhau những mảnh giấy nhỏ đó mà thôi, có lần không chọn được chỗ ngồi gần quầy, anh chọn cách đến quầy trả tiền nhiều lần để được nh́n thấy tôi. Những lúc như vậy tôi và anh chỉ  im lặng, không dám nở nụ cười, không dám mở lời v́ biết bao cặp mắt nh́n về phía tôi, không ít kẻ si t́nh đến ngồi trong quán. Sau này anh nói với tôi rằng, mỗi lần đến nhà em như bước vào hang cọp, anh nhỏ bé quá so với đám khách ở đây, anh run lắm.

*

*  *

     Tham gia văn nghệ của trường ảnh hưởng đến việc học nên tôi sa sút, không theo kịp chương tŕnh, may nhờ thầy cô cũng thông cảm nên chăm chước cho tôi. Buổi không đến trường tôi phải lao vào sách vở nên ít phụ giúp được việc gia đ́nh. Điều này khiến mẹ không vui v́ nghĩ tôi muốn trốn tránh để làm điều ǵ đó hoặc đang có tư tưởng nổi loạn chống lại Mẹ, chống lại ư định bắt tôi phải lấy chồng. Mẹ quan sát chặt chẽ thời gian ở nhà của tôi và những lúc anh lên quán, Mẹ hay ra vào để chúng tôi không thể gặp nhau. Nhưng Mẹ không ngờ rằng chỉ cần Mẹ quay lưng là chúng tôi cười với nhau và trao vội những mảnh giấy, có khi là vo tṛn ném đến nhau, hay những lúc anh để trên thành cửa sổ tôi với tay gởi lại và nhận thư anh. Nghĩ lại việc này tôi không hiểu sao lúc ấy chúng tôi ngây ngô, liều lĩnh như vậy.

 

     Một hôm, tôi nhớ ngày đó là thứ bảy, buổi tối thứ bảy v́ tôi không phải học bài, xuống phụ mẹ pha cà phê cho khách – Anh đến quán sớm hơm cùng với hai người bạn – Tôi nh́n ra cửa và mỉm cười, anh cũng vẫy tay mỉm cười và nói ǵ đó với hai người bạn. Cặm cụi làm việc nhưng trong ḷng rất vui v́ được nh́n thấy anh. Lúc đó tôi không để ư đến Mẹ đă bước ra quán đến bên anh. Sau đó anh theo Mẹ vào trong nhà ngồi xuống hai chiếc ghế đối diện. Linh tính có điều ǵ không hay đang xảy ra, tôi đứng gần cửa lên xuống lắng nghe mẹ nói ǵ với anh. Mẹ nói rất nhỏ, tôi cố gắng lắm cũng chỉ nghe được vài từ mẹ nói. Tôi không h́nh dung khuôn mặt anh lúc đó như thế nào nhưng cũng đoán  được anh không nghe được Mẹ tôi nói những ǵ, tôi biết anh không cần nghe, không muốn nghe ǵ hết v́ những điều mẹ nói anh biết trước rồi – Mẹ nói rất nhiều, khoảng mười phút sau tôi nghe anh xin phép mẹ để ra ngoài với bạn. Bước chân anh nặng nề đi qua khoảng sân trống, và tôi nghĩ vậy.

 

     Hai ngày sau đi học lại, lên xe tôi không nh́n thấy ánh mắt và nụ cười của anh. Nh́n dáng anh đi buồn bă trong ḷng tôi xót xa lắm nhưng không thể nào đến hỏi Mẹ đă nói ǵ với anh.

 

     Đó là thời gian chúng tôi bước vào kỳ thi học kỳ 2 năm lớp 10. Tôi không c̣n tâm trí đâu ôn bài vở để thi. Không gặp nhau suốt tuần, tôi nhớ và thương anh lắm nhưng không có cách nào liên lạc được với anh. Mười ngày sau anh đến quán, ngồi hút thuốc liên tục và không hề nh́n tôi lần nào. Lúc học xong tôi ra quầy, anh đến tính tiền, trao vội tôi mảnh giấy, anh viết : "anh sẽ quay về, ḿnh gặp nhau một lần nhé L.”

 

     Nước mắt tôi chảy dài suốt đêm, tôi thương cho t́nh yêu vừa chín của chúng tôi, tôi thương anh vô cùng. Anh đến với tôi bằng con người khác không giống như cái bề ngoài của anh – sôi nổi và nghịch ngợm – Anh đến bên tôi bằng trái tim suy tư và nụ cười buồn. Một ư nghĩ táo bạo và bất ngờ trong tôi. Trốn học và một ngày với anh – Hôm sau đến trường tôi trao vội mảnh giấy cho anh lúc giờ ra chơi trên hành lang của lớp:” Mai chờ L. ở bến xe 7 giờ “.

 

     Hôm đó anh và tôi vẫn đi học b́nh thường dù lớp tôi và anh đều không có giờ học buổi sáng. Tôi nói dối với Mẹ trưa ở lại để chiều tiếp tục thi học kỳ.

 

     Anh lên xe Pháo Binh (xe chở học sinh của Quân trường Pháo Binh) c̣n tôi vẫn b́nh thường như mọi ngày – Chúng tôi gặp nhau trước cổng trường Bán Công, lội bộ đến bến xe đi Nha Trang – Tôi đi sau anh khoảng 50m, hồi hộp lo sợ, trống ngực tôi đánh liên hồi. Đây là lần đầu tiên tôi liều lĩnh ra khỏi nhà mà Ba Mẹ không biết tôi đi đâu. Con bé mười sáu tuổi như tôi dám làm một chuyện động trời như vậy – Trốn học một ngày để đi theo tiếng gọi của t́nh yêu. Với người lớn ngày đó đây quả là một chuyện không thể chấp nhận được.

 

     Lên xe, tôi ngồi ghế trước, và anh đằng sau, cả hai đều im lặng. Tôi hồi hộp v́ không biết trong xe có ai  nhận ra ḿnh không? Thỉnh thoảng tḥ đầu ra quay nh́n xem có Ba Mẹ hay ai đó đuổi theo xe, người tôi như căng cứng lại.

 

     Đến bến xe chợ Đầm anh xuống trước và đứng đợi một khoảng xa. Tôi bước đến sống đôi với anh như hai người cùng đi học v́ lúc đó tôi mặc áo trắng c̣n anh quần xanh áo trắng. Không một lời trao nhau chúng tôi đi như vô định. Lúc đó tôi không biết anh đang suy nghĩ điều ǵ, c̣n tôi th́ lo lắng và hồi hộp rất nhiều, đầu óc rối tung lên. Đi bên anh mà tôi không cảm nhận được điều ǵ. Bước chân đưa đẩy chúng tôi về phía biển lúc này vắng hoe, nắng lên chói chang. Anh cầm tay tôi dẫn đến bên gốc cây dừa và ngồi xuống. Hơn mười ngày rồi chúng tôi chưa được nói với nhau một lời nào nên đến lúc đă ngồi bên nhau rất lâu rồi vẫn c̣n ngại ngùng – Tôi bắt đầu quên hết những lo lắng, tim vẫn đập nhưng nhịp đập bây giờ có lẽ khác hơn, vội vă, rộn ràng, không thứ tự, nhịp sau như chồng lên nhịp trước – Anh khẽ cầm tay tôi. Tim tôi bây giờ ở một cung bậc khác, loạn xạ và rối tung, anh th́ thầm:

- Anh nhớ L.

- L. cũng nhớ anh.

 

 

 

 

Xem PHẦN 5

 

 

 

 

Nguyễn Thị Ngọc Lan

3/2012

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Ngọc Lan            |                 www.ninh-hoa.com