Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Ngọc Lan            |                 www.ninh-hoa.com

Nguyễn Thị Ngọc Lan
Bút hiệu:  Ngọc Lan

***

Cựu hs trường Trung Học Trần B́nh Trọng, Ninh Ḥa niên khóa 1968-1975.

Hiện đang sống ở Xă
Ninh Xuân, Thị xă Ninh Ḥa,
Khánh Ḥa

 

 


 

 

 

 

 

Mối T́nh Đầu Và Chuyện Đời Tôi


Ngọc Lan

 

 

 

- Tôi cúi đầu trước hương linh của Ba, người đă yêu thương tôi nhưng đă vội vă ra đi để không được d́u dắt, giúp tôi vượt qua những sóng dữ của cuộc đời.

- Tôi cúi đầu trước hương linh anh, người chồng đă thương yêu tôi nhưng không cùng tôi đi tiếp trên con đường.

- Tôi cúi đầu tạ lỗi mẹ v́ đă viết lên câu chuyện này.

 

Tiếp theo PHẦN 2

 

PHẦN BA:
 

   Anh vẫn thường đến uống cà phê mỗi đêm. Vẫn ngồi nơi cái bàn cũ bên gốc hoa giấy và quay lưng lại phía tôi ngồi học. Hiếm hoi lắm chúng tôi mới nói được với nhau vài câu. Thỉnh thoảng tôi và anh nh́n nhau, gửi cho nhau nụ cười.

 

   Thời gian này tôi nghe mọi người nói anh quen một nữ sinh học sau tôi hai lớp, có lần tôi hỏi anh điều này anh chỉ cười và không nói ǵ – Đêm đó tôi thấy nụ cười anh đểu, không thánh thiện.

 

   Sau lần hỏi ấy, cả tuần tôi không nh́n anh, không nói câu nào dù mỗi đêm anh vẫn lên ngồi bên cây bông giấy.

 

   Một buổi tối nọ, tôi nhớ vào khoảng tháng 10/1972, sau giờ học bài tôi đứng dậy nh́n ra không thấy “cậu bé” ngồi đó nữa. Trên cửa sổ có b́ thư nhỏ tự gấp, tôi cầm lên và mở ra xem. Đó là bức thư đầu tiên “cậu bé” gởi cho tôi: Xin lỗi chuyện vừa qua. Không có điều ǵ xảy ra như Lan nghĩ đâu. Chỉ mong rằng nếu Lan là một loài hoa th́ tôi xin làm xuân bốn mùa để hoa nở măi. Có phải lá thư ngỏ lời của anh cho tôi? Tôi cố suy nghĩ măi về lá thư của anh viết. Anh không đến quán trong mấy ngày sau đó. Tôi ghét, giận, hờn nhưng vẫn đợi chờ mỗi đêm bên cửa sổ nh́n ra. Hằng ngày đi học chúng tôi vẫn thường gặp nhau nhưng tôi cương quyết không nh́n mặt anh lần nào, mặc dầu mỗi lần lên xe học sinh tôi vẫn có cảm giác đằng sau đang có ánh mắt kiếm t́m.

 

   Một ngày, hai ngày, ba ngày rồi đến đêm thứ năm anh đến, vẫn ngồi quay lưng. Tôi xếp sách vở lại sớm hơn và đi ra quầy thu ngân cố t́nh đi ngang qua chỗ anh ngồi nhưng giả vờ như không thấy – Anh gọi:”Lan”. Tôi vẫn không quay lại – Lát sau anh đứng dậy và ra quầy tính tiền để về - Tôi ngước mắt lên nh́n anh hỏi nhỏ:

   - Đúng vậy không?

   - Là sao?

   - Chuyện hôm trước nói đó- Không đúng, c̣n lá thư

   - Viết hay lắm

   - Suy nghĩ ǵ không?

   - Không thèm suy nghĩ

   - Họ chờ.

Anh nói xong câu này nở nụ cười của Mona Lisa rồi quay lưng bước đi.

 

Đêm đó, trong tim tôi rộn ràng mong trời mau sáng để được lên xe đi học. Nụ cười của anh đưa tôi vào giấc ngủ say.

*

* *

   Trái tim cô gái mười sáu tuổi đang vui, hạnh phúc với t́nh yêu đầu đời. Tôi hay cười và nói chuyện nhiều hơn với bạn bè. Năm học này tôi tham gia văn nghệ của trường với nhiều tiết mục nên chuyện học của tôi bị ảnh hưởng rất nhiều. Có những buổi không đi học nhưng tôi vẫn phải đến trường để tập dợt tŕnh diễn văn nghệ sắp đến. Có lư do để thoát ra khỏi nhà tôi rất sung sướng v́ thấy ḿnh được thật sự tự do, được thoát khỏi đôi mắt theo dơi của Mẹ và nhất là tránh được con người mà tôi ghét nhất ông G.

 

   Một hôm, tôi nghỉ học buổi chiều đang quét dọn trong nhà th́ ông G. đến gần tôi và nói:

   - Lan cho phép anh ngồi nói chuyện với L.

Tôi nh́n thẳng vào ông, mặt nghiêm nghị không cảm xúc:

   - Được, nhưng phải nghiêm túc và nói ngắn thôi.

Ông G. ngồi xuống cái ghế đối diện:

   - Em ngồi đi

Tôi ngồi xuống – Ông im lặng lúc lâu như để lấy đế can đảm, nói nhẹ nhàng từng tiếng:

   - Tôi muốn lấy em làm vợ, em có cho tôi cơ hội không?

Tôi trả lời ngay không do dự v́ cũng đă đoán được câu hỏi của ông ta:

   - Tôi không hề nghĩ đến chuyện lấy chồng và càng không nghĩ đến chuyện sẽ lấy anh làm chồng. Anh nên suy nghĩ lại và để cho tôi yên

Ông G. đứng lên nh́n tôi rồi nói:

   - Thôi được, anh sẽ chờ. Anh tin rằng một ngày nào đó L. sẽ là vợ anh.

 

   Nói rồi ông bước nhanh ra cửa, nổ máy xe và đi, không chào từ giă Mẹ như thường lệ. Ông ấy đi rồi, ngực tôi như khó thở, có lẽ lúc đó mặt tôi tím tái v́ giận cái con người ĺ lợm đó. Câu nói của ông ấy nhắc cho tôi biết một điều là ông ta sẽ không bỏ cuộc. Ông ta sẽ dùng mọi thủ đoạn để chiếm được tôi.

 

   Đúng như suy nghĩ của tôi. Hôm sau ông quay lại và không thèm chào hỏi ǵ tôi, dù rất ghét nhưng điều đó cũng làm cho tôi tổn thương rất nhiều. Đồng minh của ông là Mẹ và anh trai tôi. Ba không c̣n ở về phía tôi nữa mà chỉ biết im lặng nh́n con gái của Ba chống đỡ những cơn sóng dữ từ Mẹ. Hôm sau ông ta đến mang theo gói quà ǵ đó tặng Mẹ, hai người nói chuyện với nhau vui vẻ nhưng không đề cặp ǵ đến tôi.

 

   Mẹ cũng dịu dàng với tôi hơn không cáu gắt như trước nữa. Tiếng “Con” thay v́ “mày” như thường dùng. Một tối, sau khi đóng quán, Mẹ vào pḥng tôi:

   - Mấy hôm nay Mẹ thấy con đi học cả ngày, Mẹ lo lắm.

Tôi trả lời Mẹ:

   - Dạ, con đi tập văn nghệ, Ba biết mà Mẹ.

   - Ba không nói cho Mẹ biết nên Mẹ nghĩ là con đi chơi. Thôi được, nhưng mà xong phải lo về nghe con.

   - Dạ.

   - Con nè, thằng G. nó muốn lấy con làm vợ. Mẹ thấy nó cũng hiền, nhà nó giàu có, hoc thức.

Tôi im lặng

   - Nó xin mẹ rồi. Ba Mẹ đă đồng ư, qua năm sau gia đ́nh nó sẽ đến xin hỏi, con nghe lời Mẹ, Mẹ chỉ muốn con được ấm no, sung sướng. Hơn nữa, nó đă mua nhà riêng cho con và nó ở Sài G̣n, sau này anh H và các em con cũng có chỗ để tá túc học hành.

 

Nước mắt tôi chảy dài ướt cả gối – Không tôi không thể lấy ông ta, tôi ghét ông ta.

 

   Mẹ không nói ǵ nữa và đi ra cửa. Lời của mẹ như đóng đinh vào trái tim tôi. Khóc suốt đêm, sáng hôm sau tôi quyết định nghỉ buổi tập văn nghệ v́ không thể nào nhấc người tôi ra khỏi pḥng được. Mẹ cũng không gọi tôi dậy, cặm cụi làm việc. Trưa tôi ăn vội qua loa rồi ôm cặp đi học. Ba nh́n theo và nghe tiếng thở dài.

*

*  *

   Tôi trao anh vội vàng cuốn Tuổi Ngọc khi chúng tôi xuống xe bước vào cổng trường. Bên trong cuốn sách có mảnh giấy tôi gởi anh:”Tối lên quán sớm nha, L. đang buồn”

 

   Anh đến sớm như tôi dặn, bước thẳng vào quán, đến cửa sổ đặt lá thư xuống bên khóm hải đường. Tôi mỉm cười rồi len lén tḥ tay qua cửa sổ với lấy bức thư. Anh không quay lưng lại như thường lệ mà ngồi nh́n tôi mở bức thư ra đọc, anh viết :”Có chi buồn vậy L. Họ chưa cơm, sốt ruột lắm” – Tôi lấy phấn viết lên tấm bảng nhỏ đưa lên cho anh nh́n thấy: ”Mẹ bắt lấy chồng, buồn lắm”. Anh đến quầy xin vỏ gói thuốc, tháo tờ giấy bạc bên trong, hư hoáy viết rồi ṿ lại ném qua cửa sổ cho tôi” Viết kể rơ mai gởi họ đọc nghe”.

 

   Anh ngồi quay lưng lại, quán bây giờ đông khách nên tôi không bút đàm với anh được nữa. Tôi ngạc nhiên khi thấy anh phả khói thuốc lá về phía trước mặt, điều mà tôi chưa gặp bao giờ. Ba mươi bốn năm sau anh nói với tôi đó là điếu thuốc đầu tiên mà anh hút.

*

*  *

   Bốn ngày nữa là Tết, bọn học tṛ chúng tôi nghỉ học hơn một tuần. Năm nào cũng vậy, Tết ở Dục Mỹ rất buồn. Không như ngày c̣n bé gia đ́nh tôi ở Huế, những ngày sắp Tết đám trẻ như tôi luôn cảm thấy niềm vui rạo rực, niềm hạnh phúc vô biên; không khí trong gia đ́nh lúc nào cũng rộn ràng ấm cúng. Gia đ́nh đă lưu lạc vào đây nhiều năm, nhưng không để lại trong tôi một chút ấn tượng nào trong những ngày Tết đến. Vẫn công việc hằng ngày của Ba Mẹ - Quán có vẻ đông hơn ngày thường nhưng đó cũng là điều khổ tâm cho tôi.

 

   Điều buồn nhất bây giờ là tôi không được đến trường đi học, không đứng trên xe học sinh để thấy anh cười và ánh mắt của anh không được vui đùa với bạn bè.

 

   Tối 27 Tết anh lên quán, không ngại ngùng, sợ sệt, bước thẳng vào nhà.. Tôi đang ngồi nói chuyện tết nhứt với ba mẹ, nhạc nhiên lẫn chút lo lắng nh́n, anh gật đầu chào ba mẹ tôi:

   - Chào hai bác

Anh xoay về hướng tôi, ch́a tấm thiệp chúc tết và nói:

   - Gởi L.

Tôi lí nhí:

   - Cám ơn…

   Tôi cũng có tấm thiệp chúc tết định chờ anh lên để gởi tặng. Nhưng trong t́nh thế như vậy, tôi không thể đứng dậy lấy gởi cho anh dưới con mắt giám sát của Mẹ, nên chỉ biết nh́n anh như một lời tạ tội mà thôi. Anh không nán lại để uống cà phê như mọi hôm mà đi về ngay.

 

   Tối vào pḥng ngủ tôi mới mở tấm thiệp của anh ra. Cũng một tấm thiệp có đóa hồng nhung đỏ thắm bằng vải nhung mịn rất đẹp, lớn hơn tấm thiệp anh trao tặng tôi năm ngoái. Bên trong kẹp hai mảnh giấy hồng và trắng. Bốn câu thơ ghi trên mẫu giấy trắng và lời chúc tết ghi ở giấy hồng (h́nh tấm thiệp bông hồng)

 

      ….Tặng Ngọc Lan

 

Yêu em tôi hái trăng mơ

Lấy mây chấp nối làm thơ cho t́nh

Lấy sao làm chiếc lục b́nh

Cắm hoa hàm tiếu cho ḿnh yêu nhau

 

Tháng giêng,

1973

 

   Một lá thư được đặt ở ngoài thiệp, khi đó tôi vẫn chưa phát hiện ra, đến lúc đặt tấm thiệp vào lại b́ tôi mới nh́n thấy và lấy ra đọc:”Sớm mai họ về. Nhớ lắm, sẽ cố gắng vô sớm – L. có chờ không?”

 

   Sáng mùng một mặc áo dài đi lễ nhà thờ mà ḷng cứ nhớ anh – Chắp tay quỳ dưới Chúa tôi cầu mong anh được b́nh an và những ngày tết qua mau để chúng tôi được gặp lại nhau.

 

   Chưa bao giờ chúng tôi nói với nhau lời yêu thương, nhưng ánh mắt nụ cười trao nhau đă nói lên tất cả rồi. Tôi nhớ anh lắm, nhớ thật nhiều dù xa nhau chỉ có mấy ngày thôi. Tôi tự hứa với ḷng khi anh vào lại tôi sẽ nói thẳng với anh rằng tôi đă chờ.

 

 

 

Xem PHẦN 4

 

 

 

 

Nguyễn Thị Ngọc Lan

3/2012

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Ngọc Lan            |                 www.ninh-hoa.com