Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Ngọc Lan            |                 www.ninh-hoa.com

Nguyễn Thị Ngọc Lan
Bút hiệu:  Ngọc Lan

***

Cựu hs trường Trung Học Trần B́nh Trọng, Ninh Ḥa niên khóa 1968-1975.

Hiện đang sống ở Xă
Ninh Xuân, Thị xă Ninh Ḥa,
Khánh Ḥa

 

 


 

 

 

 

 

Mối T́nh Đầu Và Chuyện Đời Tôi


Ngọc Lan

 

 

 

- Tôi cúi đầu trước hương linh của Ba, người đă yêu thương tôi nhưng đă vội vă ra đi để không được d́u dắt, giúp tôi vượt qua những sóng dữ của cuộc đời.

- Tôi cúi đầu trước hương linh anh, người chồng đă thương yêu tôi nhưng không cùng tôi đi tiếp trên con đường.

- Tôi cúi đầu tạ lỗi mẹ v́ đă viết lên câu chuyện này.

 

Tiếp theo PHẦN 1

 

PHẦN HAI:
 

   Thời gian này là điểm khởi cho mọi thay đổi trong tôi và cả cuộc đời tôi sau này. Tôi nói khởi đầu là v́ mọi chuyện bắt đầu từ đây, mùa xuân 1972.

 

   Khách đến uống cà phê quán tôi thường xuyên xuất hiện một người đàn ông khoảng 25 tuổi, trung úy TTHL Lam Sơn.. Đều đặn và chăm chỉ mỗi đêm, tiếp đó là cả thời gian sau giờ làm việc. Người đàn ông này nói giọng B́nh Định rất khó nghe, hay chăm chú nh́n tôi khi tôi xuất hiện trong quán hay lúc đi học về. Tôi cảnh giác với cái nh́n đó và linh tính như có điều ǵ không hay đang đến với tôi.

 

   Rồi người đàn ông này bắt đầu vào nhà nói chuyện với Ba tôi, với Mẹ tôi và cả anh của tôi nữa. Số lần đến ngày càng nhiều và thời gian cũng cứ kéo dài thêm ra. Lúc đầu tôi chưa phát hiện được ư đồ của ông ấy và lúc đó tôi chỉ là con bé ngây ngô, dại khờ.

 

   ‘’Cậu bé’’ cũng chăm chỉ đến uống cà phê mỗi tối vào khoảng thời gian từ bảy đến tám giờ mỗi đêm, sau đó mới chịu về học bài. Đó cũng là lúc tôi hay ngồi học bài bên cửa sổ. Tôi bắt đầu chú ư đến cậu bạn học cùng lớp kỳ lạ này v́ ṭ ṃ pha lẫn chút khó chịu. Không như những người khác, cậu bé hay ngồi quay lưng lại phía tôi. Đó là điều tôi thắc mắc ṭ ṃ muốn biết. Sau này anh mới nói v́ quá lo sợ cho tôi trước những người lính mặc đủ loại quân phục này. Anh ví tôi là con mèo con và anh cũng vậy, anh đă nhiều lần nh́n thấy tôi phải chống chọi đơn đôc trước những lời lẽ khiếm nhă của một số người, nhiều lần tôi phải bỏ lên lầu như trốn chạy trước hành động suồng să của một vài người lính có học nhưng thiếu nhân cách. Anh vẫn ngồi đó nhưng chỉ biết im lặng bất lưc nh́n. 


   Rồi mùa hè đến, tôi phải chia tay bạn bè, lớp học – Ba tháng hè là khoảng thời gian tôi buồn chán nhất, không c̣n niềm vui trong cuộc sống hằng ngày. Phải phụ giúp mẹ trong công việc mua bán và trông giữ mấy đứa em. Với tôi, mỗi tối 4 tiếng đồng hồ là thời gian như bị đày đọa. Trừ những lúc phải tính tiền cho khách, tôi luôn phải cúi đầu đọc sách hay tờ báo nào đó để tránh những cặp mắt nh́n, những lời chọc ghẹo.

 

   Một hôm Mẹ gọi tôi đến nói chuyện. Tôi đến bên Mẹ lắng nghe Mẹ nói”

 

-“Quán cà phê ḿnh bây giờ ngày mỗi đông khách, việc làm ăn đang thuận lợi. Thôi con nghỉ học để giúp Ba Mẹ, rồi vài năm nữa lấy chồng, Mẹ đă chọn người cho con rồi.”

 

   Tôi nghe như mọi thứ sụp đổ trong tôi. Không nói được lời nào nhưng nước mắt tôi tuôn dài. Mẹ, Mẹ nở đối xử với con như vậy sao? Ba ơi! cứu con. Tôi chỉ có nghĩ được như vậy trong đầu, miệng như cấm khẩu.

 

   Tối đó tôi nghe tiếng Ba Mẹ căi nhau. Ba tôi nói:

- Con nó c̣n nhỏ, em hăy để cho nó yên học hành

 

Mẹ lên tiếng căi lại:

- Nó không c̣n nhỏ nữa, mười sáu tuổi rồi. Gia đ́nh người ta giàu có, có địa vị xă hội – Rồi sau này bầy em nó cũng được nhờ.

 

Ba hét lớn:

- Tôi không gả nó cho ai hết - để nó đi học.

 

   Sau đó là tiếng ly tách vỡ - Tôi sợ hăi trốn vào pḥng ngồi khóc. Ba ơi! con chỉ có ba yêu thương con thôi, Ba cứu con nghe Ba.

   Tôi khóc suốt đêm đó, không hề chợp mắt tí nào. Đầu óc tôi luôn quay cuồng với h́nh ảnh bạn bè, trường lớp – Tôi mất hết rồi sao? Đêm đó tôi biết niềm vui tuổi hồng nhường bước cho nỗi buồn tuổi trẻ, như lời anh viết trong bài “Ngỡ Ngàng” cuối năm học lớp 10 Đặc San Hè 1973. Đêm đó tôi cũng đă trút hết nỗi ḷng ḿnh trong bài viết “Cho mùa Hạ Cuối”, đó là tâm trạng có thật của tôi, bài này cũng được đăng trong cuốn Đặc San năm đó.

 

   Ba mẹ giận nhau gần cả tuần, hai người không nói với nhau một lời nào. Trong tuần đó Ba hay đến bên tôi an ủi:

-Con gái ba đừng lo nghĩ nhiều, Ba không để cho con nghỉ học đâu…

 

   Niềm hi vọng được đến trường nhen nhúm trở lại trong tôi: Bắt đầu vui trở lại nhưng tôi không c̣n những ư nghĩ ngây ngô như trước nữa. Sau sự cố đó tôi trầm lặng hơn, chỉ nói chuyện với Mẹ khi cần thiết. Ngược lại Mẹ bắt đầu ch́ chiết tôi từ những chuyện nhỏ nhặt nhất, tôi chỉ biết cúi đầu im lặng.

 

   Một tuần rồi tôi không thấy “cậu bé” xuất hiện nơi cái bàn gần gốc cây bông giấy – Đầu óc tôi phải đối phó với chuyện bị mẹ ép nghỉ học lấy chồng nên tôi ít quan tâm đến mọi chuyện chung quanh -Dù vậy tôi cũng cảm thấy thiếu thiếu cái ǵ đó nơi gốc sân nhà. À! Vậy là “cậu bé” về quê nghỉ hè rồi. Tôi không biết năm học đến cậu ấy có c̣n vào học tiếp hay không?

 

   Mỗi đêm ra ngồi quầy, bao cặp mắt nh́n tôi, nhưng tôi vẫn thấy thiếu một cái ǵ đó, nó mơ hồ, trong suốt, tôi không nhận ra là cái ǵ.

 

   Giữa tháng tám năm bảy hai, trong một tối ngồi quầy, tôi vẫn thường cúi đầu để đọc sách, “cậu bé” bước vào đứng trước quầy khẽ gọi – Lan, quà quê ḿnh tặng Lan. Thật bất ngờ, tôi ngước nh́n và nhoẻn miệng cười. Có lẽ “cậu bé” những ngày về quê tắm biển nhiều nên đen thui, có vẻ rắn rỏi hơn trước.

- Lan vẫn khỏe chứ!

- Ừ, Lan khỏe, về quê có chi vui không?

- Vui lắm, gặp lại bạn học cũ, bọn nó dẫn đi suốt ngày …mà nhớ Dục Mỹ quá nên vào.

Tôi vui vẻ nhận gói kẹo mè xửng “cậu bé” biếu

- Cám ơn…nhé!

 

   Từ đó tôi và “cậu bé” gần nhau hơn, bắt đầu tṛ chuyện qua lại dù chỉ vài câu ngắn ngủi trong mỗi đêm “cậu bé” đến ngồi bên gốc cây bông giấy. Tôi thật sự vui trở lại và quên chuyện buồn cũ, cởi mở hơn với mọi người, với Mẹ, thỉnh thoảng nở nụ cười trên môi.

 

   Sự gần gũi thân mật của tôi và anh không qua được cặp mắt của Mẹ - Tôi không được ngồi quầy mỗi khi anh đến nữa – Mẹ nghiêm khắc không cho tôi quan hệ với bất cứ người con trai nào, ngoại trừ một người – Ba tôi quyết liệt đấu tranh với Mẹ để tôi được đi học trở lại, đó là niềm mơ ước và hy vọng của tôi.

 

   Rồi năm học mới cũng đến, tôi vui hót như chim sơn ca, líu lo với bạn bè, nhưng tận trong sâu thẳm tôi vẫn lo lắng về một ngày phải xa trường, may mắn điều đó bây giờ chưa xảy ra.

 

   Tôi và anh không c̣n học chung một lớp nữa. Dốt toán Lư nên tôi chọn ban C c̣n anh chọn ban B. Học riêng hai lớp nhưng hằng ngày chúng tôi vẫn gặp nhau – T́nh cảm chúng tôi chưa bộc lộ rơ ràng với nhau bằng lời nói nhưng mỗi lúc lên xe mắt lại vội vă t́m mắt, gởi đi thông điệp dại khờ của tuổi học tṛ…Anh luôn sôi nổi giữa đám đông, c̣n tôi kín đáo, rụt rè giữa hai người bạn gái. Sau này gặp lại nhau giữa tiệc cưới con trai tôi, anh nói với bạn tôi là ngày ấy anh ghét hai người lắm.

 

 . . . . .

 

   Người đàn ông vẫn xuất hiện thường xuyên ở nhà tôi, có thể bất cứ giờ nào trong ngày – Tôi ghét con người này, nhất là cái nh́n vụng trộm dành cho tôi. Một lần đang ngồi học bài, ông ấy đến sau lưng tôi tự lúc nào rồi hôn lên tóc tôi – Nghe hơi thở phả lên đầu, tôi quay lại và bắt gặp cái nh́n nóng bỏng…Tôi trợn mắt, hét lên :- Anh làm cái tṛ ǵ vậy? –Mẹ tôi xuất hiện đúng lúc và nói:”G…, giúp cô cái này tí”- Ông ta vội vă quay đi, c̣n tôi không c̣n tâm trí nào để học nữa.

 

   Bóng dáng người đàn ông cứ luẩn quẩn trong nhà đă khủng bố tinh thần và tôi bắt đầu cảnh giác mỗi khi ông đến – Nhiều lần lân la đến tṛ chuyện, nhưng tôi tuyệt đối không trả lời. Tôi ghét cay ghét đắng con người này và đôi lúc tỏ ra thái độ của tôi cho ông biết.

 

   Không thuyết phục được tôi, ông ấy càng ngày càng o bế ba mẹ tôi hơn – Mặc dù c̣n nhỏ nhưng tôi cũng nhận ra được con người này đang t́m mọi thủ đoạn để chiếm đoạt được tôi. Ba tôi càng ngày càng xuôi theo ư Mẹ v́ ba là con người mềm mỏng – Dù không muốn nhưng Mẹ quá cương quyết và cứng rắn nên Ba cũng đành buông xuôi.

 

 

 

Xem PHẦN 3

 

 

 

 

Nguyễn Thị Ngọc Lan

3/2012

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Ngọc Lan            |                 www.ninh-hoa.com