Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Ngọc Lan            |                 www.ninh-hoa.com

Nguyễn Thị Ngọc Lan
Bút hiệu:  Ngọc Lan

***

Cựu hs trường Trung Học Trần B́nh Trọng, Ninh Ḥa niên khóa 1968-1975.

Hiện đang sống ở Xă
Ninh Xuân, Thị xă Ninh Ḥa,
Khánh Ḥa

 

 


 

 

 

 

 

Mối T́nh Đầu Và Chuyện Đời Tôi


Ngọc Lan

 

 

 

- Tôi cúi đầu trước hương linh của Ba, người đă yêu thương tôi nhưng đă vội vă ra đi để không được d́u dắt, giúp tôi vượt qua những sóng dữ của cuộc đời.

- Tôi cúi đầu trước hương linh anh, người chồng đă thương yêu tôi nhưng không cùng tôi đi tiếp trên con đường.

- Tôi cúi đầu tạ lỗi mẹ v́ đă viết lên câu chuyện này.

 

Tiếp theo PHẦN 15

 

PHẦN MƯỜI SÁU:
 

Ngồi nghe anh kể đến đấy tôi khóc như một đứa trẻ…

Anh kể tiếp, giọng đều đều, chậm răi như xoáy vào tim tôi:

- Sau lần trở về đó anh mở lớp dạy học ở nhà cho bọn trẻ. Trong số đó có con của một người cán bộ ngoài miền Bắc vào. Ông ấy là giám đốc một nhà máy thực phẩm nhờ vậy mà anh được giới thiệu vào làm việc tại đây. Ban đầu họ phân công cho anh phụ việc nấu kẹo. Mỗi ngày phải nấu năm nồi nước đường to tướng bằng ba người anh. Thời gian sau, được chuyển về công tác ở pḥng vật tư, cuộc sống đỡ vất vả hơn, đi đây đi đó nhiều.

 

 Anh lấy vợ năm 26 tuổi, mang theo trong tim bóng h́nh em, chưa bao giờ anh quên được em, quên được mối t́nh đầu vụng dại ấy.

- Anh có biết trước khi gặp anh Trí em đă đi t́m anh không?

Tôi kể anh nghe những năm tháng thăng trầm trong đời tôi, anh ngậm ngùi:

- Anh vẫn dơi theo cuộc đời em cho đến ngày quyết định gọi cho em. Anh biết tất cả mọi chuyện. Bao nhiêu lần anh vào Dục Mỹ nh́n thấy em bên kia đường anh chỉ biết câm lặng, đứng nh́n bóng em qua.

     Thật ḷng mà nói anh rất vui v́ biết em lấy anh Trí chứ không phải ai khác. Anh nghĩ vậy. Gia đ́nh anh ấy giàu có, lại là người trí thức. Anh tin anh ấy sẽ đem lại hạnh phúc cho em, lo cho cuộc sống của em đầy đủ, anh có ngờ đâu….

 

     Cuối năm 80, anh vào lần thứ hai để mời cô anh về dự đám cưới của ḿnh. Đêm hôm đó, bảy giờ tối anh qua đứng bên hông nhà thờ nh́n vào ngôi nhà nhỏ của em. Nh́n thấy em đang ẳm con, hạnh phúc bên cạnh anh Trí đang nựng nịu đứa con của ḿnh. Anh không thể vào được v́ nh́n em rạng rỡ và hạnh phúc quá. Rất buồn nhưng trong ḷng thanh thản vô cùng v́ biết em lấy được người chồng như vậy, học thức và hơn hết là yêu thương em.

-Sao anh không vào thăm vợ chồng em mà chỉ đứng nh́n thôi?

Anh bùi ngùi:

-Em nghĩ anh có thể vậy sao? Nếu lúc đó anh bước vào chào em và anh Trí, em sẽ như thế nào, có h́nh dung được điều ǵ sẽ xảy ra không em? Anh không muốn làm xáo trộn cuộc sống gia đ́nh em. Hơn nữa nh́n thấy em bên chồng con như vậy làm sao anh có đủ can đảm bước qua cánh cửa để chào em được.

 

Những năm tiếp theo sau đó nữa, một vài năm anh lại vào thăm em, đứng bên hàng rào Nhà Thờ nh́n thấy em rồi về. Anh chỉ có thể làm được vậy thôi.

 

    Đến cuối năm 93 trở lại t́m thăm, gia đ́nh em đă chuyển lên km 42 tỉnh Daklak mất rồi, biết được cuộc sống em vất vả, anh đau ḷng lắm. Lần vào thăm đó, anh đưa Tú con trai của Bông, Nhẫn về nhà anh để dạy nghề cho nó và năm 98 có thêm Tuấn con trai của Nho, Mỹ ra học nghề với anh. Nhờ tụi nó mà thỉnh thoảng anh biết tin tức về em. Không nhiều lắm, nhưng cũng một vài điều ǵ đó.

     Có lần đưa con gái về chơi Dục Mỹ, đi tắm suối nước nóng ở cây số 21. Khi trở về anh chỉ tay lên đèo Phượng Hoàng và nói:” Ngày xưa Ba có một người yêu, bây giờ cô ấy đang sống ở bên kia ngọn núi này”. Lúc đó anh Trí đă mất rồi.

 

     Hai năm sau anh quyết định gọi cho em. Khi cầm máy điện thoại bấm số của em, anh run, hồi hộp lắm em biết không? Liệu em có nhận ra anh và khi đă nhận ra em có trả lời anh hay vội vă cúp máy. Hay trả lời như một người xa lạ.

 

     Anh nói nhiều, nhiều lắm. Nước mắt tôi chảy dài và cuối cùng không c̣n nhớ anh nói ǵ thêm nữa. Anh hỏi tôi đói bụng chưa, xong đứng dậy tính tiền, đi bộ cùng tôi t́m quán ăn.

Tôi hỏi anh:

- Anh có nhớ cái ngày thành phố của anh tổ chức lễ hội pháo hoa không? lúc đó anh đang ở đâu?

- À, để anh nhớ. Anh không đi đâu hết. Ngày đó thành phố như ngày hội, vui lắm

- Đêm bắn pháo hoa anh có đi xem không?

Anh nhíu mày như cố nhớ lại:

-Có, anh đi với vợ anh

- Lúc chuẩn bị bắn pháo hoa anh có ở trên cầu Xoay không?

Anh nh́n tôi, sững sốt:

- Sao em biết cầu Xoay?

-V́ ngày đó em ra t́m anh!

-Thật vậy sao em? Đêm pháo hoa em ở đâu?

-Em chen lên được đầu cầu, đứng đó nhưng không nh́n được ǵ.

Anh nghe tôi nói, đặt tay lên vai tôi bóp mạnh:

-Anh  cũng đă ở đó, ngay trên đầu cầu đó. Anh đứng tựa lưng vào lan can, người đông lắm nên chỉ chen được lên đến đầu cầu thôi.

     Tôi vừa đi vừa cuối đầu, nói nhỏ

- Em cũng đang ở đó và nghĩ anh cũng vậy.

*

* *

     Vậy đó, từ ngày anh ra đi chúng tôi như chơi tṛ đuổi bắt. Không có sự t́nh cờ dành cho chúng tôi

 

     Nếu như ngày ấy, thời đi học tôi không nh́n thấy nụ cười của anh, nụ cười mà trước đây tôi ghét lắm….

 

     Nếu như hôm tŕnh diễn văn nghệ ở Chi khu Nam Cam Ranh, trong sân đơn vị anh làm việc. Anh không do dự mà vào xem tôi múa..

 

     Nếu như tôi trả lời hai lá thư cho anh….

 

     Nếu như cái đêm tôi bị Mẹ đuổi, ra đường ngồi giữa khuya để rồi gặp anh Trí chậm hơn một tháng….

 

     Nếu như đêm xem pháo hoa tôi quay lại nh́n….

 

     Nếu như và trước đó nữa ông trung úy kia đừng lái xe jeep đến trường t́m tôi….

 

     Nếu như Mẹ đừng nh́n hạnh phúc tương lai của con bằng những hào quang….

 

     C̣n nhiều chữ Nếu nữa.

 

     Chuyện t́nh của tôi và anh kết thúc bằng những chữ NẾU NHƯ như vậy.

 

     Khi tôi viết những ḍng cuối này. Qua người em trai tôi ghé đến thăm anh, tôi được biết anh không được khỏe, thường xuyên đau ốm, điều mà không bao giờ anh nói với tôi.

 

     Tôi ray rức là đă không được chăm sóc anh những lúc ốm đau như thế này, nhưng tôi vẫn yên tâm v́ bên cạnh anh c̣n có một người phụ nữ tuyệt vời. Người đă yêu thương anh hơn tôi nhiều. Đă chịu đựng, nhẫn nhục cá tính nóng nảy của anh, nhưng hạnh phúc vô biên v́ tin rằng ḿnh có một người chồng biết lo lắng cho gia đ́nh yêu thương vợ con.

 

 

 

LỜI CUỐI:

 

     Tôi cám ơn chị Hà Thu Thủy đă khuyến khích rất nhiều khi biết tôi có ư định viết lên câu chuyện này: ”Em cứ bộc bạch cho ḷng ḿnh vơi bớt buồn đi em. Bây giờ lớn tuổi cả rồi, không c̣n ai oán trách ai nữa đâu. Em cứ nói lên sự thật miễn sao cho ḷng ḿnh nhẹ nhàng, thanh thản”.

 

     Nghe lời chị, tôi viết.

 

     Tôi cám ơn anh đă đồng ư cho tôi kể lại chuyện t́nh ḿnh. Tôi hỏi ”Anh có ngại lắm không khi em muốn kể lại chuyện của ḿnh”. Anh nhắn tin trả lời: ’Không đâu em, có ǵ ngại đâu, chuyện ngày xưa mà. Hơn nữa chuyện của ḿnh như cổ tích, em cứ kể. Một ngày nào đó gia đ́nh anh có đọc được câu chuyện này, mọi người cũng sẽ thông cảm và tha thứ cho anh thôi.

 

     Nghe lời anh tôi viết.

 

     Tôi cám ơn tất cả bạn bè thân yêu của tôi. Những người đă đem đến niềm vui cho tôi thời đi học. Này là Giúp, Cần, Tuyết Hoa, Duyên, Hương B́nh, Minh Nguyệt, Bỉ, Hồ Hoa, Thế Lâu... trong buồn đau cuộc sống các bạn luôn ở bên tôi, thăm hỏi, tiếp sức cho tôi những lúc sức tàn, lực kiệt.

 

     Tôi cám ơn những người em chồng của tôi. Chính họ, những con người biết yêu thương đă giúp tôi vượt qua những tháng ngày cơ cực nhất, đă cưu mang Mẹ con tôi cho đến tận bây giờ.

 

     Tôi xin lỗi và cám ơn những người đă gởi gắm yêu thương đến tôi ngày ấy.

 

………….

 

     Tôi tha thứ cho tất cả những ai đă đem lại cho tôi những buồn phiền, đau khổ. Tuổi xế chiều rồi, buồn phiền đau khổ thêm nữa sẽ giết chết ḿnh.

 

     Bởi tôi sinh ra trên đời này là để phải chịu một số phận nghiệt ngă như vậy và tôi tin vào một kiếp sau, một kiếp người được sinh ra trong không gian của hoa và bướm, của màu xanh trời và màu trắng của mây. Nơi đó chỉ có những trái tim biết yêu thương và chia sẻ. Nơi không có ḷng hận thù và đố kỵ.

 

     Viết những ḍng cuối này ḷng tôi chỉ c̣n biết tràn đầy hạnh phúc. Xếp lại một quá khứ buồn để mong ḷng ḿnh thanh thản trong chiều hoàng hôn.

 

     Rồi một ngày gần tôi sẽ bay lên, bay xa. Măi măi

     Khép lại một số phần nghiệt ngă của đời người.

 

 

 

HẾT

 

 

 

 

Nguyễn Thị Ngọc Lan

Tháng sáu, 2012

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Ngọc Lan            |                 www.ninh-hoa.com