Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Ngọc Lan            |                 www.ninh-hoa.com

Nguyễn Thị Ngọc Lan
Bút hiệu:  Ngọc Lan

***

Cựu hs trường Trung Học Trần B́nh Trọng, Ninh Ḥa niên khóa 1968-1975.

Hiện đang sống ở Xă
Ninh Xuân, Thị xă Ninh Ḥa,
Khánh Ḥa

 

 


 

 

 

 

 

Mối T́nh Đầu Và Chuyện Đời Tôi


Ngọc Lan

 

 

 

- Tôi cúi đầu trước hương linh của Ba, người đă yêu thương tôi nhưng đă vội vă ra đi để không được d́u dắt, giúp tôi vượt qua những sóng dữ của cuộc đời.

- Tôi cúi đầu trước hương linh anh, người chồng đă thương yêu tôi nhưng không cùng tôi đi tiếp trên con đường.

- Tôi cúi đầu tạ lỗi mẹ v́ đă viết lên câu chuyện này.

 

Tiếp theo PHẦN 14

 

PHẦN MƯỜI LĂM:
 

Trưa chúng tôi cùng đi ăn cơm, sau đó lên taxi cùng anh ra sân bay Cam Ranh để kịp chuyến bay chiều. Lúc gần đến giờ vào pḥng cách ly anh nắm tay tôi thật chặt, đặt vào giữa hai bàn tay tôi tấm h́nh ngày xưa tôi đă tặng, kẹp giữa tấm bằng tú tài IBM của anh và nói:

- Em giữ nó cẩn thận, anh đă có nó trong tim. Khi chưa gặp lại em, tấm h́nh này đă đi theo anh suốt 38 năm. C̣n đây là bằng Tú Tài anh có được nó v́ em. Ngày đó dù rất khó khăn nhưng anh vẫn cố gắng để được có nó mà quay lại t́m em nhưng số phận không cho ḿnh được gặp nhau, em giữ cẩn thận cho anh.

 Tôi nghẹn ngào nói với anh:

- Tại sao hôm qua trong tiệc cưới giữa bạn bè anh đă đem tấm h́nh em ra rồi nói dù em có đ̣i anh vẫn không trả?

- Ừ, anh chọc em và bạn bè tí thôi. Em giữ thật kỹ nghe em!

 Nh́n em mà nước mắt chảy dài. Bước lên cầu thang cuối anh quay lại nh́n tôi rồi bóng anh lên cao dần mất hút vào bên trong. Tôi đứng nh́n. Bóng anh lướt nhanh trên hành lang lớp học rồi mất hút sau cánh cổng trường.

 *

 * *

 Tôi quay về nhà để nghỉ tết sau 2 tháng lên cao nguyên buôn bán. Quán phở “Hương Quê” bây giờ do tôi trực tiếp quản lư, không làm ăn chia với em gái tôi như trước nữa nên thoải mái hơn. Tôi thật sự may mắn khi cả gia đ́nh chồng và vợ chồng em gái tạo cơ hội cho tôi có nơi chốn và công việc làm ăn. Nhờ đó mà tôi đă tạm ổn định cuộc sống.

 

 Gia đ́nh tôi bây giờ ấm cúng hơn v́ có thêm cô con dâu mới. Bao nhiêu năm qua gia đ́nh chỉ có cái đơn giản nhưng năm nay khác hẳn.

 

 Đêm giao thừa tôi thức dậy đón năm mới: Anh là người đầu tiên gọi điện thoại chúc tết tôi. Cảm thấy vui như anh đang ở trong ngôi nhà này cùng với tôi, ngồi uống trà và nhận lời chúc nhau.

 

 Tối mồng 4 tết bạn bè chúng tôi họp mặt ở nhà Phạm Lánh. Tuy không đông đủ nhưng đầy ấp t́nh thân, tiếng cười khi những kỷ niệm thời đi học được nhắc lại.

 

 Năm nay tôi không vội vă trở lại công việc anh khuyên tôi nên ở lại chờ đến ngày giỗ anh Trí xong (14/tháng giêng âm lịch) rồi lên cũng được. Tôi có một thời gian dài với con cháu, có dịp đi thăm bà con, bạn bè.

 Những ngày sau, tôi chỉ biết đi lên xuống trong ngôi nhà vắng vẻ, không biết chuyện tṛ với ai. Ngồi nhớ lại hôm tiễn anh sau đám cưới, nhớ nụ cười, nhớ ánh mắt. Nhớ lại buổi sáng uống cà phê với anh. Hôm đó tôi hỏi anh:

- V́ sao anh bỏ đi mà không nói ǵ với em?

- V́ sao em không biết? Em c̣n nhớ cái buổi chiều sau khi ḿnh ở Nha Trang về. Em vào lớp học c̣n anh ngồi suốt buổi ở quán nước bà N. trước cổng trường chờ em. Giờ tan học em bước ra cổng, anh bên kia đường: Chiếc xe Jeep quân đội chạy đến, em và ông trung úy ngồi trên xe nói ǵ với nhau đó mà không nghe được.

 

 Anh bỏ đi bắt đầu từ chiều hôm đó. Anh đă đi thẳng vào Trung tâm nhập ngũ, chiều hôm đó đói lắm v́ không có tiền, Tại đây anh gặp Bùi Đắc Nam (quán nhậu Kim Hồng ở Dục Mỹ), Vũ Minh Chính (anh của Vũ Quốc Thắng) ra trường mỗi đứa một nơi, anh về đặc khu Cam Ranh. Anh nhớ Vũ Minh Chính là thủ khoa, Bùi Đắc Nam làm việc ở Nha Trang. Năm bảy tư anh và Nam cùng thi tú tài IBM một lần, cùng một Trung tâm. Sau này anh và Nam vẫn thường xuyên liên lạc với nhau.

- Em đă có lần vào Cam Ranh tŕnh diễn văn nghệ với đơn vị Ba em, nhưng không nghĩ là anh đi lính ở đó. Nơi em đến là quận Nam.

- Anh nhớ ra rồi em. Anh hối hận, ray rức và buồn ghê lắm. Hôm đó anh vừa ở Dục Mỹ vào, anh nhớ là ngày Chủ Nhật. Thời gian này anh đang cố gắng ôn thi tú tài, nên khi xuống xe nghe tin có tŕnh diễn văn nghệ trong đơn vị nhưng anh không vào xem mà đi thẳng vào nhà người bạn để ôn thi. Nếu tối hôm đó anh quay vào th́ đă gặp em.

- Em biết không? anh ra đi cũng v́ anh bị tổn thương quá lớn. Em có bao người đeo đuổi, họ là những người đă trưởng thành, đă có chút ǵ đó trong xă hội. C̣n anh là ǵ? một cậu học tṛ trẻ con. Nếu ngày đó em không bị vây quanh bởi những con người đó, em không nhận bức tranh của anh N.P.T th́ có lẽ cuộc đời cả anh và em khác hơn nhiều có thể ḿnh không đến được với nhau nhưng anh tin cuộc sống của cả hai không giống như bây giờ.

- …..

- Phải chi nhà em không có quán cà phê để những ông sĩ quan kia đừng đến. Anh nhỏ bé trước họ. Sau này ra đi rồi anh có một quyết tâm rất mănh liệt là sẽ trở thành như họ để trở về tim em: có thể không được em nhưng ít ra cũng thỏa măn được tự ái của anh. Ngày được đi học anh không muốn học, lúc xa trường rồi mới thấy cái học nó quan trọng như thế nào. Anh lao vào học bất cứ giờ nào rảnh, ngay ở quân trường anh đă t́m sách vở để học rồi. Ra trường về đơn vị ở Cam Ranh đi học lớp ban đêm, anh học miệt mài không nghỉ. Một sự quyết tâm mănh liệt trong anh để cố gắng lấy cho bằng được cái bằng tú tài v́ em.

 

 Năm tháng liền không có lương anh ăn nhờ bạn bè. Không có tiền mua sách nên một lần về Nha trang đến thăm Nhị (Ngô Nhị, em ruột của Ngô Thị Hoa, hiện ở Thủ Đức) anh đă lấy cắp của nó cuốn sách Vạn Vật lớp 12 – Anh nhớ măi v́ xấu hổ cho đến bây giờ. Năm 1974 thi trắc nghiệm cùng với Bùi Đắc Nam. May mắn thế nào anh lại đậu. Có lẽ ông trời cũng thương cho ḷng quyết tâm của anh. Nhưng có điều không ai biết, chính em đă giúp anh làm nên điều kỳ diệu đó.

 

- Em đâu có như anh nghĩ. Anh đi rồi tâm hồn em cũng đi theo anh. Lúc đó em nghĩ anh về nhà với người con gái khác. Em nhớ anh nhưng cũng giận anh vô cùng. Trông chờ tin anh cho đến ngày nhận hai lá thư tệ hại kia. Anh c̣n nhớ hai lá thư đó không?

- Không quên, không bao giờ anh quên đă gởi cho em hai lá thư nhưng em không trả lời.

- Tại sao gởi thư cho em, c̣n nhờ chuyển thư cho cô ấy?

- ….

- Anh có biết em tủi thân giận dỗi hờn ghen lúc đó không? Nếu đừng có hai lá thư đó kèm theo nhờ chuyển ấy chắc chắn em đă trả lời thư anh. Không phải một lần mà cả hai lần….

- Anh không biết tin ǵ về em từ lúc ra đi, chỉ biết nhớ, nhớ quay quắt. Không biết bây giờ cuộc sống em như thế nào, đă về làm vợ ông G. chưa? Biết bao câu hỏi dành cho em lúc đó. Anh chỉ c̣n chút hy vọng mong manh, và hai lá thư đó như hai viên đá thăm ḍ anh thả xuống biển sâu, không một âm vang vọng lại.

- ……

- Hoàn cảnh của anh lúc đó chỉ c̣n có thể xem em như một người bạn. Không biết phải viết như thế nào v́ lúc đó nghĩ em đă có chồng – Thôi th́ cứ viết thư thăm hỏi xem như một người bạn mà trước đây ḿnh đă từng yêu thương

- Sau ngày 30 tháng 4 anh làm ǵ?

- Đó là bắt đầu những ngày khổ đau, thăng trầm của anh. Hai tháng sau Ba anh mất, nhà cửa tan hoang, cái đói ŕnh rập từng ngày. Lúc đó anh đang lao động ở rừng sâu, cái rét buốt lạnh kinh hồn, anh không đủ áo để mặc, ăn không đủ no. Anh về thọ tang Ba sau đó một tháng.

- Lúc ấy mọi chuyện đă thay đổi sao anh không quay lại t́m em, mọi chuyện có thể bắt đầu lại mà…

- Lúc đó anh không có cơ hội quay lại. Phải lên núi lao động theo quyết định của chính quyền. Hai năm sau mới trở về. Em có biết điều ǵ xảy ra sau ngày anh về không?

- ….

- Hai ngày sau khi trở về anh đă vào Dục Mỹ t́m em. Chỉ đủ tiền để vào trong lúc không c̣n một đồng cho chuyến trở về nhưng anh vẫn vào. Anh Trí đă đưa em đi mất rồi! Anh c̣n nhớ cảm giác đau buồn của anh lúc đó, nhớ suốt đời, anh đau khổ c̣n hơn lần anh bỏ đi. Lần trước anh mất em một nửa c̣n lần này anh đă mất hẳn em. Anh trở về mà không kịp đợi Cô anh để xin tiền xe v́ cô đă đi Buôn Mê Thuột mất rồi. Vào chợ Đầm bán chiếc áo lạnh vừa đủ tiền cho chuyến xe – Đó là tháng 7/1977. Anh chậm hơn anh Trí nửa tháng, anh mất em thêm lần nữa rồi. 

 

 

Xem PHẦN 16

 

 

 

 

Nguyễn Thị Ngọc Lan

6/2012

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Ngọc Lan            |                 www.ninh-hoa.com