Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Ngọc Lan            |                 www.ninh-hoa.com

Nguyễn Thị Ngọc Lan
Bút hiệu:  Ngọc Lan

***

Cựu hs trường Trung Học Trần B́nh Trọng, Ninh Ḥa niên khóa 1968-1975.

Hiện đang sống ở Xă
Ninh Xuân, Thị xă Ninh Ḥa,
Khánh Ḥa

 

 


 

 

 

 

 

Mối T́nh Đầu Và Chuyện Đời Tôi


Ngọc Lan

 

 

 

- Tôi cúi đầu trước hương linh của Ba, người đă yêu thương tôi nhưng đă vội vă ra đi để không được d́u dắt, giúp tôi vượt qua những sóng dữ của cuộc đời.

- Tôi cúi đầu trước hương linh anh, người chồng đă thương yêu tôi nhưng không cùng tôi đi tiếp trên con đường.

- Tôi cúi đầu tạ lỗi mẹ v́ đă viết lên câu chuyện này.

 

Tiếp theo PHẦN 13

 

PHẦN MƯỜI BỐN:
 

   Cơm nước xong, tôi vào pḥng đem ra cho các con xem và cũng muốn cho anh biết những ǵ ngày xưa tặng tôi vẫn c̣n giữ. Khi cầm lá thư của anh trên tay, Duy thốt lên:

- Sao mà thời của Chú, Mẹ đẹp quá vậy. Con không nghĩ là Mẹ c̣n giữ những kỷ vật này lâu như vậy.

   Hằng cầm tấm thiệp anh tặng xem rất kỹ

- Tấm thiệp đẹp quá. Người tặng có lẽ cũng lăng mạn, đa t́nh lắm và người nhận dù có trái tim bằng đá cũng phải mềm ḷng, phải không cô?

   Hằng quay sang Quang:

- Em chưa được ai tặng cho tấm thiệp như vậy bao giờ, tủi thân quá.

   Nói xong rồi cười.

   Anh an ủi Hằng:

   Tuổi trẻ chúng con bây giờ cần ǵ tặng thiệp cho nhau. Chỉ cần thao tác là có ngay tấm thiệp trong vài giây rồi. Nhờ ngày trước không có điện thoại đi động nên bây giờ mới có những thứ này cho các con xem đấy.

 

   Chiều hôm đó anh lên Dục Mỹ thăm người thân, không ở lại với chúng tôi. Đêm đó các con tôi bàn luận về anh rất nhiều, một con người b́nh dị dễ gần “Mẹ cần những người bạn như vậy để chia sẻ những buồn vui, chúng con ở xa Mẹ, không gần gũi Mẹ được”. Trong ḷng tôi cảm ơn các con vô cùng. Chúng nó đă lớn và hiểu được t́nh cảm của Mẹ ḿnh.

 

   Sáng hôm sau anh quay lại nhà tôi, cả nhà cùng ăn sáng và chia tay nhau. Quang và bạn gái đi xe máy về NhaTrang. Tôi phải trở lại với công việc buôn bán. Anh vào CamRanh cho kịp chuyến bay lúc 11 giờ trưa để trở về nhà. Mọi người cùng ngồi uống cà phê ở ngă ba ngoái quốc lộ. Anh dứt khoát không chịu đi trước mà chờ đón xe cho tôi. Khi ngồi trên xe khách nh́n xuống, tôi đă h́nh dung như anh đang lướt qua hành lang lớp học, nh́n tôi đôi mắt buồn rười rượi rồi mất hút ngoài cổng trường. Tôi đă nh́n thấy giọt nướt mắt lăn trên má gầy guộc của anh, anh đă che dấu đi cảm xúc hai ngày qua mà tôi không hay biết.

 

   Cuộc gặp gỡ đầu tiên sau ba mươi lăm năm đă diễn ra như vậy. Nó nhẹ nhàng và đầy t́nh cảm. Nó xảy ra như ngày xưa anh chợt đến rồi bất ngờ ra đi.

 

   Chuyến xe chở lại phố núi hôm đó như dài vô tận.

                               *

                            *    *

   Những ngày gặp nhau không nói được ǵ nhiều. Cả anh và tôi đều ư thức được rằng bây giờ cả hai cũng đă lờn tuổi rồi, không c̣n bồng bột như ngày xưa nữa, phải biết tự kềm chế cảm xúc từ trái tim ḿnh. Hơn nữa, con cái chúng tôi giờ đă lớn khôn, không thể cứ chơi vơi theo t́nh cảm mặc định được.

 

   Công việc đầu năm của tôi như thường lệ, từ 3 giờ sáng đến 5 giờ chiều, nhưng điều đáng mừng là từ ngày gặp lại anh, tôi thấy tâm hồm ḿnh nhẹ nhỏm, thanh thảng hơn. Nhớ thương anh nhiều nhưng phần nào cũng giải tỏa được phiền muốn trong tôi.

 

   Hơn nữa những năm sau đó buôn bán thuận lợi nên cuộc sống của tôi cũng ổn định dần. Tôi cảm thấy ḿnh đă quá đủ đầy hạnh phúc.

 

   Tôi và anh hạn chế liên lạc với nhau. Thi thoảng gởi cho nhau vài tin nhắn, cũng chỉ hỏi thăm sức khỏe và công việc làm ăn mà thôi. Tôi biết anh cũng như tôi, trách nhiệm với gia đ́nh luôn đè nặng đôi vai, nên mặc dù t́nh yêu xưa vẫn c̣n nhưng chúng tôi tự biết cách dừng lại.

 

   Một hôm, có ba người trung niên vào quán tôi ăn uống. Họ than phiền về việc kinh doanh buôn bán khó khăn, và nhắc đến tên một người như anh. Tôi lắng nghe và biết người đó đang sống ở thành phố của anh, lân la đến hỏi chuyện và đúng là anh thật. Tôi giới thiệu là bạn học của anh hồi phổ thông. Nghe vậy họ rất mừng và kể cho tôi biết đă mang ơn anh như thế nào.

 

Sau này thường xuyên đến quán ăn, tôi biết tên họ là Thái, Thảo và Nước. Ba người này khâm phục và ngưỡng mộ anh. Họ nói anh là một người nhân hậu, anh đă cưu mang giúp đỡ rất nhiều khi họ gặp khó khăn, trong số đó có họ khi c̣n đóng hàng của anh vận chuyển về BMT để mua bán.

 

   Từ đó tôi biết anh có một xưởng cơ khí sản xuất một loại phụ tùng ǵ đó trong ô tô, cung cấp cho các tỉnh miền Trung và cao nguyên. Các chủ xe tải và xe khách biết tên anh rất nhiều.

 

   Tâm, em trai tôi thỉnh thoảng có chở khách du lịch về thành phố nổi tiếng của anh. Đôi lần ghé thăm và ở lại nhà anh về kể lại với tôi :

   “Anh ấy là một người kỳ lạ, gia đ́nh anh cũng vậy. Mọi người sống hạnh phúc và tốt bụng. Em không hiểu sao anh ấy lại yêu chị lâu như vậy?” Tôi mỉm cười v́ biết rằng có giải thích, em tôi cũng không thể hiểu.

*

*    *

   Ba năm sau ngày gặp lại anh. Gia đ́nh tôi đón cô dâu út. Tôi sống xa gia đ́nh chuẩn bị đơn thân với những công việc trọng đại như thế này khiến tôi vô cùng lo lắng, lúng túng không biết phải làm như thế nào. Từ chuyện đi thăm nhà gái đám hỏi, mọi điều nhờ anh tư vấn cho tôi. Anh chị em của tôi không giúp được ǵ, thỉnh thoảng hỏi thăm rồi thôi, may nhờ có anh nên mọi chuyện cũng suông sẻ.

 

   Tôi không định mời bạn bè v́ hoàn cảnh của tôi bây giờ không thể tổ chức một buổi tiệc đầy đủ được. Hơn nữa từ 2006 đến nay, khi trôi dạt về phố núi này cũng chẳng c̣n ai nhớ đến tôi, không ai biết tôi sống như thế nào và ở đâu. Chỉ có một lần khi Mẹ tôi đau phả vào Bệnh Viện Chợ Rẫy – Anh đă âm thầm nhắn tin cho chị Thủy và một vài người bạn biết. Lần đó, Tuyết Hoa và chị Thủy đến thăm tôi tại bệnh viện.

 

   Vài tháng trước ngày tổ chức đám cưới anh động viên và khuyến khích tôi rất nhiều. Anh muốn tôi mời tất cả bạn học cũ xem như đây là cơ hội để gặp nhau. Tôi phân vân không biết có nên như vậy không v́ xa cách lâu ngày rồi chắc ǵ đă có người nhớ đến ḿnh mà nhận lời dự tiệc. Anh thuyết phục măi tôi phải xiêu ḷng. Một tháng trời gọi điện thoại thăm ḍ và cuối cùng là gởi thiệp đi. Hôm đó một niềm vui đến bất ngờ với tôi: Gần 30 bạn học cũ đến dự.

 

   Món quà tôi nhận được ngày cưới con trai tôi giá trị nhất chính là anh.

 

   Khi anh đến tiệc đă vào nửa tiếng. Khuôn mặt anh rạng rỡ nụ cười, anh chào hỏi mọi người gần thân của tôi rồi ngồi cùng bạn bè. Có những người gần 40 năm anh mới gặp. Đúng như anh nói, một cuộc hội ngộ bất ngờ. Ngày hôm đó rất là vui với tôi.

 

   Tan tiệc anh về cùng bạn bè và hứa đêm đó sẽ quay lại để vui cùng gia đ́nh tôi, nhưng anh có người thân phải đi cấp cứu ở NhaTrang nên không quay lại được, vợ chồng con trai tôi rất quí anh nên rất buồn.

Hôm sau tôi vào NhaTrang tiễn anh về. Anh đón tôi ở bến xe, cùng đi Taxi đến một quán cà phê – tôi không c̣n nhớ rơ ở trên đường nào – chỉ biết đó là một con đường dẫn xuống biển mà ngày xưa hai đứa tôi đă đi qua.

 

   Trong đời tôi chưa bao giờ đi với một người đàn ông nào, kể cả với chồng tôi để vào quán cà phê: Tôi lúng túng vụng về bước theo anh.

 

   Đây là lần đầu tiên tôi thật sự ở bên anh. Chúng tôi kể cho nhau nghe rất nhiều chuyện đă xảy ra từ ngày chúng tôi xa nhau – Những ngộ nhận vô lư và cả sự sắp đặt của ông trời để chúng tôi không được gặp nhau (tôi sẽ kể lại trong phần cuối câu chuyện).

 

   Anh kể về cuộc sống gia đ́nh anh. Một người vợ tuyệt vời đă cưu mang đă cưu mang tâm hồn anh từ ba mươi năm qua, một người vợ hiền chung thủy, giỏi giang. Anh tự hào về hai đứa con của ḿnh. Con trai anh dù có hơi khuyết tật trong lúc sinh nhưng vẫn cố gắng học hết cấp 3. Cô con gái lớn là một Giảng viên đại học kiến trúc – Thạc sỹ kiến trúc sư, hiện nay đang làm việc cho một công ty nước ngoài. Ngày đi học anh mơ ước trở thành một nhà văn hoặc một kiến trúc sư nhưng số phận đưa đẩy anh theo ngành cơ khí, cái nghề mà anh ghét vô cùng nhưng cũng nhờ nó mà anh làm nên sự nghiệp.

 

 

 

Xem PHẦN 15

 

 

 

 

Nguyễn Thị Ngọc Lan

6/2012

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Ngọc Lan            |                 www.ninh-hoa.com