Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Ngọc Lan            |                 www.ninh-hoa.com

Nguyễn Thị Ngọc Lan
Bút hiệu:  Ngọc Lan

***

Cựu hs trường Trung Học Trần B́nh Trọng, Ninh Ḥa niên khóa 1968-1975.

Hiện đang sống ở Xă
Ninh Xuân, Thị xă Ninh Ḥa,
Khánh Ḥa

 

 


 

 

 

 

 

Mối T́nh Đầu Và Chuyện Đời Tôi


Ngọc Lan

 

 

 

- Tôi cúi đầu trước hương linh của Ba, người đă yêu thương tôi nhưng đă vội vă ra đi để không được d́u dắt, giúp tôi vượt qua những sóng dữ của cuộc đời.

- Tôi cúi đầu trước hương linh anh, người chồng đă thương yêu tôi nhưng không cùng tôi đi tiếp trên con đường.

- Tôi cúi đầu tạ lỗi mẹ v́ đă viết lên câu chuyện này.

 

Tiếp theo PHẦN 12

 

PHẦN MƯỜI BA:
 

     Một hôm vào khoảng tháng mười, anh nhắn tin cho tôi:’Ḿnh gặp nhau nghe em”. Tôi nhắn lại:”Anh sao vậy ?””Không có ǵ, chỉ là anh muốn gặp em thôi””Không được””Được” “Không được”, “Được”. Chúng tôi nhắn qua nhắn lại cả chục lần. Cuối cùng tôi hơi mềm ḷng. “Anh muốn phá vỡ thỏa thuận rồi sao?”. Ừ, ba lăm năm rồi em”. ”Để em suy nghĩ nhé”. ”Anh chờ tin nhắn của em”.

 

     Dù khao khát được gặp anh nhưng cũng rất ngại ngần. Tôi suy nghĩ rất nhiều đêm. Tại sao chúng tôi đă chịu được sau bảy năm từ lúc anh gọi điện thoại cho tôi mà bây giờ lại không thể vượt qua. Gặp lại anh tôi có lỗi với vợ con anh không? Rồi điều ǵ sẽ xảy ra tiếp theo giữa tôi và anh, có tự kềm chế ḿnh được không? để không phải đi quá cái ranh giới đạo lư cho phép.

 

     Mấy ngày sau anh nhắn:’ Được không em?” ”Em sợ lắm” ” Một lần thôi, anh hứa” “Dạ, mà gặp nhau ở đâu?” “ Anh đến nhà em được không? tôi hơi phân vân, do dự rồi cũng nhắn lại cho anh:”Dạ, được, khi nào vậy anh?” “Em chọn ngày đi” ”Tết em về nhà, mồng 6 được không anh?” “Được, mồng 6 anh sẽ vào”.

 

     Mới tháng mười âm lịch tôi gọi điện thoại về nhà cho Duy, con trai tôi:

- Năm nay con sửa soạn lại nhà cửa cho đẹp nha, Mẹ có vài người bạn về ăn tết nhà ḿnh…

     Hai tháng sau đó là khoảng thời gian tôi mất ăn mất ngủ v́ lo lắng, hồi hộp, tôi lo con tôi sẽ nghĩ ǵ khi người về nhà tôi ăn tết là một người đàn ông xa lạ. Chúng nó, hai con trai và con dâu tôi sẽ phản ứng ra sao? khi người đàn ông ấy xuất hiện trong nhà ḿnh. Tôi lo lắng chuyến đi của anh có b́nh yêu không khi mà mới qua Tết anh đă rời bỏ công việc xa gia đ́nh. Tôi lo lắng đủ điều…ba mươi mấy năm qua sóng đời xô đẩy, thời gian tàn phá con người. Tôi đâu c̣n được như xưa nữa. Nhan sắc tàn phai, thân xác gầy ṃn đâu c̣n ǵ để cho anh ngắm nh́n.

 

     Thường th́ thời gian chờ đợi chầm chậm trôi, nhưng với tôi trong lúc này sao quá nhanh như vậy. Tôi rộn ràng, tôi âu lo, hồi hộp mong ngày ấy từ từ đến. Vậy mà…

 

     Chưa có cái tết nào tôi vui như vậy trong đời, vui trong đủ mọi trạng thái tâm lư. Sáng mồng 6 Tết, cái lạnh cắt da cắt thịt, tôi vẫn c̣n trùm kín chăn, tiếng điện thoại reo:

- Em, anh đă ra sân bay rồi, bốn giờ nữa anh đến nơi. Anh lên nhà cô anh trước rồi hai giờ chiều sẽ xuống nhà em.

- Dạ, em chờ anh.

     Tôi tung chăn ngồi dậy, hai đứa cháu cũng thức dậy theo để chuẩn bị đi học. Tôi nói với con trai:

- Chiều nay 2 giờ bạn Mẹ đến nhà ḿnh, con.

- Mẹ có đi đón “Cô” ấy không Mẹ?

     Tôi bật cười với từ “Cô”

- Không con, bạn Mẹ tự đến, Mẹ đă chỉ đường rồi nên không phải đi đón đâu con.

     Khi cả nhà cùng ăn sáng xong, con dâu đi chợ mua thêm thức ăn để chiều mời cơm anh, c̣n tôi cứ loay hoay không biết cần phải làm ǵ. Đến gần 2 giờ, tôi chải lại tóc ra pḥng khách ngồi đón anh. Ngồi hoài sốt ruột lại đứng lên, đi tới, đi lui mà kim đồng hồ vẫn không chịu nhích thêm chút nào. Tôi xuống bếp kiếm một việc ǵ đó để làm, đem mấy cái ly đă được rửa úp khô ráo rồi ra rửa lại. Định mở ṿi nước, tôi nghe tiếng xe ngừng lại trước sân, anh mở cửa bước ra cửa Taxi. Tôi đứng lên nh́n ra, toàn thân tê cứng. Anh bước vào nhà, vẫn với nụ cười, dáng đi nghịch ngợm ngày xưa. Không ngại ngùng dè dặt, anh bước thẳng đến bên tôi đang chôn chặt cả hai chân.

- Em…

- ……

- Anh đến thăm em và gia đ́nh

- Dạ, em cũng đang chờ anh

- Em gầy quá.

- ……..Dạ….

- Có thật em chờ anh không?

-Dạ có

Tôi đă lấy lại b́nh tĩnh

- Anh đi xa có mệt lắm không?

- Không em, anh chỉ thấy quăng đường dài quá

- Tôi nh́n anh…Ba mươi lăm năm rồi anh thay đổi rất nhiều, gầy guộc hơn, chỉ có điều tóc anh chưa bạc và nụ cười vẫn vậy, cái lúm đồng tiền trên má ngày xưa, bây giờ là một nếp nhăn dài, và dáng đi, vẫn nhún nhẩy như trẻ con.

     Tôi và anh ngồi nh́n nhau, cứ như vậy không nói với anh lời nào nữa cho đến khi Duy, con trai tôi vừa đi chơi với bạn về. Tôi nói với anh:

- Con trai em

     Anh đứng dậy bước tới:

- Duy phải không? chú nghe Mẹ nói về con nhiều lắm

     Tôi thật bất ngờ với cách xử sự t́nh huống này của anh:

- Dạ, con chào chú

     Tôi đứng dậy theo, nói với con trai:

- Chú…., bạn học mà Mẹ đă nói với con

      Duy bật cười:

- Vậy mà lâu nay con cứ tưởng bạn Mẹ là … Cô

      Phút xă giao ban đầu giữa anh và con trai tôi đem lại sự thân thiện bất ngờ. Tôi thở ra nhẹ nhơm – Anh không nói chuyện với tôi nữa mà quay sang Duy:

- Hôm nay vẫn chưa khai trương sao con?

- Dạ, rồi chú. Nhưng đầu năm ít việc nên con tranh thủ đi chơi tiếp

- Chú thấy có vài việc đang dang dở, cho chú làm với nhé.

     Tôi nói với Duy:

- Chú cũng làm nghề cơ khí như con.

- Ô! Vậy con gặp may đầu năm rồi.. Chiều nay chú dạy cho con với nghe chú

     Chiều đó tôi thấy anh xách xô nước ra tưới vào hai chậu bông cúc, xong đi ra chỗ Duy đang làm. Nh́n chiếc xe công nông đang sửa dở dang, anh nói ǵ với Duy tôi nghe không rơ. Hai chú cháu nói chuyện với nhau say sưa, tâm đắc lắm.

 

     Ăn tối xong Duy bật máy và mời anh cùng hát Karaoke. Nó giống tôi ở cách thưởng thức nhạc và anh cũng vậy. Ba chúng tôi thay nhau hát những bài ca tiền chiến. Đến 9 giờ tôi nhắc anh nên đi nghỉ v́ cả ngày đi đường xa mệt. Duy lấy xe chở anh lên Dục Mỹ để anh ngủ lại nhà Cô. Mười hai ngày bảy trăm mười lăm ngày, kể từ ngày anh mất hút ngoài cổng trường, hôm nay anh hiện hữu nơi đây như một chuyện cổ tích.

 

     Sáng hôm sau tôi dậy sớm. Cầm chổi quét khoảng sân đầy lá rụng mà ḷng cứ miên man bao suy nghĩ. Ba mươi lăm năm. Anh giờ đang có một gia đ́nh ấm êm hạnh phúc. Và tôi, qua bao ghềnh thác của gịng đời, giờ cũng đă có những tháng ngày b́nh yên.

     Anh trở về đánh thức trái tim tôi. Niềm hạnh phúc lẫn buồn tủi như những vết cắt sâu làm thành nỗi dau không xiết. Nếu có được những phút giây chỉ với riêng anh, tôi biết ḿnh sẽ không thể nào ngăn được những gịng nước mắt.

 

     Đến gần 7 giờ, tôi bắt đầu mong ngóng th́ anh đến. Duy mời anh uống cà phê quán bên kia đường đối diện với nhà tôi. Nh́n sang, tôi trông thấy anh ngồi quay lưng, dáng anh vẫn như vậy. Anh ngồi tựa bên gốc cây nhưng không phải cây bông giấy và h́nh ảnh cũ hiện về trong tôi, ḷng tôi như thắt lại. Anh gầy lắm, không trịnh trọng như tôi nghĩ lúc chưa gặp. Anh ḥa đồng rất nhanh với mọi người trong gia đ́nh tôi. Phá bỏ khoảng cách giữa anh với mọi người một cách nhẹ nhàng, điều này tôi thật sự bất ngờ. Cách ăn mặc của anh cũng đơn giản, chiếc áo ấm màu nâu b́nh thường, đôi giầy sandal màu đen, không giày vớ. Anh đă đem lại cho tôi sự ấm cúng gần gũi như một người thân đi xa mới về. Cách xử sự b́nh dị của anh cho tôi kiềm chế được cảm xúc trong phút giây đầu tiên. Tôi cám ơn anh v́ điều đó, điều mà tôi thật sự lo sợ ḿnh sẽ không kiềm chế được.

 

     Quang, con trai út từ NhaTrang về cùng cô con dâu tương lai của tôi. Anh là người đầu tiên ra đón:

- Quang phải không? hai đứa vào nhà đi

     Anh tự giới thiệu:

- Chú là bạn học của Mẹ từ thời phổ thông, ở xa về thăm gia đ́nh Quang.

- Dạ, con chào chú. Nghe Mẹ nói có bạn đến chơi tết nên con và bạn gái về thăm mẹ. Chúng con muốn Mẹ được vui.

     Không có khoảng cách giữa anh và con trai tôi. Anh ḥa nhập rất nhanh và lấy được t́nh cảm của tất cả mọi người.

     Trưa hôm đó cả nhà cùng ăn cơm, chuyện tṛ vui vẻ - Duy nói:

- Thời gian sau này con thấy Mẹ vui nhiều hơn – Có lẽ Mẹ gặp lại được nhiều bạn học cũ phải không chú?

- Đúng rồi con, chú đă cố gắng lôi kéo Mẹ trở lại với bạn bè, chú cảm thấy vui lắm.

 

     Quang tính t́nh ít nói nên chỉ hỏi thăm anh vài câu thôi – Riêng tôi vẫn yên lặng lắng nghe mọi người tṛ chuyện.  Hằng, bạn gái của Quang cười nói với tôi:

- Tết năm nay vui nhiều phải không cô? Con hỏi thật ḷng cô chú đừng giận – Giữa cô Chú ngày xưa chắc có một t́nh cảm đặc biệt lắm?

     Câu hỏi này mở đầu cho thắc mắc của các con tôi – Điều mà hai con trai nhút nhát của tôi cũng rất muốn hỏi.

 

     Anh cười vui vẻ:

- Mẹ con ngày xưa đẹp lắm. Mẹ hiền, đẹp dịu dàng, không hề trang điểm nhưng Mẹ có sức hút kỳ lạ. Ai cũng yêu Mẹ……trừ chú (nói câu này anh nh́n tôi)

- Ai cũng yêu, trừ chú. Như vậy chú không có trái tim rồi.

 

 

 

Xem PHẦN 14

 

 

 

 

Nguyễn Thị Ngọc Lan

5/2012

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Ngọc Lan            |                 www.ninh-hoa.com