Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Ngọc Lan            |                 www.ninh-hoa.com

Nguyễn Thị Ngọc Lan
Bút hiệu:  Ngọc Lan

***

Cựu hs trường Trung Học Trần B́nh Trọng, Ninh Ḥa niên khóa 1968-1975.

Hiện đang sống ở Xă
Ninh Xuân, Thị xă Ninh Ḥa,
Khánh Ḥa

 

 


 

 

 

 

 

Mối T́nh Đầu Và Chuyện Đời Tôi


Ngọc Lan

 

 

 

- Tôi cúi đầu trước hương linh của Ba, người đă yêu thương tôi nhưng đă vội vă ra đi để không được d́u dắt, giúp tôi vượt qua những sóng dữ của cuộc đời.

- Tôi cúi đầu trước hương linh anh, người chồng đă thương yêu tôi nhưng không cùng tôi đi tiếp trên con đường.

- Tôi cúi đầu tạ lỗi mẹ v́ đă viết lên câu chuyện này.

 

Tiếp theo PHẦN 11

 

PHẦN MƯỜI HAI:
 

   H. Yến, cô học tṛ của chồng tôi tặng cho tôi chiếc điện thoại di động – Từ đó chúng tôi hay liên lạc với nhau hơn. Anh dặn ḍ:” Lúc nào buồn em cứ nhắn cho anh, không cần phải chờ anh gọi – Anh sẽ gọi lại cho em tiện hơn.”

 

   Từ đó chúng tôi như được gần nhau hơn nhưng tôi cương quyết không cho anh gặp mặt. Thực ra chúng tôi đă có thỏa thuận sẽ không bao giờ gặp nhau nhưng thỉnh thoảng anh hay nhắc lại điều này – Hoàn cảnh của tôi bây giờ như vậy nên tôi biết ḿnh cần phải sống như thế nào để không xảy ra những điều không hay, cho tôi và cả cho anh.

 

   Đầu năm 2005 d́ tôi, nay đă 80 tuổi rồi, bất ngờ gọi điện thoại cho tôi

- Cháu sắp xếp ra d́ chơi – lâu rồi, d́ nhớ mấy cháu lắm !

   Lời mời gọi của d́ thật tuyệt. Tôi không đắn đo suy nghĩ ǵ – Và có lẽ cũng v́ anh – lần thứ 3 “sau giải phóng” tôi về thành phố anh ở - Đó là khoảng cách cuối tháng 3 dương lịch.

 

   Tôi về ở lại nhà d́ 5 ngày, cô em họ chở đi khắp phố phường – Thành phố này rộng lớn và đẹp hơn NhaTrang nhiều, đó là cảm nhận của tôi về nơi này – Có lẽ không công bằng với mọi người lắm nhưng tôi vẫn cho ở đây rất đẹp, con người thân thiện gần gũi nhiều hơn.

 

   Tôi may mắn chứng kiến ngày hội bắn pháo hoa của thành phố anh. Đó cũng là kỷ niệm trong tôi. Chiều hôm đó, mọi người trong nhà d́ tôi chuẩn bị ra phố, hướng về bờ sông. Hàng chục ngàn người từ các tỉnh lân cận đổ xô về đây để chứng kiến bắn pháo hoa. Tôi chen chúc đi giữa ḍng người, xô đẩy nhau để được đến gần chiếc cầu nổi tiếng mới xây xong – Cầu Xoay – Chiếc cầu thơ mộng bắt ngang con sông Hàn nối liền hai bờ. Trước đây khi chưa có chiếc cầu này, muốn qua bên kia phải đi ṿng cả chục km mới đến.

 

   Ai cũng náo nức muốn đặt chân lên cầu (lúc này đă cấm các loại xe) muốn được hưởng cái cảm giác lâng lâng, rộn ràng nh́n xuống ḍng nước và những con thuyền trôi. Hơn nữa, nếu được ở đó sẽ xem pháo hoa rơ hơn.

 

   Bước lên cầu mà hai chân tôi run rẫy, giữa ḍng người xô đẩy kia có anh ở đó không? Tôi ao ước được gặp anh bất ngờ dù tôi biết rằng đă ba mươi ba năm rồi chắc ǵ tôi đă nhận ra anh – Nhưng một nỗi khao khát, thôi thúc trong tôi cứ muốn gặp anh dù anh đang đi cùng một người đàn bà khác, vợ anh.

 

   Khó nhọc lắm tôi mới len lỏi lên được cầu. Lúc này mọi chuyển động như dừng lại, mọi cặp mắt ngước nh́n lên – Pháo hoa - pháo hoa nở trên bầu trời, xanh, vàng, đỏ, tím, đủ màu sắc. Tiếng đạn pháo bắn lên náo nhiệt, nhưng tôi không c̣n nghe, c̣n thấy ǵ hết. Tưởng như đang ở nhà tôi trong buổi lễ hỏi, anh đứng đó, hai tay khoanh trước ngực, mặt buồn rười rượi với tiếng thở dài. Tôi quay về cùng mọi người với hai gịng nước mắt.

*

*  *

   Tôi quyết định bán nhà, quay về Dục Mỹ, muốn quay lại gịng suối thơ mộng của thời áo trắng – Mười hai năm sống ở nơi này với tôi đắng cay, chua xót vậy là đủ lắm rồi – Căn nhà ọp ẹp bán không được bao nhiêu, cũng tạm gọi là đủ để về mua lại mảnh đất ở Ninh-Xuân. Căn nhà mới xây lợp tole b́nh thường, có đủ pḥng cho vợ chồng con trai lớn, một pḥng cho con trai út và pḥng riêng cho tôi. Trước pḥng khách có khoảng sân rộng để con trai lớn làm nghề cơ khí, cuối nhà là bếp và sân sau.

 

   Nhà mới tôi nằm trên con đường lên Khánh Vĩnh, ở đây buồn hiu hắt. Chưa được bao lâu, T.H gọi tôi vào SàiG̣n t́m việc làm – Tôi và con trai út (cháu là bộ đội biên pḥng vừa xuất ngũ) ra đi sau một tháng ở trong ngôi nhà mới. Năm đó hai mẹ con tôi ăn tết ở Sài G̣n, một phần tôi muốn dành dụm tiền trả cho hết nợ sau khi làm nhà, một phần v́ T.H muốn tôi ở lại ăn Tết với gia đ́nh cho vui – Vậy là lần đầu tiên tôi có một cái Tết xa nhà.

 

   Đêm giao thừa, vợ chồng T.H tổ chức ca hát trong gia đ́nh. Tôi tham gia nhưng nhớ con cháu quay quắt nên vào pḥng ngủ sớm.

 

   Mấy ngày Tết tôi ở lại nhà T.H, không đi đâu – loay hoay lui tới chờ đến ngày nhà trẻ mở cửa làm việc lại.

 

   Ngày mồng 6, tôi và T.H rủ nhau đến nhà chị Thủy bằng xe buưt. Chị ra cửa đón chúng tôi bằng nụ cười rạng rỡ - Bước vào nhà, thấy có những người khách chị mời đến đang ngồi tṛ chuyện. Tôi ngỡ ngàng khi anh N.P.T. cũng ngồi đó, có ư đợi tôi. Nhận thấy sự ngạc nhiên trên khuôn mặt tôi, chị Thủy cho biết là anh có hỏi thăm về tôi từ sau lần vào SàiG̣n gặp bạn bè 2003 – Anh là người đă tặng tôi bức tranh ngồi bên ánh đèn màu năm 1972. Trước mặt mọi người, anh chẳng ngại ngần nhắc lại ngày xưa khi tôi c̣n là con bé lớp 9, lúc ấy anh rất muốn nói với tôi lời yêu thương nhưng nh́n tôi bé nhỏ như một thiên thần nên anh cứ lặng câm giấu kín t́nh yêu ấy vào tim.

 

   Có một lần khi đến quầy tính tiền anh nói:”Anh sắp đi xa, một năm sau anh trở về em vẫn là bé con như bây giờ, đừng vội lớn L. nhé!”. Rồi anh đưa cho tôi quyển “Hoa Tím”, nơi hai trang b́a anh viết những câu thơ mà giờ tôi không nhớ hết:

………

………Lan nhẹ hơn h́nh sương bóng khói

   Vào hồn anh ở măi không đi

   Lan thơm như nụ hoa hàm tiếu

   Ngát đời anh hạnh phúc như mơ…..

 

………Giữa tiếng nhạc cuồng reo thú tính

   Lan ngồi nhắm mắt khẽ ôn bài

   Tội nghiệp em tôi thơ dại quá

   Quán đêm sàm sỡ lũ con trai…

 

   Đến giờ anh phải đi dạy Hội Việt Mỹ. Anh bịn rịn cầm bàn tay tôi thật lâu. Tôi thật sự xúc động v́ t́nh cảm anh dành cho tôi quá lớn, nhưng tôi cương quyết rút tay về, tỏ vẻ khó chịu…Chị Thủy, T.Hoa nh́n anh ái ngại, tôi cũng đọc được trong mắt anh một nỗi buồn sâu thẳm, như ngày xưa.

 

   Đó là lần cuối tôi gặp anh. Vài tháng sau, T.Hoa gọi điện báo tin anh mất, tôi như hụt hẫng và hôm đó đă khóc rất nhiều, khóc cho t́nh yêu anh đă dành cho tôi, một t́nh yêu cao thương đă không được tôi đáp lại dù chỉ một cái nắm tay, một số điện thoại và một lời mời đi ăn. Bây giờ nhớ về anh N.P.T. tôi chỉ biết nguyện cầu cho anh được b́nh yên trên thiên đường.

*

*  *

   Bước qua tuổi 50 rồi mà số phận hẩm hiu vẫn không buông tha tôi – Một lần nữa cuộc đời lại xô đẩy tôi về gốc phố ồn ào, náo nhiệt. Tôi rời SàiG̣n, trôi dạt về bến xe BMT vào một tháng đầu hạ 2007. Em gái tôi, mở một quán phở cạnh bến xe. Công việc buôn bán bận rộn nên không có thời gian lo cho gia đ́nh. H. gọi tôi về giúp nó quản lư công việc ở quán. Tôi th́ nghĩ về đó khoảng cách gần hơn nếu tôi muốn về thăm nhà nên đă đồng ư ngay. Vậy mà mọi điều không như tôi nghĩ, công việc bận rộn đến nỗi tôi không thể nào dứt ra được dù chỉ một ngày. Buồn, tủi nhưng có biết làm sao hơn. Chỉ biết mong ngày tháng qua mau đến ngày Tết, ngày giỗ chồng để được về sum họp gia đ́nh.

 

   Một hôm 3 giờ sáng điện thoại báo thức. Tôi với tay tắt chuông và thấy có tin nhắn từ anh:” Cám ơn đời mỗi sáng mai thức dậy. Ta có thêm ngày nữa để yêu thương – Anh chúc em một ngày vui khỏe”. Tôi xúc động v́ lời chúc đơn giản của anh. Giờ này anh cũng đă thức dậy để gởi tôi lời chúc này, trời rét buốt nhưng ḷng tôi ấm lại, v́ biết luôn có anh ở bên tôi.

*

*  *

   Rồi mùa đông khác lại đến – Một năm qua tôi đă quen với công việc, quen với cái lạnh thấu xương khi mùa đông về.

 

   Thỉnh thoảng chúng tôi vẫn nhắn tin và gọi cho nhau. Anh có một gia đ́nh êm ấm, hạnh phúc. Tôi quư mến anh nhiều v́ biết anh là một người con hiếu thảo, một người chồng người cha yêu thương vợ con, biết hy sinh v́ gia đ́nh. Chúng tôi luôn giữ một khoảng cách nhất định trong quan hệ với nhau. Khi nói về người vợ của ḿnh, lúc nào anh cũng dùng những lời tôn trọng chị ấy. Chưa bao giờ tôi nghe anh phàn nàn một lời về người phụ nữ anh đă chung sống gần 30 năm – Điều đó khiến tôi khâm phục và ngưỡng mộ vô cùng.

 

   Mỗi năm tôi nhận được từ anh lời chúc tết. Không bay bổng như ngày xưa, anh chúc tôi mạnh khỏe và yêu đời. Chúc hoa Ngọc Lan nở bốn mùa thơm ngát. Lời chúc của anh làm ấm ḷng tôi.

 

   Ngày tháng cứ trôi dần về cuối đời. Đôi khi trong gian quán nhỏ về đêm, nỗi cô đơn buồn tủi làm nát ḷng tôi. Xem ti vi, đọc báo, rồi cũng chán, lần khần cầm điện thoại muốn nhắn cho anh vài gịng, nhưng tôi lại sợ phá vỡ cái yên b́nh của anh. Những lúc như vậy nước mắt tôi chảy dài trên gối. Số phận cuộc đời tôi phải vậy nên chịu – Và chính những lúc như vậy tôi chợt nhớ tới Duyên, người bạn gái có một gia đ́nh hạnh phúc nhưng cũng nhiều bất hạnh v́ con cái ốm đau bệnh tật. Anh T. chồng D. là một người hiền lành, cả gia đ́nh theo đạo Phật nên sống rất có t́nh người. D. nhắc lại cho tôi nghe về chuyến đi NhaTrang của bọn tôi. Đó là lần tôi chiêu đăi đám bạn sau ngày đám hỏi, gọi là tiệc chia buồn với tôi. Hôm đó, leo những bậc tam cấp lên Tháp Bà, mỗi bậc có một người ăn xin ngồi. Theo triết lư nhà Phật, D. có cái nh́n sâu xa về số phận con người. Mỗi bậc thang là một con người với một số phận, phải chấp nhận cái số phận đó đến cuối cuộc đời, không thể trốn chạy.

 

   Cái triết lư đó đă đem lại niềm vui sống cho D, an ủi cho nỗi bất hạnh của D. Và những lúc buồn phiền, tuyệt vọng tôi lại nhớ đến D. Cám ơn người bạn của tôi.

 

 

 

Xem PHẦN 13

 

 

 

 

Nguyễn Thị Ngọc Lan

5/2012

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Ngọc Lan            |                 www.ninh-hoa.com