Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Ngọc Lan            |                 www.ninh-hoa.com

Nguyễn Thị Ngọc Lan
Bút hiệu:  Ngọc Lan

***

Cựu hs trường Trung Học Trần B́nh Trọng, Ninh Ḥa niên khóa 1968-1975.

Hiện đang sống ở Xă
Ninh Xuân, Thị xă Ninh Ḥa,
Khánh Ḥa

 

 


 

 

 

 

 

Mối T́nh Đầu Và Chuyện Đời Tôi


Ngọc Lan

 

 

 

- Tôi cúi đầu trước hương linh của Ba, người đă yêu thương tôi nhưng đă vội vă ra đi để không được d́u dắt, giúp tôi vượt qua những sóng dữ của cuộc đời.

- Tôi cúi đầu trước hương linh anh, người chồng đă thương yêu tôi nhưng không cùng tôi đi tiếp trên con đường.

- Tôi cúi đầu tạ lỗi mẹ v́ đă viết lên câu chuyện này.

 

Tiếp theo PHẦN 10

 

PHẦN MƯỜI MỘT:
 

      Thực ra chiều mai tôi không có việc ǵ phải bận. Tôi muốn nghe anh nói ngay bây giờ, muốn cái điều mà tôi đă trông đợi từ rất lâu rồi.

- Em khỏe không?

- Em khỏe, sao giọng nói anh nghe lạ lùng vậy?

     Anh có vẻ hơi bực v́ câu hỏi, tôi nghĩ vậy

- Họ già rồi th́ giọng nói phải khác đi chứ? Lạ lắm sao?

- Không, em nói vậy thôi, v́ em không nhận ra giọng của anh ngay từ đầu, em xin lỗi.

- Không sao đâu em – Em sống thế nào? Chuyện chồng con?

- Anh Trí mất lâu rồi, anh không biết sao?

- Anh biết. Ư anh muốn nói bây giờ đó?

- Em vẫn ở vậy từ ngày anh Trí mất, với hai con trai em. Anh đang ở đâu vậy?

- Quán cà phê, một ḿnh. Mà không phải dưới gốc cây bông giấy đâu nghe, anh về đây từ sau “giải phóng”

     Giọng nói anh trở lại b́nh thường và vẫn cách nói bông đùa ngày xưa:

- Uống cà phê, nghe nhạc Trịnh – Không thập tḥ đưa thư như ngày xưa nữa đâu, em đừng lo.

- C̣n vợ con anh ra sao?-Ừ, th́ một người vợ b́nh thường, không đẹp như em nhưng tuyệt vời – Anh có hai con, một trai một gái.

     Tôi muốn nói chuyện với anh nhiều nữa nhưng e ngại v́ thời gian xa cách quá lâu, giữa chúng tôi đang có một khoảng cách hai bảy năm không gặp. Cả hai đều ấp úng không biết nói những ǵ dù muốn nói thật nhiều.

- Em chúc anh hạnh phúc – Lúc khác ḿnh nói chuyện nha anh!

- Ừ, thôi em nghỉ. Mai anh gọi.

     Tối đó tôi lên giường nằm thao thức không sao ngủ được, miên man với những kỷ niệm ùa về

*

* *

     Chiều hôm sau anh không gọi như đă hứa – Tôi ở nhà trông ngóng tiếng chuông điện thoại. Im lặng. Hôm sau và hôm sau nữa, đến chiều thứ tư, đúng 5 giờ chiều anh gọi. Tôi cầm ống nghe

- A lô.

- Anh đây, em khỏe không?

- Em khỏe, sao mấy ngày nay anh không gọi?

Anh lúng túng

- Đêm nào anh cũng cầm điện thoại lên nhưng rồi lại thôi. Anh ngại, sợ em không muốn nghe.

 Tôi im lặng, không nói ǵ, chỉ thấy ḷng ḿnh ấm lại sau câu nói của anh. Tôi nghe tiếng anh thở nhẹ trong điện thoại.

- Anh đang ở Dục Mỹ. Anh muốn gặp em.

Tôi hoảng hốt

- Anh nói sao? Sao lại ở Dục Mỹ?

- Mấy ngày qua anh suy nghĩ rất nhiều về em – Anh muốn gặp lại em nên t́m cớ vào thăm con gái đang học tại Sài G̣n rồi ghé lại Dục Mỹ gọi cho em. Nếu em đồng ư vài giờ nữa ḿnh sẽ gặp nhau. Được không em?

- Không được đâu anh, đừng đến. Em sợ lắm

- Em sợ ai? Có phải em đang sống với người đàn ông khác phải không?

- Không đâu anh, nhưng em sợ lắm!

- Tại sao em phải sợ. Anh chờ ngày hôm nay lâu rồi. Hai bảy năm anh luôn dơi theo bước chân em...Em ở đâu, làm ǵ, những ǵ xảy ra trong cuộc đời em anh đều biết. (sau này anh kể cho tôi nghe đă biết về cuộc sống của tôi như thế nào trong những năm qua)

- Em muốn lắm nhưng ḿnh không thể gặp nhau bây giờ được. C̣n nhiều việc ḿnh phải suy nghĩ đă anh. Nếu c̣n thương em, xin anh đừng đến.

- Anh chuẩn bị cho chuyến đi này lâu lắm rồi em. Anh không thể về mà không gặp lại em được.

     Tôi không muốn gặp anh trong hoàn cảnh của tôi bây giờ. Tôi sợ anh thất vọng khi nh́n thấy tôi không như xưa nữa. Nhan sắc tàn tạ. Sống trong căn nhà mái tole lụp xụp nghèo nàn, không có nỗi bộ bàn ghế đàng hoàng để tiếp anh.

     Tôi cương quyết:

- Không được, em không thể gặp lại anh.

- Em khác ngày xưa nhiều quá. Nếu ngày đó em cũng cương quyết như bây giờ có lẽ anh và em không phải khổ mấy chục năm.

     Nghe anh nói tôi hơi buồn nhưng vẫn không thay đổi.

- Anh nghe em. Chuyện cũ qua lâu rồi, anh đừng nhắc lại nữa, buồn lắm. Ḿnh có thể gặp nhau nhưng không phải là bây giờ, em mong anh hiểu cho em.

- Vậy thôi, em đă cương quyết anh không muốn em không vui, khó xử. Anh sẽ đợi.

- Em xin lỗi anh

- Trước khi vào đây anh nghĩ em sẽ vui lắm, anh sẽ được em mừng rỡ đón tiếp. Nhưng không phải vậy, em có mong được gặp lại anh không?

- Dạ….có.

- Anh nhớ em nhiều lắm, sẽ chờ em

      Nghe anh nói mà ḷng tôi hiu hắt:

- Anh cúp máy đây, lúc nào anh có thể gọi lại cho em?

- Lúc nào cũng được, thuận tiện th́ anh gọi.

- Anh mong em luôn vui khỏe mạnh

- Em cũng mong anh như vậy, anh nhớ giữ ǵn sức khỏe.

     Những ngày sau chiều, tối nào anh cũng gọi cho tôi, hỏi thăm đủ thứ chuyện. Có lần tôi hỏi anh.

- Anh chưa cho em biết, v́ sao anh ra đi mà không nói với em lời nào?

- Thôi em, chuyện qua lâu rồi, em đừng hỏi làm ǵ

- Nhưng em muốn biết tại sao? Anh có biết h́nh ảnh anh đi băng ngang qua lớp học nh́n em rồi đi thẳng ra cổng không nói một lời từ giă đă theo em suốt nửa đời người không?

     Tôi nghe giọng anh run run

- Thật vậy sao em? Anh xin lỗi. Ừ ngày đó sao anh dốt, nông nổi quá, anh cũng không hiểu nữa.

- Sau ngày anh đi em chịu bao đau khổ anh có biết không?

- Anh xin lỗi, thật ḷng anh không biết, anh nghĩ em có nhiều người t́m đến rồi em sẽ quên

-……..

- Buổi chiều sau khi ḿnh vào Nha Trang. Lúc tan trường em đi cùng với bạn, anh đứng bên kia đường đă nh́n thấy một ông Trung úy lái xe Jeep đến bên em, mời em lên xe. Anh đă bị sốc thật sự và giận lắm – Đó là giọt nước làm tràn ly, anh quyết định ra đi.

     Tôi nhớ lại; hồi lâu trả lời anh, giọng nghẹn ngào:

- Anh nói sai rồi – Em không chờ và cũng không cho phép ai đón em cả - Cái ông Trung úy đó dai dẳng theo em từ nhà đến trường sau này đă bị em nặng lời ngay giữa quán – sau đó không c̣n thấy mặt ông ta nữa. Anh hiểu lầm rồi, chiều đó em chạy trốn như ma đuổi, may nhờ có bạn.

- Vậy sao em?

- Anh nông nổi lắm!

- C̣n cái ông sĩ quan BĐQ đến tận văn pḥng nhà trường gặp em th́ sao?

- Em nhớ rồi. Buổi sáng đó V.P gọi em xuống có người gặp. Khi bước vào V.P em giật ḿnh khi nhận ra ông ta, cũng là một người rất nhiều lần chọc ghẹo em khi đến quầy tính tiền – Em đă hỏi:” Tôi đang học, anh gọi tôi để làm ǵ?” Nói xong em quay về lớp – Sau đó ít lâu tiểu đoàn ông ta chuyển đi nơi khác.

 

     Tôi không kể cho anh nghe cuộc sống khó khăn hiện nay của tôi, chỉ sợ làm cho anh buồn và lo lắng – Tôi cũng không hỏi về công việc làm ăn của anh, không muốn anh hiểu lầm về tôi – Những lần nói chuyện chúng tôi hay nhắc về bạn bè. Anh hỏi tôi:

- Em có liên lạc với Cần và Giúp không? Hai cô đó “quỷ”lắm.

- Dạ có, nhưng dạo sau này th́ bặt tin. Sao anh nói hai đứa nó là “quỷ”

- Em không nhớ sao? Lúc nào hai cô ấy cũng đi hai bên, em ở giữa, không thoát ra được, cứ quay lui nh́n anh mà chịu. Ngày nào cũng vậy. Anh tức lắm, không cách nào đến nói chuyện với em được – Nhưng mà hai bà đó hiền, lúc nào nói năng cũng nhẹ nhàng – Em c̣n nhớ Lê Khắc Huỳnh không?

- Dạ có, sau “giải phóng” em có nhận thư thăm hỏi của H. viết từ Thuận Hải.

- Ừ, anh gặp nó sau 35 năm. Lúc đó nó làm việc ở quận 8 – Anh mời nó dự chia vui với con gái anh ngày bảo vệ đồ án kiến trúc năm 2005 tại SàiG̣n. K.Huỳnh lúc nào cũng vui vẻ, quí mến bạn bè cũ.

 

     Anh biết nhiều hơn tôi v́ thỉnh thoảng anh có vào SàiG̣n hay Dục Mỹ nên có dịp gặp lại bạn bè. C̣n tôi như cánh hoa rủ tàn, sống ẩn dật không liên hệ bất cứ ai. Tôi mặc cảm v́ thân phận ḿnh – Bao nhiêu năm rồi tôi không được một lời hỏi thăm từ người thân, bạn bè – sống cam chịu và lặng lẽ.

 

     Món quà sinh nhật anh tặng tôi thật bất ngờ, hai tháng sau ngày anh gọi điện thoại, một người đàn ông đến gặp và hỏi:

- Xin lỗi, chị có phải N.L. không?

- Đúng rồi, có ǵ vậy em?

     Người đàn ông trao cho tôi một túi xách nhỏ và nói:” có người ở ……gởi cho chị cái này.”

     Tôi nhận và cám ơn – Sau này tôi biết người đàn ông đó có quen biết với anh, là một tài xế lái xe khách đi BuônMêThuột. Tôi cũng đoán được là quà của anh – Tôi nhẹ nhàng mở gói quà. Bên trong là quyển truyện “Mưa Trên cây Sầu Đông” của Nhă Ca mà ngày c̣n đi học tôi rất thích với gịng chữ:”Mừng sinh nhật 04 -01. Gởi về em với tất cả yêu thương. Mong ngày chúng ta được gặp nhau.”

 

     Tôi thật sự xúc động với món quà bất ngờ và nhất là anh vẫn nhớ ngày sinh nhật của tôi sau 27 năm xa cách – Sau này tôi hỏi anh v́ sao c̣n nhớ lâu như vậy, anh cười nhẹ trả lời :’Có những điều mà ḿnh cố quên th́ lại cứ nhớ hoài”

                                  *

                               *    *

     Mùa hè năm 2003 chị Thủy gọi cho tôi:

- Lan phải không? Chị Thủy đây. C̣n nhớ chị Thủy ở Dục Mỹ không em?

     Tôi nhận ra chị ngay

- Dạ, em nhớ - Em nhận ra mà – Ngày xưa chị đẹp, lại có nét giống ca sĩ Thanh Lan – chị hiền lại hay cười – Chị khỏe không? Lâu quá rồi em mới được một người quen gọi hỏi thăm, mừng lắm chị.

- Em vào SàiGon được không? Có nhiều bạn bè và người quen muốn gặp em lắm.

 

      Nghe chị nói vậy tôi rất vui. Cuộc sống càng khó khăn, càng đau khổ tôi càng muốn quên đi tất cả cho nhẹ ḷng – Nhưng thật sự giờ phút này tôi rất mong được gặp lại bạn bè thân yêu của tôi, dù vậy vẫn thấy có chút ǵ ngại ngại. Hơn 20 năm qua rồi, có được gặp gỡ ai đâu, nên rất do dự không biết có nên đi hay không? Liệu những người thân xưa có c̣n nhớ đến tôi, gặp lại có được ôm nhau hàn huyên như thuở học tṛ hay chỉ là những cái nh́n lạnh lùng.

 

     Chiều hôm đó anh gọi, tôi kể lại cho anh nghe chuyện này và hỏi ư kiến anh – Không ngờ anh khuyến khích tôi nên đi, nên t́m lại bạn bè để được nhớ về thời cắp sách. Anh nói: “Bạn bè là chỗ dựa tốt nhất của em bây giờ. Cố gắng đi và giữ liên lạc với mọi người để lúc buồn phiền mà c̣n có người lắng nghe than thở.

 

     Nghe lời anh, tôi chuẩn bị hành trang. Không ngờ lại có những ngày vui như vậy.

 

     Chuyến đi vào SàiG̣n thật bất ngờ. Hôm đó tôi về Ninh Ḥa ở lại nhà Duyên, rồi cùng Bỷ, Hồ Hoa lên đường…Đến SàiG̣n, chúng tôi về nhà T.Hoa nghỉ lại. Hôm sau, một cuộc hội ngộ thật ư nghĩa và cảm động tại nhà hàng Đất Phương Nam. Được gặp lại thầy xưa, bạn cũ, cùng nhau ôn lại kỷ niệm của một thời, tôi không khỏi ngậm ngùi rưng rưng nước mắt.

 

     Sau chuyến đi, tôi trở về nhà ḷng bồi hồi xúc động. Không ngờ mọi người vẫn c̣n nhớ đến tôi như vậy...Những ư nghĩ không vui về bạn bè đă không c̣n trong tôi, tôi thật sự ấm ḷng.

 

 

 

 

Xem PHẦN 12

 

 

 

 

Nguyễn Thị Ngọc Lan

5/2012

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Ngọc Lan            |                 www.ninh-hoa.com