Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Ngọc Lan            |                 www.ninh-hoa.com

Nguyễn Thị Ngọc Lan
Bút hiệu:  Ngọc Lan

***

Cựu hs trường Trung Học Trần B́nh Trọng, Ninh Ḥa niên khóa 1968-1975.

Hiện đang sống ở Xă
Ninh Xuân, Thị xă Ninh Ḥa,
Khánh Ḥa

 

 


 

 

 

 

 

MẸ Và CON GÁI
 


Ngọc Lan

 

 

 PHẦN 6:

 

Mười hai rưỡi, mấy người đàn ông nhâm nhi chút rượu th́ bất ngờ người con trai bà cụ quá cố xuất hiện. Nh́n mấy người đang ngồi ăn uống trong căn nhà của Mẹ ḿnh ông ta lộ vẻ khó chịu, nét mặt không biểu lộ một chút vui vẻ nào. Đến bên chiếc bàn gỗ có lư nhang bà cụ thắp ba cây nhang, khấn vái điều ǵ đó rồi quay ra ngồi trên chiếc ghế nhựa của tôi đem qua cho mấy người hàng xóm ngồi. Ông tổ trưởng mời :

- Hôm nay làm tuần bà cụ, mời anh uống chút rượu cho vui.

- Cám ơn mấy anh. Tôi không uống được rượu

          Nói là từ chối nhưng người đàn ông này cũng ngồi xuống cùng với mọi người, mọi người ngồi xít lại nhường chỗ cho người con trai bà cụ. Tôi lấy thêm chén đũa đặt trước mặt ông ta. Ông tổ trưởng rót rượu vào chiếc ly vừa đem đến rồi cầm lên mời người đàn ông :

          - Mời anh.

          Không khí trở lại vui vẻ như cũ, họ nói đủ thứ chuyện trên đời và nhiều nhất là bàn tán về đám tang của bà cụ quư tộc. Gần tàn tiệc, người đàn ông uống một hớp rượu rồi nói:

- Tôi định trở lại đây để sửa cái nhà này cho đàng hoàng. Sau này cho thuê để bà chị có tiền sinh sống.

Không khí bỗng dưng lắng xuống khi mọi người nghe câu nói vừa rồi.

- Mẹ tôi mất rồi nên căn nhà này cũng không cần thiết nữa. Nếu có ai mua tôi sẽ bán rồi đưa chị tôi về quê sóng cùng với vợ chồng tôi.

Lúc này ông tổ trưởng mới lên tiếng:

- Việc này rất quan trọng, chúng tôi không góp ư được. Nhưng phải cân nhắc cho kỹ v́ khi bà cụ c̣n sống, hai Mẹ con bà ở chung chia sẽ sướng cực với nhau mấy chục năm rồi. Anh có ư vậy cũng tốt nhưng phải qua ư kiến chính quyền và tập thể bà con ở đây.

Người đàn ông không nói ǵ, lát sau đứng dậy xin phép ra về. 

Ngày hôm sau ông tổ trưởng qua nhà tôi nói chuyện:

- Chị Loan này. Tôi muốn bàn với chị về chuyện ăn ở của chị Thi ( tên người con gái bà cụ ). Tôi nghĩ chị cũng cần thêm người giúp việc phụ buôn bán. Hay là chị đem bà ấy về ở với ḿnh vậy mà tốt, được cả đôi việc. Chị xem thử có được không?

          Tôi nghĩ bụng, Cái thằng cha tổ trưởng này vậy mà khôn, tôi chỉ c̣n biết gật đầu đồng ư. Thực ra đó cũng là ư của tôi, đúng là một công đôi việc thật nhưng điều tôi muốn làm là giúp đỡ cho bà Thi có chỡ ăn ở. Con người ngẫn ngơ như bà ấy bỏ rơi tôi không đành ḷng. Hơn nữa, sống một thân một ḿnh có người nói chuyện tầm phào cũng vui. Vậy là ngày hôm sau bà Thi qua nhà tôi ở, thêm một cái giường nhỏ được kê phía sau cho bà ấy. Tôi phải chỉ dẫn mọi chuyện từ công việc làm cho đến cách sinh hoạt sao cho thật vệ sinh, ngăn nắp. Thật là một việc không hề dễ dàng tí nào đối với người đàn bà quen cách sống tự do, thích ǵ làm nấy như bà Thi. Tôi cố gắng hết sức để chỉ vẽ từng li từng tí nhưng khó nhất là làm sao không để cho người đàn bà này nổi giận, phải nhỏ nhẹ và t́nh cảm. Nhất là phải cười mổi chiều về để bà ấy quên chuyện căi nhau với Mẹ thường xuyên như thời khóa biểu trước đây. 

          Nửa tháng sau khi bà Thi về sống với tôi, ông em trai của bà xuất hiện trong căn nhà ọp ẹp của bà cụ đă mất. Đi theo ông ấy là một người đại diện chính quyền. Họ đến để đo đạc căn nhà để hợp thức hóa làm sổ nghiệp chủ do ông ấy đứng tên. Mọi chuyện phức tạp bắt đầu từ đây, ông con trai bây giờ đă lộ rơ ư định chiếm căn nhà này sau khi Mẹ mất. Muốn đẩy người chị tội nghiệp của mỉnh ra đường, lợi dụng tính t́nh không b́nh thường và sự dốt nát của bà ḥng chiếm đoạt mọi thứ nhưng ông ấy quên rằng ở cái xóm nghèo này c̣n có nhiều người bên cạnh bà Thi. Vậy là nhiều cuộc tranh luận nổ ra giữa người con trai bất hiếu và ông tổ trưởng, đại diện bà con thay mặt cho bà Thi. Cuối cùng sự việc phải đem ra chính quyền giải quyết. Tôi không theo dỏi rơ chuyện này được xử như thế nào, chỉ biết cuối cùng căn nhà ọp ẹp bán được hai trăm ngàn cho một người nào đó, có thể sau này cũng là hàng xóm của chúng tôi. Số tiền được chia làm hai, mỗi người con được một nửa. Phần của bà Thi được gửi Ngân hàng để mỗi ba tháng nhận tiền lăi về cho bà ấy chi tiêu. Người đàn ông sau đó không c̣n bén mảng đến đây nữa, ai cũng nguyền rủa con người bất hiếu, xấu xa kia. Có người độc miệng rủa cho ông ta trên đường đi về bị tai nạn chết không kịp ngáp, tôi nghe vậy chỉ biết mỉm cười. Loại người này sống lâu lắm. 

          Chuyện bán căn nhà của bà cụ kết thúc êm thắm như vậy vừa được một tháng. Hôm nay làm tuần bốn chín ngày bà cụ mất.

          Tôi sẽ viết tiếp câu chuyện về khu phố đang ở vào một lúc khác. Khi khu phố này mọi người làm ăn phát đạt nhờ sự phù hộ của bà cụ. Những ngôi nhà khang trang hiện đại mọc lên cho cân xứng vói những ngôi nhà quư tộc bên kia đường. Điều ấy c̣n xa lắm nhưng tôi tin là có thể bởi không ai giàu ba họ, chẳng ai khó ba đời.

 

 

HẾT

 

 

 

 

Nguyễn Thị Ngọc Lan

7/2012

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Ngọc Lan            |                 www.ninh-hoa.com