Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Ngọc Lan            |                 www.ninh-hoa.com

Nguyễn Thị Ngọc Lan
Bút hiệu:  Ngọc Lan

***

Cựu hs trường Trung Học Trần B́nh Trọng, Ninh Ḥa niên khóa 1968-1975.

Hiện đang sống ở Xă
Ninh Xuân, Thị xă Ninh Ḥa,
Khánh Ḥa

 

 


 

 

 

 

 

MẸ Và CON GÁI
 


Ngọc Lan

 

 

 PHẦN 5:

 

 

Hôm sau tôi mở lại quán phở của ḿnh. Nhờ đám tang bên kia đường mà tôi bán được thêm vài chục tô phở mổi ngày, ḷng thầm cám ơn bà cụ quư tộc đă qua đời cho tôi thêm chút lộc. Nấu cơm trưa xong tôi bới chén cơm và một dĩa cá đem qua cúng bà cụ, thắp nén nhang cho bà rồi quay về dọn dẹp. Người đàn ông sau khi đưa tang Mẹ không thấy xuất hiện trở lại, chỉ c̣n người con gái ngồi gục đầu bên bàn thờ Mẹ, khóc rấm rức. Vài người hàng xóm đến phụ dọn dẹp nhà cửa sau đám tang, sửa soạn lại chổ ngủ cho người con bà cụ. Mấy người đàn ông lợp lại mái tôn, vừa làm vừa bàn tính chuyện ăn ở của người đàn bà này. Nghe họ nói với nhau nên để cho bà ấy về phụ việc với tôi cho có cơm ăn, không lăn lóc ngoài chọ nữa. Tôi thấy điều này cũng hợp lư nhưng có phần hơi tự ái v́ họ chưa bàn tính ǵ với tôi hết sao họ lại đưa ra ư như vậy, bực ḿnh nhưng không nói ra.

 

Đám tang bà cụ bên kia đường năm ngày sau mới được đưa đi. Có lẽ người con trai muốn Mẹ ở lại thêm vài ngày nữa để trả hiếu, cũng có thể chờ thêm người thân ở nước ngoài về. Trong năm ngày cụ bà quư tộc nằm xuông, khu phố nghèo bỗng trở nên nhộn nhịp khác thường. Đèn sáng trưng cả khu vực tạo điều kiện cho đám trẻ con nô đùa chạy nhảy la hét. Đám phụ nữ có dịp ra đường tụ năm tụ bảy bàn tán, chỉ chỏ ông này bà nọ với nét mặt đau buồn khi đến viềng tang. Bên trong nhà có tang tiếng kèn, tiếng trống vang rền cả xóm như một buổi đại nhạc hội mà diễn viên, ca sỹ là những người diễn đạt cảm xúc tuyệt vời nhất. Từ lúc bước vào thắp nhang cúi đầu lạy trước linh cữu cho đến khi ra ngồi trên ghế được chủ nhà mời nước, những khuôn mặt đau buồn kia lúc nào cũng khom người, đầu hơi cúi xuống như sợ ngẫng mặt lên sẽ mang tội với ngưới quá cố vậy.

 

Đám tang bà cụ quư tộc thật” hoành tráng”. Hơn hai mươi chiếc xe lớn nhỏ nối đuôi nhau sắp hàng dài kín cả con phố. Ngoài Chiếc xe tang trông có vẻ lớn nhất, những chiếc xe khác nhỏ hơn nhưng bóng lộn như vừa mới xuất xưởng, Ngoài ra c̣n có hai chiếc xe tải mui trần chở đầy ṿng hoa. Thêm một xe chở đội trống kèn của nhà tang lể cộng thêm đoàn người đi xe máy dày đặc nối đuôi nhau làm nghẽn cả một đoạn đường dài. Chưa kể bà con cái xóm nghèo hiếu kỳ kéo ra xem kín cả lối đi bên này đường , che khuất cửa ra vào cái quán nhỏ của tôi. Nhưng không sao, chưa đến tám giờ nhưng không c̣n sót lại một tí thức ăn nào cho tôi, vậy cũng vui rồi. Cám ơn bà cụ phù hộ cho tôi được mấy ngày không phải bưng lên bưng xuống dọn dẹp mà ngồi nh́n ra đường thở dài.

 

Khi đoàn xe tang vừa khuất, khu phố trở lại b́nh yên như củ. Người đàn bà mồ côi Mẹ đến bên tôi th́ thầm:

-Bà già đó chết cũng như Mẹ tui thôi. Họ lên thiên đường gặp nhau không biết ai hơn ai phải không chị?

Tôi không biết thiên đường như thế nào cũng gật đầu cho người phụ nữ mất Mẹ vui ḷng. Chợt nhớ đến chuyện mấy người đàn ông trong xóm hôm trước bàn với nhau về cuộc sống của người đàn bà, tôi hỏi:

-Chị định sống như thế nào? Có việc ǵ để làm không?

Người đàn bà lau nước mắt:

-Tui cũng không biết nữa, đi bán vé số qua ngày cũng được.

Tôi ngần ngừ định nói “ qua ở với tôi “nhưng lại thôi không nói.

 

Làm tuần cho bà cụ nghèo chỉ có những người hăng xóm đến dự. Thật ra chính những người hàng xóm cùng nhau làm cái lễ này chứ không phải người con gái bất hạnh, bà ta không biết bất cứ việc ǵ cần phải làm. Mở cửa mả cũng mấy người đàn ông trong xóm đứng ra lo liệu. Họ xem đây là công việc của cả xóm, ai cũng phải có trách nhiệm nên không từ chối. Nghĩa cử của những con người không cùng quê này thật tuyệt vời làm sao. Mỗi người một tay họ góp công của vào lo việc công đức một cách nhiệt t́nh, xem bà cụ qua đời như người thân của ḿnh. Hôm nay tôi bán nghỉ sớm hơn thường ngày, dành cái bếp lại để lo nấu nướng làm tuần bà cụ. Mười một rưỡi trưa, ông tổ trưởng ăn mặc chỉnh tề thay mặt bà con lối xóm van vái cho bà cụ được siêu thoát.

 

 

Xem PHẦN 6

 

 

 

 

Nguyễn Thị Ngọc Lan

7/2012

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Ngọc Lan            |                 www.ninh-hoa.com