Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Ngọc Lan            |                 www.ninh-hoa.com

Nguyễn Thị Ngọc Lan
Bút hiệu:  Ngọc Lan

***

Cựu hs trường Trung Học Trần B́nh Trọng, Ninh Ḥa niên khóa 1968-1975.

Hiện đang sống ở Xă
Ninh Xuân, Thị xă Ninh Ḥa,
Khánh Ḥa

 

 


 

 

 

 

 

MẸ Và CON GÁI
 


Ngọc Lan

 

 

 PHẦN 4:

 

Sau cơn lốc, chính quyền địa phương xuống hổ trợ cho mổi gia đ́nh bị tốc mái một triệu đồng. Riêng những gia đ́nh bị hư hại nhẹ như tôi được năm trăm ngàn. Vậy là thiệt hại cho chính quyền hết bảy triệu rưởi v́ phải lo cho mười hai gia đ́nh trong cơn hoạn nạn.Tuy số tiền không nhiều lắm nhưng cũng nói lên được sự quan tâm của chính quyền với người dân nghèo chúng tôi. Đang vui v́ được b́ thư có số tiền năm trăm ngàn vừa nhận được chợt nghe tiếng ồn ào bên ngoài. Chiếc xích lô đang dừng trước nhà tôi với tiếng la khóc của người phụ nữ hàng xóm khiến tôi không c̣n vui mừng v́ món quà đang cầm trên tay nữa, vội chạy ra xem người đàn ông đạp xích lô đâng bồng người đàn bà già vào trong hẽm. Cả xóm gần như cùng chạy đến khiến ngôi nhà chật chội như chật thêm hơn. Mấy người đàn ông bắt đầu bàn tán xôn xao về đám tang cho bà cụ, người th́ nói báo cho chính quyền biết để họ lo liệu, người th́ bảo cả xóm đóng góp để làm một đám tang đơn giản cũng được. Tôi biết ḿnh là thân phận đàn bà nên không góp ư ǵ, chỉ biết đứng dựa vào tường lắng nghe, thỉnh thoảng liếc nh́n người con đang ôm xác Mẹ gào thét.

Hai giờ sau Công an khu vực và đại diện chính quyền vào thăm và bàn cách lo tang ma cho bà cụ. Tôi nghe nhiều tiếng thở phào của người dân xóm nghèo, như vậy là họ được tháo gỡ những lo lắng từ lúc năy đến giờ. Hội Bảo thọ của Phường đứng ra lo hết mọi chuyện và quyết định bà cụ được chôn cất tại nghĩa trang thành phố vào sáng ngày mốt.

Tôi quay về lo tiếp tục don dẹp quán của ḿnh, đằng nào th́ trong những ngày sắp đến cũng chưa thể buôn bán lại được v́ c̣n phải lo giúp đỡ cho đám tang bà cụ. Dù sao cũng là người hàng xóm thân thiết của ḿnh, năm năm qua biết bao niềm vui và cũng không ít bực dọc với Mẹ con bà nhưng nghĩa tử nghĩa tận nên tôi giúp đỡ phần nào để đưa bà cụ về cát bụi, thoát khỏi bể khổ cuộc đời này.

Tối hôm đó tổ trưởng dân phố nghèo gọi mọi người trong tổ lại để hội ư việc xây cho bà cụ một ngôi mộ. Ông nói:

-Bà cụ cuộc đời quá khổ nhiều rồi, chúng ta là những người gần gủi cụ bao nhiêu năm nay, buồn vui cũng đều chia sẻ với bà. Hôm nay cụ ra đi đă có chính quyến giúp đỡ tang lễ, c̣n chúng ta đóng góp lại để xây cho cụ ngôi mộ. Theo ư kiến của tôi, chúng ta dùng số tiền chính quyền vừa hỗ trợ sau cơn lốc góp lại để làm việc công đức này. Mong bà con cho ư kiến.

Không có ai đứng lên ư kiến ǵ mà chỉ có nhiều tiếng x́ xào bàn tán ra vào nhưng cuối cùng ai nấy cũng vui vẻ đồng ư. Riêng những gia đ́nh bị tốc mái mọi người sẽ cùng nhau hợp lực lại để sửa chữa. Buổi họp bất thường kết thúc trong vui vẻ. Về đây đă lâu, trong những lần họp tổ chưa bao giờ tôi thấy có sự vui vẻ như vậy. Mọi người ai cũng hân hoan v́ quyết định đầy t́nh người của ông tổ trưởng. Cuộc họp chưa tan th́ bất ngờ có một người đàn ông lạ bước vào tự xưng là con trai của bà cụ. Ông ta trạc năm mươi hơn, ăn mặc lịch sự áo kẻ sọc bỏ vào quần, mang đôi giày bóng loáng bước đến gần ông tổ trưởng xin phát biểu vài lời. Ông ta cám ơn những người láng giềng tốt bụng của Mẹ ḿnh đă hết ḿnh lo cho đám tang. Sự xuất hiện bất ngờ của người đàn ông lạ làm không khí cuộc họp lắng xuống, mọi người nh́n chằm vào người đàn ông đó không mấy thiện cảm cho lắm bởi cách ăn mặc của ông ta không phù hợp với vai tṛ người con về chịu tang Mẹ. Bao nhiêu năm nay ông ta ở đâu sao không đến để lo lắng chăm sóc Mẹ ḿnh mà bỗng dưng xuất hiện một cách bất ngờ như vậy. Cũng không hiểu tại sao ông ta biết được Mẹ ḿnh qua đời mà có thể nhanh chóng t́m đến, đó là câu hỏi không có lời đáp cho tất cả mọi người đang ngồi ở đây. Có mặt ở đây chỉ có riêng tôi biết chắc chắn ông ta là con trai bà cụ bởi v́ ông ấy đă vài lần đến đây thăm Mẹ ḿnh và thường những chuyến viếng thăm như vậy thế nào cũng có sự cải vả giữa hai Mẹ con bà cụ với ông ta về chuyện đất đai nhà cửa ǵ đó tôi không hiểu rỏ lắm. Lần cuối cùng cách đây khoảng ba năm tôi thấy ông ấy đến, cũng có cải vả to tiếng sau đó bà cụ vất tờ giấy ǵ đó vào mặt ông ta và bảo :” Mày cút đi, đừng bao giờ bước vào nhà này nữa” Ông ta nhăn nhở cười:”Tui trông cho bà chết mất xác ở đây, đừng mong về lại quê nữa” Nói xong cười nhăn nhở rồi bước ra khỏi nhà bà cụ. Sau này nghe bà cụ kể lại:” Thằng khốn nạn bất hiếu nó bắt tui kư giấy để lại cái nhà Cha Mẹ tui cho nó, nó chụp tay tui bắt nhúng vô cái chai nước đen đen rồi ụp lên tờ giấy có chử chi tui không biết nữa. Thôi như vậy cũng được, để nó không đến nữa” Vậy là tôi đă hiểu mọi chuyện, ông ta có mặt ở đây thế nào cũng xảy ra chuyện không hay với người chị của ḿnh là con gái của bà cụ, người đang vật vả tiếc thương Mẹ ḿnh đang ngồi trong căn nhà tốc mái kia.Tôi không dám nói ra suy nghỉ của ḿnh sợ làm cho mọi người lo lắng và xảy ra những chuyện không hay khi bà cụ vẫn c̣n nằm đó, tự nhủ ḷng ngày mai sẽ nói cho ông tổ trưởng biết mọi chuyện.

Buổi chiều trước ngày đưa tang bà cụ, dăy nhà “quư tộc” bên kia đường cũng có một đám tang. Người qua đời nghe đâu là Mẹ của một ông giàu có, nghe nói thuộc hàng có số trong tỉnh, cũng có thể là một quan chức nào đó không rỏ lắm v́ gia đ́nh này không quan hệ với ai. Thỉnh thoảng thấy mấy chiếc xe bốn chỗ hay đến thăm vậy thôi. Suốt đêm tiếng người nói, tiếng xe lui tới không ngừng. Vậy là con phố ngắn ngủi này một lúc có hai đám tang của hai bà cụ thoát được bể khổ cụộc đời. Hai đám tang mang hai sắc thái hoàn toàn khác nhau. Một bên vui mừng cho số kiếp người đàn bà xấu số nghèo hèn đă vượt qua được bể khổ cuộc đời, c̣n bên kia người ta đau buồn, khóc thương v́ bà cụ vội vă ra đi khi chưa được hưởng thọ trăm tuổi.

 Sáng hôm sau vừa mới tờ mờ sáng, xe của nhà tang lễ thành phố được chính quyền Phường xin để đưa tang bà cụ. C̣n một chiếc xe khách nữa do những người trong xóm nghèo này góp tiền thuê chở bà con đi theo đưa bà cụ về nơi chín suối. Không kèn không trống, chỉ có hai vị Sư được mời đến tụng kinh cho bà cụ được siêu thoát và cùng đi lên mộ. Khi xe tang vừa chuyển bánh, nhà bên kia đường đối diện với quán của tôi từ trong nhà chạy ra bóp c̣i xin vượt. Vài tiếng chửi thề vang lên nhưng rồi cũng để cho người lái chiếc xe bóng loáng kia vượt qua. Tôi đi theo cùng với những người trong xóm nghèo. Đến nghĩa trang tôi ngại không dám đến gần v́ rất sợ những cảnh như thế này sẽ khiến cho tôi không ḱm chế được cảm xúc của ḿnh. Nhưng cuối cùng cũng kịp ném ba nắm đất xuống huyệt như một lời đưa tiễn. Những người hàng xóm nghèo tốt bụng đứng quanh ném đất xuống mộ, vài tiếc nấc khóc thương cho bà cụ. Người con gái vật vả trên ngôi chưa lấp đầy đất, khuôn mặt méo mó đẫm nước mắt rơi xuống huyệt mộ Mẹ ḿnh: “Mẹ đi rồi con ở với ai?” “ Mẹ nỡ để con mồ côi sao Mẹ”… Những tiếng khóc than xuất phát từ trái tim người con như xé vào ḷng tôi. Có thể ai đó không tin lời lời người con khóc thương Mẹ nhưng riêng tôi và những người trong xóm nghèo này th́ có. Riêng người con trai đứng phía sau vị sư già hai tay ṿng trước ngực không thấy lộ một chút thương tiếc nào trên khuôn mặt vô cảm của ḿnh.

 

 

 

 

Đón Đọc PHẦN 5

 

 

 

 

Nguyễn Thị Ngọc Lan

7/2012

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Ngọc Lan            |                 www.ninh-hoa.com