Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Ngọc Lan            |                 www.ninh-hoa.com

Nguyễn Thị Ngọc Lan
Bút hiệu:  Ngọc Lan

***

Cựu hs trường Trung Học Trần B́nh Trọng, Ninh Ḥa niên khóa 1968-1975.

Hiện đang sống ở Xă
Ninh Xuân, Thị xă Ninh Ḥa,
Khánh Ḥa

 

 


 

 

 

 

 

MẸ Và CON GÁI
 


Ngọc Lan

 

 

 PHẦN 3:

 

        Ở cái xóm nghèo này người ta thiếu tiền chứ t́nh người th́ giàu lắm. Tôi một thân một ḿnh về ở nơi này đă được năm năm rồi, mọi người ai cũng nghèo gần như giống nhau. Hằng ngày đôi lúc giận nhau la hét um trời nhưng khi có việc không hay lại t́m đến với nhau chia sẻ, giúp đỡ nhau trong hoạn nạn. Tôi ít khi qua lại thăm hỏi họ nhưng vẫn đón nhận được t́nh cảm của xóm giềng. Họ biết tôi tính t́nh nhút nhát, ít nói nên cũng không thắc mắc tại sao. Bù lại, những tô phở giá b́nh dân tôi luôn ưu ái dành cho họ, luôn nở nụ cười thân thiện mỗi khi họ đến thăm hoặc đến ăn tại quán của tôi. Nhờ có những con người này mà tôi được sống yên ổn làm ăn, không bị quậy phá. Một người phụ nữ yếu đuối, đơn độc như tôi làm sao có thể sống yên lành nếu không có những người xóm giềng đầy t́nh người như vậy. Tôi mang nặng ơn nghĩa với những con người nghèo khổ này. Những buổi sớm mai thức dậy mở cửa vào lúc ba giờ sáng tôi đă chạm mặt với biết bao loại người không tốt ngoài xă hội, nhờ những người hàng xóm thân thương mà tôi thoát được những điều không hay, x́ ke, trấn lột và c̣n những chuyện không nên nói ra nữa.

          Thỉnh thoảng, những lúc rảnh rỗi tôi gọi mấy đứa trẻ trong xóm đến để dạy thêm cho chúng nó học. Đám trẻ nhếch nhác phố chợ nên lây nhiễm đủ loại ngôn từ ngoài xă hội, tôi cố gắng khuyên nhủ chúng cách ăn nói cho văn minh, biết lễ phép với người lớn. T́nh cảm tôi dành cho bọn trẻ có lẽ xuất phát từ sự thiếu vắng con cháu ḿnh, tôi thèm được ôm hôn một đứa trẻ v́ từ lâu lắm rồi không có được cái cảm xúc đó. Đôi khi nh́n những đứa trẻ ngồi khom lưng học bài tôi lại nhớ về hai đứa cháu mà mắt rưng rưng, tủi ḷng lắm.

          Trưa ăn vội qua loa ổ bánh ḿ rồi chạy vào bệnh viện thăm người hàng xóm, để lại nhà cho cậu bé vừa sửa lại mái tôn vừa trông nhà hộ tôi. Người Mẹ được chuyển lên khoa nội, loanh quanh t́m măi mới thấy người đàn bà trẻ đâng dự cầu thang ôm mạt khóc. Tôi vội chạy đến hỏi:

          -Sao rồi chị?

          -Mẹ tui đang chuyền nước. Họ đưa giấy đóng tiền mà tui làm ǵ có tiền để mà đóng, để mà cứu Mẹ tui.

Nói rồi người đàn bà khóc hu hu. Tôi cũng bối rối không biết làm sao đưa vội ổ bánh ḿ cho bà ấy rồi chạy lên pḥng nơi người Mẹ đang nằm. Bà thở nặng nhọc, hai mắt nhắm nghiền lại. Tôi hỏi:

          -Bà khỏe chưa?

          Không nghe tiếng trả lời, tôi nghĩ bà đang ngủ nên không hỏi nữa. Người bệnh nhân nằm bên cạnh nói với tôi:

-Bà yếu lắm. Tôi nghe Bác sĩ nói với nhau rằng Bà khó qua khỏi v́ sức khỏe không có và quá già yếu. Hơn nữa Bà cũng không có tiền để chửa chạy nên khó có hy vọng cứu được.

Tôi nghe mà buồn trong ḷng. Đời là bể khổ nhưng khi vượt qua được bể khổ có nghĩa là qua đời. Người đàn bà lớn tuổi này có lẽ đă đến lúc vượt qua bể khổ của cuộc đời. Suy nghĩ đó khiến tôi chua xót cho kiếp người của bà và chợt nghĩ đến thân phận ḿnh. Tôi được bà trước kia là một cô gái xinh nhất làng ở một tỉnh miền Trung, đó là những năm của thập kỷ bốn mươi. Bà và một chàng trai trong làng yêu nhau tha thiết, năm mười sáu tuổi bà mang thai, khi nghe tin người t́nh có bầu chàng trai kia hoảng sợ bỏ làng đi biền biệt. Đă nhiều lần Cha Mẹ bà bắt phá cái thai kia đi nhưng bà cương quyết không nghe và sinh ra đứa con gái xinh đẹp, Chính là người con gái hiện nay đang sống với bà. Hai năm sau, một lần nữa nghe theo tiếng gọi t́nh yêu bà bỏ lại đứa con gái cho Cha Mẹ nuôi, bỏ nhà đi theo một người đàn ông đă có vợ và hai con. Ông ta là một thầu khoán xây dựng giàu có, vợ con ông đang sống ở thành phố. Họ lén lút sống với nhau trong một thời gian khá lâu và sinh ra một người con trai. Đến khi đứa con được khoảng ba tuổi, người vợ phát hiện ra chồng ḿnh đang lén lút sống với người đàn bà khác nên thuê người theo dỏi. Bà bị một trận đ̣n thừa sống thiếu chết, buộc phải rời khỏi ngôi nhà đang ở với đứa con trai c̣n nhỏ cùng với một số tiền kha khá, vừa đủ sống trong một năm để nuôi con. Bà quay trở về làng cùng đứa con trai nhỏ. Cha Mẹ bà lại một lần nữa mở rộng ṿng tay đón đứa con gái hư hỏng cùng đứa cháu ngoại. Mặc dù đă có hai con rồi nhưng nhan sắc của bà vẫn c̣n mặn mà nên nhiều người đàn ông đến nhà trêu chọc. Người đàn bà đa t́nh lần thứ ba bỏ nhà đi theo một chàng trai mới lớn, thua ḿnh năm tuổi. Cuộc t́nh không kéo dài được bao lâu, người con trai mới lớn bỏ rơi bà để đi theo một cô gái trẻ đẹp khác. Vậy là cuộc đời bà chấm dứt những ngày tươi đẹp, đắm ḿnh trong ṿng tay của những người đàn ông đă bỏ rơi ḿnh. Bà lê lết ra chợ làm đủ mọi công việc kiếm sống qua ngày để rồi cuối cùng trôi dạt về cái xóm nghèo của phố này. Người con gái nay đă lớn bắt đầu cuộc hành tŕnh đi t́m Mẹ. Qua bao tháng ngày vát vả, hết thành phố này đến tỉnh khác, nơi đâu có thông tin về một người đàn bà có nét giống Mẹ là người con t́m đến. Cuối cùng, người con xin vào giúp việc cho một gia đ́nh gần cầu Bà Di, B́nh Định, t́nh cờ gặp một người đàn ông trong làng đang làm thuê trong một đồn điền trên Ban Mê Thuột. Hai người cùng quê gặp nhau mừng rỡ, hỏi han đủ chuyện làng xóm, người con vô t́nh nói đang đi t́m Mẹ, nghe vậy người đàn ông sững sờ báo cho cô biết Mẹ cô đang sống ở đâu.

Vậy là hai Mẹ con bà sống chung với nhau đă bốn chục năm nay. Căn nhà lụp xụp họ đang ở xin được của một người tốt bụng. Thật ra miếng đất nhỏ xíu này vào thời điểm cách đây ba mươi năm nó chẳng có giá trị ǵ. Thương Mẹ con người đàn bà vô gia cư, người chủ đất cắt ra một rẻo nhỏ từ khu vườn nhà ḿnh rồi che tạm túp lều cho hai người có chổ trú thân. Sau này người con trai có lên thăm một đôi lần rồi thôi, cũng không muốn Mẹ và chị ḿnh quay về để được hưởng toàn bộ đất đai của ông bà ngoại để lại. Hai Mẹ con bà dốt nát đâu hiểu chuyện đời như vậy nên để cho người con trai của ḿnh muốn làm ǵ th́ làm. Họ cũng không mong ǵ hơn là được sông bên nhau lây lất qua ngày, miễn sao kiếm đủ cái ăn là được rồi.

Đó là mong ước đơn giản của họ sau này thôi. Cuộc đời người con gái bà cụ cũng gặp lắm gian truân trong thời gian sống với Mẹ. Người con giống Mẹ như đúc, thậm chí nét đẹp của bà có phần hơn Mẹ ḿnh ngày trước nhiều. Cũng v́ cái nhan sắc ấy nó hại luôn cuộc đời người con gái của Bà. Cái nhan sắc mặn mà của người con gái hơn hai mươi tuổi này là sự chú ư của rất nhiều người đàn ông háo sắc nhưng ít tiền. Họ t́m cách gần gũi người phụ nữ xinh đẹp nhưng không trang điểm này. Mục đích của họ là chiếm đoạt xong rồi thôi, người phụ nữ đẹp đó làm sao cưỡng lại được những món quà rẻ tiền của đám đàn ông xấu xa kia, làm sao không xao động trước những vật chất mà ḿnh mơ ước và trước những lời tán tỉnh ngọt mật như ru vào trái tim cô gái, Vậy là cô gái quê rơi từ ṿng tay người này đến người đàn ông khác. Cái hậu quả cho sự dại dột của ḿnh là hai đứa con lần lượt ra đời nhưng không sống được bao lâu bởi người Mẹ trẻ không biết cách chăm sóc con, bầu sữa dành cho con không được bao nhiêu mà dành cho người những người khác nhiều hơn. Khi đứa con thứ hai vừa hai tháng tuổi, không đủ dinh dưỡng để có sức mà hít thở cái không khí ngột ngạt nơi xóm nghèo này nên một sớm mùa đông đă âm thầm ra đi trên cánh tay vụng về của bà ngoại già lúc nào không hay. Người phụ nữ trẻ bắt đầu ngẫn ngẫn ngơ ngơ từ đó. Chuyện xảy ra cũng lâu lắm rồi, cách đây đă hơn ba mươi năm. Sau những lần đó cô gái xinh đẹp học được nhiều điều, cái giá phải trả là thân xác tả tơi của ḿnh. Cô bắt đầu ra chợ lăn lộn cùng với Mẹ, mỗi khi có người đàn ông nào đến tán tỉnh là bị cô chửi như tát nước vào mặt, chửi không c̣n từ ngữ nào “đẹp” hơn nữa. Từ đó không c̣n bóng dáng mấy ông đa t́nh đến gần ve văn cô và cũng v́ vậy mà cô không lấy được chồng. Có lẽ cô cũng không nghĩ ḿnh sẽ đi lấy chồng, cái khái niệm ”chồng” không hề tồn tại trong cô và cái chức năng làm Mẹ của cô không hề có.Vậy là hằng đêm hai Mẹ con cải nhau rồi ôm nhau ngủ để sáng hôm sau lăn ra chợ kiếm cơm.

 

 

 

 

Đọc PHẦN 4

 

 

 

 

Nguyễn Thị Ngọc Lan

7/2012

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Ngọc Lan            |                 www.ninh-hoa.com