Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Ngọc Lan            |                 www.ninh-hoa.com

Nguyễn Thị Ngọc Lan
Bút hiệu:  Ngọc Lan

***

Cựu hs trường Trung Học Trần B́nh Trọng, Ninh Ḥa niên khóa 1968-1975.

Hiện đang sống ở Xă
Ninh Xuân, Thị xă Ninh Ḥa,
Khánh Ḥa

 

 


 

 

 

 

 

MẸ Và CON GÁI
 


Ngọc Lan

 

 

 PHẦN 2:

 

Tương phản với dăy phố quư tộc là khu phố nghèo của chúng tôi. Những dáy nhà tôn rách nát nằm dọc theo con sông đầy rác và lục b́nh, đám trẻ nhỏ ít học chạy nhảy nô đùa từ nhà ra ngỏ ồn ào la hét. Bọn chúng sống vô tư vui vẻ với nhau, chia sẽ với nhau từng miếng bánh, cây kẹo nhưng đôi lúc cũng giành giựt, ganh tị nhau những cái thật nhỏ nhặt. Cha Mẹ chúng đa số ít được học hành tử tế, những người lang bạt từ khắp nơi về đây hy vọng kiếm được việc làm từ những thứ công việc ít ai làm. Con cái họ cũng được đến trường học hành nhưng không đều đặn v́ thiếu sự quan tâm chăm sóc của Cha Mẹ. Họ quần quật suốt ngày lấy đâu ra thời gian để ư đến con cái nên chuyện học hành của chúng giao phó hết cho nhà trường, Thỉnh thoảng có những cuộc cải vả ỏm tỏi với nhau về chuyện con cái của nhà này với nhà kia , không như những gia đ́nh quư tộc bên kia đường nhà ai biết nhà ấy, không chen chúc qua lại lộn xộn. Có ghét nhau cũng chỉ ngậm ngùi dể trong ḷng v́ muốn giử cái vẻ bề ngoài văn minh của họ.

 

Chiều hôm nay trời đổ mưa dông. Cơn mưa trắng trời kéo dài từ hai giờ chiều đến bảy giờ tối vẫn không dứt. Tôi sốt ruột đi ra, đi vào mà không hiểu v́ sao, một phần do cơn mưa quá lớn cộng thêm gió mạnh làm nước tạt ướt cả vào bếp. Nước chảy theo bờ tường bên trái xuống đường dây điện làm nổ cái bống đèn sáu tất ngay trên giường ngủ làm tôi lo sợ không dám bước chân đến gần. Nhưng có lẻ điều lo sợ lớn nhất là Mẹ con của hai người đàn bà hàng xóm đến giờ này mà vẫn chưa thấy về nhà mà mưa vẫn không ngớt hạt. Gió đang thổi rất mạnh làm tung một nửa tấm tôn phía trước hiên nhà họ, dở lên rồi hạ xuống như lá cờ trắng của quân bại trận phất qua, phất lại đầu hàng. Đang lo lắng đủ điều nhưng tôi cũng bật cười với ư nghĩ của ḿnh khi nh́n tấm tôn đang thoi thóp, rên la trên mái hiên kia.

 

Không phải là cơn giông b́nh thường như tôi nghĩ mà là một cơn lốc đă kéo qua cái khu phố nghèo nơi tôi ở. Nhều căn nhà bị tốc mái hoặc chí ít cũng bay vài tấm tôn. Căn nhà tôi thuê nằm trong số những căn nhà may mắn ấy, chỉ bị mất hai tấm tôn ở trước hiên, c̣n trong nhà không hề ǵ. Chỉ phần bếp phải dọn dẹp lai, sửa cái bếp ḷ bị ră nát hết. Nước tràn nhà lênh láng, soong nồi trôi bồng bềnh như mấy chiếc thuyền nan. Tôi leo lên ngồi co ro trên chiếc bàn nh́n ra ngoài mà buồn rười rượi. Vậy là tối nay chỉ có nước nhịn đói mà ngủ. Chưa chắc đă ngủ yên v́ mùng mền chiếu gối ướt đẫm nước mưa, phải mất vài ngày dọn dẹp mới mong trở lại buôn bán b́nh thường được. Ngồi nh́n nước tràn qua nhà mà lo đủ thứ. Không biết giờ này hai Mẹ con bà ấy như thế nào rôi, tối nay trở về họ sẽ ngủ ở đâu, chiều nay họ có cái ǵ để ăn không khi mà xấp vé số vẫn c̣n y nguyên không bán được? Tính tôi hay lo nên cái ǵ cũng làm cho ḿnh bận tâm suy nghĩ.

 

Tôi ngủ thiếp đi lúc nào không hay, hai chân co lại c̣n hai tay khép trước bụng, nằm trên mặt bàn đi vào giấc ngủ mệt nhọc. Mơ thấy ḿnh đang ở nhà cùng với đứa cháu nội một tuổi rưởi đang bi bô ngọng nghịu, chạy qua, chạy lại trong pḥng rồi té uỵch đập cằm xuống sàn nhà xi măng. Chiếc răng sửa mới mọc bị mẻ một nửa, máu me đầy miệng, hốt hoảng gọi thằng con trai. Miệng đang lắp bắp chợt giật ḿnh choàng dậy, cơn mưa bây giờ đă dứt hẳn. Có tiếng lao xao bên ngoài. Mọi người đang lo dọn dẹp lại nhà cửa của họ, người này gọi người kia ơi ới nên không ai quan tâm đến hai M ẹ con người đàn bà hàng xom bây giờ như thế nào. Tôi cũng tạm quên chuyện người hàng xóm và bắt tay vào dọn dẹp cho có chổ ngủ tối nay. Mọi việc để rồi mai tính.

 

          Cái giường bị ướt phía trong nên tôi nằm nghiêng về một bên, chập chờn không ngủ được. Đă mười giờ đêm rồi mà chẳng nghe thấy tiếng động từ căn nhà người hàng xóm, tôi bung chăn bước ra khỏi giường, đi xuống nhà sau mở cửa nh́n sang. Mái tôn trên hiên nhà bây giờ nằm im ĺm, không c̣n gào thét như lúc chiều nữa. Một nữa của nó chồm ra phía ngoài tḥng xuống cách mặt đất khoảng mét rưởi. Tôi thầm nghĩ ” Khi quay về không biết hai Mẹ con bà ấy sẽ tính sao đây, Có lẽ phải nhờ bà con cḥm xóm giúp đở thôi” . Quay lại giường nằm ngủ một hơi đến ba giờ sáng chợt giật ḿnh thức dậy v́ tiếng chuông báo thức, sáng nay tôi không cần phải dậy sớm nhưng v́ quên tắt điện thoại nên nó cứ reo như giục giă tôi phải bước ra khỏi giường. Không ngủ được nữa tôi ṃ mẫm trong bóng tối bước lên nhà trên t́m công tắc bật ngọn đèn duy nhất c̣n lại cho sáng rồi loay hoay bắt đầu dọn dẹp . Thường th́ giờ này bắt đầu đốt bếp ḷ than để nấu nước, sau đó bắt nồi nước phở lên đun cho sôi nhưng hôm nay tôi không phải làm việc đó. Đem hết dụng cụ nhà bếp ra để rửa lại rồi treo lên tường. Trời bắt đầu hửng sáng, hy vọng hôm nay sẽ nắng để phơi mùng mền chiếu gối bị ướt tối qua. Nh́n qua bên kia đường, dăy phố “quư tộc” cũng đang có nhiều người thức dậy sớm để dọn dẹp sân nhà. Chếch về phía trái bên kia, hai tấm tôn mái hiên nhà tôi vắt vẻo trên tường rào nhà một người cán bộ làm ngân hàng. Tôi thấy ông ta bước ra gở hai tấm tôn ấy xuống rồi bẻ gập lại dùng chân đạp cho bẹp dúm, kéo sát ra lề đường bên cạnh trụ điện bỏ đấy. Tôi vụt chạy qua định cản ông ấy nhưng không kịp nữa rồi, nh́n hai tấm tôn mà muốn khóc. Tôi kéo từng tấm một về bỏ trước hiên nhà với hy vọng c̣n dùng được, đở phải mua tốn cả trăm ngàn.

          Công việc như vậy là tạm ổn, bước qua nhà hai Mẹ con hàng xóm. Cả đêm qua không biết họ đi đâu mà đến giờ này vẫn chưa thấy về. Nghe tiếng bước chân của tôi đi ngoài hẽm, vợ chồng nhà bên cạnh cũng đă thức dậy từ sơm dọn dẹp như tôi cũng qua theo. Người chồng hỏi:

          -Chị có biết họ ở đâu không?

          - Không biết, tôi chờ họ đến giửa khuya vẫn không thấy về. Mưa gió vậy không biết có sao không.

          Người vợ tặc lưởi:

          -Tội cho hai Mẹ con bà ấy quá. Hôm qua không nghe tiếng họ cải nhau mà thấy buồn.

          Tôi nói với người chồng:

          -Anh đi một ṿng ra chợ xem họ có ở ngoài đó không?

          -Tôi đi ngay bây giờ đây. Nói rồi người chồng vào nhà dắt xe ra cửa nổ máy.

          Tôi quay về tiếp tục dọn dẹp trong nhà. Nữa tiếng sau người chồng quay về báo cho tôi biết sáng nay những người đến chợ sớm phát hiện hai Mẹ con người đàn bà hàng xóm ôm nhau nằm mê man trong góc chợ. Người Mẹ thở thoi thóp nên được một người đàn ông tốt bụng chở vào bệnh viện cấp cứu, hiện hai Mẹ con họ đang ở trong đó. Tôi nghe nói vậy ruột gan cồn cào không chịu được vội đóng cửa, gọi xe ôm đưa vào thăm họ. Trong pḥng cấp cứu, người con đang ôm chân Mẹ thút thít khóc. Khi thấy tôi bước vào bà ta mừng rỡ, lau vội những giọt nước mắt:

          -Có chị đến tôi mừng quá. Bác sỷ nói Mẹ bị nhiễm lạnh nên bị viêm phổi nặng, kiệt sức v́ đói. Họ đang chuyền nước cho Mẹ.

          Lần đầu tiên từ ngày về ở gần bên họ, hôm nay tôi mới nghe người con nói về Mẹ, gọi từ Mẹ một cách âu yếm như vậy. T́nh mẫu tử trong phần người của người đàn bà lúc này đang trổi dậy mănh liệt. Tôi nhận ra điều này qua cái nh́n của người con dành cho Mẹ ḿnh. Đôi mắt nhợt nhạt nhưng sâu thẳm trong đó là một nỗ lo lắng và buồn vô cùng, giọng nói khản đặc v́ suốt đêm qua nằm ôm Mẹ trong mưa lạnh khóc thương cho người Mẹ già ốm yếu. Tôi đi ra ngoài cổng bệnh viện mua một tô cháo vùa đủ cho hai Mẹ con họ ăn, thế tiền cái tô rồi đem vào đưa cho người con mớm từng muỗng cho Mẹ ăn. Lục túi đưa thêm năm chục ngàn rồi giúi vào tay người con dặn trưa ra mua cơm ăn. Tôi trở về tiếp tục công việc của ḿnh.

          Nh́n gian nhà mà ngao ngán không biết phải làm thế nào, bắt đầu từ đâu để sắp xếp lại công việc.Đứa conh trai nhà bên cạnh trong thấy tôi loay hoay, vật lộn với đống ngỗn ngang trong nhà vội chạy qua hỏi:

          -Cô cần giúp ǵ cứ gọi cháu qua giúp cho nhé.

          Nh́n thằng bé tôi mừng rở:

          -Có cháu đến giúp cô mừng lắm. Gọi hộ cô người đến thay lại hai tấm tôn, sửa lại bóng đèn cho cô với nhé.

          - Dạ không sao đâu cô. Mấy việc này cháu làm được không cần phải thuê người. Hai tấm này để cháu bẻ thẳng lại có thể c̣n dùng được, không sao đâu cô.                      

         -Cháu làm giúp cô. Một ḿnh cô không biết phải như thế nào. Cô cám ơn cháu nhiều lắm.

 

 

Đọc PHẦN 3

 

 

 

 

Nguyễn Thị Ngọc Lan

7/2012

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Ngọc Lan            |                 www.ninh-hoa.com