Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Ngọc Lan            |                 www.ninh-hoa.com

Nguyễn Thị Ngọc Lan
Bút hiệu:  Ngọc Lan

***

Cựu hs trường Trung Học Trần B́nh Trọng, Ninh Ḥa niên khóa 1968-1975.

Hiện đang sống ở Xă
Ninh Xuân, Thị xă Ninh Ḥa,
Khánh Ḥa

 

 


 

 

 


 

                                         


LỜI

CẢM

ƠN

TỪ

TRÁI

TIM
.

NGUYỄN THỊ NGỌC LAN

  Ân t́nh là điều chúng ta không nh́n thấy được nhưng cảm nhận được. Không cân đo, đong đếm được bởi v́ nó là tính từ không chỉ trọng lượng nhưng nó lại có một sức nặng vô h́nh, đôi khi cả đời ḿnh không tải nỗi.

  Với tôi, Ân t́nh chỉ có thể đáp lại bằng ḷng biết ơn từ trái tim ḿnh. Hằng đêm tôi luôn nghĩ về những Ân t́nh mà ḿnh đă nhận và thầm nói với ḿnh hai tiếng cảm ơn để đáp lại những Ân t́nh của mọi người dành cho mà thôi.

 

  Khi viết bài “Mối t́nh đầu và chuyện đời tôi” cũng chỉ để trải ḷng ḿnh với chính ḿnh chứ không có suy nghĩ hay hy vọng sẽ được mọi người đón nhận.

 

Chỉ là một câu chuyện b́nh thường như bao câu chuyện khác được đăng trên www.ninh-hoa.com. V́ biết ḿnh không phải người viết văn, nên khi viết ra câu chuyện đời ḿnh bằng trái tim ḿnh, chỉ mong cho tâm hồn được thanh thản khi tuổi đă về chiều rồi. Muốn thoát ra hết những u buồn cuộc đời đắng cay tôi đă chịu đựng bằng những chữ viết trên trang giấy. Khi nhận lời động viên của mọi người, tôi đă viết như viết một câu chuyện b́nh thường thôi. Mọi người sẽ đọc, xong lật qua một trang khác hay hơn. Rồi quên đi. 

  Cuộc sống tôi khép kín quá lâu. Từ những ngày lấy chồng đă vậy và sau này khi đơn độc giữa đường đời, như cách ly với xă hội bên ngoài. Những ǵ đời tôi đă phải chịu đựng, những đớn đau đă trăi qua, nên sự hoài nghi luôn tiềm ẩn trong tôi, mà quên đi, hoặc có thể không hề biết chung quanh tôi, con người luôn có những hỉ, nộ, ái, ố. Có cả Thiện và Ác.

 

  Những ngày tháng đó tôi không hề biết điều ǵ đang tồn tại, việc ǵ đang xảy ra chung quanh.Tôi mặc kệ sóng đời xô đẩy, vùi dập. Hết đợt này đến đợt khác cũng khiến tôi quen và thêm sức mạnh chống đỡ, để cuối cùng vất tôi lên bờ với thân xác ră rời. Tôi như người mù ṃ mẫm tự cố gắng bước đi, từng bước một, dứt khoát không thể quỵ ngă. V́ tôi biết rằng chỉ một lần quỵ ngă, tôi sẽ măi măi không c̣n gượng dậy được nữa. Không nơi đâu có chỗ cho ḿnh dựa nhờ để khỏi gục xuống.

 

Và tôi đă làm được điều ấy mặc dầu không dễ dàng ǵ.

  Bạn bè nói tôi là một người yếu đuối, không dám đối đầu với những ǵ ḿnh đă gặp. Không phải vậy. Tôi không hề yếu đuối. Nếu vậy tôi gục ngă lâu rồi. Tôi đă cố gắng để được tồn tại, được hít thở không khí, nhận những ǵ mà ông Trời cho ḿnh được hưởng và tôi an phận tất cả, không đấu tranh, không chờ đợi, không đ̣i hỏi.

 

  Thiện lúc nào cũng nhiều hơn Ác. Ḷng nhân từ luôn có ở mọi nơi nhưng mấy chục năm qua tôi thu về sống trong vỏ ốc, luôn khép kín mà không nhận ra được.

Để rồi một ngày niềm tin và hy vọng cuộc đời lại bừng sáng. Tôi đă thật sự quay về với mọi người, với xă hội tôi đang sống. Quay về để đón nhận những ṿng tay yêu thương đang rộng mở quanh tôi.

Ôi! Biết nói làm sao diễn tả được hết những tấm ḷng yêu thương ấy.

Tôi chỉ có ḷng biết ơn và những giọt nước mắt hạnh phúc.

 

  Điều mà trước đây tôi nghĩ viết cũng chẳng để làm ǵ. Tôi chỉ biết là ḿnh nên viết,viết và viết. Viết cho chính tôi an ủi tôi, khi mà niềm tin vào cuộc sống không c̣n nữa. Hai mươi lăm năm tôi đă viết như vậy. Và lúc đó nhật kư tôi viết như vành khăn sô quấn chặt đời ḿnh.

 

  Rồi một ngày, những tâm hồn rộng mở quanh tôi. Những tấm ḷng nhân ái đến với tôi. Tôi mang nặng Ân t́nh những người đă đọc hồi kư của ḿnh, đă gọi điện thoại, nhắn tin chia sẽ cùng tôi. Điều mà trước đây tôi không hề nghĩ đến, không dám kỳ vọng bao giờ.

 

  Và quả thật đó là điều hạnh phúc bất ngờ quá lớn. Đă đem lại cho tôi niềm vui sống, đă sưởi ấm trái tim tôi. Những cuộc điện thoại, những tin nhắn hỏi thăm, chia sẽ mở rộng trái tim yêu thương ấy, đă thật sự vỡ ̣a trong tôi, tiếp cho tôi thêm sức mạnh, d́u tôi đi tiếp đoạn đường đời c̣n lại này.

 

Tôi mang ơn những người đă đưa cả cuộc đời tôi đến với mọi người. Tôi mang ơn sâu nặng webmaster www.ninh-hoa.com, anh Nguyễn văn Thành, một con người có tấm ḷng nhân hậu đến kỳ lạ.

 

  Tôi mang ơn Hà Thị Thu Thủy, người chị đă cùng tôi sống những ngày thơ dại nơi mảnh đất Dục Mỹ năm xưa. Chị đă động viên, an ủi bằng t́nh cảm chân thành của chị, mặc dù đời chị cũng chẳng vui ǵ nhiều, khi mang trong người căn bệnh khó chữa.

 

  Tôi cám ơn Trâm Anh, người phụ nữ xa lạ ở bên kia nửa ṿng trái đất. Có những lúc giữa đêm khuya (bên ấy) đă gọi điện thoại về hỏi thăm, nhắc nhở tôi hăy giữ ǵn sức khỏe, hăy ăn nhiều lên. “..Vui cười lên chị nhé, hăy đứng vững như chị đă đứng vững lâu nay”. Làm sao có thể quên được người phụ nữ xa lạ chưa một lần gặp mặt. Vậy mà..Trâm Anh ơi! Chị cám ơn em vô cùng. Những lời em nói giữa trưa hè nóng bức như luồng gió mát thổi vào khuôn mặt đẫm ướt của chị

 

  Tôi mang ơn những bạn học ngày xưa đă chia sẻ với tôi, khuyến khích tôi hăy viết ra những u ẩn đang dày ṿ tâm hồn. Hăy viết như mở ra lối thoát cho chính ḿnh, cho những tháng năm c̣n lại được nhẹ nhàng, thanh thản hơn. Cởi bỏ hết nỗi buồn để đón nhận luồng sinh khí mới. Như mở cánh cửa sớm mai đón ánh nắng mặt trời lên.

 

Tôi mang ơn Anh, Cậu bé. Người đă luôn chia sẻ buồn vui hay những lúc tôi tuyệt vọng.

 

  Và tôi sẽ cố quên đi những người đă đem phiền muộn cho ḿnh trong quá khứ cũng như hiện tại, bởi con người tôi không có hận thù. Bởi tôi quen với nỗi đau và cam chịu rồi.

 

 Tôi không trách điều ǵ và sẽ cố quên những người đă mĩm cười châm biếm khi đọc xong tập hồi kư của tôi, đă cho rằng tôi đánh đố cuộc đời đau khổ của ḿnh, mong t́m chút ḷng thương hại.

 

  Cái Thiện luôn nhiều hơn cái Ác. Hạnh phúc nhiều hơn khổ đau. Đến bây giờ tôi đă nhận ra điều này.

 

 Tôi biết Ân t́nh sẽ không bao giờ có thể trả được v́ tôi nhỏ nhoi yếu đuối quá, mà Ân t́nh mang nặng trên vai gầy lại quá lớn.

 

Chỉ có tấm ḷng biết ơn gởi đến những trái tim nhân hậu.

Tôi viết những gịng này thay cho lời cảm ơn đến tất cả mọi người, trong những tháng ngày qua đă đọc và chia sẽ, cảm thông cùng tôi.

 

Xin một lần nữa cho tôi được nói lời cảm ơn.. Cám ơn anh Thành, chị Thủy. Cám ơn Trâm Anh…

Và bạn bè tôi.

Và riêng anh..

 

Bắt đầu hôm nay. Mỗi sớm mai tôi sẽ mở rộng cánh cửa đón mặt trời lên. Hy vọng ánh b́nh minh sẽ sưởi ấm tâm hồn hoàng hôn đời ḿnh.



 

 

 

 

Nguyễn Thị Ngọc Lan

8/2012

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Ngọc Lan            |                 www.ninh-hoa.com