Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Ngọc Lan            |                 www.ninh-hoa.com

Nguyễn Thị Ngọc Lan
Bút hiệu:  Ngọc Lan

***

Cựu hs trường Trung Học Trần B́nh Trọng, Ninh Ḥa niên khóa 1968-1975.

Hiện đang sống ở Xă
Ninh Xuân, Thị xă Ninh Ḥa,
Khánh Ḥa

 

 


 

 

 

 

 
 


Tôi thường gọi cho em mỗi sáng lúc bốn giờ, khi em bắt đầu mở cánh cửa sắt để đốt ḷ than chuẩn bị cho công việc bán hàng ăn mỗi ngày. Tôi và em thường nói đủ thứ chuyện trên đời chỉ để mong em nghĩ luôn có tôi bên cạnh trong mỗi sớm mai vắng vẻ, bớt đi nỗi sợ hăi trong bóng đêm vây quanh. Vậy mà sáng qua măi đến năm giờ ba mươi tôi mới thức dậy, có lẽ do một đêm khó ngủ thao thức nhiều.

 

Đêm qua em không ngủ v́ nghe tin Mẹ hấp hối, vội vă giữa đêm khuya chạy đến bên Mẹ để mong c̣n kịp nh́n mặt Mẹ lần cuối. Em hốt hoảng gọi cho tôi lúc mười hai giờ khuya nhưng tôi không hề hay biết v́ đă khóa máy điện thoại (ngại những tin rác bất ngờ gởi đến phá giấc ngủ không tṛn của ḿnh). Tôi ray rứt suốt ngày v́ đă không cùng em chia sẻ nỗi buồn trong lúc ấy.

 

Mấy hôm nay em bệnh nặng, nằm một ḿnh trong gian quán vắng lặng, không người thân, em sốt cao nhưng không biết nhờ ai mua hộ vài viên thuốc. Vậy mà nghe tin Mẹ mất em không c̣n biết ḿnh đang ốm đau để về bên Mẹ lo lắng cho tang lễ suốt ngày. Tôi gọi điện thoại khuyên em nên t́m một chỗ nào đó ngă lưng tí xíu nhưng em vẫn không chịu dừng tay, để mong trả tṛn chữ hiếu cho Mẹ ḿnh. Lo ngại cho sức khỏe của em nhưng trong lúc này tôi không thể khuyên em điều ǵ, chỉ mong cho em có đủ nghị lực và sức khỏe để vượt qua trong nỗi buồn này thôi.

 

Đêm nay tôi cũng lại khó ngủ.

 

          Nửa khuya dậy mở máy đọc được những gịng PHÂN ƯU trên www.Ninh-hoa.com mà xúc động. Thầm cám ơn anh Thành và chị Thủy đă làm một việc rất nhiều ư nghĩa. Sớm mai tôi sẽ gọi cho em và nói với em điều này, tôi tin em sẽ cảm động rất nhiều v́ bên cạnh em luôn có những người tốt, có những tấm ḷng biết chia sẻ với em. Bên cạnh em c̣n rất nhiều bạn bè thân yêu đă cùng em một thời áo trắng cùng chia sẻ với em nỗi buồn này. Những người đồng hương xa xứ biết về em qua tập hồi kư đầy nước mắt của em đă gởi lời chia buồn đến em và gia đ́nh. Điều ấy sẽ cho em nhiều nghị lực để đứng vững như bao lần em đă gục rồi tự ḿnh vực dậy. Tôi mong em được như vậy.

 

         Hôm nay em một lần nữa mồ côi, tôi muốn được sẻ chia nỗi đau này cùng em.

 

                                    

 12pm. 20/6/2012

CẬU BÉ CHIA BUỒN CÙNG EM

                          Cậu Bé của em.

 

 

 

 

 

 

 

                                  

 

       

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Ngọc Lan            |                 www.ninh-hoa.com