Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Ngọc Lan            |                 www.ninh-hoa.com

Nguyễn Thị Ngọc Lan
Bút hiệu:  Ngọc Lan

***

Cựu hs trường Trung Học Trần B́nh Trọng, Ninh Ḥa niên khóa 1968-1975.

Hiện đang sống ở Xă
Ninh Xuân, Thị xă Ninh Ḥa,
Khánh Ḥa

 

 


 

 

 


 

 

CẢM XÚC

ĐẦU NĂM


Ngọc Lan

 

 

 

Tết đă qua được một tuần rồi. Một cái tết nhẹ nhàng và có phần buồn tẻ. Qua mấy ngày tết cũng có nhiều điều đọng lại sau những ngày nghỉ ngơi mà đối với tôi những ngày tết thường th́ cũng chẳng có ǵ thú vị lắm. Quen với bộn bề công việc nên những ngày nghỉ dường như tôi bị “tra tấn “ bởi thời gian quá rảnh này.

 

Trở lại với công việc mưu sinh thực sự là niềm vui đối với tôi. Đường phố vẫn c̣n vắng vẻ. Không có những âm thanh quen thuộc hằng ngày. Nhất là vào những buổi sớm mai thức dậy lo chuẩn bị cho một ngày mới. Tiếng xe cộ ít hơn, tiếng cười nói của khách bộ hành như mất đâu hết rồi. Thật là một không gian buồn, ảm đạm vào lúc sớm mai như thế này. Nhưng nhờ vậy nên khi thức dậy vào sáng sớm tôi cũng đỡ lo sợ nhiều hơn. Bóng dáng mấy anh chàng x́ ke, say xỉn khi tôi mở cánh cửa sắt ra không phải nh́n thấy họ. Tim không phải đập th́nh thịch như trước khi không gian bên ngoài bày ra trước mặt. Vô t́nh chạm phải cái thân thể bèo nhèo của một gă say sưa suốt đêm không ṃ được về đến nhà. Hay như người phụ nữ điên loạn nói nhảm suốt đêm bên ngoài cánh cửa sắt kia.

Khách hàng đến quán ăn không nhiều. Nhà họ vẫn c̣n dư nhiều thứ để họ ăn mà không cần phải đến quán làm ǵ. Vậy là tôi cũng c̣n thời gian nhiều mỗi ngày để đọc sách hoặc xem những thứ trên mạng. Những ngày tết rảnh rỗi và những ngày đầu năm buôn bán ế ẩm, tôi dành thời gian nhiều nhất là xem những bài văn, thơ trên các trang web.

Những ngày qua tôi đọc khá nhiều. Chưa bao giờ tôi đọc được nhiều như vậy. Có lẽ năm rồi tôi may mắn được một món quà tặng là một cái laptop mới. Học thêm cách sử dụng vi tính từ một người bạn đă nhiệt t́nh hướng dẫn từ xa ( giống như người Thầy khiếm thị dạy học tṛ mẫu giáo).

 

 Vậy là thời gian rảnh tôi mở máy tính xem nhiều trang web, nhất là các trang web văn hoá nghệ thuật. Những ngày ở nhà đón tết, vừa trông nhà, tiếp khách tôi đă có thời gian đọc khá nhiều, cảm nhận nhiều từ rất nhiều trang web khác nhau. Đây là lần đầu tiên trong đời tôi biết được thế giới này rộng lớn và có nhiều điều để xem, để suy nghĩ và cảm nhận. Lần đầu tiên tôi thật sự tiếp cận với thế giới rộng lớn này.

Đúng là có nhiều điều để suy nghĩ và cảm nhận thật. Nhất là những bài văn.

Trong những bài tôi đă đọc,  có bài viết của Thầy Dương Anh Sơn và Thầy hiệu trưởng Trần Hà Thanh trên ninh-hoa.com với tôi giá trị nhất. Đây đúng là những bài viết hay và có ư nghĩa với tôi rất nhiều. Hơn hẳn những bài  tụng ca người ta viết cho nhau, khen lẫn nhau đọc chán ngắt.

 

Những người Thầy dạy học trong ngôi trường một thuở tôi làm cô học tṛ áo trắng ở đó.

Những bài viết khác tôi không đọc kỹ lắm, đôi khi chỉ lướt qua. Nhưng riêng bài viết của Thầy Dương Anh Sơn thật ḷng là tôi không đủ tŕnh độ để mà hiểu hết. Có lẽ do đă quá lâu tôi không đụng đến văn chương, chữ nghĩa. Những bài viết nghiên cứu ấy có lẽ Thầy đă rất công phu và bỏ rất nhiều thời gian nghiên cứu mới có được. Tôi nghĩ, đó là những công tŕnh nghiên cứu rất hoàn hảo mà Thầy tâm đắc nhất trong đời ḿnh. Có phải vậy không, Thưa Thầy.

 

Riêng ba bài viết của Thầy Trần Hà Thanh tôi đọc rất kỹ Đọc đi, đọc lại nhiều lần v́ nội dung bài viết của Thầy đều gợi lại cho tôi kư ức một thời đi học. Nhất là trong một bài viết thầy có nhắc đến tên tôi, Nguyễn thị Ngọc Lan. Tôi sung sướng khi nh́n thấy tên ḿnh trong bài viết ấy,

Bài viết “ TÔN SƯ TRỌNG ĐẠO” của Thầy là một bài viết rất hay và cảm động. Tôi đọc như đang c̣n ngồi trên lớp học nghe Thầy giảng về cái đạo làm người. Đó là sự trung thực, ḷng biết ơn và sự kính trọng.

Câu chuyện vua Hàm Nghi bị tên phản nghịch bắt giao nộp cho quân Pháp. Vua đă tự giả câm cho đến lúc gặp lại một người. Người ấy chính là Thầy đă dạy ḿnh học từ thuở ấu thơ. Dù đă là một ông vua trên cả thiên hạ, vậy mà khi gặp lại người Thầy cũ, Vua Hàm Nghi đă thốt lên lời chào khiến phải bị lộ tung tích ḿnh là vua xứ An Nam. Quên luôn thân phận là vua đang gánh vác đại cuộc. Vua Hàm Nghi bị bắt đi đày.

 

 Ḷng tôn sư trọng đạo c̣n lớn hơn ngai Vua. Trong bài viết này Thầy kể lại một vài câu chuyện thật cảm động.

Trong bài viết về “ MỘT KỈ NIỆM KHÓ QUÊN” của Thầy kể lại một chuyến cắm trại ngoài đảo hoang. Đọc xong tôi cảm thấy hơi ấm ức trong ḷng v́ chuyến đi ấy tôi không được Mẹ cho phép tham gia. Thầy đă kể lại rất chi tiết. Chuyến đi cắm trại nơi hoang đảo mà đám tṛ học tṛ lao chao chúng tôi ngày ấy thỉnh thoảng hay nhắc lại. Đó là sự cố khi chuyến tàu chở Thầy tṛ ra đảo bị sóng lớn, may mà có mấy anh Hải quân dũng cảm cứu thoát.

Sau này tôi có nghe mấy bạn gái cùng lớp kể lại chuyến đi đó. Tôi đă ṿ đầu tức tối khi đọc hết bài này. Tại sao lúc đó tôi không tha thiết xin Mẹ cho ḿnh được đi, được cảm nhận sự sợ hăi khi lênh đênh trên biển cả mênh mông. Cái kỷ niệm đẹp ấy tôi đă không được có như các bạn khác để bây giờ khi nhắc lại chuyện này tôi chỉ biết ngồi im như thóc, dựa cột mà nghe mấy bạn khác “huyênh hoang, tô vẽ “ lại. Tức lắm! Phải chi ngày ấy tôi có tham gia th́ bây giờ cũng hoa tay múa chân với mọi người rồi

 

Bài viết “ VŨ KHÚC VỌNG CỐ ĐÔ” của Thầy Trần Hà Thanh thật sự như d́u tôi vào cơi thần tiên . Cơi thần tiên ở đây chính là thời tôi c̣n một nữ sinh mănh khảnh và yếu đuối năm nào. Tôi đă bật khóc khi nh́n thấy tên ḿnh được Thầy nhắc đến.

 

Một kỷ niệm tưởng như đă quên lăng, đă chôn vùi vào quá khứ rồi bỗng hiện về trước mặt. Tôi thấy ḿnh lướt đi trên sân khấu với ánh đèn màu tím…

 

Kính thưa Thầy Hiệu trưởng!

 

 Khi đọc bài này em đă được sống lại với tuổi trẻ năm nào của em. Bài viết của Thầy như d́u dắt em trở về bốn mươi năm trước dưới mái trường thân yêu mà em chính là cô học tṛ đă được Thầy nhắc đến với tên họ đầy đủ của em. Em thấy ḿnh nhỏ bé lại bất ngờ với áo dài trắng và cặp vở. Hạnh phúc quá lớn khi một vị Hiệu trưởng mà vẫn c̣n nhớ tên của một cô học tṛ nhỏ bé, không có ǵ nỗi bật lắm sau chừng ấy năm. Em đă nhắm mắt lại và bỗng nhiên em hoá thành một cô học sinh nhỏ bé thật sự rồi Thầy ạ!. Em hạnh phúc quá! Dù là chỉ mơ thôi.

 Những chi tiết trong bài Thầy viết về chuyến lưu diễn văn nghệ đó nó đă bị cuốn theo thời gian thăng trầm của cuộc đời em và em chỉ c̣n nhớ rằng ngày xưa em đă từng có tham gia vào một vở múa mà thôi. Ngoài ra em cũng chẳng c̣n nhớ ǵ. Thậm chí ngày ấy trong y phục Công chúa ra nhận thưởng, em cũng chẳng c̣n nhớ được. Xin lỗi thầy, em đă đánh mất kỉ niệm ấy nhiều năm rồi Thầy ạ.

Cho đến hôm nay, đọc bài viết của Thầy em đă bật khóc một ḿnh trong không gian yên tĩnh của căn pḥng nhỏ, nơi em thuê để buôn bán và sống một ḿnh này, đêm nay. Những kỷ niệm đẹp và thơ mộng bỗng nhiên ùa về trong em cùng lúc. Nó vỡ oà như gịng thác đổ xuống từ trên cao. Chảy dài theo con suối và rồi lặng lẽ êm đềm trôi măi, trôi măi. Miên man.

Bài viết của Thầy đă làm em khóc thật nhiều. Khóc v́ sung sướng và hạnh phúc được sống lại thời học tṛ của em. Thấy ḿnh như trẻ con, được tung tăng cặp sách đến trường. Thầy đă giúp em nhớ lại rất nhiều kỷ niệm. Nhớ lại từng khuôn mặt của các thầy cô và bạn bè. Cố h́nh dung lại tất cả thời gian và không gian bốn mươi năm về trước. Em đă nhắm mắt cố nhớ lại tất cả nhưng không thể. Em xin lỗi tất cả Thầy Cô ngày trước đă dạy dỗ em.

Thầy đọc bài viết của em chắc Thầy sẽ trách : “ Cái con nhỏ này..”!

Đêm nay, em ngồi viết những gịng chữ này như một lời tri ân đến các Thầy Cô nơi ngôi trường em đă học. H́nh ảnh của Thầy hiệu trưởng nghiêm nghị. Của Thầy Trai vui tính. Thầy Song, thầy Thân lăng mạn. Thầy Dương Anh Sơn hiền ḥa dạy Triết năm cuối. Của Thầy Ban nghiêm nghị với một trận cười nghiêng ngă trong lớp mười C năm 1972. “ Giai nhân nan tái đắc..” Câu chuện cười ra nước mắt của cả lớp mà người bày tṛ là P. và nạn nhân là một bạn trai hiện nay đang làm trưởng pḥng giáo dục ở một huyện.

Em nhớ Cô Thanh Đàm nhỏ nhắn, dịu dàng Huế thương. Nhớ Cô Hà Lệ Hoa, giáo sư hướng dẫn năm lớp chín, cô lúc nào cũng vui vẻ với nụ cười trên môi. Các Cô đă dạy em học nhưng đến giờ em đă không mang theo hết được những h́nh ảnh đẹp ngày ấy. Thật có lỗi với các Thầy Cô nhiều quá.

Riêng Thầy Nguyễn Quang Phước, người đă có công rất lớn tập dượt cho chúng em điệu múa Vọng Cố đô, em đă t́m gặp lại trong dịp tết này nhờ biết được Nguyễn Quang Lộc, người con Ninh Hoà đang sống tại Saigon. Một tay viết văn cừ khôi mà em rất ngưỡng mộ. Một con người lăng mạn có tâm hồn dễ thương. Là con trai của Thầy Phước.

 

 

Thầy Phước lúc này đă lớn tuổi rồi, đang sống tại Nha Trang. Hôm tết về thăm Thầy, khi nghe điện thoại với giọng Huế của em, Thầy rất ngạc nhiên và hỏi em là ai mà lại biết Thầy. Em nói: “ Dạ thưa Thầy, Thầy c̣n nhớ vở múa Vọng cố đô mà Thầy đă tập không?” Thầy cười hà hà : “ Nhớ chứ sao không? Mà cô là ai vậy?” Em sung sướng v́ Thầy vẫn c̣n nhớ. Có nghĩa Thầy sẽ nhận ra em ngay. Em ngần ngừ một thoáng rồi nói: “ Dạ, Thầy c̣n nhớ Ngọc Lan, đóng vai vũ chính, mặc áo dài khăn đóng không, Thầy?” Thầy đă cười vang trong điện thoại :” A, ha! Con nhỏ Lan Huế đó hả? Sao Thầy có thể quên được? Em là cô nữ sinh mảnh khảnh dịu dàng nhất nên Thầy có thể quên thế nào được chứ. Mà sao giọng nói của em bây giờ nghe ..già quá vậy” Nghe Thầy nói, em đă hơi một chút tủi thân : “ Dạ, em gần sáu mươi tuổi rồi mà Thầy. Giong nói nó phải già theo Thầy ạ! “ Thầy cắt ngang lời em nói: “ Mà em đang ở đâu vây? “ . “ Dạ, em đang ở Nha trang” . “ Cho địa chỉ Thầy sẽ đến ngay ” . “ Dạ em đang ở nhà người bạn. Số nhà.. đường Ngô Gia Tự, Thầy ạ!”

Vậy là Thầy tṛ chúng em gặp lại nhau sau gần bốn mươi năm.

 Một cuộc gặp gỡ bất ngờ, thú vị và rất cảm động. Thầy Phước đă kể lại cho em nghe ngày ấy Thầy đă khó nhọc thế nào để dạy cho chúng em múa. Đám nữ sinh nghịch ngợm, ưa phá phách và không chịu vâng lời này đă bị Thầy mắng té tát v́ cái tội “dạy hoài không được”. Dạy múa rất khó v́ mỗi người mỗi động tác. Xoay phải, nghiêng trái, bước lên rồi lại xoay ṿng.. Đủ các động tác cho từng người một để cuối cùng kết hợp lại với nhau và trở thành một vở múa hoàn hảo. Em muốn nói là hoàn hảo ở đây v́ chúng em đă đoạt giải rất cao trong ḱ thi biểu diễn ấy. Nó hoàn hảo một cách bất ngờ mà bây giờ nhớ lại em vẫn c̣n muốn khóc v́ sung sướng.

Trở lại công việc vào mồng sáu tết. Em nhận thư của Thầy Phước chuyển qua điện thoại di động hàng loạt tin nhắn kể về chuyện tập văn nghệ cách đây bốn mươi năm. Thầy nhắn cho em gần như là một bài văn. Định giữ nguyên văn rồi đưa vào bài viết nhưng nghĩ cần phải ghi lại cho rơ ràng hơn, em phải cố gắng lắm mới đọc được từng câu chữ Thầy Phước chuyển. Mắt Thầy bây giờ rất kém nên việc bấm từng mẫu tự trên điện thoại rất khó khăn. Có những câu như vậy : “ Lo ji Kim hyen mo mag. Gia tao co bo dep trai nhu vay de tam sj thj dag yeu wa…Doi vnj Ng lan vjec tapduot thatkho khan vi o qa xa...” em phải suy nghĩ và nhớ lại mới hiểu được nội dung câu nhắn của Thầy. Bài viết của Thầy Phước em tóm tắt lại như thế này:

 

Vũ khúc 'Vọng cố đô' do Ban văn nghệ trường Trung học Ninh Ḥa thực hiện để dự thi văn nghệ học sinh toàn quốc vào năm 1971-1972. Vũ khúc này do Thầy Nguyễn quang Phước vả Thầy Hoàng S. trang trí y phục, phông màn và các hoa văn trên cánh quạt.

 

Vũ khúc "Vọng cố đô" chỉ là một vũ khúc do học sinh thực hiện nhưng được nhiều người hâm mộ và khen ngợi.Nội dung hoài niệm về một thời huy hoàng của dân tộc trong các thời vua chúa của nước ta thời xưa. Vũ khúc diễn tả lại những điệu múa của các cung nữ, các công chúa thật duyên dáng,nhất là trong đêm trăng ở các cung điện nguy nga .Vũ khúc này của trường Trung học Ninh Ḥa đă thành công trong các cuộc thi đua tuần lễ sinh hoạt học đường của các trường trung học thời ấy. Vũ khúc đă được giải nhất cuộc thi của văn nghệ học sinh huyện Ninh Ḥa, giải nhất thành phố Nhatrang, giải nhất quân khu 2 và đại diện các trường đi thi toàn quốc ở Sài g̣n, nhưng thời cuộc lúc bấy giờ bất ổn nên không tổ chức cấp toàn quốc và vĩnh viễn vũ khúc mai một theo thời gian.

 

V́ là cuộc thi đua văn nghệ toàn quốc nên các đoàn đầu tư rất kỹ. Ai cũng muốn đoạt giải nên sự thi đua rất sôi nổi, quyết liệt mong đoàn ḿnh đoạt giải, do vậy nảy sinh sự chèn ép, mất công bằng ,nhất là đoàn chủ nhà Ninh Thuận.

Ngày đầu tiên dự thi đoàn Ninh Thuận tŕnh diễn trước. Sau đó là là đoàn Đà Lạt và cuối cùng là đội múa của trường chúng ta

 

 Khi tuyên bố kết quả, đoàn Ninh Thuận chiếm giải nhất về vũ, mọi người bất b́nh phản đối và phát hiện có sự gian lận điểm đă làm cho dư luận xôn xao, khiến cho vị tỉnh trưởng Ninh Thuận phải đứng ra dàn xếp và cho các đoàn nhất, nh́, ba công diễn để chấm lại và trưởng ban giám khảo đích thân là tỉnh trưởng. Kết quả giải nhất vũ khúc"Vọng cố đô" của Khánh Ḥa, nh́ là đoàn Ninh Thuận,ba là đoàn Đàlat.

Sau đêm diễn bị chèn ép, đoàn Khánh Hoà đă kiện lên Ban tổ chức và ngay trong đêm đó họ đă phải chùn bước nhờ sự can thiệp của vị Tỉnh trưởng.

 

Thông tin được truyền về cho nhà trường. Vậy là hôm sau chủ nhật, một cuộc họp bất thường gồm những Thầy Cô giáo cùng với học sinh tập trung về trường bàn kế hoạch vào Ninh Thuận cổ vũ cho đoàn chúng ta.

 

 Một phần, theo tôi nghĩ quư vị thầy cô muốn nh́n thấy trực tiếp các em biểu diễn tranh tài v́ đây là một sự kiện hiếm hoi của trường chúng ta. Đâu dễ ǵ đoạt giải nhưng tất cả Thầy Cô luôn hi vọng một điều ḱ diệu sẽ xảy ra. Trong đoàn lúc đó có các Thầy Trần Hà Thanh, hiệu trưởng. Thầy giám học Nguyễn Văn Lai, thầy giám thị Nguyễn Khoa Thanh, Thầy Lâm Đ́nh Toàn, thầy Phạm Văn Trai. Cô Ph. Thị Phụng. Hôm chủ nhật đó c̣n có Trung Uư Tán, thân phụ của Ngọc Lan tham gia. Nhờ vậy mà đoàn mới có phương tiện vào Ninh Thuận.

 

Đêm tŕnh diễn thứ hai bắt đầu. Mở màn là các tiết mục ca nhạc. Đoàn Khánh Hoà đoạt giả nhất đơn ca với giọng hát của Thân Thị Nhật. Đến phần tiết mục vũ, ông đại tá tỉnh trưởng Ninh Thuận trực tiếp làm giám khảo.

 

Đoàn Ninh Thuận tŕnh diễn trước theo lịch. Kết thúc màn vũ này chỉ vài tiếng vỗ tay lác đác. Đoàn Khánh Hoà chuẩn bị ra sân khấu tiếp sau đó. Trong ánh đèn mờ ảo của sân khấu, ba hồi trống vang lên đưa khan giả vào cơi xa xăm. Cung điện hiện lên trên phông màn sân khấu. Xa xa là chùa Thiên Mụ rêu phong sau rặng cây xanh. Các Cung nữ xuất hiện nhẹ nhàng uyển chuyển theo điệu nhạc, với những tà áo trắng được phản chiếu dưới ánh đèn Black light. Sân khấu thật huyền ảo hiện ra như trong vườn thượng uyển dưới ánh trăng. Ngọc Lan nhẹ nhàng lướt ra trên sân khấu trong vai cô Công chúa trong trang phục Hoàng bào lộng lẫy khăn đóng, áo vàng rực rỡ, lấp lánh ánh ngọc. Công chúa nhẹ nhàng cùng múa với các nàng cung nữ. Cả hội trường im lặng chiêm ngưỡng giây phút thần tiên. Khi điệu múa dâng lên cao trào. Những cánh quạt màu sắc rực rỡ ráp lại thành bông hoa xoay quanh nàng Công chúa. Khán giả thích thú vỗ tay vang rền, tán thưởng từng hồi khi những cánh quạt chuyển từ cánh hoa này sang cánh hoa khác. Bỗng những cánh quạt xoay tṛn rồi xếp thành một bông hoa khổng lồ. Nàng Công chúa rực rỡ, nỗi bật giữa bông hoa lớn ấy như một nhuỵ hoa, rực sáng long lanh cúi đầu chào khán giả. Cả hội trường lặng đi trong chốc lát rồi vỡ oà với tràng pháo tay vang hoài không dứt.

Cuối cùng là một khoảnh khắc im lặng nữa. Khán giả như đang lịm đi.

Không cần phải bàn căi nhiều nữa. Cũng chẳng có ai đứng lên khiếu nại v́ một lẽ đương nhiên. Vũ khúc Vọng Cố đô quá tuyệt vời!

 Ông Tỉnh trưởng bước lên sân khấu tuyên bố “ Vũ khúc Vọng Cố đô đoạt giải nhất”. Nàng Công chúa Ngọc Lan bước ra giữa sân khấu, tiếng vỗ tay hoan hô của khán giả không làm cho Ngọc Lan hồi hộp, run sợ. Ngọc Lan nâng cao giải thưởng và cúi đầu chào khán giả. Một h́nh ảnh quá đẹp ghi măi trong ḷng mọi người.

Cô học tṛ Ngọc Lan mảnh khảnh xinh đẹp, duyên dáng, kiêu sa với h́nh ảnh nàng Công chúa trong y phục Hoàng bào rực rỡ trong đêm diễn ấy cứ đọng măi trong tôi cho đến bây giờ.

 

Điều ḱ diệu đă xảy ra thật. Một thành công vang dội đă đến sau những tháng ngày tập luyện gian khổ, các em đă đem về vinh quang cho trường Trung học Ninh Hoà thân yêu giải nhất toàn đoàn. Nhưng thật ra không đơn giản như vậy.

Trước hết phải nói đến các em trong đội vũ. Những cô cung nữ và công chúa của chúng ta đă không ngại khó khăn mà vươn lên. Sự động viên của ban giám hiệu nhà trường. Nhất là của Thầy Hiệu trưởng Trần Hà Thanh.

Sự thành công của vũ khúc được mọi người hâm mộ và mời đi biểu diễn. Vũ khúc 'Vọng cố đô" đă tŕnh diễn ở DụcMỹ do đoàn công giáo tổ chức trong dịp lễ Giang sinh và tiếp tục đi biểu diễn ở Đalat nhân dịp liên hoan văn nghệ học sinh,sinh viên tại Đồi Cù .Đoàn c̣n được giám đốc sở giáo dục Phú Yên mời tham dự trong dịp liên hoan văn nghệ của tỉnh.

Sự thành công của vũ khúc được mọi người khen ngợi và hâm mộ. Đă 40 năm qua, những kỷ niệm khó phai mờ, nhiều người vẫn c̣n nhắc nhở và được nhắc tới trong vũ khúc này trong các trang web của nước ngoài

 

Những ngày tập luyện gian khổ và nhiều khó khăn, thiếu thốn đủ thứ nhưng các em rất vui vẽ và cố gắng luyện tập. Trong đội vũ năm đó tôi c̣n nhớ tên các em : Nguyễn thị Ngọc Lan đóng vai Công chúa là vai chính trong vở múa này. C̣n những em khác như Hạnh Đào đóng vai tṛ chủ chốt trong sinh hoạt. lớp 9/1. Thanh Sương, Nguyễn thị Lan cũng học lớp 9/1. Lê Thị Hiền, Thuư Vân, Y Hiếu lớp 9/4. Nguyễn Thị Kim Huyền lớp 9/5. Lê Thị Hồng Nga lớp 9/6.

 

Các em trong độ tuổi từ 14 đến 16 nên rất nhí nhảnh và hồn nhiên, quậy phá, tinh nghịch. Hay chọc ghẹo người này, người khác không bao giờ chịu ngồi yên một chỗ. Lạng lui, lạng tới như chim én mùa Xuân.

 

Trong số các em, ngoan hiền và dịu dàng nhất là cô gái Huế, đàn chị của cả đội. Ngọc Lan học lớp 11C, trên các em khác hai lớp nhưng chịu trách nhiệm cả đội là Hạnh Đào chứ không phải Ngọc Lan v́ tính t́nh của cô học tṛ này quá nhẹ nhàng và rụt rè. Cô học tṛ có thân h́nh mảnh khảnh, dễ thương này rất chịu khó và múa rất đẹp nên được đóng vai Công Chúa.

 

Chuyện t́nh cảm của Y Hiếu trong thời gian cũng nên nhắc lại như một kỷ niệm đẹp thời học tṛ của cô. Nhưng rất buồn, tôi vừa nghe Ngọc Lan kể lại rằng Y Hiếu mất đă lâu do bệnh sốt rét. Tôi thắp nén nhang ḷng cho cô học tṛ có đôi mắt đẹp ngày xưa. Cô học tṛ có chuyện t́nh nhỏ dại, thơ ngây ngày ấy. Một hôm, có cậu học tṛ đến bên Y Hiếu nhét vội vào tay một lá thư t́nh. Hành động ấy không qua được những cặp mắt tinh nghịch của mấy cô trong đội múa. Nguyến Thị Lan đến bên Hiếu hạch hỏi: “ Thư bồ phải không? Nói ra đi không mi chết chừ” Thời gian này học tṛ không được phép có quan hệ yêu đương trong nhà trường v́ đây là điều cấm kỵ. Y Hiếu bị bắt gặp như vậy nên rất hoảng sợ, lo lắng v́ nếu Nhà trường biết được chuyện này chắc chắn cô sẽ bị kỷ luật. Y Hiếu hoảng hốt xé vụn bức thư để phi tang.

Chuyện t́nh yêu tuổi học tṛ làm sao tránh khỏi. Đó là thời mơ mộng của các em nhưng đối với nhà trường phải luôn có trách nhiệm để các em học tập tốt. Nhưng với tôi, chuyện này không khắt khe lắm. Tôi luôn muốn các em có một t́nh cảm tươi đẹp thuở học tṛ để sau này c̣n có một kỷ niệm đẹp làm hành trang vào đời. Nhưng luật là luật, các em phải tuân theo và nhà trường phải thực hiện nội quy đó một cách nghiêm khắc.

 

Cô nữ sinh Thuư Vân có nước da trắng nơn nà. Có lần Hạnh Đào giả trai hôn vào má cô một cái thật kêu rồi bỏ chạy. Thúy Vân xấu hổ rượt theo vừa la lớn “ Đồ quỷ sứ”.

 

Hôm Y Hiếu nhận thư t́nh của cu cậu bạn trai bị các bạn hạch hỏi, cùng chiều hôm đó cả đội được nhà trường chi tiền ăn uống cho các em. Cả đội rủ nhau đến nhà Nguyễn Thị Lan. Mẹ của Lan bán chè rất ngon nên học sinh trong trường rủ nhau đến ăn rất đông.

Nhà không có bảng hiệu nên học sinh lấy tên của Lan gắn với quán chè của nhà ḿnh. Cái tên “ Lan chè” chết danh luôn từ đó.

Mỗi lần đến nhà Lan chè mọi người được Mẹ của Lan niềm nở đón tiếp. Em Thanh Sương lo chạy đi mua bánh ḿ về phát cho các bạn ăn có sức tiếp tục tập luyện.

Bất tiện nhất là Ngọc Lan. Nhà cô ở xa nên vấn đề đi lại khó khăn nhưng vai vũ của cô rất quan trọng, không thể thiếu được. Nhờ sự cố gắng và chịu khó cộng them sự giúp đỡ của gia đ́nh. Nhất là của Trung uư Tán, phụ thân Ngọc Lan tạo điều kiện giúp đỡ cho em và cho đội múa.

Trong màn vũ Vọng Cố đô rất cần ánh sáng mờ ảo. Trung Uư Tán đă cho nhà trường mượn đèn Black light để tăng thêm sức hấp dẫn, sân khấu thêm lung linh huyền ảo cho vũ điệu cung đ́nh này.

 

Nhà trường luôn tạo điều kiện ưu tiên cho đội múa. Đây là vở múa tự biên nên luyện tập gian khổ. Tập đi, tập lại nhiều lần trong thời gian dài mới đạt được kết quả mong muốn. Một sự thành công hơn cả sự mong muốn ban đầu của nhà trường.

Đó là giải nhất toàn khu vực.

 

Để đạt được giải thường cao quư đó các em đă nỗ lực hết ḿnh và cả sự đấu tranh công bằng nữa mới có được. Tôi c̣n nhớ đó là lần đi thi cả vùng 2 chiến thuật gồm rất nhiều tỉnh thành. Cuộc thi được tổ chức tại tỉnh Ninh Thuận.

Các đoàn múa tập trung về một trường học để nghỉ ngơi, Nơi tŕnh diễn là một rạp hát.

Trong lần biểu diễn tại rạp Mỹ Hiệp Ninh hoà lần đầu tiên rất thành công, được người xem vỗ tay nồng nhiệt. Tôi c̣n nhớ hôm đó Thầy Phạm vănTrai được phân công phụ trách trật tự. V́ có lẽ đây là lần biểu diễn đầu tiên của Thầy tṛ trường trung học Ninh Hoà nên được mọi người nô nức đến xem. Tất nhiên việc giữ trật tự là cần thiết v́ cảnh náo nhiệt, mất trật tự bên ngoài rạp hát. Thầy Phạm vănTrai v́ to con nên phải nhận nhiệm vụ khó khăn này.

Sau buổi diễn, khi lấy xe ra về, Thầy Trai phát hiện chiếc xe Vespa spring của ḿnh bị rạch nát cái yên xe. Mọi người đến an ủi Thầy nhưng Thầy đă cười vui vẻ, không lộ chút buồn bực. Thầy Trai cười vui sướng : “ Thành công nào cũng có cái giá của nó”. Tôi vẫn c̣n nhớ măi câu nói đó của Thầy Phạm văn Trai. Tôi biết, khi thầy nói lên câu này đă chứng tỏ Thầy hết ḿnh v́ công việc chung. Dù cái yên xe có rách đi nữa nó cũng không mất đi sự hạnh phúc của Thầy khi trường ḿnh vừa có một buổi tŕnh diễn văn nghệ thành công ngoài mong đợi.

 

( Thầy Nguyễn Quang Phước c̣n gởi qua rất nhiều tin nhắn ghi lại những sự việc liên quan đến luyện tập,sinh hoạt và lưu diễn của đội múa, nhưng em không thể đọc ra được v́ tin nhắn của thầy rất nhiều thuật ngữ và tiếng lóng do cháu của Thầy chuyền đi. Em đă phải rất cố gắng nắm cho được ư Thầy Phước muốn diễn đạt qua tin nhắn và viết lại. Cố gắng ghi lại đúng mọi sự việc. Thầy Phước năm nay đă bảy mươi tư tuổi, mắt kém nhưng trông thầy vẫn c̣n nhanh nhẹn và khoẻ mạnh)

 

Em không c̣n nhớ ǵ những lần đi diễn văn nghệ ở những nơi em đă đến, nếu như Thầy không nhắc lại trong bài viết của Thầy và em không gặp lại được Thầy Phước. Hồi tưởng lại từng kí ức, em dần nhớ ra ḿnh đă đi diễn nhiều nơi, nhiều tỉnh thành khác nhau. Em nhớ nhất là buổi biểu diễn tại Đà Lạt, một kỉ niệm khó quên với em. Đó là cuối năm 1973, gần đến ngày Giang sinh, khi đoàn múa lên đến Đà Lạt nhưng không có chỗ ở phải vào tá túc trong một ngôi Tịnh xá cạnh bờ hồ Xuân Hương. Đêm đó chúng em nằm trong căn pḥng của các ni cô nhường lại cho ḿnh nhưng phải nằm dưới nền nhà xi măng lạnh lẽo. Cái lạnh Đà Lạt thật kinh khủng. Lạnh buốt da thịt. Nó thấm sâu vào tận trong xương, làm tê dại hết cả thân người. Tay chân chúng em tê cứng quai ham cũng tê cứng không nói được, phải lấy dầu nóng thoa khắp người mới có thể co giăn . Đêm đó chúng em đă không ngủ, ôm nhau ngồi khóc đ̣i về . Đến ngày hôm sau Thầy Phước đến nhà người bà con nhờ giúp đỡ nên chúng em mới có được chỗ nghỉ tương đối thoải mái và ấm hơn. Được nằm trên sàn nhà bằng gỗ nên c̣n chịu đựng được cái lạnh. Đêm diễn ấy chúng em đă được mọi người vỗ tay tán thưởng không thua ǵ lần đoạt giải ở Ninh Thuận.

 

Chuyến lưu diễn tại Cam Ranh chúng em phải ngủ lại trên xe của ban Tâm lư chiến quân trường Lam Sơn. Đi dự giải ở Ninh Thuận, chúng em ở lại trong một ngôi trường, lấy bàn ghế xếp lại thành chỗ nằm ngủ.

Vậy đó, mỗi lần đi diễn các nơi thật không dễ dàng ǵ cho chúng em. Phải chịu nhiều cực khổ nhưng lại rất vui.

Em kính gởi đến Thầy những gịng chữ này như một lời tri ân. Cám ơn Thầy đă cho em nhớ lại một thời tuổi trẻ mến yêu đă mất. Thầy đă cho em những buổi chiều đầu Xuân thật ấm áp với biết bao kỷ niệm

 

   *****

 

Nhờ có bài viết của Thầy Trần Hà Thanh mà tôi được sống những khoảnh khắc tuổi trẻ của ḿnh. Dù là một khoảnh khắc thôi nhưng cũng đă đem lại cho tôi một niềm hạnh phúc vô biên, để thêm sức mạnh đối diện với cuộc sống nhọc nhằn hằng ngày.

Tôi ước ao được gặp lại các Thầy Cô ngày xưa, được nghe lại những lời mắng của những người mà tôi yêu quư, kính trọng. Mơ được đứng lên trước mặt các Thầy Cô, để được run lẩy bẩy v́ không thuộc bài, mơ được khóc khi bị điểm dưới trung b́nh một môn học nào đó.

Tôi ước ao một lần thôi nghe tiếng quở trách hay khen, hoặc ánh mắt giận dữ của các vị Thầy Cô đáng kính.

 

Kính thưa các Thầy Cô.

 

 Cho em được sống lại một khoảnh khắc thôi cũng được. Cho em h́nh dung lại từng khuôn mặt của các Thầy Cô, h́nh dung lại sân trường, Nhớ lại từng bậc tam cấp , từng căn pḥng học. Nhớ lại văn pḥng và hành lang lộng gió. Nhớ lại những nơi em đă đi qua, từng những chiếc lá rơi, những hoa phượng lửng lơ giữa sân trường trong giờ ra chơi khiến em ngơ ngẫn nh́n. Nhớ cây bang cuối năm đỏ lá trước văn pḥng.

Cho em một lần này thôi để em được bay bổng về quá khứ với tà áo trắng trinh nguyên.

 

Tôi ước ao được nh́n lại bạn bè ngày xưa trong tà áo dài trắng, được giận hờn trách móc nhau. Được chọc ghẹo nhau khi “ ai đó” nhận được lá thư t́nh.

 

Tôi ước ǵ được tập múa cùng với các em lớp dưới trong điệu vũ Vọng cố đô, được gặp lại những cô nữ sinh dễ thương ấy một lần nữa, để ôn lại những ngày gian khổ tập luyện. Một vài bạn tôi biết đang ở đâu đó trong đất nước này nhưng gặp lại là một điều rất khó đối với tôi. Bốn mươi năm qua con người thay đổi ít nhiều, liệu có c̣n ai muốn gặp lại tôi?

Qua lần gặp gỡ với thầy Phước tôi c̣n được biết thêm về cô bạn học trường Vĩnh Xương, Nha Trang trong đoàn văn nghệ Khánh Hoà cùng dự thi ở Ninh Thuận ngày trước với giọng ca cao vút trong tiết mục ca nhạc với bài hát Bông hồng cài áo. Trong đêm thi diễn lại lần sau, Nhật đă hát bài Đêm tàn Bến ngự, nhạc nền của vũ khúc này sau khi đă tŕnh diễn xong phần của ḿnh.Thật bất ngờ khi biết Nhật sau này là ca sỹ Nhật Linh trong đoàn Hải Đăng.Thầy Phước c̣n cho biết Lê thị Hiền trước đây là một chủ khách sạn ở Nha Trang, lâu lắm rồi Thầy chưa gặp lại. C̣n Hạnh Đào có một quán ăn ở Thủ Đức.Riêng tôi mù tăm tin tức về các bạn.

 

Khi viết bài này, tôi muốn liên lạc với Hạnh Đào để t́m thêm vài tư liệu và muốn nghe lại giọng nói của Đào nhưng sao vẫn c̣n e ngại quá. Tôi muốn t́m gặp lại Lê thị Hiền, Thanh Sương, Thuư Vân,Kim Huyền, Hồng Nga, Lê thị Lan để cùng nắm tay nhau quay tṛn, xoè chiếc quạt xinh xắn, múa lại vũ điệu Vọng cố đô một lần nữa.

Đọc bài viết của Thầy T.H.T , tôi muốn ḿnh cứ nhỏ dại như ngày nào để được Thầy cô la mắng. Để được nh́n thấy các Thầy lên quán cà phê nhà tôi, ngồi dưới giàn hoa giấy đỏ nghe nhạc và đàm đạo văn chương cùng Ba tôi.

 

  *****

 

 Đêm mồng sáu tết tôi nhận được cuộc điện thoại đề nghị tôi đi Nha Trang gặp mặt một vài người từ Mỹ về. Có vài người bên ấy về đây muốn được “nh́n” thấy tôi.

Tôi phải vất vă mưu sinh tận Ban mê Thuột nên không thể quay về Nha Trang cho những người ấy “Nh́n mặt”được. Thành thật xin lỗi vậy!

Và khi viết những gịng chữ này tôi có thêm một chuyện chẳng vui ǵ. Cũng là chuyện không vui từ bên ngoài mang đến cho ḿnh.

 Mà thôi! Cũng chỉ là chuyện b́nh thường như những chuyện không vui tôi đă gặp quá nhiều trong đời.

Thật ra th́ cũng chẳng sao. Tôi quen như vậy nhiều rồi

 

Tôi sẽ cố quên hết chuyện này để sống với niềm vui đang có của ḿnh

 

  *****

 

Sau những ngày đọc được bài viết của Thầy Trần Hà Thanh và lần gặp được Thầy Phước, tôi cứ như người lững lơ với ngày xưa áo trắng. Tôi ao ước được quay về với thời áo trắng của ḿnh. Tôi thèm được đi trên con đường từ cổng trường đến nhà ga xe lửa. Vệ cỏ bên đường ướt đẫm sương mai những trong những buổi học được nghỉ hai giờ đầu lang thang cùng bạn bè. Hay buổi chiều ngẫn ngơ trước những hoa phượng đỏ ngày gần hè.

Chiều nay, khi ngồi viết những gịng này tôi t́m lục lại kư ức, lục t́m lại những ǵ liên quan đến thời đi học và nhận ra ḿnh c̣n những bài văn, bài thơ khi c̣n là cô nữ sinh Trung học Ninh Hoà..

 

THẮP SÁNG TUỔI BUỒN

 

Mắt ngập ngừng ngắm bàn tay buổi tối

vết nhăn gầy của ngày tháng lao xao

đếm trên môi bao tiếng khóc tiếng cười

tuổi thơ đó vô t́nh em đánh mất

 

Khép chéo áo nghe chuỗi buồn vời vợi

em biết ḿnh như bao tối vừa qua

bóng trong gương sao phiền muộn xót xa

hồn lạc lơng thơ ngây chừ đi mất

 

Mặt cúi xuống bàng hoàng ngăn ngấn lệ

tay hững hờ khe khẽ viết tên ḿnh

tên c̣n đây mà đâu vẻ tươi xinh

mưa ngoài đó hay ḷng ḿnh mưa nhỏ

 

Sương buổi sáng c̣n đọng đầy hoa cỏ

nắng lên rồi hong áo trắng chơ vơ

tập vở trên tay tập vở mịt mờ

dăy lớp học dật dờ xanh loáng thoáng

 

Bờ núi cao vẫn vây quanh ngày tháng

nên sương về thêm đáng mến đáng thương 

ơi,gió ơi có về dưới núi rừng

cho tôi nhắn thăm người t́nh tôi với

 

Nguyễn thị Ngọc Lan

1975

 

 

V̉M TRỜI MƠ ƯỚC

 

Xin cho em một lần làm con chim vành khuyên bé nhỏ, ngây thơ nhảy nhót hoài trên băi cỏ xanh non. Xin cho em hiện thân là con nai vàng, nh́n rừng núi bao la nghe những nỗi vui mừng tràn ngập ,và ánh mắt được ngơ ngác kiếm t́m những niềm thương yêu chân thật. Xin cho em được trở về ngày c̣n trong ṿng tay nồng nàn của mẹ yêu, để được hôn lên mái tóc dịu mềm của mẹ .Và xin cho em được trở về những tháng ngày c̣n tung gót chân chim ngà ngọc, t́m đén bướm vối hoa bằng những nỗi vui mừng hồn nhiên.

 

Hăy trả em về vùng trời ngày xưa mà em đang mơ ước. Hăy trả em về dấu tích của ngày xa để em nh́n lại thiên đàng tuổi thơ của em đă trôi xa. Đẻ ḷng em được vui mừng dù là những phút giây ngắn ngủi. Ôi! yêu thương biết dường nào những tháng ngày ngây thơ ,hồn nhiên ấy. Những ngày c̣n đến trường bằng nỗi lo sợ bâng khuâng, những bước chân sáo khi trống đă điểm để được tung tăng hái hoa bắt bướm trên con đường thần tiên đưa em về nhà.

 

Nhưng rồi một hôm em đă thổi tắt 16 ngọn đèn hồng. 16 nụ xuân hồng vui tươi mà em ước ao tận hưởng măi đă bị đuổi trôi đến một bến bờ nào, chỉ biết nuối tiếc nh́n em băn khoăn tự hỏi. Thôi! em đă mất rồi ṿm trời cao ngút thương yêu.Em băn khoăn, lo sợ nh́n nỗi muộn phiền đang đến gần bên em. Từ đó, bỗng nghe ḷng nuối tiếc vu vơ đẻ những giọt nước mắt tuôn rơi trong những phút giây ngỡ ngàng nh́n tháng ngày hiện tại. Em muốn níu kéo thời gian để được tung tăng măi trên đỉnh hồn nhiên, chất ngất thương yêu của tháng ngày xa xưa...Nhưng em biết mong ước của em chỉ là ảo ảnh, chỉ là những tiếng thở dài trong nỗi chán chường phiền muộn.

 

Bây giờ em vẫn đứng đây ,nhưng quanh em không có bướm với hoa, không có những niềm vui hồn nhiên mà chỉ có bao nỗi mệt mỏi, bao ánh mắt cuồng si ,những tâm hồn thác loạn ,những chán chường của máu lửa hận thù .Từng giọt nước mắt tiếp nối tuôn rơi vẫn không xóa bỏ được nỗi buồn của em .Em vẫn cúi đầu lặng lẽ đi vào vùng lăng quên ,kiếm t́m thương yêu ngày xưa -để được nh́n đời bằng đôi mắt nai, với ước vọng thật đẹp của tuổi học tṛ. V́ bây giờ em không c̣n chi nữa; ṿng tay em quá bé nhỏ, không níu kéo được thời gian nên đă lạc lơng ,bơ vơ trong ánh đèn màu cuốn hút sa lầy con người. Chỉ có một ḿnh em, thẫn thờ đi trong buồn tủi để tiếp nối những ngày c̣n lại.

Em vẫn thương măi những chiều mưa rơi mù mịt cả núi rừng.Những cơn mưa đă ướp hương nồng thương yêu của em để em nhớ muôn đời không quên. Và em cũng chẳng bao giờ quên được những đêm ngồi một ḿnh ôm bóng tối bơ vơ, nghe niềm đau thân phận dâng tràn không bờ bến.

 

Thế đó! đời em bây giờ chỉ c̣n lại những ước mơ mong manh, lăng đăng trôi theo từng giọt nước mắt xuôi gịng về bến bờ xa xưa. Em chỉ ước mơ t́m thấy một t́nh yêu chân thật để em được chắp cánh bay về vùng trời thương yêu ngày cũ, trầm mặc nh́n xuống cuộc đời đầy dẫy xót xa, cay đắng mà em đang sống. Nhưng ước mơ ngàn đời vẫn là mơ ước. Chỉ có đau thương gặm ṃn đời em trong từng giây phút đợi chờ; lặng nghe yêu thương trong hồn ḿnh đi hoang ,và ánh mắt tŕu mến đó em đă ủ kín tận đáy tâm hồn buốt giá ,tê dại. Em không t́m được một niềm tin, một tâm hồn nào chân thật. Chỉ là những ánh mắt đáng ghét, những bộ mặt đáng ghê tởm vây bủa lấy em. Và em ,chỉ biết để hồn ḿnh lang thang trong mọi lối thoát, trong chiếc thuyền bé bỏng đang bấp bênh trên biển cả để t́m về một viễn ảnh tương lai.

 

Rồi một hôm em đă t́m gặp h́nh bóng ḿnh trong ánh mắt u hoài. Em mang ánh mắt đó trong từng hơi thở buồn giữa cơn băo tố của ḷng em.Biết rằng em chỉ là kẻ vụng về chắp nối thương yêu trong ánh mắt u hoài đó- nhưng có nghĩa ǵ đâu -bởi hiện tại đời em là một chuỗi ngày buồn dài lê thê. Làm chứng nhân cho những bóng dáng từ nơi chốn nào xa tít mù khơi, thoáng qua đời em rồi măi măi biền biệt xa dấu. Để rồi nh́n quanh ḿnh không c̣n ai nữa, chỉ là sự nhớ thương, nuối tiếc phũ phàng.

 

Hồn em lại mênh mang nỗi buồn, lạc loài thương yêu như vùng hành quân đă bỏ hoang lâu lắm. Như ngôi giáo đường hoang tàn xiêu đổ, chỉ c̣n cây thập tự giá cao ngất chơi vơi. Nắng cũng đă nhạt rồi. Chiều xuống buồn man mác. Ngôi chùa xa xa hoang tàn rơi mái ngói. Cửa tam quan cũng chẳng c̣n ǵ, chỉ là đống gạch vụn như mơ ước của em đă vỡ.

 

Nh́n ngôi giáo đường chợt nhớ lại đêm giáng sinh vừa qua. Một ḿnh em lang thang giữa đêm khuya đầy sương mù, cầu xin chúa ban cho em những niềm vui của tuổi học tṛ. Nhưng có nhận được ǵ không? Hay vẫn buồn, vẫn ngăn cách giữa em với vùng trời ngày xưa? Dù ngôi giáo đường và ngôi chùa thật gần như mới hôm nào em c̣n hồn nhiên mơ ước. Đôi tay em chới với t́m kiếm, nhưng nỗi ngậm ngui cay xé đôi mi. Bước chân em đă đến gần bến bờ hạnh phúc nhưng ngại rằng đổ vỡ, tan hoang . Đôi tay chứa đầy mảnh vụn, hồn cũng chẳng c̣n ǵ, chỉ là những nỗi chán chường, bao niềm chua xót...

 

Biết rằng cuối cùng em vẫn chỉ là một bóng dáng lẻ loi, bất động bên ánh đèn màu man dại mà sao cứ ngơ ngẫn ,mong ngóng măi về ngày cũ để bây giờ khắc khoải, xót xa.

C̣n ǵ để than van. Xin những hạnh phúc, vui mừng, rộn ră trong tuổi học tṛ hăy nhận diện thật gần, thật rơ con đường em đang đi đến - là thiên đường hay băi cát lún muộn phiền?

Cuối cùng, em chỉ mong chờ một cơn gió hạnh phúc thổi đến , che lấp gịng nước ngăn cách giửa em và ṿm trời ngà ngọc, thần tiên ngày xưa.

 

Nguyễn Thị Ngọc Lan

1975

 

Lời cuối

 

Tôi kết thúc bài viết này trong sự hân hoan vui mừng xen lẫn với những điều không vui sau những ngày tết mà tôi đă nhận được. Bài viết không chỉn chu lắm trong tâm trạng buồn vui thái quá. Có những điều tôi muốn viết ra nữa nhưng ái ngại v́ nhiều lư do khác nhau.

Nhưng trên hết là niềm vui được sống lại một vài khoảnh khắc tuyệt vời nhất đời người.

 

Tôi cám ơn tất cả những con người có tấm ḷng nhân hậu, đă cho tôi những t́nh cảm tốt đẹp lâu nay.

Tôi cám ơn Thầy Trần Hà Thanh đă viết tên tôi trong câu chuyện của Thầy. Cám ơn Thầy đă không quên tôi, cô học tṛ nhỏ bé ngày nào trong hằng ngàn học tṛ của Thầy.

 Tôi cám ơn Thầy Phạm văn Trai. Người Thầy có trái tim nhân ái. Cám ơn Thầy thỉnh thoảng gởi email về động viên tôi sống tốt hơn.

Tôi cám ơn tất cả Thầy Cô đă dạy dỗ tôi ngày trước. Đă cho tôi được h́nh dung lại từng khuôn mặt của Thầy Cô trong buổi chiều đầu năm này.

Tôi cám ơn tất cả bạn bè tôi. Cám ơn những em nữ sinh cùng tôi múa điệu vũ Vọng cố đô ngày nào.

Tôi cám ơn tất cả v́ tất cả.

 

 

 

 

25/02/2013

Tết Nguyên Tiêu, rằm tháng giêng âm lịch.

Nguyễn Thị Ngọc Lan

 

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Ngọc Lan            |                 www.ninh-hoa.com