Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Ngọc Lan            |                 www.ninh-hoa.com

Nguyễn Thị Ngọc Lan
Bút hiệu:  Ngọc Lan

***

Cựu hs trường Trung Học Trần B́nh Trọng, Ninh Ḥa niên khóa 1968-1975.

Hiện đang sống ở Xă
Ninh Xuân, Thị xă Ninh Ḥa,
Khánh Ḥa

 

 


 

 

 


 

 

30 THÁNG 4,

Viết Về BA


Ngọc Lan

 

 

 

Sau ngày 30/4/1975, cả nhà tôi như đoàn quân thất trận trở về. Mọi thứ dều đảo lộn một cách nhanh chóng, phũ phàng. Căn nhà trống hoác v́ bị hôi của gần hết. Mẹ tôi đau ḷng tiếc của nhưng Ba lại b́nh thản an ủi “ Đừng tiếc, như vậy cũng là một cách giải quyết tốt cho gia đ́nh ḿnh. Bây giờ, càng có nhiều của cải càng bị để ư, khó sống lắm!”. Anh em tôi ngơ ngác khi nghe Ba nói như vậy. Dần dần rồi tôi cũng hiểu.

 

 Một buổi chiều, cả nhà ngồi quanh mâm cơm đúng nghĩa đạm bạc. Ngoài màu xanh của rau, c̣n có một dĩa chả trứng nhỏ bằng bàn tay .Mẹ tôi nói thật nhỏ, giọng nhẹ tênh :“Trứng này để cho em Hạnh ăn. Nó bữa nay bú nhiều mà bây giờ nhà minhg không c̣n làm ra tiền”. Ba tôi nh́n đi chỗ khác để không nh́n thấy vẻ thất vọng của các con. Ba c̣n đùa: “ Ăn rau nhiều sinh tố hơn. Rồi đây cả nhà ḿnh c̣n phải trồng thêm rau để ăn mới đủ “.Tưởng Ba chỉ nói đùa, nhưng thật ra Ba đă quyết định: gom góp tiền của c̣n lại để mua một miếng rẩy. Vậy là cả nhà cùng lao động. đó là cách thiết thực nhất để duy tŕ sự sống trong giai đoạn này, vừa để chứng tỏ tinh thần yêu lao động của xă hội chủ nghĩa!!!. Ba dặn “ khi nào đang cuốc đất mà thấy mệt, con cứ nghĩ ‘ Lao động là vinh quang” th́ khỏe ngay!!??. Tôi đă thử làm như Ba nhưng chẳng thấy “ vinh quang “ đâu , chỉ thấy mắt “quáng “ lên v́ cái nắng như đổ lửa.

 

Sắp xếp xong mọi việc trong nhà, làm xong ‘ công tác tư tưởng” th́ đến ngày Ba lên đường vào trại cải tạo. Những ngày trước đó, tôi và anh Hưng cứ lén nh́n Ba mà xót ḷng. Ba tôi già hẳn đi với vẻ âu lo hiện rơ trên khuôn mặt. Mẹ tôi th́ như người mất hồn, hỏi Ba “liệu đi học lâu mau mới được về?”. Ba trả lời, giọng trấn an: “ nhiều người cùng đi chứ có phaỉ một ḿnh anh mô mà lo…” Nhưng tôi đoán được Mẹ đang nghĩ ǵ. Ba tôi là Sĩ quan ban Tâm lư chiến, pḥng Chiến tranh chính trị. Tôi loáng thoáng biết rằng, đầu óc Ba tôi phải được gột rửa rất kỹ, kỹ và sạch hơn những sĩ quan cầm súng đánh nhau ngoài mặt trận. Tôi thoáng rùng ḿnh với cái từ “tẩy năo”.

 

Buổi sáng hôm ấy tôi dậy sớm nấu bữa cơm sáng cho cả nhà. Đêm qua , chỉ có gói ghém cho Ba vài cái cái áo quần, vật dụng cá nhân mà Mẹ cứ lọ mọ măi. Cái ǵ cũng muốn Ba mang theo cho có mà dùng. Ba ngăn Mẹ , chỉ đồng ư  mang theo thuốc Cortal v́ Ba bị nhức đầu kinh niên.

Ba dặn tôi : “ Trong nhà bây giờ con là chị  gái  lớn nên  phải giúp Mẹ mọi việc để Mẹ con c̣n kiếm đường mua bán lo cái ăn cho cả nhà. Ba đi không biết khi mô về nhưng được học ở đây là mừng rồi. Có đi thăm nuôi Ba cũng tiện”. Ba dặn anh Hưng cố gắng  “ lao động tốt “ và hướng dẫn cho  các em cùng phụ việc nương rẩy sau giờ học. Rồi Ba đi nhanh để tránh nghe tiếng khóc sụt sịt của Mẹ và của tôi. Mấy đưa em thấy vậy cũng mếu máo theo. Chúng nh́n nhau như tự hỏi Ba chỉ “đi học” mà sao ai cũng uồn rầu, lo lắng.

 

Thật là may mắn v́ Ba được  tập trung ở nơi trước đây Ba đă làm việc, chỉ cách nhà tôi sáu cây số ( có điều khi đến cổng trại c̣n phải đi vào khá xa mới đến lán trại dành cho “học viên”, nơi đây c̣n rất nhiều cây cối, bụi rậm chưa phát quang, nay các học viên phải làm công việc đó để dựng lán trại). Đó là trường Cải tạo Lam sơn, thuộc Tổng trại 6, Liên khu 5. Mỗi tháng một lần, tôi viết đơn, đi tŕnh với các cấp chính quyền để xin phép đi thăm người thân đang cải tạo . Đó là những ngày vui nhất của gia đ́nh tôi. được sum họp dù chỉ ít ỏi vài tiếng đồng hồ.

 

Gia đ́nh tôi sau ngày vắng Ba , gắng gượng măi rồi cũng đến hồi túng thiếu, cùng quẫn. Tài sản quư giá c̣n sót lại dần dần đội nón ra đi. Mẹ tôi ngày trước chỉ  lo việc nội trợ, quản lư quán café  tại nhà. Bây giờ lính không c̣n nên café Dung  nhà tôi cũng đóng cửa. Trước cảnh bầy con thiếu cơm áo, thiếu đủ mọi bề, Mẹ đành phải đi buôn hàng trên những chuyến tàu chợ từ  Ninh Ḥa vào Saigon và ngược lại.

 

 Thằng em trai thứ tư của tôi có đứa bạn cùng học lớp bảy. Bố nó đang  cùng trại cải tạo với Ba. Một lần, nó đến chơi, rủ em tôi cùng đi bán như nó, tại  b́a rừng, nơi tù cải tạo thường ra lao động. Hàng hóa chỉ cần vai món: thuốc lá, dầu gió, kẹo bánh… đựng trong cái giỏ lát treo bên ghi đông xe đạp. Nó bảo nhờ đi bán như vậy mà nhiều lần được gặp hoặc nh́n thấy Ba nó. Mẹ tôi lúc đầu c̣n do dự, sau nghe vậy liền đồng ư.  

 

Cũng nhờ kiểu mua bán này mà đến bây giờ tôi c̣n giữ lại được những “lá thư” của Ba viết từ trại cải tạo. Dù thời gian đă chồng chất bốn mươi năm, tôi luôn cất giữ thật cẩn thận dù có di chuyển đến nơi nào. Nó là một chứng tích, nhắc nhớ cho tôi những năm tháng ê chề nỗi đau tinh thần lẫn thể xác, cay đắng và hụt hẫng đến tận cùng của cả gia đ́nh.

 

Tôi trân quư biết chừng nào những ḍng chữ của Ba tôi đă viết lên đó. Không phải chỉ là nỗi đau thân phận mà c̣n là sự uất ức, đắng cay của một con người bị  kẻ khác đánh cắp cả số phận và tương lai. Tôi muốn uống trọn những giọt nước mắt trong bao đêm Ba đă khóc v́ lo cho bước đường đời của bầy con đă bị ngăn trở. Sẽ c̣n biết bao gian khó chông gai phía bởi cái lư lịch xấu từ đây đè trên đầu trên cổ.

 

Giờ th́ Ba đă yên ngủ rồi, một giấc ngủ dài hơn ba mươi năm. Anh em chúng con c̣n lại đă và cố bước từng bước xiêu vẹo, mệt mỏi đi đến cái đích cuối cùng của cuộc đời. Con ray rứt, ân hận bởi Ba ra đi khi gánh lo c̣n nặng trên vai. Nặng nhất là đứa con gái này của Ba. Nó chưa làm Ba vui một lần dù Ba thương nó nhất nhà. Học lớp mười một rồi mà tối Ba c̣n tự tay giăng màn, sáng sớm lên pḥng đánh thức con dậy  ăn sáng đi học. Con xin lỗi Ba trăm ngàn lần. Tại duyên phận của con là vậy, con không có cách nào cưỡng lại sự sắp đặt của duyên số thôi Ba.

 

Ba hăy ngủ yên. Xin hăy cho Ba tôi một giấc ngủ b́nh yên, thanh thản dù cơi trần đang tưng bừng mở hội mừng ngày 30/4.

 

 

 

 

30/04/2018

Nguyễn Thị Ngọc Lan

 

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Ngọc Lan            |                 www.ninh-hoa.com