Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc             |                 www.ninh-hoa.com

 Nguyễn Thị Lộc

* Quê Quán :
 
Nha Trang, Khánh Ḥa
 

* Cựu Giáo sư:
Trường Trung học Ninh Ḥa Trần B́nh Trọng
 Niên khóa: 1968-1972

 


Hiện sinh sống
tại California, Hoa Kỳ.


 

 

 

 


 

 T̀NH CHA NỒNG ẤM

 

 

 Thầy giáo Nguyễn Gia Tĩnh chụp h́nh chung với học tṛ.
Ảnh: Nguyễn Thị Phương Hiền

 Nguyễn Thị Lộc

 

 

Trong xă hội miền Nam Việt Nam, người đàn ông thường là cột trụ chính trong gia đ́nh. Nói rơ hơn, đó là người cha, người chồng. Nếu là người cha có trách nhiệm, ông ấy sẽ lèo lái vững chăi gia đ́nh của ḿnh, là tấm gương sáng để các con noi theo. Nhưng thực sự, trong gia đ́nh mà thiếu đi người mẹ, người vợ, không ai chăm sóc con cái và chăm lo gia đ́nh th́ một ḿnh cha cũng khó ḷng lo toàn vẹn và nuôi dạy các con theo ư ḿnh mong muốn được. V́ vậy, bên cạnh cha c̣n có mẹ phụ giúp. Lúc đó ta sẽ có được một gia đ́nh hạnh phúc hoàn hảo nhất.

 " Cha Măi Bên Đời " là một tập hồi kư gồm những câu chuyện ngắn, những kỷ niệm về cha mẹ và thời thơ ấu cho đến ngày nay của Nguyễn Thị Phương Hiền, được lồng trong 23 tập. Được đăng lên Trang www.ninh-hoa.com  của anh Trang chủ Nguyễn Văn Thành.

 Mở đầu tác giả đă giới thiệu cho người đọc thấy trước mắt một bức tranh thể hiện " T́nh Yêu Và Hạnh Phúc Gia Đ́nh ". Được sinh ra và lớn lên trong một gia đ́nh nhà giáo. Cả cha mẹ và ông ngoại đều là những nhà mô phạm. Ngay từ chương đầu, tác giả đă cho người đọc thấy rơ nét nho phong lễ giáo của cha mẹ. Thật là một đôi " Thanh mai trúc mă ". Họ yêu nhau và chung sống với nhau qua sự đồng thuận của cha mẹ đôi bên.

 Cũng nhờ vào t́nh yêu bền vững đó nên khi có được đứa con đầu ḷng, cả hai người cùng đem t́nh thương yêu của ḿnh dành cho con gái. Với những đoạn văn tâm t́nh giữa cha và con gái, ông vừa dạy dỗ..., vừa chơi đùa với con... tràn đầy t́nh thương con với sự dạy dỗ đầu đời. Ông đă dạy con bằng t́nh thương yêu, bằng bênh vực cũng như bằng những lời khen ngợi vỗ về...

 " Khi thương củ ấu cũng tṛn " _ Củ ấu có tṛn đâu cha? Từ từ sau này con sẽ hiểu, con gái ngoan của cha ". Cũng nhờ vậy, cô con gái thấm dần lời cha dạy cho đến tuổi trưởng thành và ngay cho đến ngày nay. (Tập 1 ) Thế đấy, nên tôi mới nói " Cha luôn bênh vực, che chở và hănh diện về tôi ". Ư tưởng này của cha như một sợi chỉ đỏ xuyên suốt cả đời tôi, từ khi c̣n rất nhỏ, đến khi đi học lớn lên... cho đến bây giờ. Tôi luôn cố gắng để xứng đáng với niềm tin của cha, để làm người được vui khi c̣n sống, cũng như khi đă qua bên kia thế giới. Phải nói rằng ư tưởng của cha lắm khi đă " đóng khuôn " trong cuộc sống của tôi. " (Tập 1)

 Bằng sự học hỏi siêng năng chăm chỉ đă đưa bản thân đến những thành công trong học đường và vượt qua được những khó khăn trong những khúc quanh co trên đường đời...

 ***

 Từ quê hương Hưng Yên ở miền Bắc, gia đ́nh dần dần di cư vào miền Nam. Đời sống nhà binh rày đây mai đó, mẹ và các con cũng phải di chuyển theo cha. Từ Sa Đéc miền Lục Tỉnh lên Sài G̣n..., ra miền Trung trường Hạ Sĩ Quan Đồng Đế Nha Trang..., lên công tác tại Trung tâm Huấn luyện Biệt Động Quân Dục Mỹ quận Ninh Ḥa... Đâu đâu cha mẹ cũng luôn có mặt bên con gái. Sau đó ông chuyển lên Pleiku.

 Suốt thời gian ở Ninh Ḥa, từ buổi học đầu tiên mẹ đưa con đến trường Tiểu học Ninh Ḥa, cho đến sáu năm học trường Trung học Trần B́nh Trọng Ninh Ḥa. Đời sống ở đây, cô bé được tiếp xúc với bạn học, những người con Ninh Ḥa chân thật, hiền lành, nhờ vậy đă dễ dàng hấp thụ được cái hay, cái đẹp vào tâm khảm con người ở tuổi c̣n thơ. Đă học hỏi được đâu là t́nh bạn chân thành. Năm chị em ngồi chung một bàn, chung một lớp, từng chơi thân với nhau, từng chia sẻ miếng bánh, từng chấm chung " một lọ mực ", từng share chung " gió quạt thổi mát " khi trời nóng bức...

 Khi lên đến Trung học, dù đă mất đi một người bạn thân, nhưng số c̣n lại vẫn c̣n nhắc nhớ đến bạn xưa và vẫn giữ măi t́nh thân liên lạc. T́nh bạn chân thành, thật đẹp, thật đáng trân quư lắm thay!

 Tuy vậy, nhưng những kỷ niệm tươi đẹp, đáng nhớ măi vẫn là thời Trung học. Thời gian này cô bé đă có nhiều suy nghĩ chững chạc hơn, tâm hồn con người đă lớn dần theo năm tháng...

 Được học với nhiều thầy cô giáo tại đây. Các thầy cô luôn luôn đem cả bầu nhiệt huyết hầu mở mang kiến thức cho thế hệ mai sau. Không những thầy cô dạy về văn hóa..., mà họ c̣n chú tâm rèn luyện về trí dục, đức dục, công dân giáo dục, thể dục... cho học sinh nữa. Nền Giáo dục ở miền Nam là vậy! 

 Thầy Hiệu trưởng Trần Chu Đức hiền ḥa phúc hậu ai ai cũng mến, em và gia đ́nh càng kính trọng thầy hơn. Thầy chuyển trường mùa Hè năm 1969. Cũng vào năm đó, em đă chuyển ra học Đệ Nhất C trường TH Cường Đễ Quy Nhơn. Và đặc biệt ở đây, cô nữ sinh xinh xắn Phương Hiền đă gặp được người bạn đời, cùng nhau đến hôn nhân trong sự đồng thuận giữa hai gia đ́nh...

 Bây giờ ta hăy nói về người mẹ. Cô giáo Phạm Thị Phương Thảo từ khi lấy chồng đă chuyển sang nghề " Nội trợ ". Là một phụ nữ vừa khéo tay mà c̣n có tính cần kiệm nữa! Không những giỏi giang quán xuyến việc nhà, con cái..., mà c̣n biết cách may cắt áo quần cho các con... Từ cách đo đạc thế nào cho lợi vải để các con có được nhiều bộ áo quần để mặc hơn...

 Quang cảnh buổi lễ Phát Phần thưởng
tại trường Trung học Ninh Ḥa năm 1968_1969

 Ảnh: Lê Phụng Chữ

Hàng thứ 1. Từ trái: Người thứ 4: Trung tá Nguyễn Đắc Lộc, Bộ Chỉ Huy TTHL Biệt Động Quân Dục Mỹ, Ninh Ḥa. Thầy Trần Chu Đức, Hiệu trưởng trường TH Ninh Ḥa. Ông Lê Phụng Chữ, Phó Quận trưởng quận Ninh Ḥa.

● Hàng thứ 2. Từ trái: Cô Thân Thị Hảo, cô Nguyễn Thị Đăng Hà, cô Phạm Thị Phương Thảo ( mẹ của em học sinh Nguyễn Thị Phương Hiền ) cùng quan khách, thầy cô giáo và học sinh tham dự.

 Viết đến đây, tôi lại nhớ thư Phương Hiền đă viết cho tôi: " Một bất ngờ lư thú cô ạ. Trong h́nh... Hàng thứ 2 kế bên cô Thân Thị Hảo và Nguyễn Thị Đăng Hà, cô (?) là mẹ của em đấy! Em rất vui khi ngắm tấm h́nh này. Vậy em ghi chú... " mẹ của em HS Nguyễn Thị Phương Hiền ", cô nhé!

 Ba mẹ của Phương Hiền luôn luôn quan tâm đến việc học hành của các con, nên mỗi năm đến mùa Hè, nhà trường tổ chức lễ Phát Thưởng cho học sinh, dĩ nhiên có học sinh giỏi Nguyễn Thị Phương Hiền trong số đó. Cả hai ông bà cùng đến dự.

" Nghe Phương Hiền nói ba em đi dự lễ Phát Thưởng của " con gái rượu ", cô đoán cô này là mẹ em. Vậy là có đủ cả ba mẹ cùng đi dự. Sướng nhé! "


Đại úy Nguyễn Gia Tĩnh trao phần thưởng cho một học sinh tại trường TH Trần B́nh Trọng Ninh Ḥa.

 Ảnh: Nguyễn Thị Phương Hiền


 Trở lại mẹ của Phương Hiền, người phụ nữ không những nết na, mẫu mực..., đẹp người đẹp nết..., mà lại c̣n giỏi nữ công gia chánh... nữa!

 " Vào những ngày cận Tết Nguyên Đán, mẹ c̣n làm nhiều thứ bánh mứt. Nào là mứt dừa, mứt bí, mứt khoai, mứt gừng... Và c̣n làm bánh Chưng dành cho chồng con ăn cho những ngày Tết ".

 Phương Hiền có được một người mẹ như thế. Là diễm phúc nhất rồi đấy nhé!

 Trong xă hội Việt Nam thời bấy giờ, biết bao thú vui tao khiển cho con người. Ngoài giờ làm việc, ông đă theo sát con cái để dạy dỗ chúng. Đưa cả nhà đi thăm những người bạn tốt ở núi Đeo, Dục Mỹ..., đưa cả nhà đi tắm biển Ḥn Khói, Ninh Diêm... Bơi lội là một môn thể thao lành mạnh ngoài trời!

 Nhờ được cha mẹ dạy dỗ, kèm cặp, việc học của cô học sinh bé nhỏ ngày nào. Nay được xếp vào học sinh giỏi, được phần thưởng cuối năm, đă làm nở mày, nở mặt cho cha mẹ đối với bạn bè xung quanh.
 

 

 Ông Hội trưởng hội Phụ huynh học sinh
trao cho Phương Hiền phần thưởng hạng nhất tại
trường TH Trần B́nh Trọng niên khóa 1967_1968

                                                   Ảnh: Thầy Trần Chu Đức

Trận cuồng phong gió lốc

 Tháng 4/1975, trận cuồng phong gió lốc đă ùn ùn nổi lên, xă hội miền Nam thay trắng đổi đen! Biết bao nhiêu người dân vô tội, hầu hết là người già và trẻ em... đă chết đói chết khát trên đường di tản. Họ bỏ nhà bỏ cửa, bồng bế, gánh gồng con thơ cùng rủ nhau trốn chạy: Chỉ v́ hai chữ Tự Do. Hàng ngàn người chết trên biển Đông, số khác bỏ thây trong rừng khi đi bằng đường bộ để kiếm đường sang Cam Bốt, Thái Lan... Biết bao nhiêu gia đ́nh dỡ khóc, dỡ cười..., chia ly tang tác...

 Số người c̣n bị kẹt lại, lớp sĩ quan trong Quân đội Việt Nam Cộng Ḥa, lớp tham gia trong chính quyền miền Nam, hầu hết trong số người đó là người cha, người anh, người chồng của chúng tôi, phải tự đi tŕnh diện. Để rồi bị bắt cầm tù trong rừng xa, núi thẳm..., xa vắng, hoang vu... Không có bản án, không biết ngày về...

 Cha của Phương Hiền cũng thế, từ Tháng 5/1975 cả nhà bặt tin v́ sau khi tŕnh diện, ông đă bị nhốt trong xe bít bùng. Họ đưa ông ra tận núi rừng hoang vu hiểm trở miền Bắc. Sau gần 5 năm, một ngày đầu năm 1980, ông bất ngờ bước vô nhà, mọi người chan ḥa cùng niềm vui và nước mắt!

 Đang viết đến đây, tự nhiên tôi không viết tiếp được nữa! Đôi mắt bây giờ cảm thấy cay cay, long lanh ngấn lệ. Tôi biết ḿnh không khóc nhưng sao không khỏi nghẹn ngào..., thế rồi hai ḍng nước mắt cứ thi nhau lăn tṛn trên má, trên môi...

 Trong cùng hoàn cảnh hoạn nạn giống nhau, Phương Hiền với cha..., c̣n tôi với chồng... Một lần Phương Hiền gọi phone thăm tôi, qua điện thoại đường xa, tiếng em nấc nghẹn, không nói nên lời. Cô nhớ lắm... nhớ măi... em biết không... " Cô ơi, mỗi khi... nh́n thấy chú, thấy cô... là em nhớ đến cha em, nhớ đến mẹ em... đó ".

 Đối với gia cảnh của Phương Hiền và của tôi c̣n giống nhau thêm. Nhân đây, tôi cũng xin nói thêm một chút về gia đ́nh tôi. Không kể những người đă quá văng từ lâu. Ngoài anh thứ của tôi, thầy Nguyễn Văn Lai và vợ, cô Trần Thị Thanh Đàm và tôi Nguyễn Thị Lộc, cựu giáo sư trường Trung học Ninh Ḥa. Anh cả của tôi Nguyễn Văn Phan, trước khi động viên Thủ Đức, giáo sư dạy trường Trung học Diên Khánh, Khánh ḥa ( anh mới mất đầu năm 2017 ), chị dâu là giáo viên trường Tiểu học Sinh Trung Nha Trang.

 Trở lại cha của Phương Hiền, dù đi đường xa, thân xác mệt mỏi, ông vẫn không quên mua quà cho con. Ngày xưa là bánh xốp kẹo tây, c̣n bây giờ là những ổ bánh ḿ nóng trên ga xe lửa. Vẫn không quên nhắc vợ để dành phần cho cô con gái cưng Phương Hiền. Thế đó, t́nh cha thương con là như thế đó! Làm sao con không nhắc nhớ cho được chứ!

 Sống trong núi rừng miền Bắc, khí hậu khắc nghiệt, ăn uống kham khổ. Đă thế ông c̣n mắc phải bệnh tim. Nay trở về nhà, bệnh tái phát, cơ thể không chịu nổi với tuổi đời chồng chất bể dâu. Số phận nghiệt ngă quá! Ông đă ra đi khi tuổi c̣n quá trẻ.

 Sau đó, mẹ cũng đă theo cha!

 Phương Hiền ơi, Khi nào em thắp nhang cho cha mẹ, nhớ cho cô chú gửi một nén nhang cho cha mẹ em nhé và cùng cầu nguyện cho cha mẹ. Cha mẹ của em đă phù hộ cho 8 chị em đó.

 " Giờ đây, một thân con gái, vừa làm cha..., vừa làm mẹ..., vừa là chị cả trong số 8 chị em. Em đă thay cha mẹ quán xuyến gia đ́nh. Đă đưa gia đ́nh được tươm tất như hôm nay.

 Thật là một phụ nữ đầy nghị lực! Đáng quư mến trong xă hội. "

 ***

 Trở lại chuyện thầy Trần Chu Đức. Sau 45 năm, qua bao nhiêu thăng trầm đổi thay trong cuộc sống, chúng tôi gặp lại nhau là một điều quư hiếm. Vợ chồng tôi đưa các em cựu học sinh TH Ninh Ḥa và có cả anh Thành nữa, đi Santa Barbara thăm thầy cô Trần Chu Đức. Buổi hội ngộ thật vui, thật xúc động... Mọi người thi nhau nhắc lại chuyện xưa... Với bao tâm tư xúc động đă lắng sâu trong tâm trí, giờ đây có dịp bừng lên, đem đến trọn vẹn niềm vui gặp gỡ hôm nay.

 Thời gian xa cách đă gần 50 năm, tính ra cũng gần nửa thế kỷ rồi đó! Mà sao cứ nghĩ đâu như mới hôm qua nhỉ? Đối với Phương Hiền, khoảng 12 năm ở Ninh Ḥa, thời gian này kể ra cũng dài đấy chứ? Quăng thời gian này lại là thời gian tươi đẹp nhất và em đă nhận " Ninh Ḥa là Quê hương " của ḿnh. Cũng phải!

 

 Đứng trước cổng trường TH Trần B́nh Trọng Ninh Ḥa

                                    Ảnh: Nguyễn Thị Phương Hiền

 

 Trên hành lang lớp học

                                      Ảnh: Nguyễn Thị Phương Hiền

 Tôi xin trích một đoạn văn ngắn của tôi trong bài: "Trung học NINH H̉A, Trường Xưa Bạn Cũ " của Nguyễn Thị Lộc được đăng trong ĐẶC SAN TRƯỜNG TRẦN B̀NH TRỌNG:

 " Nền giáo dục miền Nam Việt Nam quư trọng con người, cho nên đă lấy giáo dục dựa trên nhân bản làm đầu. Từ thế hệ này sang thế hệ khác, từ thời cha anh cho đến đời chúng tôi, may mắn được hấp thụ một nền giáo dục tốt, từng chú trọng đến t́nh yêu quê hương tổ quốc, t́nh thương yêu gia đ́nh và bè bạn. Ở học đường, đối với thầy cô giáo lấy " Tôn sư trọng đạo " làm đầu và trong trường lớp lấy " Lễ nghĩa " làm trọng. Thế mới có câu: " Tiên học lễ, hậu học văn " là vậy. "

 Thật vậy, người ta thường nói: " Gia đ́nh là nền tảng của xă hội ". Con người ngay từ nhỏ đă được ông bà, cha mẹ, anh chị... dạy dỗ tốt, dần dần được giáo dục kỹ ở trường lớp... đến khi ra đời chắc chắn sẽ trở nên những công dân tốt, giúp ích cho xă hội mai sau.

 Mặc dù đă trải qua những chông gai, băo tố...trên đường đời. Riêng bản thân tôi đă hai lần " rấp ranh " với cái chết. Chúng tôi đă may mắn được sinh ra và lớn lên trong xă hội miền Nam. Ông bà cha mẹ trong gia đ́nh..., kết hợp với sự giáo dục của thầy cô ở nhà trường... Chúng tôi sẽ cố gắng là những con người giúp ích cho xă hội Việt Nam chúng ta.

 

Bản nhạc: T́nh Cha - Nhạc sĩ: Ngọc Sơn

 T́nh Cha

 

T́nh cha ấm áp như vầng thái dương,

Ngọt ngào như gịng nước tuôn đầu nguồn.

Suốt đời v́ con gian nan, ân t́nh đậm sâu bao nhiêu,

Cha hỡi cha già dấu yêu.

 

Và con nhớ măi những ngày tháng qua,

Kỷ niệm năm nào khó phai trong ḷng.

Nhớ hoài tuổi thơ bên cha, gian khổ ngày đêm chăm lo,

Mong muốn con được lớn khôn.

 

C̣n nhớ những ngày ấy, những đêm trường giá lạnh

Và cha nằm ôm con sưởi ấm những canh dài

Nhẹ nhàng hôn con và cha khẽ nói: " Này con yêu ơi, con hăy nhớ... hăy nhớ lời cha sống cho nên người

và con ơi chớ bao giờ dối gian

Nghèo th́ cho sạch, rách sao cho thơm! "

 

Những lời của cha năm xưa,

Con nguyện ghi sâu trong tim,

Cha hỡi, cha già dấu yêu...

 

● Nhân viết bài này tặng Phương Hiền,

 Xin tặng quư thầy cô, những người cha, những người chồng đáng kính cùng các em cựu học sinh thân mến.

T́nh Cha - Quang Lê - YouTube

 5:29

https://www.youtube.com/watch?v=2hQUOIvtdL4

 

Oct 29, 2016 - Uploaded by HỘI NHỮNG NGƯỜI YÊU NHẠC CHỮ T̀NH

T́nh Cha - Quang Lê T́nh Cha ấm áp như vầng Thái Dương. Ngọt ngào như ḍng nước trôi đầu nguồn. Suốt đời v́ con ...

 

 

 

Nguyễn Thị Lộc

Ngày 02 tháng 11 năm 2017

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc                |                   www.ninh-hoa.com