Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc             |                 www.ninh-hoa.com

 Nguyễn Thị Lộc

* Quê Quán :
 
Nha Trang, Khánh Ḥa
 

* Cựu Giáo sư:
Trường Trung học Ninh Ḥa Trần B́nh Trọng
 Niên khóa: 1968-1972

 


Hiện sinh sống
tại California, Hoa Kỳ.


 

 

 

 

 

Lời người viết :

 

Thương tặng Anh Lê Phụng Chữ. Người chồng lư tưởng của Em và là người cha gương mẫu của Các Con.

 

Nguyễn Thị Lộc

 

Tập 22 (Tập cuối):

 

Những Chuỗi Ngày Hạnh Phúc.

 

Ngày nào cũng vậy, mỗi buổi tối, sau khi tắm xong, trước khi cùng xem Phim Bộ với vợ. Chàng mở nút hai chai nước, một để nơi bàn ngủ ở đầu giường, một để ở bàn trang điểm của vợ. Chàng c̣n nói: Anh để như vậy, để em quay bên phải, em có nước uống. Em bước xuống giường, em có nước uống.

 Ngày nào đi làm chàng cũng gọi điện thoại về, đều đặn mỗi ngày ba lần. Hai lần nghỉ giữa giờ 10 phút và một lần vào giờ ăn trưa th́ lâu hơn. Gọi điện thoại, cũng chỉ gọi để thăm hỏi, nói vài ba câu chuyện bâng quơ trong sinh hoạt hằng ngày. Hoặc là thích ăn món ǵ đó…

_ Em ơi! Chiều nay ḿnh ăn Canh Chua nấu với Cá Catfish nghe Em?

 Thế là nàng lại thay đổi món ăn và ch́u theo ư chồng thích. Nhưng cũng đôi khi nàng lại dịu giọng:

_ Anh à! Ḿnh phải ăn Canh Tôm với Rau Mồng Tơi trước đă, ḿnh phải ăn Canh Rau trước, để ăn được rau tươi và ngon. Để lâu, rau dễ hư lắm. Bỏ đi th́ tiếc lắm!

 Ở đây, các loại rau Việt Nam cũng đắt không thua ǵ thịt cá.

 Khi chàng gọi điện thoại về, đôi khi nàng đang nói chuyện với Tường Khanh. Hoặc khi đang nói chuyện với chàng, Bính gọi cho nàng không được, Bính phải gọi qua điện thoại nhà… Chị Như Ư gọi lên bảo rằng, chị đă đọc ba tập Vợ Người Tù Cải Tạo. Bởi cùng chung cảnh ngộ. Chị đọc ba tập đó mà khóc quá chừng…

 Mỗi lần gặp như thế, chàng lại ch́u ư vợ. Ngắt điện thoại ngay, để nàng thoải mái mà nói chuyện với bạn. Hoặc là gặp lúc nàng đang đánh máy, để gửi bài đi. Chàng cũng dành ưu tiên cho nàng.

 Bác Sĩ Lê Ánh đă đọc tập Truyện Dài NHÂN DUYÊN TIỀN ĐỊNH, tập 18: Ơn Nghĩa Sinh Thành, Má Tôi. Bác Sĩ gọi qua tâm sự với anh Thành, ông vừa nói chuyện, vừa khóc quá chừng. Ông nói khi đọc bài này, lời văn của cô Lộc viết cảm động và chân thực lắm. Làm ông nhớ đến Mẹ của ḿnh, mà khóc!

 Hôm đó, vui quá, anh Thành gọi qua cho Lộc, kể lại chuyện như vậy. Lộc gọi lại cho Bác Sĩ ngay để thăm hỏi và cám ơn Bác Sĩ. Trong khi nói chuyện phone, nhiều lúc Lộc nghe giọng nói của ông đứt quăng. Bác sĩ nói chuyện mà nghẹn ngào. Lộc nghĩ là ông đang khóc, nên không nói được. Thật cám ơn Bác Sĩ Lê Ánh rất nhiều.

 ***

 Sáng nay, những vạt nắng ban mai, màu vàng rực rỡ chiếu xuống, trải dài trên thảm cỏ màu xanh của sân vận động. Nàng rẽ lối bước vào bên trong. Trên thảm cỏ xanh mướt, một đôi chim cỡ lớn như chim Bồ Câu ở quê nhà. Nàng đoán là một trống và một mái. Chúng nhảy tung tăng vừa hót líu lo, vừa kiếm t́m sâu bọ. Thỉnh thoảng, hai con lại mớm mồi cho nhau nữa. Trông thật dễ thương và t́nh tứ quá !

 Nàng nh́n chúng, lại nhớ đến lần đi Alaska năm đó. Nh́n thấy đôi chim đang tung tăng, nhảy nhót với nhau ở trong vườn. Chàng cũng đă kêu và chỉ cho nàng thấy.

 C̣n nữa, hôm cuối Tháng 8 Năm 2013. Hai vợ chồng đi Minnesota, dự Đám Cưới con trai Anh Chị ThànhGiỏi. Ngày hôm sau, anh Thành tổ chức đi picnic ở “Lion Sand Point Beach Park “, chàng đă chỉ cho nàng thấy hai con vịt đang bơi trên hồ. Phía sau là tấm màn dương liễu rũ xuống, in bóng trên mặt hồ lung linh sóng nước. Nước hồ trong vắt, ta thấy cả rong rêu tảo mộc, mọc ở đáy hồ…

 Chúng bơi thật dễ thương, bốn cái chân, song hành đạp nước. Trông giống như hai chàng lính đang song song diễn hành vậy.

 Cứ đi ra biển, là nàng lại nhớ về quê nhà là nước mắt chảy. Nàng nhớ Biển Nha Trang, biển nơi quê hương nàng đó. Biết thế, nhưng hai vợ chồng cũng vẫn cứ đi. Các bờ biển nằm dọc theo Miền Tây Nam nước Mỹ này hầu như chúng tôi đă đến thăm.

 Biển ở đây lạnh lắm. Tuy rất thích tắm biển, nhưng kể từ ngày qua đây, nàng chưa dám tắm bao giờ. Chúng tôi chỉ xuống băi cát, đi chơi loanh quanh. Cũng đôi khi cùng ngồi ngắm trăng vào độ trăng tṛn.

 Chàng đưa xe vào băi đậu xe thuộc khu vực bờ biển. Chúng tôi tản bộ xuống băi cát mịn. Xa hơn một chút là bờ nước. Những ngọn sóng trắng xóa từ ngoài xa, liên tiếp xô đẩy nhau tiến vào bờ. Sóng ở đây cao và “dữ “lắm, không như những triền sóng nhấp nhô như mặt hồ ở Băi Biển Nha Trang đâu.

 Chiều xuống dần… Mùi nước biển mặn bốc lên thơm mùi muối khiến nàng cảm thấy dễ chịu hẳn, mùi muối khiến nàng nhớ đến Băi Biển Ḥn Khói, băi biển nên thơ mà lần đầu tiên, chàng đưa nàng và các bạn đến chơi ở đó…

Giờ nơi đây, ánh mặt trời chiều đỏ rực, vẫn c̣n treo lơ lững trên dăy núi bên hướng Tây. Từ từ lặn xuống rồi khuất sau dăy núi ở đằng xa. Chúng tôi không c̣n thấy ǵ được nữa. Cảnh vật mờ dần, hoàng hôn buông xuống tự bao giờ!

 Cho măi đến khi gió đêm thấm lạnh, hai vợ chồng mới chịu lên xe trở về nhà.

 Cũng hay là cả hai chúng tôi cùng sở thích. Thích thiên nhiên.

 Những lần đi Orange County, như thường lệ, chàng cũng ghé vào Mile Square Park. Hai vợ chồng ở đó chơi lâu cả tiếng đồng hồ.

 Chúng tôi đi bộ dưới những hàng cây Phong, mà liên tưởng đến Lá Vàng Mùa Thu. Đứng trên cầu gỗ nh́n về phía hồ, lá cây in bóng xuống mặt nước. Hay cùng ngồi trên cái ghế dài ở xung quanh hồ, cố thu hết màu xanh tươi mát của cây cối và băi cỏ nơi đây vào đôi mắt của ḿnh. Hoặc vui với trẻ con nô đùa và người lớn đi qua, đi lại nơi đây.

 Một lần, có ba con thiên nga lông trắng muốt. Giống như ba nàng công chúa nổi bật bên đàn vịt được khoác lên áo màu nâu. Chúng nó chen chúc nhau bơi bơi, lượn qua lượn lại quanh hồ. Chúng nó thèm ăn, thấy người cứ tiến đến, ngớp ngớp…, ngớp ngớp… Trông dễ thương lắm.

 Chàng vội ra xe lấy chút thức ăn. Chàng quăng xuống hồ. Thế là cả đàn vịt lẫn thiên nga, giành giành …, giựt giựt… Cùng nhau đớp mồi. Âm thanh cùng vang lên, nghe cạp cạp…, cạp cạp… Vui tai.

 ***

 Nàng nhớ hồi c̣n học lớp Nhất (lớp Năm bây giờ) ở Bậc Tiểu Học, học sinh có một bài Luận Văn để làm: Sau này khi lớn lên, em thích làm nghề ǵ? Tại sao?

 Lúc đó, cô bé thấy các cô Nữ Tiếp Viên Phi Hành tha thướt với tà áo dài màu xanh nước biển, màu mà cô ấy thích từ khi hiểu biết. Mẫu người mà cô ta mê lắm. Trong đôi mắt thơ ngây hồi đó, các cô này là mẫu người phụ nữ lư tưởng. Vừa xinh đẹp, vừa nói năng lịch sự, hoạt bát… Gương mặt lúc nào cũng vui vẻ. Miệng luôn nở nụ cười xinh tươi và cái chính là được đi nhiều chỗ…, được biết nhiều nơi…

 Sau này khi lớn lên, không làm được công việc như ư muốn. Lại bận bịu với đời sống hằng ngày. Nhưng những cảm nghĩ và h́nh ảnh dễ thương đó vẫn giữ trong ḷng cho măi đến bây giờ.

 Thích là một chuyện. Thực tế lại khác! Nhất là thời gian chàng c̣n bị tù đày trong Trại Cải Tạo. Những năm sau, sau khi chàng được thả về. Đời sống đă thay đổi như thế nào!!!

 Nên những ước mơ được đi đây, đi đó thấy khó có thể thực hiện được.

 Nhưng mà sông có khúc, người có lúc. Phép Tiên Màu Nhiệm đă đưa cả nhà nàng đến được Hoa Kỳ, Xứ Sở Tự Do. Từ những bàn tay trắng, vợ chồng con cái chung lưng làm việc, nương nhau mà sống. Ngoài chút chút gửi về giúp người thân ở quê nhà, chúng tôi cũng dành dụm được chút ít tiền để đi chơi đây đó…

 Ngày xưa, thời Trung Học, học Anh Văn về Hoa Kỳ và Đời Sống ở đây. Tôi thích lắm. Bây giờ, chàng đă đưa tôi đi thăm, không hầu hết nhưng cũng đă đi đến được, những nơi nổi tiếng trong Nước Mỹ.

 Chàng c̣n nói, ḿnh sẽ đến những nơi nào có người ở trên Quả Địa Cầu này. Từ những Miền Bắc Cực băng tuyết, sáu tháng không thấy ánh mặt trời, đến những quốc gia xa xôi trên thế giới…

 Những khi đi chơi xa, lần nào cũng vậy, chàng cũng giành đẩy những hành lư nặng. Không những thế, mà c̣n chồng chất lên “Hành Lư Mẹ, Cơng Hành Lư Con “, tay xách, nách mang nữa.

 Cùng đi chung chuyến bay với Anh Chị ThànhChất đi Minnesota. Cô Chất thấy vậy, cứ nhắc măi về sự chăm sóc và lo lắng cho vợ của chàng.

 Trở lại chuyện coi bói, lần đầu tiên trong đời, tôi đi coi bói với Nguyệt (bạn thân ở cạnh nhà, thời niên thiếu) trên Bà Thầy Bói Mù ở Phương Sài. Lúc đó tôi c̣n con gái. Bà nói về người chồng của tôi sau này. Những lời Bà nói bây giờ nhớ lại cuộc đời ḿnh, từ khi gặp chàng đến nay. Đă 45 năm rồi, rất đúng y, từng ư…, từng lời… của Bà. Thật cám ơn Bà ( Xem thêm Tập 1 : Những Ngày Xưa Thân Ái )

 Đi coi bói với Kim Dung trên Bà Bến Đ̣ về chuyện đi Hoa Kỳ. Cũng thế, Bà nói cho tôi, cho Kim Dung đều đúng với những chuyện đă, đang và sẽ xảy ra ( Xem thêm Tập 13 : Ân Nhân )

 Đi coi bói với LộcHải trên Bà Bến Đ̣. Bà đă nói “Gia đ́nh cô sẽ ở xa, xa lắm. Tách khỏi mảnh đất này. Sẽ đi sau Rằm Tháng 4 Âm Lịch… (Xem thêm Tập 13 : Ân Nhân )

 Nhớ vào khoảng Năm 1972, cũng nghe người ta nói bà này nói hay. Tôi cũng đến coi, Bà ở khu xóm gần Đ́nh Sinh Trung. Bà nói tôi:

“Cô có số Vượng Phu, Ích Tử “.

 Lúc đó, nghe Bà nói vậy, tôi nghĩ lại bản thân ḿnh và anh Chữ. Tôi đă nói lại với Bà:

_ Về mặt tài chánh, chồng con làm tiền lương nhiều hơn con. Con không hiểu ư Vượng Phu, Ích Tử nói về mặt nào?

 Về nhà, đem chuyện này tôi nói với chàng. Chàng giải thích:

_ Vượng Phu, Ích Tử có nghĩa là giúp đỡ cho chồng, giúp ích cho con.

 ***

 Đối với quan điểm riêng của tôi, tôi không đ̣i hỏi quá cao xa ở người bạn đời.

 Chưa bao giờ ngỏ ư muốn có chiếc nhẫn hột xoàn lớn hay món nữ trang đắt tiền. Ngay cả nữ trang trong ngày Đám Cưới cũng vậy.

 Yêu nhau là lo lắng, giúp đỡ cho nhau …

 Hạnh phúc là một cái ǵ trừu tượng. Nó bàng bạc ở chung quanh ta. Biết nắm bắt và ǵn giữ được. Hạnh phúc sẽ ở măi với ta.

 Những Ngày Lễ Tết Nguyên Đán, Lễ Thanksgiving Day, Lễ Christmas Day … Đều có ngày nhất định. Nhưng theo riêng tôi, “Ngày nào cũng là ngày Lễ T́nh Yêu “. Giống như ngày nào, chúng ta cũng thở, chúng ta cũng ăn uống, chúng ta cũng ngủ nghê, chúng ta cũng làm việc…, vậy.

Nhân đây, cũng xin mượn trên NET, Những LỜI NÓI và H̀NH ẢNH biểu hiện cho T̀NH YÊU.

 

 

 

 

Xúc động trước t́nh yêu ...


Người ta yêu nhau để ở bên nhau, để chở che, chăm sóc lẫn nhau. Người ta yêu nhau không biết đêm, ngày, bóng tối hay ánh sáng. T́nh yêu là một điều diễn biến liên tục, chẳng biết khi nào sẽ dừng lại. Nhưng những khoảng khắc tưởng như vô h́nh và nhẹ bỗng ấy, đôi khi lại là điều chúng ta phải t́m kiếm cả cuộc đời …


T́nh yêu đích thực chính là món quà vô giá mà bạn có được khi sống ở trên thế giới này. V́ vậy, hăy cứ yêu hết ḿnh đến khi nào c̣n có thể. Bởi t́nh yêu đâu chỉ dành cho tuổi trẻ. Càng khi về già, bạn sẽ càng cảm nhận thấy t́nh yêu đẹp và ư nghĩa đến nhường nào.

 

 

Khi hai người yêu nhau, họ không nh́n nhau mà họ cùng nh́n về một hướng. (Saint Exupery)

 

 

 

T́nh yêu là sự rung cảm của một tâm hồn khi gặp một tâm hồn đồng điệu, là sự ḥa nhịp của hai trái tim, làm người ta nh́n thấy mọi vật tươi đẹp hơn.

 

 

Thường người ta nói mối t́nh đầu là mối t́nh đẹp nhất nhưng mối t́nh cuối cùng mới thực sự là mối t́nh bất diệt.

 

 

Khi bạn yêu một ai đó với tất cả trái tim ḿnh, t́nh yêu đó sẽ không bao giờ mất đi ngay cả khi bạn phải chia xa. Khi bạn yêu một ai đó và dù bạn đă làm tất cả mà vẫn không được đáp lại th́ hăy để họ ra đi. V́ nếu t́nh yêu đó là chân thật th́ chắc chắn rằng nó sẽ trở về với bạn.

 

 

Chỉ có một thứ hạnh phúc trên đời, yêu và được yêu. (George Sand )

 

 

T́nh yêu bắt đầu bằng nụ cười, lớn lên bởi những nụ hôn và kết thúc bằng những giọt nước mắt

 

 

Khi yêu, người ta thấy sự xa cách và thời gian chẳng là ǵ cả. (Afred de Musset) 

 

 

 

 

 HẾT

 

 

Nguyễn Thị Lộc

 Ngày 01 tháng 03 năm 2014

 

 

 

 

 

 

 

 

Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc                |                www.ninh-hoa.com