Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc             |                 www.ninh-hoa.com

 Nguyễn Thị Lộc

* Quê Quán :
 
Nha Trang, Khánh Ḥa
 

* Cựu Giáo sư:
Trường Trung học Ninh Ḥa Trần B́nh Trọng
 Niên khóa: 1968-1972

 


Hiện sinh sống
tại California, Hoa Kỳ.


 

 

 

 

 

Lời người viết :

 

Kính tặng Anh Lê Phụng Chữ. Người chồng lư tưởng của Em và là người cha gương mẫu của Các Con.

 

Nguyễn Thị Lộc

 

Tập 21 : Những Chuỗi Ngày Hạnh Phúc.

 

Hôm nay Ngày 14/2/2014, Ngày Lễ Valentine, Ngày Lễ T́nh Yêu, cũng trùng vào Ngày Rằm Tháng Giêng Năm Giáp Ngọ. C̣n được gọi là Rằm Thượng Ngươn nữa. Đêm nay, trăng tṛn, to và đẹp quá ! Ánh trăng sáng vằng vặc. Ánh trăng tỏa sáng khắp sân sau nhà.

 

Bây giờ đang là Mùa Xuân. Nhưng năm nay, thời tiết thay đổi vô cùng. Trong khi ở các Tiểu Bang bên Miền Đông và Miền Đông Bắc, băo tuyết phủ trắng xoá, dày đặc cả inches đến nửa feet. Th́ Mùa Xuân ở Cali, tuy có ngày nóng, ngày lạnh, ngày gió... Tuy hơi bất thường một chút. Nhưng so ra, với các Tiểu Bang khác, phải nói thế là vẫn c̣n hạnh phúc lắm rồi !

 

Hai chúng tôi đang ngồi xem Tivi ở pḥng khách. Nh́n qua khung cửa sổ lớn, thấy bên ngoài sáng quá. Không thể cưỡng lại “ Cái Ánh Sáng Huyền Ảo “ của Vầng Trăng. Cả hai, cùng bảo nhau đứng lên, đi về phía cửa lớn, cùng đứng ngắm Trăng Rằm.

 

Ai đă treo Vầng Trăng lơ lững trên bầu trời, ở sân sau nhà ḿnh vậy ?

 

Hai chậu Hoa Cúc Đại Đóa, mua chưng ở trong nhà cho vui, cho có vẻ Tết một chút. Đă mua được khoảng ba tuần rồi. Nhưng nay các Đóa Hoa Cúc Vàng rực rỡ, vẫn c̣n đẹp lắm. Anh Chữ dời ra sân sau nhà, để trên bệ xi măng, xen lẫn với các luống hoa lá, cây xanh... Trông vẫn c̣n đẹp và nổi bật không kém. 

Ánh sáng của vầng trăng sớm mai, chiếu sáng qua khung cửa sổ. Đă làm nàng thức giấc. Nh́n qua khe cửa lớn của pḥng ngủ, nàng không thấy ánh đèn, chiếu hắt vào từ pḥng khách. Chứng tỏ anh ấy đă đi làm rồi. Theo thói quen, ngày nào cũng thế, anh dậy sớm, uống cà phê, xem Tivi, rồi mới đi làm. Hôm nay, nàng lại thức dậy muộn. Lỡ mất một dịp, ngồi bên cho vui và nói vài ba câu chuyện với chồng.

 

Nàng nh́n ra sân sau. Qua tấm mành trúc màu trắng nơi khung cửa sổ. Bây giờ vầng trăng đang “ lấp ló “ sau những tàu lá của cây cọ ( cây Palm ), nơi nhà hàng xóm. Ánh trăng chiếu, lúc ẩn, lúc hiện qua những tàu lá này. Nàng thấy giống như những tàu lá dừa, ở bên quê nhà ḿnh vậy.

 

Sau khi đưa Minh Đức đến trường. Men theo bên hông hàng rào sắt màu đen. Nàng rẽ lối, đi vào bên trong Sân Vận Động. Một màn sương mỏng nhẹ, lan tỏa khắp nơi. Tiết trời hơi se lạnh một chút. Nhưng không sao, nàng đă mặc áo Jacket rồi. Nàng thọc cả hai tay vào túi.

 

Đă thấy ấm áp lắm rồi.

 

Phía bên kia, bên băi đậu xe. Hai người, một nam, một nữ, họ vừa mở cửa hai xe. Bước xuống. Cả hai người mặc áo quần màu đen. Và cả áo Jacket, cũng màu đen như vậy. Họ ôm nhau hôn. Họ d́u nhau, tản bộ dần, vào giữa sân cỏ màu xanh lá cây.

 

Cái h́nh ảnh biểu hiện cho t́nh yêu ấy, đập vào mắt nàng. Nàng nh́n theo họ về phía đó, về phía sau lưng họ. Họ đi càng xa, tầm nh́n của nàng cũng xa theo. Bây giờ, nàng chỉ c̣n nh́n thấy, hai cái bóng người màu đen, nổi bật trên thảm cỏ xanh mướt. Nàng đoán họ là một đôi t́nh nhân. Hẹn ḥ... Phía trước mặt họ, là nhà cửa... và cái tháp chuông nhà thờ. Chân trời ở đằng xa, phía sau. Tất cả những h́nh ảnh ấy, lờ mờ trên làn sương mỏng...

 

Tự nhiên nàng thấy vui vui trong ḷng. Nàng tiếc quá ! Phải chi nàng biết trước, đă thấy được một h́nh ảnh đẹp và lăng mạn như vậy. Nàng đă đem theo cái máy ảnh nhỏ, th́ hay biết mấy ! Nàng nhủ thầm, h́nh ảnh dễ thương này mà nàng chụp được. Sẽ nhờ Anh Trang Chủ www.ninh-hoa.com, minh họa cho bài văn này, th́ thật là tuyệt vời ! Nàng tự nghĩ, ngày mai phải nhớ mang theo máy ảnh.

 

Vài ba con chim, cũng sà xuống sân cỏ... nhảy nhót... nhảy nhót... nhảy tung tăng... Chúng gọi nhau ríu rít... vui tai...

Sau khi đi bộ được một ṿng. Nàng trở về nhà. Màn sương mỏng nhẹ tan dần. Những sợi nắng mai chiếu xuống, xuyên qua những cành cây Phong bên đường, cũng dịu nhẹ vươn trên mái tóc dài của nàng. Gió nhẹ hây hây.

 

Giờ đây, đến bên cửa sổ. Nh́n ra mảnh vườn nhỏ sau nhà. Nàng cảm thấy dễ chịu hẳn. Nàng mở cửa, bước ra sân sau. Bên cạnh cái hàng rào trắng, cây Mai Nhật, cành cây khẳng khiu, chẳng có hoa nụ ǵ cả.

 

Ở góc tường, cây Hoa Anh Đào mới bắt đầu ra hoa. Năm nay hoa nở muộn. Những Cánh Hoa Anh Đào nhỏ xíu, màu hồng phấn, trông dễ thương quá !

 

Những giọt sương đêm hôm qua, vẫn c̣n đọng lại đâu đây, trên những cành cây, nội cỏ trong vườn. Tuy vậy, chỉ c̣n chờ vài ba cái nắng ấm lên nữa thôi, nàng nghĩ, tất cả những hoa lá, cây cỏ nơi đây, chắc sẽ bừng lên một sức sống, sẽ cùng reo vui, với con người và vạn vật muôn loài... 

o0o

 

Buổi chiều, sau khi ăn cơm xong. Giao xay sinh tố cho con. Sương cắt Trái Mít, mà nàng đă mua hôm Thứ Bảy. Nàng đứng phụ, bóc Mít với con gái ( con Dâu ). Hai mẹ con nói chuyện, to to, nhỏ nhỏ với nhau.

Về chuyện T́nh Yêu, về Mối NHÂN DUYÊN TIỀN ĐỊNH của Ba Mẹ Chồng. Trông thân mật lắm ! Bé Minh Ngọc và Minh Đức, hai đứa cầm hai chén Mít. Vừa xem Tivi, vừa ăn ngấu, ăn nghiến, một cách ngon lành. Anh Chữ có điện thoại, đang nói chuyện với bạn, ở trong pḥng ngủ. Thỉnh thoảng, cũng đi ra “ nhón “ vài Múi Mít. Nàng cười tươi, hỏi chồng, có ư trêu chọc.

_ Anh à ! Ngày xưa anh làm việc ở Ninh Ḥa, trước Em. Thời gian lâu như thế. Sao không cưới một cô nào đó ở đây ? Hoặc là cưới một cô “Đồng Hương “ chẳng hạn ? Mà Em vừa mới đến đây. Chỉ một thời gian quá ngắn, Em đă bị “ Bắt Cóc “ rồi vậy ?

_ Không phải Tại Em... Cũng không phải Tại Anh... Tại Ông Trời Sui khiến... Nên Hai Đứa Ḿnh... Mới Yêu nhau...

Chàng không trả lời thẳng vào câu hỏi của nàng. Mà chỉ hát vài câu, của một bài hát... của một Tác Giả nào đó... Khiến cả nhà cùng cười. Cả hai đứa cháu, cũng có vẻ ngạc nhiên lắm. V́ lần đầu tiên, chúng nghe Ông Nội hát mà !

 

Bé Minh Ngọc c̣n đứng lên, nũng nịu bá cổ chàng :

_ Ông Nội, Ông Nội hát nữa đi ! Ông Nội hát nữa đi ! Ông Nội hát cho “ Em “ nghe, nữa đi ! ( Bé Ngọc lúc nào cũng xưng “ Em “ với mọi người trong nhà )

 

Nàng cười thoải mái. Giao và Sương nh́n nhau cười mỉm mỉm. Chàng c̣n nói thêm. Ngày xưa, học ra trường Hành Chánh. Anh đậu cao, được chọn địa điểm làm việc. Sài G̣n, Đà Lạt và Nha Trang. Anh chọn Nha Trang. Ra Ninh Ḥa làm việc, để chờ Em đó !

Mà cũng “ Có Duyên “ thật ! Anh Hai đă điền đơn xin về Quận Diên Khánh. Mà người ta đă đưa nàng về đây. Để “Ông Tơ “ “ Bà Nguyệt “ se duyên gặp gỡ với chàng.

Đúng là Mối NHÂN DUYÊN TIỀN ĐỊNH phải không ?

 

Nàng nhớ, thời c̣n ở Ninh Ḥa, thời chưa có con. Lần nào đi họp ở Nha Trang, chàng cũng vội vội, vàng vàng về nhà, để ăn cơm với nàng. Trái với trước kia, đi họp ở Nha Trang. Ít khi chàng lại về sớm như vậy.

 

Bóc Mít xong. Nàng vào pḥng ngủ. Nàng mở bàn để ủi và cắm điện bàn ủi. Để ủi áo quần cho chồng. Nhớ lại hồi c̣n đi học. Nàng là người mà Anh Hai, thường nhờ đi bỏ và lấy đồ giặt, ở Tiệm Giặt Ủi. Đôi khi đến sớm, áo quần chưa xong. Nàng phải chờ. Đứng nh́n người thợ ủi từng phần một, từ cái quần, đến cái áo.

Cũng nhờ vậy. Nay nàng làm công việc này nhanh lắm. Thật cám ơn Anh Hai.

Bé Ngọc cố ăn xong nhanh. Cũng chạy theo nàng vào pḥng. Nó leo lên giường của Ông Bà Nội. Nó nhảy tưng tưng... tưng tưng... Rồi giả đ̣ té xuống... Nằm ngửa trên giường... thẳng chân... thẳng tay…. Coi bộ khoái chí lắm !

Anh Chữ mở Computer, để check Email và đọc tin tức. Thỉnh thoảng Bé Ngọc cũng nhảy qua. Khi th́ ngồi gọn trên chân Ông Nội, để đ̣i Ipad. Khi th́ “ lả “ người, trên vai ông. Minh Đức ngồi coi Tivi Catoon. Bố Mẹ nó cũng xem Ipad và Computer ngoài pḥng khách.

 

Nàng nhớ những năm trước, hồi c̣n ở chung với Minh Dung, ở trên Santa Clarita cũng vậy. Hồi đó nàng c̣n đi làm ở Hăng Điện Tử. Minh Dung cũng đi làm. Các cháu Hallie và Andrew c̣n nhỏ lắm. Dung đi làm, chở hai con đến gửi nhà người ta, ở Canoga Park. Đến chiều, hai vợ chồng nàng đi làm về, đến đón các cháu. Tội nghiệp Hallie, khi thấy Ông Bà Nội đến, vui mừng quá, chạy ra ôm ngay. Andrew, lúc đó c̣n nhỏ. Chưa biết cảm giác này. Chuyển sang Dallas, Natalie mới ra chào đời ở đây.

 

Hiếu và Hưng cùng Bố Mẹ sống với Ông Bà Ngoại ở Orange County. Đến khi Ông Bà Nội xuống thăm, các cháu cũng đến bên, ngồi cạnh, quấn quit. Hoặc hai, ba tuần, Huy Loan đưa các con lên nhà thăm. Cả nhà lại ăn uống, sum vầy...

o0o


Nh́n các cháu, nàng nhớ lại thời các con trai, hồi c̣n nhỏ. Chàng thương và cưng ch́u con vô cùng. Rời Ninh Ḥa, anh đổi vô làm ở Nha Trang. Khi đó chỉ mới có Phụng Minh, con trai đầu ḷng. Buổi chiều, sau khi ăn cơm xong, chàng thường chở hai mẹ con, đi ra biển chơi bằng xe Honda. Hai bố con xuống nơi cát ướt, bốc cát lên, rồi cùng nhau chơi tṛ chơi “ Xây Nhà Trên Cát “ Đôi khi, nàng cũng tham gia. Đôi khi nàng cũng lười biếng. Chỉ ngồi trên băi cát, xa hơn một chút. Nh́n hai bố con đắp đê... Xây thành.... Mỗi lần có con sóng lớn ập vào, nhà cửa, thành quách, bị sóng nước cuốn trôi đi hết. Cả bố, cả con lại cười vang.

 

Nh́n cảnh đó, nàng thấy vui và thấy hạnh phúc quá ! Cho măi đến khi, không c̣n thấy những ráng trời chiều. Nh́n ra khơi, chỉ thấy một màu tím thẫm. Chỉ thấp thoáng những ánh đèn của những tàu đánh cá, lung linh... lung linh trên sóng nước... tận cuối chân trời... Giống như những dăy Hoa Đăng được sắp theo h́nh ṿng cung. Cả ba người mới chịu trở về nhà.

 

Đến khi chàng thuyên chuyển lên Tỉnh Quảng Đức. Chỉ một tháng sau, chàng về đón ba mẹ con lên theo. Chúng tôi ở trong Cư Xá Công Chức. Cư xá nằm ở trên lưng chừng đồi.Ṭa Hành Chánh ở trên cao. Căn nhà hai pḥng ngủ, pḥng khách vừa để bàn ăn và nhà bếp. Tuy nhỏ, nhưng nhờ chúng tôi sắp xếp. Thấy cũng gọn gàng, ngăn nắp lắm.

Sân trước, chúng tôi để một dăy thùng phuy. Ở đây, không có nước máy, không có giếng nước. Nước dùng để uống, nấu ăn và tắm giặt, chàng kêu xe đổ nước, đến đổ hằng tuần. Họ bơm nước từ suối Daknong lên.

 

Quanh nhà, người ở trước, đă trồng khoai ḿ để làm hàng rào. Chúng tôi cũng đào củ lên, để luộc ăn hoặc làm bánh. Sau nhà có hai cây Mít. Thuộc loại Mít ngon. Múi lớn, vàng, tươm mật và ḍn. Liên và Phương làm ở Bệnh Viện. Ngày nghỉ, hai đứa cùng Thuận ( người giúp việc ) cũng thích trồng khoai lang ở triền đồi, sau nhà. Cũng trồng vài cây đu đủ, một ít rau thơm. Rau nấu canh như Rau Ngót, Rau Mồng Tơi... cũng có.

 

Chàng rất thương vợ con và lo cho gia đ́nh chu đáo. Mỗi lần đi làm về, chàng xuống mở cổng, xe chạy vô tận sân. Chàng bóp c̣i tin... tin… Phụng Minh và Phụng Giao, giành nhau, chạy ra đón. Chàng ôm hôn hai đứa và dẫn chúng vào nhà. Thay áo quần xong, chàng sắp xếp các con ngồi một hàng. Đút cơm từ đứa này sang đứa kia. Chúng ăn thật nhanh. Cả bố, cả con nói cười vui vẻ.

Thường thường, sau khi các con ăn xong. Nàng tắm cho các con. Chàng chờ sẵn sàng, hai tay nách hai đứa, đem chúng vào pḥng. Chàng mặc áo quần cho chúng. Đặt hai đứa lên giường, dỗ ngủ. Chàng nằm giữa, hai tay để hai bên, vỗ nhẹ vào người chúng. Chỉ trong chốc lát, chúng đă ngủ say. Có khi ba bố con cùng ngủ, lúc nào không hay.

 Nàng vào nh́n thấy. Mỉm cười. Thật hạnh phúc quá ! ( Xem thêm Tập 8 : Tháng Năm Hạnh Phúc, An B́nh )

Nhắc lại chuyện cũ, không bao giờ nàng quên được Những h́nh ảnh mà nàng thích nhất.

Bố lấy cây chổi lông gà, dùng làm cây đàn. Găy... găy... Ba đứa con trai, ngồi ngớp ngớp...ngớp ngớp... nhắp miệng... hát theo...

Bố giả làm con ḅ. Các con thay nhau cưỡi. Ḅ quanh khắp nhà...

Khi th́ dạy các con, sắp đồ chơi, chơi với con. Xe hơi, xe lửa... chạy trên đường rây... qua cầu... qua sông...qua suối. Qua thành phố... nhà cửa... trường học...

Trong cư xá có anh Đạt, cũng làm ở Toà Hành Chánh. Cũng đến nhờ nàng giúp, ăn cơm chung với gia đ́nh. Anh thường đến sớm, trước giờ ăn. Thường dẫn các cháu đi chơi loanh quanh trên đường, trong khu cư xá.

Chúng tôi rất thích bạn bè. Rất thích nấu ǵ ǵ... để mời bạn. Chúng tôi cũng thường mời các anh em ở trong cư xá, đến ăn chè, ăn xôi...

 

Ngày cuối tuần, chàng lại đưa cả nhà đi picnic. Nơi đây, suối rừng hoang vu, nhưng phong cảnh cũng đẹp, cũng hữu t́nh. Tiếng chim cùng líu lo trên cành thông cao vút. Nước suối chảy qua ghềnh đá, róc rách. Khí lạnh từ trong núi đá tỏa ra, thấm lạnh. Vợ chồng, con cái, nô đùa trên băi cỏ xanh.

 

 Thật hạnh phúc tuyệt vời !

 

 

 

 Xem  Tập 22

 

 

Nguyễn Thị Lộc

 Ngày 22 tháng 02 năm 2014

 

 

 

 

 

 

Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc                |                www.ninh-hoa.com