Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc             |                 www.ninh-hoa.com

 Nguyễn Thị Lộc

* Quê Quán :
 
Nha Trang, Khánh Ḥa
 

* Cựu Giáo sư:
Trường Trung học Ninh Ḥa Trần B́nh Trọng
 Niên khóa: 1968-1972

 


Hiện sinh sống
tại California, Hoa Kỳ.


 

 

 

 

 

Lời người viết :

 

Kính tặng Anh Lê Phụng Chữ. Người chồng lư tưởng của Em và là người cha gương mẫu của Các Con.

 

Nguyễn Thị Lộc

 

Tập 20 : Ơn Nghĩa Sinh Thành – Me Tôi

 

Cũng nhờ Ông Tơ, Bà Nguyệt đă định sẵn, tôi có được Người Mẹ thứ hai trên đường đời. Tận trong thâm tâm, bao giờ tôi cũng kính trọng Hai Vị Song Thân của anh ấy. Bởi v́ phải nhờ Ba Mẹ, anh Chữ mới được sinh thành, mới được nuôi nấng, dạy dỗ..., mới được nên người như ngày hôm nay... Làm được chuyện ǵ để báo hiếu được cho Ba Mẹ hai bên, chúng tôi cũng sẵn sàng làm ngay.

 Thời gian gặp nhau, anh thường kể cho tôi nghe, những mẩu chuyện về Me của anh.

 

 Qua sự quen biết giữa hai gia đ́nh, họ muốn kết hợp hai người thành Vợ thành Chồng. Trước đó Ba và Me chưa hề biết mặt nhau. Cũng như không biết được ǵ, về ư định của Ông Bà Nội Ngoại hai bên.

 

 Năm 16 tuổi, Me đă lập gia đ́nh. Và chỉ trong Ngày Cưới, Ba Me mới gặp và biết mặt nhau. Thời c̣n con gái, Me đẹp lắm. Bởi thuộc gịng dỏi Hoàng Tộc, nên bao giờ cũng giống như Các Mệnh Phụ Phu Nhân thời xưa, cung cách lúc nào, cũng dịu dàng, dễ mến...

 

 Cuộc chiến tranh ngày càng lan rộng đến tận thôn quê. Ăn ở với nhau được năm mặt con. Cũng giống như những người dân thời đó, Ba Mẹ đành phải phân ly. Thời đó, những người trai trẻ, những người chồng và những người cha... được lệnh phải lên đường, theo tiếng gọi của núi sông...

 

C̣n lại nhà, những người mẹ, những người vợ, những người em... đành phải gạt nước mắt, để tiễn đưa con trai, tiễn đưa chồng... Và chờ mong một ngày trở về đoàn tụ.

 

Giống như bao người phụ nữ khác. Me tôi cũng thế. Tội nghiệp cho Me tôi, người thiếu phụ c̣n trẻ lắm với bầy con dại. Nhưng bên cạnh đó, c̣n có Cha Mẹ của chồng, người vẫn một ḷng phụng dưỡng Cha Mẹ chồng và làm tṛn bổn phận dâu con trong gia đ́nh, cả họ hàng nhà chồng nữa.

 

Với các con, vừa làm mẹ sinh thành, cũng vừa làm cha dưỡng dục. Mẹ cố gắng nuôi nấng, dạy dỗ các con. Những mong các con của ḿnh, sau này lớn lên, nên người trong xă hội.

 Có một kỷ niệm, có lần anh ấy đă kể với tôi...

 

 Một lần, hồi c̣n nhỏ, không nhớ v́ một lư do ǵ đó. Anh bị Mẹ đuổi ra sân, ra tận đầu ngơ vô làng. Mẹ về nhà và đóng cửa lại. Ở thôn quê, ban đêm trời tối lắm. Mỗi nhà, chỉ thấy được những ánh đèn dầu leo lét mà thôi. Tiếng gió mạnh thổi đến, tiếng gió rít kẻo kẹt qua những bụi tre làng. Tiếng côn trùng véo von, inh ỏi quanh đây...và đâu đó chỉ nghe tiếng những con ểnh ương kêu “ uệnh oạng “. Bầu trời đêm, tối đen thui. Những con đom đóm lập ḷe chiếu sáng. Mà thời đó, bọn trẻ trong làng vẫn thường bảo nhau, đó là những “ Con Ma Trơi “đến dọa người. Càng làm cho cậu trai nhỏ, sợ đến run lên cầm cập ! Tất cả những âm thanh, những tiếng động đó, đă xua tan đi, sự im ắng, tĩnh lặng của ban đêm. Khiến cho cậu trai nhỏ, càng lo sợ hơn nữa.

 

 Cậu ngồi trên tảng đá, ở đầu ngơ vô làng. Cố xua đuổi lũ muỗi, cứ chực chờ vo ve bên tai. Chịu không nổi sương đêm và gió lạnh, Cậu bật người, đứng lên như cái ḷ xo. Rồi co gị, chạy trở về nhà, vừa gơ cửa, vừa khóc.

_ Mạ ơi, xin cho con vô nhà đi. Mạ ơi !

 Người mẹ cũng động ḷng, động tâm với lời cầu xin của con trẻ.

_ Mi chừa chưa ? Mi phải nghe lời Mạ, nghe chưa !

_ Dạ, dạ. Nhưng cho con hỏi Mạ một câu trước đă.

_ Ừ, nói ǵ th́ nói đi !

_ Mạ là ĐÀN ÔNG hay là ĐÀN BÀ vậy mạ ?

 Người mẹ đă bớt giận, nhưng cũng làm mặt nghiêm. Bây giờ cũng ph́ cười với câu hỏi ngây thơ của con. Mẹ dịu dàng ôm con vào ḷng và hỏi lại :

_ Tại sao con lại hỏi vậy ?

_ Tại con nh́n thấy “ H́nh Dong “ của Mạ, cũng giống như Mấy O, Mấy D́... trong xóm ḿnh... Mà Mạ lại dạy con Viết Bài, Đọc Sách..., giống như Mấy Ông Thầy Giáo, trong Trường Làng ḿnh vậy. Con không phân biệt được. Nên con phải hỏi lại Mạ đó.

 Me vừa cười, vừa gạt nước mắt. Vội ôm con vào ḷng... “ Mạ là ĐÀN BÀ, Mạ là mạ của con mà ! “

 Đây cũng là đề tài, để tôi và anh ấy chọc nhau. Mỗi khi có dịp nhắc đến.

 

 ***

Với bản thân tôi, chỉ gặp được Me hai lần. Trước Lễ Đính Hôn ba ngày và trong Ngày Lễ Đính Hôn. Lần thứ ba, Me và Anh Chữ đến đón tôi Đi Lễ ở Tháp Bà. Rồi Me ra dự Lễ Cưới của chúng tôi.

 Nhớ lại những câu chuyện giữa Me và anh ấy thời anh c̣n nhỏ. Giờ được đi chơi bên cạnh Me, tôi đă cảm nhận được một t́nh cảm thân thương, ấm áp hơn. Giọng Me nói, lúc nào cũng nhỏ nhẹ, dịu dàng...

Chúng tôi sống và làm việc ở Ninh Hoà một thời gian. Tôi dạy học ở đây khoảng ba năm. Anh Chữ đến đây và làm việc trước tôi. Chắc bằng hai lần thời gian của tôi. Rồi sau đó anh chuyển về Nha Trang. Thời gian kế tiếp, chúng tôi chuyển lên Tỉnh Quảng Đức cho đến Năm 1975.

 

 Me tôi vẫn sống và làm việc ở Phan Rang. Thỉnh thoảng có dịp Lễ Lạc hay Tết Nguyên Đán. Chúng tôi về Nha Trang và vào đó thăm Me. Nên không biết cảnh “ Làm Dâu “ như Me tôi đă làm dâu !

 Anh Chữ rất thương, quư và kính trọng Me. Ngay từ hồi c̣n nhỏ, đến khi đi học ở Sài G̣n và sau này, khi làm việc ở Ninh Hoà, Nha Trang hay Quảng Đức cũng vậy.

 

 Dĩ nhiên, ở anh ấy, tôi đă học được nhiều hơn, về Ḷng Hiếu Thảo đối với Song Thân, về Đạo Làm Người...

 

 Những lần về thăm Me ở Phan Rang, anh cũng đưa Me và tôi, đi chơi Biển Ninh Chữ. Ở đây cũng có một làng nằm trên bờ biển. Làng Ninh Chữ đẹp lắm. Cũng là quê hương của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu ngày xưa.

 

 C̣n nhớ, buổi sáng thật đẹp. Mặt trời đă lên cao, nhưng ánh nắng ban mai vẫn c̣n dịu nhẹ, chiếu lung linh trên mặt nước biển trong xanh, lăn tăn gợn sóng. Những chiếc tàu đánh cá về muộn cập bến. Những tàu c̣n ở ngoài xa, nhỏ xíu như cánh bướm, dập d́u trên sóng nước mông mênh. Gió biển thổi nhẹ nhàng, thấm vào đôi bờ vai mát rượi. Tất cả những cảnh đó, tạo được một h́nh ảnh linh hoạt, nhẹ nhàng trong tôi...

 

 Thời gian di tản năm 1975, chúng tôi cũng đă ở chung với Me ở Sài G̣n, một thời gian ngắn. Tuy vậy, ít nhiều cũng cho tôi được một cảm nhận ở Me, một người Phụ Nữ Hiền Đức như thế nào !

 

 Sau khi anh Chữ tự đi tŕnh diện, đi Tù Cải Tạo. Tôi đưa các cháu về lại Nha Trang, nương náu ở nhà Ba Má tôi. Đây là cách duy nhất, mà tôi đă chọn.

 

 Những lần đi thăm nuôi anh Chữ, tôi đều vào ở nhà Anh Chị Nhiễu ở Sài G̣n và thăm Me ở đây. Ngày gia đ́nh chúng tôi đi Hoa Kỳ. Me tôi đă lên Phi Trường, đưa tiễn chúng tôi. Me chỉ đi, mà không nói ǵ nhiều. Me chỉ nói với tôi một câu :

“ Con qua bên đó, có ǵ đi nữa, cũng đừng bỏ chồng con, nghe con “

 Chỉ một câu nói thôi, cũng đủ biết t́nh mẹ thương con trai ḿnh, như thế nào rồi !

 

Cũng giống như Má tôi, Me tôi cũng vậy. Người mẹ nào cũng mong ngóng, ngày về thăm của con ḿnh. Rồi những Mùa Xuân đi qua, mà chúng con vẫn chưa có dịp nào, trở về thăm Mẹ. Để cho màu thời gian, vô t́nh, bạc bẽo, hằn lên đôi mắt Mẹ, bởi nhớ thương con...

 

 ***

Bà Mẹ Hai Ốm

 

Như tôi đă nói trong những tập trước, tôi đă xem Bà Mẹ Hai Ốm là người Mẹ thứ ba trên đường đời. Đó là tự trong thâm tâm, tôi đă tự có ư nghĩ như vậy. Từ sau lần đi thăm nuôi chồng tôi, năm 1979. Bà đă đến cứu tôi. ( Mời xem thêm Tập 10: Vợ Người Tù Cải Tạo. Trại Xuân Lộc. Bà Tiên Hai Ốm ).

 

C̣n nhớ năm 2007, một cái t́nh cảm ǵ đó, cứ luôn ẩn hiện trong đầu, cứ thôi thúc tôi. Để t́m về, để kiếm, để thăm cho được “ Bà Mẹ Hai Ốm“.

 

Vợ chồng tâm đồng ư hợp trở về. Nhưng trong ḷng anh ấy không yên tâm cho lắm.

_ Về kỳ này, ngoài thăm mộ Ba Má hai bên. Ḿnh phải kiếm đường đi thăm Bà Hai Ốm, nghe Em.

 Nghe anh nói vậy, tôi vui mừng quá ! Đó là ư nguyện, đó là ao ước của tôi, từ bao nhiêu năm nay mà ! Rồi trước khi vào lạy Bà Chúa Xứ ở Châu Đốc. Anh cũng c̣n nhắc :

_ Khi khấn nguyện, Em đừng cầu xin ǵ cả. Chỉ xin cho gặp được Bà Hai Ốm thôi nghen.

Trời Phật ở trên cao, đă không phụ ḷng người. Nhiều duyên may đưa đẩy. Chúng tôi đă t́m đến được tận nhà Bà Hai Ốm. Người Ơn đă không c̣n. Nhưng cũng c̣n may mắn, chúng tôi đă gặp được Bác Trai và Cô con gái. Chúng tôi xin thắp nhang, vái lạy Mẹ. Người Mẹ thứ ba của con. Thật vui và măn nguyện trong ḷng.

 

Ba năm sau, chúng tôi có dịp về lại và t́m đến thăm lần nữa. Bác Trai cũng đă ra đi. Vợ chồng chúng tôi đă xin thắp nhang cho Hai Bác. Những Ân Nhân đă giúp cho con, c̣n được sống đến ngày hôm nay.

 

Sau này, có dịp, tôi đă kể lại với bạn bè. Chị Hồng, một người bạn, trước cùng làm ở Shop May của Chị Chánh, gọi thăm tôi và nói :

_ Chuyện giữa Chị và Bà Hai Ốm năm đó. Cách nay đă mấy mươi năm, chỉ có Chị và Bà biết thôi. Vậy mà Anh Chị đă t́m về, đă gặp, đă thăm, gia đ́nh Bà như vậy.

Thật Em phục Chị lắm đó, Chị Lộc à !

Cám ơn Hồng thật nhiều nghen.

 

 ***

Đôi khi trong cuộc sống tất bật, ta mải mê làm việc và chăm lo cho mái ấm riêng tư của ḿnh. Mong có ngày nghỉ, để đưa cả nhà đi chơi, mà quên rằng c̣n có Cha Mẹ già nua lẩm cẩm, chờ đợi ḿnh đến thăm. Nghe tiếng chùa này to, chùa kia đẹp, hăm hở đi viếng lạy. Mà quên mất, có “Đấng Phật Sống “ ở nhà, đang chờ con đến viếng, đến thăm...

 

Tôi xin mượn trên NET. Bài PHẬT Ở ĐÂU ?

 

Thuở xưa, có hai chàng đọc kinh, nghe nói về Phật, thích lắm. Nhất định đi t́m cho gặp Ngài, mới nghe. Anh chàng khăn gói, quả mướp ra đi. Sau khi trải qua, không biết cơ man nào là núi sông, hầm hố... gian nguy, hiểm trở... Chàng vẫn chưa gặp được Phật, giống như h́nh dáng trong kinh đă diễn tả: 

 “ Thân Phật sắc vàng, cao một trượng sáu, đầy đủ 32 Tướng Tốt, 80 Vẻ đẹp, Hào quang sáng chói “

 Hôm nọ, tại một triền non. T́nh cờ, chàng trai gặp một cụ già. Râu tóc bạc phơ. Cốt cách siêu phàm. Mừng quá, chàng khẩn khoản :

_ Thưa Cụ, Cụ có biết Phật ở đâu không ? Xin chỉ giùm cho con với. Ông Lăo mỉm cười :

_ Ồ, chỗ nào mà không có Phật ! Trên quăng đường vừa qua, chẳng lẽ con không gặp được Ngài ?

_ Thưa Cụ, trên đường đi, con đă từng gặp vô số người, nhưng đều là hạng người Phàm Phu Tục Tử cả... Con chưa từng thấy người nào có được vài Tướng Tốt như trong Kinh, đă mô tả về Phật cả. Ông Cụ cười ha hả :

_ Chú mày ngốc nghếch thật ! Chú không biết rằng, cái thân đầy đủ 32 Tướng Tốt và 80 Vẻ Đẹp đó. Dân Ấn đă đốt thành tro và chia nhau xây Tháp thờ, cùng khắp cả rồi ư ?

_ Thưa, thế th́ Phật chết rồi sao ?

_ Hiện giờ, Đức Phật đang phân thân ở khắp mọi nơi. Ngài cũng mang thân tồi và xấu như chúng sinh vậy. Con c̣n có muốn gặp Ngài nữa không ?

_ Thưa, dù với bất cứ h́nh dung nào, nếu đích thực là Ngài, th́ con vẫn vô cùng ngưỡng mộ.

 _ Vậy th́ để ta mách nước cho con nhé..... Con hăy quay về..... Trên đường về, nếu gặp được một người nào, mang guốc Trái ở chân Phải, guốc Phải ở chân Trái. Th́ chính người đó là Một Hoá Thân của Phật. Hăy thừa sự và cúng dường Vị Phật ấy, như trong Kinh đă dạy...

 

Chàng trai hối hả quay về. Suốt quăng đường dài, chàng trai không gặp Đức Phật nào, mang h́nh dáng như Cụ Già diễn tả. Chán nản, chàng quay về nhà.

 

Trời về khuya, Người Mẹ vẫn c̣n chong đèn chờ đợi con. Nghe tiếng gọi cửa, bà mừng quá, tụt xuống giường, quờ quạng t́m đôi guốc, rồi chống gậy, tất tả ra mở cửa.

 Chàng trai thấy Mẹ tiều tụy, nước mắt chảy dài trên đôi má nhăn nheo. Mang lộn chiếc guốc Trái qua chân Phải, guốc Phải qua chân Trái. Chàng vội ôm chầm lấy Mẹ, nghẹn ngào :

_ Ôi ! Đức Phật yêu quư của con !

 

Cha Mẹ c̣n sống là Phật c̣n tại thế ở trong nhà. Hạnh phúc thay ! Những ai c̣n có Mẹ, có Cha. C̣n có những người thân yêu trên đời. Để thương... Để nhớ....

 

Mời nghe Bài Hát : Bông Hồng Cài Áo. Nhạc và Lời : Phạm Thế Mỹ. Ca sĩ tŕnh bày : Khánh Ly.

 

 

 

 Xem Tập 21

 

 

Nguyễn Thị Lộc

 Ngày 13 tháng 02 năm 2014

 

 

 

 

 

 

 
Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc                |                www.ninh-hoa.com