Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc             |                 www.ninh-hoa.com

 Nguyễn Thị Lộc

* Quê Quán :
 
Nha Trang, Khánh Ḥa
 

* Cựu Giáo sư:
Trường Trung học Ninh Ḥa Trần B́nh Trọng
 Niên khóa: 1968-1972

 


Hiện sinh sống
tại California, Hoa Kỳ.


 

 

 

 

 

Lời người viết :

 

Kính tặng Anh Lê Phụng Chữ. Người chồng lư tưởng của Em và là người cha gương mẫu của Các Con.

 

Nguyễn Thị Lộc

 

Tập 19 : Ơn Nghĩa Sinh Thành – Ba Tôi

 

Vào thời gian này, những ngày Tết Nguyên Đán, tôi lại nhớ về Ba tôi rất nhiều.

 

 Ba tôi thích Hoa Mai. Ngày Tết, dù có ǵ ǵ đi nữa, thế nào trong nhà cũng có một cành Mai. Ít lắm, trên bàn thờ cũng có một b́nh. C̣n không, bên cạnh bàn ghế sa-lon, Ba tôi cũng có một chậu Hoa Mai thật lớn. Mới bước vào nhà, đă thấy ánh lên, nhờ một màu vàng rực rỡ. Những Hoa Mai năm cánh, to bản, chi chit hoa và nụ, chen lấn nhau đậu kín, không c̣n chỗ trống trên cành cây nâu.

 

 Ba tôi đi làm về, ghé Chợ Tết, chọn cho được một b́nh Hoa Mai thật vừa ư. Đem về, tỉa nhánh, tỉa cành... Rồi tự ḿnh, đặt vào nơi thích hợp trong nhà. Khi khiêng chậu và khiêng cành mai, các anh tôi phụ giúp. Nhưng việc tỉa cành, Ba muốn tự làm. Đây là một thú vui của Ba. Nên mấy anh em, không ai bảo ai, cũng không có ư kiến. Để Ba tự làm.

 Ba tôi cũng thích nuôi cá vàng và trồng cây cảnh. Từ thời c̣n nhỏ, tôi đă thấy một hồ cá trước nhà. Những con cá vàng tung tăng bơi lội trong hồ, trông dễ thương lắm ! Ba cũng thả vào đó, vài cánh rong rêu và những cọng bèo xanh. Giữa hồ, Ba đặt một Ḥn Non Bộ. Vài dây trường sinh, cao thấp ḅ xung quanh. Hồ cá được đặt trên một bệ xi măng, cao bằng nền nhà. Mảnh đất nhỏ xung quanh hồ, Ba trồng Hoa 10Giờ. Những vạt Hoa 10Giờ, đến nắng lên một cái, rủ nhau nở ra những hoa màu tim tím, Thật dễ thương lắm !

Qua khỏi hai bậc tam cấp, hai bên thềm nhà, Ba trồng hai cây Mai Tứ Quư. Bốn mùa nở hoa. Hoa đỏ, hoa vàng. Đến Tết một cái, trong nhà, ngoài sân, Mai Vàng Nở Rộ...

 

 Ba tôi cũng thích trồng cây ăn trái. Tôi c̣n nhớ rơ, ngày xưa, trước nhà có bốn cây Dừa, một cây Chùm Ruột ngọt. Lúc nào ba chị em cũng hái, lựa những chùm thật to, thật vàng đậm. Đem vào nhà, rửa sạch. Nhỏ Thọ giă muối ớt. Cả ba chị em, cùng ngồi chấm, ăn với muối ớt cay nồng. Thật đă cái miệng ! Vài cây Hoa Dâm Bụt hồng, vàng. Cũng như một giàn Hoa Hoàng Lan, ḅ trên cổng trước. Thỉnh thoảng đâu đây, những ngọn gió nhẹ chạm vào những cành Hoàng Lan, đong đưa trong nắng, trong gió sớm mai.

 Cây Dừa Xiêm ở hông nhà bên phải cùng vài Cây Đu Đủ, nặng oằn những trái, chín cây, chin hườm...Hông nhà bên trái, một cây xoài thật cao và một hàng, bốn, năm cây Mẫn Cầu ta ( trái Na ). Vài chậu Hoa Cúc Vàng đâu đây... và sân sau có hai cây Dừa Lửa nữa. Nhắc đến cây xoài, hồi đó, tôi và Chị Phước thường đi lượm xoài rụng, mỗi khi đến mùa gió thổi.

 ***

 

 Ba có một chiếc Xe Đạp Giàn Ngan, để đi làm. Tôi c̣n nhớ, chiếc xe màu lục ( màu xanh lá cây đậm ). Mỗi buổi sáng sớm, Ba tôi dẫn xe ra, để trên thềm nhà, bên cạnh cửa sổ.

 

 Để chuẩn bị đi làm, Ba dẫn chiếc xe đạp, ra khỏi cổng. Dùng một chân, đứng vững trên bàn đạp, chân kia th́ chạm đất. HẤT...HẤT... Hất liên hồi, để lấy trớn, cho xe chạy. Khi cảm thấy xe chạy được một đoạn, đúng vừa ư... Ba dang chân đó qua. Thoắt một cái, đă ngồi lên yên xe. Rồi mới thong thả đạp xe.... Đến trưa, khi nghe tiếng chuông “ King Coong “, “ King Coong “, dù đang ở trong nhà, ba chị em cũng giành nhau, chạy ra cổng đón Ba. Cả bốn cha con, ôm nhau nói cười vui vẻ...

 Hồi đó, mỗi buổi sáng, cứ nh́n thấy h́nh ảnh này, tôi tự mắc cười. Rồi cười một ḿnh. Và dĩ nhiên, h́nh ảnh này, đă tự in sâu vào, tâm trí tuổi thơ của tôi. Măi đến bây giờ, khi nghĩ đến, h́nh ảnh đó vẫn cứ như in, vẫn c̣n sống động như ngày nào.

 Hồi c̣n nhỏ, Ba Má cũng thường dẫn chúng tôi đi chơi xa. Đôi khi đi Sài G̣n ở nhà Chú Hai Nguyên ( con Bà Cô Tám ). Hoặc đi Đà Lạt, ở nhà Ông Bà Cô Chín. Có Chú Thím Ba Thinh, Cô Dượng Mậu, Chú Thím Quư...

 

 Ba Má tôi và các ngựi em đó. Tuy là anh em họ với nhau, nhưng tôi thấy họ đối xử với nhau thân t́nh lắm. Cũng nhờ thế, nên sau này, sau khi Đám Cưới, chúng tôi đi chơi Đà Lạt, chúng tôi đến thăm Cô Dượng Mậu. Khi về đến khách sạn, Dượng Mậu c̣n gọi điện thoại, hẹn một buổi đi chụp ảnh cho vợ chồng chúng tôi nữa.

 

 Nhờ thế, chúng tôi đă có được một Bộ Ảnh thật đẹp. Tính đến nay, đă 45 năm rồi, mà màu ảnh vẫn c̣n mới lắm. Thật cám ơn Cô Dượng Mậu rất nhiều.

 

 Dượng Nguyễn Bá Mậu là một Nhiếp Ảnh Gia, chuyên về ảnh nghệ thuật, rất nổi tiếng, trong và ngoài nước, thời bấy giờ. Dượng được nhiều Bằng Khen của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu nữa. Dượng có một pḥng tối để sang phim và retouch cho ảnh đẹp hơn.

 

 Nay Cô Dượng đă quá văng, nhưng các em, Bá Trung, Như Loan...vẫn mến và nhớ đến chúng tôi. Thỉnh thoảng cũng gọi điện thoại hoặc Email thăm hỏi.

 Như cũng đă nói, tôi không phải là chị đầu, cũng không phải là em út. Nhưng mỗi khi Ba Má đi chơi nơi đâu, cũng thường dẫn tôi đi theo. Nhất là đi xem hát cải lương. Khi Các Đoàn Hát, về hát ở rạp Tân Quang, ở Ngă Sáu, đối diện Nhà Đèn, lần nào Ba Má cũng dẫn tôi đi xem hết.

 

 Vốn bản tính đa cảm, dễ mủi ḷng. V́ ngay từ hồi c̣n nhỏ đó, mà khi xem hát cải lương, đến màn thương tâm, tôi đă khóc sướt mướt rồi. Và ngay đến bây giờ cũng vậy, khi cùng xem Phim Bộ, bao giờ Anh Chữ cũng chuẩn bị sẵn bên cạnh cho tôi, một hộp giấy để lau nước mắt.

 

 Thời đó, mỗi ngày Ba thức dậy sớm lắm. Ba tự pha cà phê để uống, trước khi đi làm. Tôi cũng thức dậy sớm theo. Trời mới tờ mờ sáng, tôi phụ Ba, đạp xe đạp lên phố. Để mua bánh ḿ nóng hổi, mới ra ḷ, ở Tiệm Thông Kư, gần Ty Thông Tin. Hoặc bánh ḿ ở Tiệm Vĩnh Lợi, đường Quốc Lộ 1, gần nhà tôi hơn. Đến buổi ăn trưa, đi mua nước đá ở Hăng Đức Thanh hay Hăng Tuyết Mai. Cả hai, nằm trên Đường Quốc Lộ 1, gần nhà.

 

 Thời c̣n đi làm, mỗi ngày, khi đi làm về, thế nào Ba tôi cũng ghé tiệm để mua, khi th́ một túi bánh bơ hoặc một túi kẹo, cho chị em chúng tôi.

 

 Lớn lên, đến khi chúng tôi Đám Cưới, Ba tôi vẫn c̣n làm Thư Kư Hộ Tịch Xă. Nhờ vậy, trong Lễ Cưới, chúng tôi đă được kư giấy Hôn Thú, trước mặt Ba Má hai bên, những người thân trong gia đ́nh và Hai Họ Đàng Trai và Đàng Gái nữa. Cũng đă được chụp h́nh. Nhờ giữ kỹ, cho đến bây giờ, ảnh vẫn c̣n tốt.

 

 Ba tôi đă nghỉ, không c̣n đi làm từ năm 1972. Vậy mà sau năm 1975, cũng có kẻ cậy thế... ỷ quyền, đến nhà làm khó... làm dễ, hạch sách đủ điều... Thời đó, họ cứ ca cẩm suốt ngày “ Lao Động là Vinh Quang “. Những người không có việc làm, sợ lắm. Nhất là những nhà có diện như chúng tôi. Họ gọi là nhà có “ Ngụy Quân “, “ Ngụy Quyền “...

 

 Ở vào Buổi Giao Thời đó, có nhiều người bị chết oan, v́ không tránh được “ Tư Thù Cá Nhân “.

 Mặc dù Ba Tôi chỉ là một Thư Kư Hộ Tịch Xă nhỏ nhoi. Nhưng thời đó, Ba Má tôi cũng sợ lắm. Họ bàn thảo với nhau, để kiếm một việc ǵ, để Ba đi ra khỏi nhà, mỗi ngày.

 

 Má tôi về quê hỏi thăm. Có người “ gạ “ bán một miếng Rẫy Chuối ở Làng Đường Đệ. Má tôi tâm sự với tôi. Mặc dù biết rằng, chẳng được lợi là bao. Nhưng nghĩ đến T́nh Thương với Ba Má, để Ba Má được vui, được đến đâu, hay đến đó. Tôi đă đưa hai chỉ vàng, để Ba Má tôi mua lại, Cái Rẫy Chuối của người ta, ở tận trong núi, sau Làng Đường Đệ, thuộc Khu Băi Tiên.

 Tội nghiệp ! Ngày nào Ba tôi cũng đạp xe đạp, ra tận ngoài đó. Tính đoạn đường, vừa đường nhựa, vừa đường núi, đất đá cheo leo, hơn cả chục cây số. Đến chiều về, ngày có, ngày không, cũng chặt đem về vài quầy chuối “ c̣i cọt “... Khi th́ con cháu ăn,c̣n những nhánh chuối lớn hơn... đẹp hơn...Má tôi đem ra chợ bán. Chẳng được bao nhiêu tiền.

 Thật bỏ biết bao nhiêu công sức của Ba tôi vào đây ! Bao nhiêu tiền của !

 Ba tôi ra đó, làm rẫy một ḿnh, ăn uống một ḿnh. Cũng may, Trời thương, nên không có chuyện ǵ không hay, xảy đến cho Ba tôi. Như bệnh bất th́nh ĺnh hay té ngă, chẳng hạn.

 Một lần, Ba tôi chở Út Huy đi theo, ra đến tận Rẫy Chuối. Đường núi, đất đá lồi lơm, gập ghềnh, hai ông cháu bị té ngă cạnh bờ suối. Ông Ngoại dặn cháu

_ Về nhà, đừng nói chuyện này cho mẹ con biết nghen.

_ Tuy đau lắm. Nhưng cháu cũng vừa gật đầu, vừa nói, Dạ con sẽ không nói.

 Nhưng đến khi tôi tắm rửa cho cháu. Thấy những vết bầm tím... Hỏi kỹ, Út Huy mới dám nói sự thật... Cháu c̣n nói Ông Ngoại dặn con đừng nói cho mẹ biết ! Cũng may, cháu chỉ bị xây xát chút ít ngoài da. Kể từ đó, tôi không để cho các cháu, đi theo Ông Ngoại, “Đi Rẫy “ nữa.

 Chỉ một thời gian ngắn, sức khỏe yếu dần. Ba tôi không thể làm “ công việc lao động “ như thế nữa. Kể từ đó, thế là bỏ luôn. Trong nhà không ai nhắc đến chuyện “ Rẫy Chuối “ nữa.

 

 ***

 

 Ba tôi thương Các Cháu Nội Ngoại nhiều lắm. Nhờ vậy, lúc nào các cháu cũng quấn quit bên ông. Chắc Ba tôi cũng nghĩ đến các cháu Ngoại c̣n nhỏ, mà thiếu t́nh thương của Bố. V́ thời gian này, anh Chữ c̣n ở trong Tù Cải Tạo. Chưa về. Nên Ông Ngoại cũng “ưu ái “ các cháu Ngoại, hơn một chút.Mỗi khi đến chơi nhà bạn về, Ông có năm ba Trái Khế... vài Trái Ổi... Ông cũng thu thu... giấu giấu... Để dành cho các cháu. Có mấy củ Khoai Lang... có vài Hột Mít..., cũng kư ca, kư cốp, cũng luộc, rồi đem lên. Không những cho các cháu, mà c̣n cho cả mẹ chúng nó nữa...

 

 Út Huy là út, nên được ông cưng ch́u lắm. Một lần, cũng Ông Ngoại và Út Huy. Hai ông cháu đèo nhau trên xe đạp, lên tận Thanh Minh ( Quận Diên Khánh ). Không biết đi cách sao, mà hai ông cháu, “ Lăn Cù “ xuống ruộng lúa của người ta. Cũng may thời điểm đó, lúa đă gặt rồi, ruộng bây giờ cũng khô... Nên t́nh trạng sức khỏe của cả Hai Ông Cháu, cũng không đến nỗi, trầm trọng cho lắm.

 

 Trở lại Chuyện Má tôi và Đôi Dép Đă Bạc Màu. Lúc đó, tôi cứ tự hỏi tại sao mà Má lại cất giữ Đôi Dép cẩn thận như vậy. Sau đó mới nghĩ ra, là v́ thời c̣n con gái, Má đă gánh vải đi ra bán ở Chợ Ninh Hoà, Má đă chạy bộ với “ Hai Bàn Chân Đất “. Cho nên bây giờ, có được dép mang, Má quư lắm. Mặc dù dép cũ, đă bạc màu. Má cũng cất giữ cẩn thận như thế.

 

 Nhất là vào buổi giao thời, sau năm 1975 nữa. Cơm trắng c̣n không có ăn, ăn cơm độn khoai lang... khoai ḿ lát... Th́ lấy tiền đâu mà mua dép mới !

Cũng như tôi đă nói, việc ra đi của gia đ́nh chúng tôi, đến Xứ Sở Tự Do này. Chúng tôi đă không dám báo tin chính xác ngày ra đi, cho Ba Má tôi biết. V́ lư do đó, đă nhiều lần anh Chữ và tôi, đă để ư, thấy Ba tôi có vẻ hơi “ Giận Lẫy “ về việc này. V́ nói ra, Ba Má tôi có nhiều mâu thuẫn lắm. Cứ muốn các con, các cháu quanh quẩn bên ḿnh. Ba Má không vui, khi có đứa con ở Xa Nhà, Xa Xứ. Nhất là ở một nơi cách xa, cả hàng ngàn đại dương như nước Mỹ đây.

 

 Thời gian cuối đời, Ba tôi tuy lớn tuổi, nhưng cũng c̣n khỏe. Ba vẫn thường đạp xe đến chơi nhà bạn ở tận Xóm Mới.

 

 Một ngày, khi đến thăm một người bạn trở về. Ba xách nước và bị trợt chân, té bên thềm giếng. Không ai ở nhà lúc này. Ba nằm đó, hôn mê, bất tĩnh. Đến khi nhỏ Thọ đi trực, rồi đi chợ về. Phát giác sự việc. Đưa Ba vào bệnh viện cấp cứu. Đến tối cùng ngày, Ba ra đi luôn. Ba ra đi, cũng nhẹ nhàng, yên b́nh như Má !

 

 ***

 Tôi tin có sự Thần Giao Cách Cảm. Bởi v́ trùng hợp vào thời gian đó, ba ngày liên tiếp, tôi nằm mơ thấy Ba tôi. Trong giấc mơ, chỉ một h́nh ảnh. Ba mặc áo thun trắng và quần cộc đen. Bộ quần áo mà hằng ngày Ba vẫn thường mặc ở nhà. Ba không nói ǵ. Chỉ nh́n sững với khuôn mặt rạn những vết máu. Ba lần, ba buổi sáng sớm, thức dậy, tôi đều kể lại chuyện với anh Chữ. Chuyện đă thấy Ba tôi trong giấc mơ như vậy.

Rồi sau đó, cả hai đứa cũng không nghĩ đến chuyện xảy ra trong giấc mơ của tôi nữa. Khoảng một tháng sau, gia đ́nh Anh Chị DungChỉ qua. Anh Chị DungChỉ lên Canoga Park thăm chúng tôi và đem theo H́nh Ảnh Tang Lễ của Ba tôi.

 

 Tội nghiệp Bác Trai ( Ba của Dung ) và Anh Chị DungChỉ đă sốt sắng phụ với Các Anh Em trong gia đ́nh, lo việc Đ́nh Đám cho Ba tôi. Bác Trai lo Tụng Kinh Siêu Độ cho Ba tôi.

 

 Ba tôi cũng là Bậc Trưởng Thượng, đă đóng góp nhiều công sức cho Làng. Nay Ba tôi nằm xuống, các Ông Bà, Chú Bác, Anh Em trong Làng, hội họp lại, đồng ư đưa Cờ Xí của Đ́nh Làng. Đi đưa Đám Tang cho Ba tôi. Trọng thể lắm.

 

 Mặc dù chúng tôi không có mặt lúc đó, nhưng khi nghe Anh Chị DungChỉ kể rơ sự việc. Chúng tôi thấy cũng mát mặt với Bà Con Xóm Giềng.

 

 Thật cám ơn Bác Trai và Anh Chị DungChỉ nhiều lắm. 

 Nhân đây, tôi cũng xin kể lại một chuyện, có liên quan đến Ba Má tôi. Chắc trước năm 1975. Một lần, lúc Bà Cô Tám c̣n sinh thời, Má tôi và chúng tôi đến nhà thăm Bà. Bà vừa nói với Má tôi ( có ư chọc vui ) có cả chúng tôi. Má tôi nói, cả Ba Má tôi khi qua đời, chỉ có bốn người con để tang thôi. Hồi đó, tôi nghe nhưng không để ư, và cũng không tin thầy bói cho lắm.

 

 Bây giờ, thật trùng hợp. Anh em chúng tôi c̣n năm người. Tôi đă ở đây. Chỉ c̣n lại bốn người ở Việt Nam thôi.

 

 Mời nghe Bài Hát : T́nh Cha. Nhạc Sĩ sáng tác : Ngọc Sơn. Ca Sĩ tŕnh bày : Quang Lê.

 ( Xem Youtube ở cuối bài )

 

 T́nh Mẹ thương con như Biển Hồ lai láng,

 T́nh Cha thương con, tựa núi thẳm non cao.

 Phận làm con phải ở sao đong đầy,

 Để mong báo hiếu, vẹn toàn cho cha mẹ.

T́nh Mẹ thương con, Ba cũng thương con.

 

Nhưng hai h́nh ảnh khác nhau.

 

Tôi xin mượn trên NET :

 

 TẬP ẢNH VỀ NGƯỜI CHA. Diễn tả về T́nh Thương của Cha Mẹ.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 Xem Tập 20

 

 

Nguyễn Thị Lộc

 Ngày 05 tháng 02 năm 2014

 

 

 

 

 

 

 
Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc                |                www.ninh-hoa.com