Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc             |                 www.ninh-hoa.com

 Nguyễn Thị Lộc

* Quê Quán :
 
Nha Trang, Khánh Ḥa
 

* Cựu Giáo sư:
Trường Trung học Ninh Ḥa Trần B́nh Trọng
 Niên khóa: 1968-1972

 


Hiện sinh sống
tại California, Hoa Kỳ.


 

 

 

 

 

Lời người viết :

 

Kính tặng Anh Lê Phụng Chữ. Người chồng lư tưởng của Em và là người cha gương mẫu của Các Con.

 

Nguyễn Thị Lộc

 

Tập 18 : Ơn Nghĩa Sinh Thành – Má Tôi

 

Hằng năm, cứ đến cuối Tháng Chạp, sau ngày đưa Ông Táo về trời, là Má tôi đă chuẩn bị gói Bánh Tét nấu cho cả nhà.

 

 Thấy Má lo ngâm nếp, đăi nếp, đăi đậu xanh... Rồi ướp thịt, làm bánh nhân mặn, xào đậu xanh làm bánh nhân chay... Lu bu quá ! Mặc cho lũ con nói thế nào th́ nói. Má vẫn cứ làm ! Má lại c̣n nói :

_ Nhà ḿnh, anh em, con cháu đông... Má chịu khó làm một chút, mà có đủ ăn thỏa thích cho cả nhà. Chứ ra chợ mà mua, làm sao cho phỉ !

 

 Thế là anh em chúng tôi, mỗi người một tay, phụ má. Nh́n thấy hai thau nếp, thau đậu xanh lớn quá. Nh́n Má ngồi làm một ḿnh, thật tội nghiệp. Mà nếp ở Việt Nam, không như ở đây. Mỗi lần đăi, đăi ra cả đống sạn vậy đó... Nhiều lắm. Tôi phụ má khâu này. Rồi đến việc lau lá chuối nữa chứ. Đến khâu gói bánh, chỉ có má tôi và anh Hai tôi. Tôi muốn ngồi vào làm, một phần v́ sợ yếu tay, gói không chặt. Một phần v́ đến lúc đó, má lại nhờ làm việc khác. Cho nên măi đến bây giờ, biết cách làm Bánh Tét như thế nào, mà chưa bao giờ thực hành được hết.

 

 Đến gần chiều tối, th́ việc gói bánh cũng xong. Má tôi xếp bánh vào thùng. Các anh tôi phụ nhau khiêng thùng Bánh Tét ra sân. Sắp xếp gạch để làm bếp ḷ. Củi để nấu cũng đă có sẵn. Bây giờ, các anh cùng nhau khiêng thùng Bánh Tét lên. Đổ nước vào. Đậy nắp lại. Rồi mới mồi lửa. Cả đêm, hai anh thay nhau trực, thêm nước và thêm củi, cho thùng Bánh Tét.

 

 Ngoài bánh Tét, má tôi c̣n làm món Thịt Dầm Nước Mắm. Tôm khô, Củ Kiệu, Dưa Món... Vừa làm chua, vừa làm x́ dầu để ăn Chay, vừa làm nước mắm để ăn Mặn.

 

 Má cũng làm nhiều loại Mứt : Mứt Gừng, Mứt Bí, Mứt Khoai Lang, Mứt Đậu Trắng Tây... Nhưng lũ con gái chúng tôi, đứa nào cũng thích món Me Dầm. Có năm, mới đến Mồng Ba Tết, mấy đứa cùng nhau đi kiếm, t́m ṭi, đă thấy không c̣n. Biết ư, năm sau Má làm hai, ba thẩu Me Dầm luôn. Ba chị em, cùng nhau ăn... cho nó “Đă Cái Miệng “.

 

 Mấy lần, cùng ngồi xâm Gừng, xâm Bí với Má hoặc cùng ngồi canh thau Mứt, trên bếp ḷ than tro vùi. Má con thủ thủ, thỉ thỉ với nhau... Tôi cũng bắt chuyện để hỏi. Vui miệng, Má cũng kể lại quăng đời con gái của Má.

 

 Má tôi, quê ở Làng Đường Đệ. Bây giờ là Khu Băi Tiên. Đứng ở Ḥn Chồng, nh́n về phía Tây Bắc, dăy Núi Người Đàn Bà Nằm Ngửa, xơa tóc dài trên bờ biển. Bao bọc khu làng này. Ba Má tôi, cũng đă dẫn anh chị em chúng tôi, ra thăm Các Cậu, Các D́... anh chị em họ với Má Tôi, ở làng này, vào những năm tôi c̣n đi học.

 Khu làng này được thiên nhiên ưu đăi. Rất đẹp. Trước mặt thôn làng là cả một băi biển đẹp, hoang sơ và thơ mộng. Nhờ được núi bao bọc theo h́nh ṿng cung, nơi đây giống như một cái vịnh nhỏ, mặt nước lúc nào cũng trong xanh, sóng gợn lăn tăn như mặt hồ... Phía sau, đi sâu vào trong núi, dân làng trồng cây ăn trái, Thanh Long, Đu Đủ, Xoài... Cũng nhiều Vườn Chuối, Khoai Lang, Khoai Ḿ...

 

 Bây giờ “ HỌ “ về đây, đưa dân đến một vùng xa xôi hẻo lánh nào đó. “ HỌ “ cất nhà trên triền núi, hứng lấy hết gió của Biển Khơi. Nhà đẹp lắm. Không thua ǵ những Khu Nhà Mới ở bên Mỹ. Nhà đáng giá hàng triệu triệu đô la. Cũng có nhiều nhà hàng lớn, sang trọng, nằm dọc theo bờ biển, của những tầng lớp mới.

 

 Má tôi nói, hồi nhỏ nhà nghèo lắm, làm ǵ có tiền để mua ṿng vàng, thậm chí là vàng giả. Hằng ngày, má cũng theo đám bạn trong làng, đi ra bờ biển. Cũng biết lượm những vỏ ốc, vỏ ṣ... màu sắc sặc sỡ... Lượm đem về, rồi kết lại thành những xâu chuỗi... đeo vào cổ, vào tay. Cũng có Hoa Tai đeo ṭn teng, lũng lẵng, dễ thương lắm...

 Má không được đi học đâu. Bà Ngoại nói, con gái đi học để làm ǵ ? Con gái biết chữ, chỉ để viết thư cho trai mà thôi ! Má thích đi học lắm mà không được. Má nói má buồn lắm. Ngày nào cũng giữ em hết. Nhưng quyết ḷng muốn học, má cứ canh đến giờ học, má ẳm em đến chơi bên cửa, bên ngoài lớp học. Nhờ “ Sáng Dạ “, Má đă học lóm được những bài học, cách viết chữ của Ông Thầy Giáo Trường Làng. Nhờ vậy, giờ đây, Má cũng đọc thông suốt được Những Quyển Kinh Phật. Chữ viết, tuy hơi lớn một chút, nhưng nh́n cũng tṛn trịa, thẳng hàng lắm.

 

 Nói rồi, Má xoay qua nh́n chúng tôi. Giờ th́ Các Con phải cố gắng học đi nghe không. Phải học cho giỏi, mới nên người được. Mới được làm “Ông này “ “Ông nọ “ đó. Trong đôi mắt của má tôi, cái học là như vậy đó.

 

 Lớn hơn một chút, má theo chị, theo em ra chợ, mua cả chục cây vải. Mua vải đến khi bán được hết, trả tiền cả vốn lẫn lời cho chủ. Chứ có tiền đâu, mà trả ngay khi lần đầu. Mua xong đem ra bán ở Chợ Ninh Ḥa. Má cầm ly nước, nhấp một hớp. Đôi mắt định thần như để nhớ lại chuyện ngày xưa... Nhỏ Thọ thấy chờ lâu quá, vội hỏi tiếp :

_ Má đi Ninh Ḥa bằng ǵ vậy má ? Hồi đó có xe đ̣ như bây giờ không má ?

_ Gánh vải đi bộ, thấy hụt cả hơi. Đă vậy, mà chân cẳng không có dép guốc để mang như bây giờ đâu !

 Có một lần, đoàn người gánh vải đi trễ. Đến chân Đèo Rù Ŕ, th́ trời đă chạng vạng tối. Đoàn người đành phải quay trở lại nhà. Bởi dân làng truyền miệng với nhau về Ông Ba Mươi. Ông Ba Mươi thường hay ra tới đường cái quan, vồ người, ăn thịt...

 

 Nhỏ Liên nghe má kể tới đó, vội rùng ḿnh, ngồi lấn lấn vô trong. Nó không thể chờ đợi, để Má kể hết câu chuyện. Nó cắt ngang:

_ Ông Ba Mươi là ông ǵ vậy má ? Miệng ổng to lắm sao. Làm sao ổng ăn thịt người được hở má?

_ Tổ cha mầy ! Nghe cái ǵ lạ lạ, cũng sợ, cũng hỏi. Má vừa nói, vừa nh́n nó, vừa mắng yêu con gái. Vừa cười, vừa nói nhỏ nhỏ lại. Có vẻ sợ nói lớn hơn, Ông Ba Mươi nghe được chăng !

_ Ông Ba Mươi là Ông Cọp đó. Ngày xưa, người ta không dám gọi ổng là Con Cọp. Mà không ai bảo ai, cũng đều gọi là Ông Ba Mươi hết. Ổng chuyên ăn thịt người và thú vật. Xuống đến làng, gặp Trâu, Ḅ, Heo, Chó... Cả Gà, Vịt...cũng không từ.

o0o

 

 Lớn hơn một chút, Má theo Bà Ngoại vào sống ở Xóm Cầu Xóm Bóng, dưới chân Tháp Bà. Gặp gỡ Ba tôi ở đây. Sau đó Ba Má tôi dời về sống ở Nha Trang, cho đến cuối đời.

 

 Bản tính hiền lành, nhân hậu. Lúc nào cũng chăm lo cho gia đ́nh. Thương con, quư chồng. Má tôi ăn chay trường. Nhưng cũng thật tội nghiệp. Lúc nào cũng chăm chút từng miếng ăn cho chồng cho con. Cũng có cái hay, Má ăn chay, nhưng khi nấu thức ăn mặn, chỉ ước chừng đồ gia vị để nêm nếm...

 

 Đến khi ăn, bao giờ cả mấy cha con. Hỏi ai cũng nói, không những vừa miệng, mà lại c̣n ngon nữa. Không ai kêu ca ǵ cả.

 

 Suốt quăng đời con gái, những tháng ngày sống chung trong gia đ́nh. Tôi chưa bao giờ thấy, Ba Má to tiếng với nhau lần nào. Lần nào Ba nói ǵ ǵ... Cũng thấy Má gật gật... Rồi làm theo những ǵ Ba muốn. Ba tôi cũng vậy. Có lần má đau, đi đứng hơi khó khăn. Mặc dù đă có chúng tôi chăm sóc. Nhưng Ba tôi cũng muốn tự ḿnh săn sóc cho vợ. Hôm đó, Ba tôi dậy thật sớm, tự vào bếp nấu cháo, rồi bưng lên tận giường cho Má tôi. Những chuyện này kể ra cũng nhỏ nhặt. Nhưng nh́n cung cách của hai người, tôi hiểu được t́nh cảm vợ chồng của Ba Má tôi, sâu sắc như thế nào ! Cảnh đầm ấm đó, đám con thấy riết rồi cũng quen, mà không để ư. Nhưng sau này, khi lớn lên, có vợ, có chồng, chúng tôi cũng được ảnh hưởng ít nhiều, đến cái “ Hạnh Phúc Êm Đềm “ đó, trong cuộc sống riêng tư của chúng tôi.

 

 Nghe người ta nói, vợ chồng đối xử với nhau “ Tương Kính Như Tân “ là vậy.

 

 Ba tôi là Trưởng Nam, nên những ngày Kỵ, ngày Giỗ Ông Bà Nội, Cô Ba và Chú Thím Năm ( Em ruột của ba tôi ), nhà ở bên Xóm Bóng, đều qua nhà tôi thật sớm. Thím và Cô đi chợ. Má tôi ở nhà để sửa soạn các thức ăn đă chuẩn bị trước. Cả nhà, chị em, con cháu, phụ nhau làm thức ăn, nấu nướng... Cánh đàn ông dọn bàn, sắp hoa quả,bánh trái, thức ăn... lên bàn để cúng. Chỉ nấu thức ăn chay để cúng thôi.

 

 Theo thứ tự, vai vế, từ anh đến em... đến chị dâu, đến con gái, em dâu... các cháu... Đến khấn vái, lạy tổ tiên, ông bà...

 Những lần nghe câu chuyện má kể, về gánh vải, chạy bộ để theo kịp chị em, đi ra bán ở Chợ Ninh Ḥa, chạy với “Đôi Bàn Chân Đất “. Tôi đă thấy xót xa, đến ray rức ở trong ḷng. Một cảm giác thương cảm, miên man khó tả rồi. Hồi đó, chỉ nghe má kể, mà không định hướng được Ninh Ḥa ở đâu ? Có gần Nha Trang hay không, mà đi bộ ? Chỉ nghe má kể... Mà không hỏi lại...

 

 Măi sau này, khi đến tuổi trưởng thành, lại có sự ngẫu nhiên mà trùng hợp ! Khi nhận được giấy tờ về dạy tại Trường Trung Học Ninh Ḥa. Ngày đầu tiên, nhân Anh Hai tôi đi công tác ở Huấn Khu Dục Mỹ, chở tôi đi theo bằng xe Jeep. Tôi đi Ninh Ḥa, tŕnh diện nhận nhiệm sở, để đi dạy tại Trường Trung Học Ninh Ḥa. Cũng chưa để ư đến đoạn đường, xa như thế nào.

 

 Măi đến một lần..., ngồi trên xe đ̣ Khánh Ḥa. Xe này chạy theo tuyến đường Nha Trang - Ninh Ḥa và ngược lại. Phải hơn một tiếng đồng hồ, khoảng đường 32 cây số về phía Bắc. Vượt qua hai cái Đèo: Đèo Rù Ŕ và Đèo Rọ Tượng. Qua những băi biển đẹp... trải dài đến Làng Ngọc Diêm. Men theo những triền núi, những cánh rừng xa vắng, ngút ngàn... Những đoạn đường thật vắng, không bóng người đi...

 

 Tôi thấy thấm thía và càng thương cho thời con gái, độ tuổi thanh xuân của má tôi nhiều hơn. Cũng thương cho những người bạn của má tôi, thời đó nữa...

 o0o

 

 Nghĩ lại, nấu ăn b́nh thường th́ không kể. Nhưng vào những dịp Lễ Tết hoặc cúng giỗ Ông Bà Nội, Ông Bà Ngoại..., Má làm nhiều bánh Mứt, đủ thứ. Vừa đẹp, cũng vừa ngon nữa. Thật khéo tay ! Có lần tôi hỏi má :

_ Ai dạy má, mà má biết làm đủ thứ thức ăn cho Ngày Tết như vậy ? Má biết làm từ khi nào ?

_ Ờ, ờ, Má chỉ học lóm từ những Bà D́, Bà Cô, Bà Thím... thôi. Những ngày kỵ giỗ, thấy mấy bà làm, má cũng bắt chước làm theo, nên biết. Chẳng ai dạy cả.

 

 Cũng có khi đi Chợ Tết, thấy họ bày bán những bánh mứt thật đẹp, khi về nghĩ nghĩ ra mà làm. Ban đầu, chưa được, chưa ngon lắm. Rồi từ từ, thêm một chút đường... bớt một chút muối... hay đồ màu mè... ǵ đó. Dần dần làm được món ăn, vừa ngon, lại vừa đẹp nữa.

 

 Chợt nghĩ đến bản thân ḿnh, cũng giống má thật nhiều về điểm này.

 

 Khi Ba Má c̣n sinh thời, Ba Má tôi c̣n được năm người con : hai trai và ba gái. Nếu kể thêm hai chị đă mất nữa là bảy. Chị Phước lớn hơn tôi hai tuổi. Chị mất lúc chị 10 tuổi. Qua kư ức của tuổi thơ, tôi mường tượng Chị Phước đẹp lắm. Chỉ nhớ một kỷ niệm. Vào một buổi trưa Hè nóng bức, hai đứa giành nhau nằm trên lan can, bên hông thềm nhà cho mát. Lấn nhau quá, cả hai cùng té xuống nền nhà, cả hai cùng cười...

 

 Chị Ba tôi mất lúc chị 26 tuổi. Năm đó tôi học lớp Đệ Tam ( lớp 10 bây giờ). Thời gian này, tôi nhớ rơ hơn. Chị Ba là con gái lớn. Chị theo phụ giúp má mọi việc.

 

 Phong trào thời đó, các cô, các bà ưa chuộng mặc áo dài màu khói hương. Chị Ba có một áo dài vải Phin Nylon, màu hoa cà. Chị đem áo đi nhuộm màu khói hương, mà trong nhà không ai hay biết ǵ, về chuyện này. Vài tháng sau, chị bị bệnh và qua đời. Má tôi đem hết áo quần và đồ dùng của chị, đem đốt hết. Tự nhiên khi về nhà, má nói với tôi :

_ Chị Ba con nói, c̣n chiếc áo dài màu khói hương nữa. Tôi chợt nhớ ra chiếc áo dài màu hoa cà của chị. Khi má tôi lấy áo quần ra, tôi không trông thấy nó. Đem chuyện này, tôi nói với má.

_ Hay là Chị Ba đem chiếc áo dài này đi nhuộm màu khói hương ? Má tôi cũng đồng ư với lời nói của tôi.Tôi vội đạp xe đạp, đến Tiệm Nhuộm ở đường Phan Chu Trinh. Họ chỉ lên nơi nhuộm chính ở gần Chợ Phương Sài. Tôi vội lên Phương Sài và kể rơ sự việc. Người chủ tiệm xác nhận, đă nhuộm chiếc áo dài màu hoa cà, thành màu khói hương. Ông ta c̣n nói, nhuộm chiếc áo đă mấy tháng rồi và đă giao lại cho tiệm trung gian, ở đường Lê Đại Hành trên Xóm Mới. Tôi cám ơn ông ấy và vội xuống tiệm này ở Xóm Mới.

 

 V́ chiếc áo lâu lắm rồi, không có ai đến hỏi. Nay có người đem tiền đến nhận, Họ mừng quá. Vội giao ngay. Đem áo về, má tôi khấn vái chị Ba, rồi đốt áo. Từ đó, êm xuôi hết. Không xảy ra chuyện ǵ nữa.

 

 Trong đời sống thường ngày của chúng ta, có một điều ǵ đó về đời sống tâm linh, mà chúng ta không thấy, không biết được...

 

 o0o

 

 Trong nhà, bây giờ c̣n lại Ba Má và năm anh em chúng tôi. Sau Anh Hai, tôi là người thứ nh́ lập gia đ́nh. Ngày Anh Chữ vào nhà cầu hôn và xin Cưới Hỏi tôi. Thời gian này, Anh Hai tôi làm việc ở Ban Mê Thuột. C̣n Anh Lai đi dạy tận Tỉnh Rạch Giá, ở Miền Nam. Sau khi chàng ngỏ lời, tôi cũng không hiểu tại sao, tôi đồng ư Lời Cầu Hôn của người thanh niên dễ mến này ( Xem thêm Tập 5 : Lễ Đính Hôn ). Chàng bảo tôi thưa chuyện với Má...

 

 Hôn nhân là chuyện hệ trọng cả một đời người, mà lại quyết định một cách nhanh chóng như vậy sao ? Sau khi thưa chuyện với Má, mặc dù ngạc nhiên lắm, nhưng hai mẹ con lại có cùng cảm nghĩ giống nhau. Má bảo tôi phải suy nghĩ thật kỹ. “ Con đồng ư, th́ Má cũng đồng ư. Để chiều nay, má nói lại với Ba con. Chắc Ổng cũng đồng ư thôi“.

 

 Không kể tôi, Ba Má tôi hoàn toàn không biết ǵ, về người chồng sắp cưới của tôi, cũng như về cha mẹ, anh em và họ hàng bên chàng.

 Mối Lương Duyên này, “ Ông Tơ “, “ Bà Nguyệt “ đă sắp sẵn tự kiếp nào !

  Sau năm 1975,anh em chúng tôi, ai cũng yên bề gia thất. Mọi việc ăn uống, nấu nướng, mấy gia đ́nh anh em chúng tôi tự túc, nhà nào tự lo nhà đó. Thời gian rảnh rỗi, má tôi chỉ đọc Kinh Phật. Các cháu cũng đă lớn hết. Trong một lần qua đường, chỉ một chiếc xe xích lô đụng phải. Má bị té. Thọ đưa má vào bệnh viện. Má tôi bị găy xương chậu. Từ đó, má đi lại và ăn uống khó khăn lắm. Thế là mấy chị em gái, không ai bảo ai, cùng thay phiên nhau, cùng chăm sóc cho má. Nhỏ Thọ tuy làm bệnh viện, nhưng giờ giấc trực ngày, trực đêm, thường thay đổi. Cho nên, tôi tự lănh nhiệm vụ, tắm rửa cho má, dọn dẹp lau pḥng... Mỗi ngày, khi xong đâu đó, rồi mới đi thêu ở Hợp Tác Xă...

 

 Một lần, khi mở hộc tủ để lấy áo quần sạch để thay cho má. Tôi thấy một cái ǵ... được gói lại và bọc lại bằng bao nylon thật cẩn thận. Bản tính ṭ ṃ, tôi mở ra để xem thử, “ Một cái khăn voan quàng cổ đă cũ và một đôi dép đă bạc màu“.

 

 Ngày thường th́ không nói, nhưng thỉnh thoảng đi Đám Cưới, Đám Tiệc, Má cũng cần phải có, để cho tươm tất một chút. Người ta thường nói : “ Người đẹp nhờ lụa “ phải không ? Ư nghĩ mua Khăn Quàng Cổ và Đôi Dép Mới cho Má, thấy khó thực hiện được trong lúc này.

 

 Tôi lại tự trách ḿnh, đă không lo được chu toàn cho Má !

 

 Nghĩ đi, rồi lại nghĩ lại. Giờ th́ xă hội đă đổi thay, thay ngôi đổi chủ. Chồng c̣n ở trong Tù Cải Tạo, không có bản án, không biết ngày về. Bên cạnh đó, c̣n phải lo ăn, lo dạy ba đứa con c̣n quá nhỏ dại nữa. Vốn liếng cũng cạn dần... Anh em chúng tôi, nương nhau lo cho Ba Má được cái ăn. c̣n những chuyện khác, phải tạm thời gát lại...

 

 Thời gian kế tiếp, Má tôi đă có những trận đau, khiến tinh thần má nhiều dao động, không tự chủ được lời nói của ḿnh. Má nói với tôi, Má muốn có được đôi xuyến vàng, mà Má đă cho tôi, trong Ngày Cưới của tôi. Tuy biết rằng đôi xuyến ấy là của chúng tôi. Chàng đă muốn làm đẹp mặt Họ Nhà Gái, chàng đă đưa tiền cho tôi, nhờ Má mua để cho con gái, làm của Hồi Môn, ngày đi Lấy Chồng. Cũng thật sự tôi đă bán đi, từ mấy năm trước, để đổi lấy tiền nuôi con và đi thăm nuôi chồng. Nay không c̣n nữa.

 

 Tôi ân hận lắm. Lại một lần nữa, không làm được theo ư Má, để cho Má được vui.

 

 o0o

 

 Rồi gia đ́nh chúng tôi may mắn đến được Hoa Kỳ, theo diện HO. Đây là Phép Mầu Nhiệm của Bà Tiên mà tôi không bao giờ nghĩ ra là có được. Các Anh Em, Các Bạn Bè... Ai cũng mừng cho gia đ́nh tôi. Tôi không dám báo tin, chính xác ngày ra đi, cho Ba Má tôi biết. Tôi biết cũng v́ T́nh Thương con gái, nên Ba Má cũng có nhiều mâu thuẫn. Ba Má không vui, khi có đứa con không ở quanh quẩn bên gia đ́nh. Mặc dù chúng tôi đă đủ sức. Giống như con chim đă đủ lông, đủ cánh. Tự bay đi kiếm ăn. Nhưng mà trong thâm tâm má, cứ nghĩ tôi vẫn c̣n nhỏ dại như ngày nào. Má lúc nào cũng muốn giống như con gà mẹ, sẵn sàng dang rộng đôi cánh, để ôm ấp, bảo vệ, che chở cho đàn con.

 

 Những ngày trước khi đi, tôi thấy má cứ im lặng, cứ muốn hỏi, rồi lại ngần ngừ. Chỉ nghe nói nước Mỹ, nhưng không định hướng được nơi đâu. Tôi lấy một trái banh nhựa của các cháu chơi đá banh hằng ngày. Rồi giải thích cho má biết. Ví dụ Việt Nam ở đây, phải cách nửa trái banh mới đến nước Mỹ...

 

 Má tôi cũng chỉ nghe, rồi chắc lưỡi và không nói ǵ cả...

 

 Chúng tôi qua đây, được khoảng 5 tháng, th́ Ba tôi mất. Má càng buồn hơn. Cũng đôi khi vợ chồng khắc khẩu, nhưng có khi nào các con biết đâu. Các con đă lớn hết, chúng đă có gia đ́nh riêng. Th́ nay c̣n vợ, c̣n chồng nương nhau mà sống. Nay đă không c̣n. Người đi trước đă yên thân. Để người ở lại, càng buồn hơn. Má buồn lắm.

 Những năm tháng đầu tiên nơi xứ người, đời sống chật vật lắm. Chúng tôi cố gắng, làm việc thật nhiều, dành dụm ít tiền, gửi về cho má. Dĩ nhiên, Anh Chữ là người, bao giờ cũng đồng ư cả hai tay. Cũng hay c̣n có Thọ và Liên, thay nhau chăm sóc cho má. Tôi vẫn dặn các em : “ Má c̣n khỏe, c̣n ăn được. Má thích ăn ǵ, th́ cứ mua cho má ăn. May thêm áo quần mới cho má mặc... “

 

 Má tôi, tuy ít học, nhưng cả đời nuôi năm, sáu đứa con, ăn học đàng hoàng. Th́ nay, có Trả Hiếu cho má, được bao nhiêu, th́ cũng không vừa.

 o0o

 

 Rồi mỗi Mùa Xuân qua đi,

Má tôi già thêm một tuổi

 Cả ngày cứ ngóng tin con,

 Gặp ai cũng nhắn, cũng mong con về.

 Nhưng mà con vẫn chưa về,

 Để cho Mẹ nhớ, Mẹ buồn nhiều hơn.

 

 Cái tâm sự của người lính chiến khi xa nhà, cũng là tâm trạng của những người tha hương chúng tôi, mỗi Mùa Xuân khi nhớ về Mẹ.

 

 Mẹ ơi, hoa Cúc, hoa Mai nở rồi,

 Đời con, giờ đây đang c̣n lênh đênh.

 Đèo cao, gió lộng ngày đêm bạt ngàn

 Áo trận sờn vai bạc màu.

Nh́n Xuân về ḷng buồn mênh mang...

 

 Ngày đi, con hứa Xuân sau sẽ về,

 Mà nay, đă bao Xuân rồi trôi qua.

 Giờ đây, tóc Mẹ già chắc bạc nhiều,

 Sớm chiều vườn rau, vườn cà.

Mẹ biết nhờ cậy vào tay ai...

 

Bài hát : Mùa Xuân Của Mẹ. Nhạc Sĩ Trịnh Lâm Ngân sáng tác. Ca Sĩ Ngọc Hạ tŕnh bày

( Xem Youtube ở cuối bài )

 

 o0o

 

À ơi...

Mẹ già như chuối chín cây

Gió lay Mẹ rụng, con thành mồ côi...

Gió lay Mẹ rụng, con gọi là Gió Mồ Côi

 

Để rồi một hôm...

 

…Một hôm ngọn gió Mồ Côi

Thổi cho Mẹ rụng, để con một ḿnh.

Mẹ về Nước Phật thanh b́nh,

Trần ai để lại, chút T́nh Mẹ Con...

 

 Xin mượn Bài Thơ của một Tác Giả trên Net. Sao đúng với tâm trạng và hoàn cảnh của tôi. Một ngày, buổi tối Liên lo cho Má ăn uống, ngủ nghê. Đến sáng vào thăm, th́ Má đă đi rồi. Má ra đi trong giấc ngủ, nhẹ nhàng, yên b́nh lắm.

 

 Con người cũng giống như thời gian. Thời gian trôi qua, có bao giờ ngừng lại ? Con người ngày càng lớn tuổi, có níu kéo được tuổi Xuân ?

 

 Hạnh phúc thay ! Những ai c̣n có Mẹ, có Cha. C̣n có những người thân yêu trên đời, Để Thương, Để Nhớ...

 

 

 

 Xem Tập 19

 

 

Nguyễn Thị Lộc

 Ngày 16 tháng 1 năm 2014

 

 

 

 

 

 

Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc                |                www.ninh-hoa.com