Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc             |                 www.ninh-hoa.com

 Nguyễn Thị Lộc

* Quê Quán :
 
Nha Trang, Khánh Ḥa
 

* Cựu Giáo sư:
Trường Trung học Ninh Ḥa Trần B́nh Trọng
 Niên khóa: 1968-1972

 


Hiện sinh sống
tại California, Hoa Kỳ.


 

 

 

 

 

 

Lời người viết :

 

Kính tặng Anh Lê Phụng Chữ, người chồng lư tưởng của Em và là người Cha gương mẫu của Các Con.

 

Thương tặng Các Con của Mẹ.

Nguyễn Thị Lộc

 

     Tập 17 : Tâm T́nh Với Mẹ

 

 

 Thời tiết năm nay rất khắc nghiệt, thay đổi vô cùng. Mùa Thu vẫn c̣n đó, ngoài đường lá vàng, lá đỏ vẫn c̣n đó…. Mà cái lạnh lẽo, buốt giá của Mùa Đông đă đến rồi.

 

 Đang c̣n suy nghĩ, sẽ nấu món ăn ǵ, cho cả nhà hôm nay đây. Tiếng chuông điện thoại reo vang, đă cắt đứt đi gịng cảm nghĩ của tôi. Bên kia đầu dây.

_ Mẹ ơi, Mẹ có khỏe không ? Mẹ ơi, Dallas mùa này, tuyết rơi nhiều lắm. Tuyết phủ trắng xoá, mênh mông cả một vùng. Tuyết đóng thành băng, thành nước đá. Ngày hôm qua, anh Minh đă chụp được những tấm ảnh ngoài hàng rào nhà ḿnh. Tuyết rơi nhểu xuống, tạo thành một tấm màn nước đá, giống như những tấm màn thạch nhủ, trong hang động thạch nhủ, đó mẹ.

 Hồng Dung nói huyên thuyên …. Hồi c̣n ở Việt Nam, con xem trong phim ảnh, đến mùa tuyết rơi, những người lớn và trẻ con ra sân bốc tuyết, nắn lại thành từng trái banh, ném vào nhau...trông vui quá !

 

 C̣n trong phim t́nh cảm, những người yêu nhau, chung dù, đi dưới trời tuyết rơi trắng xoá …. Con thấy, sao mà đẹp thế ! Thật t́nh tứ và lăng mạn nữa !

 

 Bây giờ ở đây, rồi mới thấy, mệt ơi là mệt ! Các hăng xưởng và trường học phải đóng cửa nữa mẹ à.Tôi c̣n chưa kịp trả lời trả vốn ǵ hết, cô nàng lại tiếp tục

_ Mẹ ơi, mẹ chỉ cho con thêm, nấu món ǵ để ăn đi mẹ. Con cũng đă nấu nhiều món ăn, cũng được lắm. Bạn bè đến nhà chơi, ai cũng khen ngon. Nhưng mà lần nào, anh Minh cũng cứ nói

_ Em nấu nhiều món ăn cũng ngon lắm. Nhưng sao khi ăn vào, không giống như mẹ nấu, như lúc trước chúng ḿnh c̣n ở bên Cali. Thật sự th́ Hồng Dung cũng có biệt tài về nấu nướng. Cô nàng chịu khó học hỏi, t́m ṭi trong sách vỡ, trên Internet...cũng đă làm được nhiều món ăn rất ngon. Nhiều người khen lắm...

 

 Tôi nhớ lại những năm trước, hồi Phụng Minh mới qua đây, từ Trại Tị Nạn. Cả nhà đi đón cháu ở Phi Trường Los Angeles. Lúc đó, nó ốm tong...ốm teo …, trông giống như “ Con C̣ Hương “. Vậy mà qua đây, được t́nh thương của Ba Mẹ và Các Em, chẳng bao lâu, con tṛn trịa ra thấy rơ.

 

 Rồi đến lượt Hồng Dung cũng thế. Tôi cũng không hiểu được tại sao, tôi đă nhanh chóng cảm thông với con bé đến thế. Tôi vẫn thường hay tâm sự với chồng, về những cảm nghĩ của ḿnh như vậy.

 

 Nhớ lại, có lần MinhDung có bạn mời đi dự Party. Trong khi chờ đợi Phụng Minh đi học về, rồi mới đi. Ở nhà Mẹ đă trang điểm cho con, rồi Ba đă chụp h́nh cho con nữa. Phụng Minh khi biết được chuyện đó, vội nói với vợ

_ Anh chưa thấy ai được như em đó nghen. Cố gắng sống cho thật tốt với Ba Mẹ anh đó.

 Hồi c̣n ở Santa Clarita, vào những Ngày Lễ cuối năm như bây giờ, hai mẹ con rủ nhau đi shopping thật sớm. Có lần đă quên đóng cửa garage luôn. Cũng may, vùng này hàng xóm tốt, nên đă không có ǵ không hay xảy ra cả.

 

 Các con thương nhau và sống hạnh phúc với nhau. Là điều Ba Mẹ hằng mong muốn. Ba Mẹ rất vui với hạnh phúc của các con lắm đó.

 

 Phụng Minh nhớ không, Năm 2004, thời gian Hồng Dung đang mang thai cháu Andrew

 Hăng Vận Tải UPS muốn mở rộng giao thương với Việt Nam. Hăng đă đề cử con về Việt Nam, làm Tổng Giám Đốc, đại diện cho hăng UPS ở bên đó.

 Con thấy lên chức, lên lương. Con muốn đi quá. Nhưng Hồng Dung không muốn và dĩ nhiên Ba Mẹ cũng không muốn. Hồng Dung đă khóc, đă tâm sự với Ba Mẹ nhiều lắm và nhờ Ba Mẹ khuyên giải con

 “ Con biết không, Ba Mẹ là một trong hàng ngàn người, qua đây theo Diện Tị Nạn. Con là Người Tị Nạn và cả gia đ́nh ḿnh cũng thế. Bản thân con đă trốn thoát ra đi, đă t́m đến được Một Xứ Sở Tự Do, có t́nh người …. Nay không thể v́ lợi ích nhất thời, mà trở về hợp tác, làm việc ở bên đó được “

 Và c̣n nhiều vấn đề khác nữa, phức tạp lắm …

 

 Ở nơi đây, con không làm hăng này, th́ làm hăng khác. Vững tin vào Năng Lực và Tuổi Trẻ của ḿnh, th́ không có ǵ để phải lo lắng cả.

 C̣n nữa, Hồng Dung cũng lo sợ cho hạnh phúc của hai con, dễ vỡ tan. Biết con trở về lại nơi đó. Với một thanh niên có địa vị và tràn đầy sức sống như vậy. Có thể nào giữ được Ḷng Chung Thủy của ḿnh, tránh được cái bẫy của “ Những Cô Gái Chân Dài “ thả “ Lưới T́nh Catwalk “ hay không ?

 

 Đến lúc đó th́, hạnh phúc gia đ́nh tan vỡ, vợ chồng con cái ly tan !

 

 Con yêu ngoan, cám ơn con đă nghe theo lời khuyên nhủ của Ba Mẹ và Hồng Dung.

 Vừa đi làm về đến nhà, thấy Hồng Dung đang nói chuyện bằng điện thoại với mẹ, Minh cũng giành ngay cái điện thoại.

_ Mẹ ơi, con mới đọc một bài viết về Bí Ngô trên Internet. Bí Ngô là thực phẩm rất tốt, có nhiều chất bổ dưỡng cho trí óc con người. Con xin lỗi Mẹ nghen. V́ hồi c̣n ở Việt Nam, Mẹ đă cho chúng con ăn nhiều Bí Ngô quá. Con chọc mẹ nên viết trên bảng : “Đả Đảo Thành Phố Bí “ đó.

 

 Mẹ không những không la mắng chúng con. Mẹ chỉ mỉm cười. Bây giờ nghĩ lại, mới thấy Mẹ thương Ba, thương chúng con quá. Mẹ phải tính toán, để khi đi chợ, mua các thức ăn, vừa bổ dưỡng, lại vừa hợp với ngân quỹ của gia đ́nh ḿnh lúc đó.

 

 Từ ngày các con chuyển qua Dallas, Ba Mẹ đă luôn nhớ về các con và các cháu nhiều lắm. Cứ mỗi lần Ba Mẹ qua thăm, lần nào Mẹ cũng tự tay làm Những Cái Bánh Nậm, Những Cái Bánh Ít …. Mà các con và các cháu thích ăn. Và lần nào, Ba cũng khệ nệ, tay xách, nách mang …, không cho mẹ xách. Các cô làm việc trong Phi Trường, cũng nh́n Ba, mỉm cười, thông cảm …

 

o0o

 

 Một sự sắp đặt, ngẫu nhiên mà trùng hợp. Khi MinhDung chuyển nhà sang Dallas. GiaoSương vội mua nhà và mời Ba Mẹ về ở chung. Sống chung với các con từ năm đó, đến nay. Thời gian trôi qua nhanh thật. Mới đó mà đă hơn 8 năm rồi.

 Một lần, trong một bữa cơm chiều, Sương vừa nói vừa cười, có vẻ khoái chí lắm.

_ Tuần trước, tụi con đưa các cháu về ngoại. Ba con nói : “ Mày là người sướng nhất trong Họ, rồi đó. Ăn uống, chợ búa, con cái...đều có Ông Bà Nội của Minh Đức, lo lắng, giúp đỡ...cho hết. Phải sống cho tốt, đối với anh chị trên đó nghe không ?

 

 Mẹ c̣n nhớ, hồi hai đứa quen nhau. Giao đưa Sương về giới thiệu với Ba Mẹ, để thưa về chuyện Cưới Xin. Cả hai lo lắng lắm. Không biết Ba Mẹ có đồng ư, v́ gia đ́nh Sương khác Tôn Giáo hay không ?

 

 Ba Mẹ thấy Sương, hiền lành, dễ thương. Lại là bạn học cùng lớp với Giao nữa. Ba Mẹ đồng ư ngay. C̣n về chuyện Tôn Giáo, Không có vấn đề ǵ. Bởi Ba Mẹ thiết nghĩ, Đạo nào, người ta cũng dạy Cái Hay, Cái Tốt. Dạy điều hay, lẽ phải thôi, phải không ? Có ai dạy điều xấu, bao giờ ?

 Có nhiều gia đ́nh, v́ hai bên không cùng chung Tôn Giáo. Mà cha mẹ đă không đồng ư. Đă làm lỡ Duyên của con. Tội nghiệp chúng nó. Ba Mẹ nghĩ rất thoáng, thiết nghĩ, các con sống với nhau, hạnh phúc là do các con tự tạo, tự tích lũy dần dần. Không phải một ngày, một bữa, là được. Như Mẹ đă nói trong tập trước. Nay Mẹ cũng muốn nhắc lại. “ Con người, nam nữ là hai thực thể khác nhau. Bây giờ, đồng ư, đồng thuận về sống chung với nhau. Dĩ nhiên, cũng phải có những điểm không tương đồng. Cả hai bên, phải cố gắng nhẫn nhịn. Để cùng nhau nuôi dạy con cái. Đưa gia đ́nh đến chỗ hoàn thiện “.

 

 Thời tiết, những Ngày Lễ cuối năm, thay đổi vô cùng. Mới tuần trước, gió lạnh buốt thấu xương. Mẹ đưa Minh Đức đến trường. Rồi về thôi. Không đi bộ nữa. Rồi tiếp đến, gió và nóng lên hai ngày. Và bây giờ nhiệt độ giảm dần …. Sáng nay trời lại trở lạnh …

 

 Trưa hôm qua, lớp học Minh Đức, tổ chức Pot-luck ăn trưa. Phụ huynh được mời đến tham dự, cùng đem thức ăn đến để chung vui. Giao thấy mẹ bận viết bài, nên không dám nhờ. Sương lại đi công tác ở San Diego. Chàng đặt làm Một Món Ḿ Xào, từ một tiệm ăn Việt Nam trong vùng. Cũng biết là trẻ con, đứa nào cũng thích ăn ḿ xào lắm.

 Đến giờ ăn, các phụ huynh lo phân chia cho các em trước. Món ḿ xào được hầu hết các em hưởng ứng. Kể cả các cháu người Mỹ, Người Mễ, người Phi …. Ngoại trừ cháu Trí. Trí cùng nhóm với Minh Đức. Thỉnh thoảng, hai ba tuần, các cháu luân phiên, đến nhà chơi với nhau vào cuối tuần.

 Khi chàng đem đĩa ḿ tới. Trí nói : “ Dạ cháu không ăn “. Chàng thầm nghĩ, chắc là nó không đói. Nhưng chàng cũng cố gắng năn nỉ : “Ăn ḿ đi cháu, ngon lắm đó “. Dù chàng nói thế nào, Trí cũng không ăn. Cuối cùng nó nói với chàng

“ Cháu đợi mẹ cháu đến. Mẹ cháu cũng nấu ḿ cho cháu nữa “.

 Hương đến trễ v́ kẹt xe. Dĩ nhiên, cô ấy cũng đem ḿ đến cho con. Chàng ngạc nhiên kh́ thấy đôi mắt của Trí sáng rỡ, khi nh́n cô Hương xúc ḿ ra đĩa. Thằng bé ngồi bên cạnh mẹ, ăn một hơi, một cách ngon lành. Thỉnh thoảng lại liếc mắt lên nh́n mẹ tŕu mến. Hai mẹ con cùng cười với nhau. Thật hạnh phúc.

 

 Đĩa ḿ đă hết. Nó c̣n có vẻ tḥm thèm, muốn ăn thêm. Bấy giờ, c̣n những cọng hành cuối cùng, Trí cũng vét sạch.

 

 Nh́n Trí ăn ngon lành như vậy, làm chàng liên tưởng đến ba anh em, hồi c̣n nhỏ, hồi c̣n ở Việt Nam. Thời gian đó, chỉ có Mẹ ở nhà. Ba c̣n ở trong Tù Cải Tạo, chưa về. Ba anh em, khi ăn Canh Bí Đỏ hay ăn Canh Đậu Khuôn, Thơm Cà, Lá Hẹ...Lần nào khi ăn xong, cũng tḥm thèm, cũng bưng chén lên, HÚP đến giọt nước cuối cùng.

 Cái cảm giác bên T́nh Thương, bên Sự Chăm Sóc của Mẹ. Ôi, Sao mà sung sướng thế !

 

o0o

 

 Hôm cuối Tháng 11, vợ chồng HuyLoan và hai cháu, lên nhà để cúng giỗ Ông Bà Ngoại. Buổi trưa, sau khi cúng và cấp xong xuôi, HuyLoan định về. Ba Mẹ giữ lại để ăn cơm chiều luôn, rồi mới về. Mẹ c̣n nói thêm :

_ Các con ăn cơm chiều xong, tắm rửa ở đây...Rồi về nhà, chỉ có đi ngủ thôi. Không phải lo cơm nước ǵ nữa cả. Sướng thế !

 Biết ư con trai, chiều nay mẹ cho ăn cơm với món Canh Đậu Khuôn, Thơm Cà, Lá Hẹ. Món canh mà Huy thích lắm. Không kể món canh này, mà c̣n thêm món Xào Thập Cẩm và món Cá Chiên ǵ ǵ...đó nữa.

 Huy cũng không để ư cho lắm. Phải nói suốt bữa ăn, chàng chỉ ăn hầu hết là món canh này. Các thức ăn kia, chỉ gắp chút chút cho có lệ, mà thôi. Cũng bởi, sợ ăn món khác, ăn nhiều quá, sẽ làm cho món canh mà chàng thích, bớt ngon đi chăng ?

 Loan nh́n Mẹ, ra dấu. Như đă biết điều này, như mọi lần. Nàng ngồi cạnh mẹ

_ Mẹ ơi, Mẹ chỉ cho con cách nấu Món Canh Đậu Khuôn, Thơm Cà, Lá Hẹ, đi Mẹ. Con đă nấu nhiều lần lắm. Mà lần nào Huy nói : “ Cũng OK “. “ Cũng OK “, có nghĩa là chưa đạt yêu cầu lắm, phải không Mẹ ?

 Cũng thành thật mà nói, Loan cũng đă nhiều lần, nấu món canh này, cho Huy ăn. Chàng ăn cũng ngon lành lắm. Nhưng mà chàng nghĩ, dù Loan có nấu cách nào đi nữa, th́ cũng không thể nào, giống như món canh của Mẹ đă nấu.

 

 Lần này cũng thế, chàng thầm nghĩ, giá như mà ḿnh bưng tô canh lên, HÚP cho đến giọt nước cuối cùng, th́ thích biết mấy !!!

 Lần nào lên đây về, Mẹ cũng TO GO cho hai vợ chồng, đem về nhiều món ăn lắm. Chàng đă nhận hết. Không những không để lại hộp nào, mà c̣n xin thêm nữa chứ.

 

 Chàng cũng biết Little SàiG̣n là Thủ Đô của Người Việt Tị Nạn. Nơi đây, có quá nhiều nhà hàng, tiệm ăn Việt Nam. Muốn ăn ǵ, cũng có. Không thiếu ǵ cả. Đem thức ăn về đó, giống như Chở Củi Về Rừng. Nhưng sao ngon bằng, thức ăn do Mẹ nấu chứ !

 

 Hôm Cúng Giỗ Ông Bà Ngoại, anh Hào cũng nói: Ở dưới Little SáiG̣n, con ăn Nem Chua do nhiều tiệm làm lắm. Nhưng không nơi nào, Nem Chua ngon như Nem Chua của Cô Lộc làm hết đó.

 Ảnh c̣n diễn tả. Chỉ nh́n cái miệng của ảnh, cũng đủ thấy ngon rồi.

 

 Ăn vào...nó ngon...làm sao ! Juicy nữa !

 

 Hôm Tháng 9/2013, Cô Chú ThànhGiỏi, Bác Khâm, Vợ Chồng Bác Sĩ Ánh, Thầy Thu, Cô Thuộc, Cô Trâm Anh, Kim Loan lên nhà chơi. Huy cũng nói với cô Trâm Anh.

_ Mẹ em nói cùng một công thức cho mọi người. Nhưng khi làm, không ai làm giống như Mẹ em đă làm. H́nh như khi làm một món ăn ǵ, Mẹ em cũng để vào một “ Gia Vị Ǵ Ǵ “ đó. Mà em cũng không nghĩ ra được.

 

o0o

 

 Cả ba anh em, có những dịp gặp nhau, đều nhắc lại những món ăn ngày xưa, từ thời thơ ấu…

 Giao nhớ lại, hôm qua nh́n thằng Trí ăn Ḿ ngon lành và hai mẹ con, nh́n nhau tŕu mến…

 Đến bây giờ, chàng nh́n Huy với món Canh Đậu Khuôn, Thơm Cà, Lá Hẹ…

 

 Một cảm giác nhẹ nhàng, xao xuyến …trong ḷng

 Đĩa Ḿ của cháu Trí có thể…không ngon bằng đĩa Ḿ mà chàng đă mua ở tiệm…

 

 Cũng như món Canh của Mẹ nấu, có thể không đậm đà như Các Con Gái ( Con Dâu ) của Mẹ, đă nấu cho chồng chúng nó …

 Nhưng mà cả hai, được nêm vào Một Gia Vị trân quư nhất trên đời. Đó là GIA VỊ MẸ.

 

 

 

Xem Tiếp TẬP 18

 

 

 

Nguyễn Thị Lộc   

 Ngày 20 Tháng 12 Năm 2013

 

 

 

 

 

 

 

 

Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc                |                www.ninh-hoa.com