Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc             |                 www.ninh-hoa.com

 Nguyễn Thị Lộc

* Quê Quán :
 
Nha Trang, Khánh Ḥa
 

* Cựu Giáo sư:
Trường Trung học Ninh Ḥa Trần B́nh Trọng
 Niên khóa: 1968-1972

 


Hiện sinh sống
tại California, Hoa Kỳ.


 

 

 

 

 

 

Lời người viết :

 

Kính tặng Anh Lê Phụng Chữ, người chồng lư tưởng của Em và là người Cha gương mẫu của Các Con.

Kính tặng Các Ân nhân và Các bạn, đă giúp đỡ tôi trên đường đời.

Thương tặng Các Con của Ba Mẹ.

Nguyễn Thị Lộc

 

Tập 16 : Cám Ơn Người... Cám Ơn Đời...

 

 Hôm nay, Ngày Thứ Năm 28 Tháng 11 Năm 2013, tuần lễ thứ tư trong tháng 11/2013, Ngày Lễ Thanksgiving, Ngày Lễ Tạ Ơn ở Hoa Kỳ.

 

 Sáng hôm nay, như thường lệ, tôi ngồi đây để chờ “ Bức Tranh Nắng “ của tôi, đến nơi đầu giường. Con người ta cũng kỳ cục thật. Cái ǵ đă có trong tay, b́nh thường quá, không thấy quư. Nhưng một khi đến chậm hơn một chút, hoặc có thể không có, cứ là mỏi mắt, chờ trông...

 Nhưng rồi cuối cùng, những tia nắng mai dịu dàng, cũng cố len qua bức mành trúc màu trắng nơi cửa sổ, cùng xô đẩy nhau, chiếu nhẹ nhàng vào pḥng ngủ. Theo thói quen, tôi lại đứng lên, đến bên cửa sổ, nh́n ra mảnh sân sau nhà.

 

 Mảnh sân cỏ màu xanh ướt rượt. Bên góc tường, cây Hoa Anh Đào dần dần thay lá và Cây Mai Nhật cũng vậy. Chúng đang chuyển ḿnh để chuẩn bị đơm hoa, đón chào Mùa Xuân sang năm. Những đóa Hoa Dâm Bụt hồng thắm, cũng nổi bật với cái hàng rào trắng dễ thương trong mảnh vườn nhỏ.

 

 Hồi mới đến ở đây, các cháu nói với chúng tôi. Ba Mẹ muốn ở pḥng trên lầu hay ở pḥng này, tùy ư Ba Mẹ. Ở pḥng trên đó, nh́n ra cửa sổ, nh́n ra ngoài, tôi chỉ thấy những mái nhà tiếp tiếp nhau và bầu trời. Cho nên tôi đă chọn nơi đây, tôi thích căn pḥng này lắm. V́ ở đây, nh́n ra bên ngoài, tôi c̣n thấy cây, thấy lá, thấy Hoa Anh Đào và ngắm Hoa Mai Nhật về Mùa Xuân. Thấy thảm cỏ xanh mướt và c̣n thấy được, cả bầu trời mênh mông trước mắt nữa.

 

 Tôi bước vội ra pḥng ngoài. Nh́n qua cửa kính lớn, mảnh sân lát đá phía sau ướt đẫm. Đâu đó, c̣n đọng lại những vũng nước nhỏ, từ cơn mưa đêm hôm qua. Vài cái Hoa Dâm Bụt màu vàng ẩn hiện nơi đây. Những Cây Chuối Tây, những cây hoa lá cũng xanh tươi không kém. Sáng hôm nay, không khí thật tươi mát hẳn. Người ta thường nói, Sau cơn mưa, trời lại sáng. Là thế.

 

 Lúc này, nắng đến càng nhanh hơn. Ánh nắng rực rỡ, ào ạt tràn vào nhà bếp. Tôi thích quá. Cứ đứng ngây người, mê mẩn ngắm Nắng Thu.

 

 Không chờ đợi ǵ được nữa, khoác vội cái áo Jacket, tôi mở cửa ra sân trước và bước ra đường. Cây phong trước nhà, đă chuyển ḿnh trước, nên nay chỉ có một vài chùm lá non, c̣n sót lại, trên những cành cây khẳng khiu. Những cây lá đỏ, lá vàng của nhà hàng xóm, th́ rực rỡ lắm.

 Nắng càng lên, càng tăng thêm màu đỏ ánh, vừa rực rỡ, đượm duyên dáng của lá cây.

 

 Bây giờ là Mùa Thu. Mùa Thu thứ hai, tôi đến với www.ninh-hoa.com rồi đó. Nắng đă lên cao d́u dịu. Vẫn c̣n vương vất đâu đây, tiết trời se lạnh của Mùa Thu. Có phải Mùa Thu, làm cho t́nh cảm của con người ta, dễ ḥa quyện vào, với vạn vật, đất trời chăng ?

 

 ***

 

 Mọi năm vẫn thế. Nhưng năm nay, tôi thấy ngày càng tràn ngập, nhiều niềm vui ở trong ḷng. Sau chuyến Hội Ngộ ở “ Minnesota, Xứ Vạn Hồ “. Nhiều và thật nhiều những con người, những t́nh cảm của người và người, đến với nhau. Tặng nhau những khúc nhạc vui, kể cho nhau nghe những câu chuyện cười, tràn đầy ư vị. Nhờ đó đă làm tăng thêm hương vị trong đời sống, của những con người xa xứ nơi đây.

 

 Nhờ www.ninh-hoa.com, nơi đây tôi đă trải được những cảm xúc tận đáy ḷng, đối với những Ân Nhân, đến với tôi trên đường đời đó chăng ?

 

 Ngày hôm qua, tôi gọi phone thăm và nói chuyện được thật lâu, với Anh Chị QuyHiếu. Nhắc nhớ với nhau thật nhiều, những kỷ niệm đă qua. Những kỷ niệm thật dễ thương lắm. Những lo lắng, những giúp đỡ mà anh chị đă dành cho. Không những riêng tôi, mà cả gia đ́nh chúng tôi nữa. Rồi những việc làm tỉ mỉ của Quỳnh Trâm, trong gói quà mà anh chị đă gửi về cho chúng tôi, khi c̣n ở Việt Nam nữa. Thật là cả nhà đă lo lắng cho chúng tôi. Có nói, có nhắc lại nhiều lần, cũng chỉ không thấm vào đâu. So với những Ân T́nh mà anh chị và các cháu, đă dành cho chúng em phải không ? Thật cám ơn anh chị và các cháu.

 

 Nhắc đến Anh Chị MaiPhát, cũng cả Một Ân T́nh. Nếu như vào Tháng 4 năm 1975, anh không điều người đưa máy bay trực thăng, lên đón cả gia đ́nh chúng tôi. Giờ đây, nếu chúng tôi có c̣n nguyên vẹn đi nữa, khi trải qua một cuộc hành tŕnh bằng đường bộ. Sẽ thật nguy hiểm và vất vả lắm cho bốn mẹ con tôi, cô em gái, bạn của nó và một số gia đ́nh Hành Chánh nữa.

 Giữa thời buổi nhá nhem ấy, không dễ ǵ để di tản, cho một gia đ́nh với các con c̣n nhỏ quá, để về đến nơi, tương đối an toàn. Rồi khi qua đến được Hoa Kỳ, buổi ban đầu c̣n chật vật, lại để dành, gửi tiền về giúp nữa. Thật cám ơn anh chị nhiều lắm.

 

 Cuộc đời của tôi, đă có quá nhiều chữ NẾU...

 

 Mùa Thu Năm 1979, nếu như lần đi thăm nuôi chồng tôi năm đó, tôi không gặp được Bác Hai Ốm. Người mà mẹ chồng tôi gọi là Bà Tiên. Th́ bây giờ, ắt hẳn tôi có c̣n hiện hữu nơi đây ? Sống mà tâm hồn có ǵ thôi thúc lắm ! Măi đến 28 năm sau, vợ chồng tâm đầu ư hợp, đă cố t́m dịp, t́m kiếm để thăm. Năm 2007, chúng tôi mới có dịp, t́m về đến được tận nhà Bác. Lần đi này có Anh Chị BínhSơn, hai người bạn thân từ Hoa Kỳ, cùng đi t́m với chúng tôi. Bác đă mất cách đó hai năm. Nh́n ảnh bác trên bàn thờ, hai vợ chồng tôi vái lạy mà niềm cảm xúc dâng trào.

 

 Lần thứ hai, năm 2010, chúng tôi có dịp về thăm lần nữa. Lần này Bác Trai cũng mất. Nh́n ảnh hai bác trên bàn thờ, Chúng tôi thành tâm vái lạy. Một trong những Ân Nhân đă giúp đỡ, để con c̣n được sống đến ngày hôm nay...

 

 Xin cho con được gọi là Mẹ, người Mẹ thứ ba trong đời con.

 Nếu lần đi thăm nuôi chồng, cũng vào Mùa Thu Năm 1979. Người Công An không trễ xe, không đón xe dọc đường, không gặp tôi, không giúp tôi... Th́ thân xác này, có thể đă bị hai tên dâm tặc xe Lam, cưỡng hiếp và thả đâu đó trên những nương rẫy xa xôi, không ai biết được...

 

 Thật cám ơn anh, người thanh niên tốt bụng, với ḷng nhân hậu, t́nh cảm, t́nh người... Thêm một Ân Nhân đă cứu mạng... Để tôi c̣n sống, đến ngày hôm nay...

 

 ***

 

 Rồi Anh Chị Nhiễu, Steve Phi Hồng, Dung Chỉ, LộcHải. Anh Chị B́nhChánh, Anh Chị Bác Sĩ Thưởng, Anh Chị BínhSơn, Trần Thị Chất... Mà tôi đă nhắc nhiều trong các tập trước.

 

 Cám ơn Hai Bác Nguyễn Ngọ, đă giúp cho vợ chồng chúng tôi, có nơi cư ngụ, suốt thời gian sống ở Ninh Ḥa.

 

 Cám ơn Người Lái Xe Máy Cày tốt bụng, đă cho tôi quá giang xe, trong thời gian tôi đi thăm nuôi chồng, đi Tù Cải Tạo ở Kà Tum, Tây Ninh.

 

 Cám ơn Cô Sáu, người đă kể chuyện về tôi, khi ăn Đám Cưới, trong thời gian tôi đi thăm nuôi chồng, đi Tù Cải Tạo ở Gia Rây, Xuân Lộc, Đồng Nai.

 

 Cám ơn Anh Nguyễn Văn Thành, Trang chủ www.ninh-hoa.com đă tạo nhiều điều kiện để tôi có dịp trải ḷng ḿnh với những Ân Nhân và bằng hữu đă giúp đỡ chúng tôi.

 

 Cám ơn Những Lời Chúc Mừng của anh và gia đ́nh, đến với chúng tôi, về việc học hành, thăng tiến của các cháu. Và nhất là phải băn khoăn, suy nghĩ, để t́m những h́nh ảnh minh họa tương xứng, để vào Bài “ Niềm Vui Của Mẹ “, mà tôi đă viết để tâm sự với các cháu.

 

 Cám ơn Anh Chị Bác Sĩ Lê Ánh, đă gửi Email đến chúc mừng, sự thành công của các cháu.

 

 Cùng cám ơn Anh Chị Nguyễn Thân và Các Bạn, đă gọi phone, chung vui với gia đ́nh chúng tôi. Khi biết được các cháu đă cố gắng học hỏi, để đến thành công. Là niềm vinh dự, cho gia đ́nh chúng tôi.

 

 Đă có quá nhiều Ân T́nh, mà Các Anh Chị, Các Bạn đă dành cho tôi, cho gia đ́nh chúng tôi phải không ? Quà cáp, vật chất... Có đó, mất đó... Nhưng những tâm tư, t́nh cảm, đă đến với nhau. Sẽ muôn đời không phai.

 

 ***

 

 Bây giờ là Mùa Lễ Tạ Ơn. “ Tứ Thân Phụ Mẫu “, những Đấng Sinh Thành của vợ chồng chúng tôi. Cám ơn Ba Má hai bên, đă tạo ra chúng con, được hiện hữu trên cơi đời này. Không lời nào bằng bốn câu thơ :

 

 Công Cha như Núi Thái Sơn,

 Nghĩa Mẹ như nước, trong nguồn chảy ra.

 Một ḷng thờ Mẹ, Kính Cha,

 Cho tṛn chữ Hiếu, mới là đạo con.

 

 Con xin cám ơn Thầy Cô Giáo. Những người Thầy Cô đă dạy cho con. Rồi tiếp nối, dạy cho các con của con. Điển h́nh là Thầy Nguyễn Ngân. Một trong số những bậc thầy, đă đem cả tâm huyết, để truyền những kiến thức, cho thế hệ mai sau. Đồng thời cũng tri ân những thầy cô giáo, suốt đời tận tụy hy sinh. Luôn đem hết khả năng và kiến thức có được, để truyền lại cho các học sinh, những con người ngay từ thời mới cắp sách đến trường.

 

 Cha Mẹ là Đấng Sinh Thành. Thầy Cô là Người Dạy Dỗ. Tất cả hợp sức, đưa ta nên người. Người xưa có câu :

 Công Cha, Nghĩa Mẹ, Ơn Thầy,

 Cả ba, hợp sức, đưa ta nên người.

 

Hoặc : Không Thầy, đố mày làm nên.

 

 ***

 

 Em cám ơn Anh, đă đến với Em. Để chúng ta cùng san sẻ, những tháng ngày hạnh phúc, sung sướng. Cùng giúp đỡ nhau, khi gặp khó khăn hoạn nạn. Cùng nuôi dạy con, những điều hay, lẽ phải. Cùng chờ đợi nhau, khi thời thế đổi thay. Kẻ chịu cảnh tù đày...Người vất vă nuôi dạy con...

 

 Viết đến đây làm em nhớ lại. Hôm cùng đi thuyền trên hồ ở “ Lion Sand Point Beach Park “, trong dịp Hội Ngộ ở Minnesota và cuối Tháng 8/2013. Nói chuyện với Thủy Tiên, chúng em đă nhắc lại. Ở vào buổi thời thế đổi thay đó. Trong khi anh bị đi Tù Cải Tạo. Em, một người mẹ quá trẻ, dưới tuổi 30, với ba đứa con c̣n nhỏ dại... Chính nhờ vào t́nh yêu, mà anh đă dành cho em... Vào thời gian quá khó khăn đó, em đă cố gắng. Và em đă vượt qua những chông gai, thử thách... Rồi giữ được Chữ Thủy Chung với người ḿnh yêu...

 Ngọc Nữ cũng đă tâm sự với em.

“ Từ hồi nhỏ đến giờ, ḿnh chỉ biết ăn rồi đi học thôi. Mà cái thời xă hội đổi thay đó, đă theo chị, theo em, băng rừng, lội suối, đi bộ không biết bao nhiêu cây số đường rừng, để đến chỗ thăm nuôi chồng...”

 Em cũng như vậy, đó anh.

 Thuận Vợ, thuận Chồng, th́ tát Bể Đông cũng cạn.

 Phải không anh ?

 Cũng có lúc chúng ta không thuận ư nhau. Vợ chồng nhỏ nhẹ nói chuyện với nhau. Để cuối cùng, anh phải ôm em, mà thốt lên : “ Người ǵ mà nói hay quá ! Nói đến con kiến trong lỗ cũng ḅ ra ! “

 Thật cám ơn anh.

 

 Em c̣n nhớ, những ngày đầu mới đến Hoa Kỳ. Chúng ta khởi nghiệp từ hai bàn tay trắng. Nhưng nhờ vào sự cố gắng, chịu khó. Nhờ vào “ T́nh Yêu và Hạnh Phúc Gia Đ́nh “, chúng ta đă vượt qua những khó khăn trong đời sống. Đồng thời đưa các con, và chính các con cũng đă ư thức được hoàn cảnh. Tự cố gắng, vươn lên. Nhờ vậy, mới có được chút thành quả, như ngày hôm nay.

 Ba Mẹ cám ơn Các Con, ba đứa con trai yêu quư. Các con đă cố gắng học hành, cố gắng làm việc, học hỏi không ngừng... Khi biết các con có được, những cơ hội thăng tiến trong công việc, nơi hăng làm...Ba Mẹ vui mừng khôn xiết !

 

 Mẹ c̣n nhớ vào năm 2001, Phụng Minh được Văn Pḥng Ṭa Bạch Ốc mời tham dự, vào Buổi Lễ Đọc Diễn Văn đầu tiên, của Tổng Thống George W. Bush, trước Lưỡng Viện Quốc Hội.

 

 Sáng hôm đó, mẹ đi làm và đem theo Tờ Báo Daily News. Mẹ thật vui và khoe với những người trong Line. Mọi người trầm trồ nhiều lắm. T́nh cờ có người Supervisor đi ngang qua. Ông này tên Sandy, người Ấn Độ. Thấy vậy, Ông ấy mượn tờ báo để xem. Rồi mượn tờ báo, đem lên Văn Pḥng...

 

Chỉ một lát sau, Ông Phó Chủ Tịch và Ông Kieran Ruane, Manager của mẹ. Họ đến ngay Line và Chúc Mừng và bắt tay Mẹ, trước mặt mọi người trong Line.

 

 Mẹ vui lắm đến chảy nước mắt. Mẹ cám ơn hai ông ấy. Cám ơn mọi người. Sau đó, Cô Diệu Minh, làm chung Line với mẹ, c̣n mượn tờ báo đó, để đem về cho gia đ́nh cùng đọc nữa.

 

 Mẹ cám ơn Hồng Dung, Thu Sương và Kim Loan. Mặc dù các con là con dâu. Nhưng đối với mẹ, ngay từ ngày đầu, các con là thành viên trong gia đ́nh này. Mẹ đều xem các con là con gái của Ba Mẹ. Ở đâu... nơi nào... khi nói hoặc giới thiệu với bạn bè. Mẹ cũng đều nói, đó là con gái của tôi. Mẹ quư các con lắm. Các con cố gắng sống tốt và nghĩ tốt cho nhau, các con nhé.

 

 Mẹ nhớ, có lần mẹ đi dự đám cưới của một người em họ. Trong Lễ Cưới, người Bác của Cô Dâu, đại diện cho Họ Nhà Gái. Ông lên nói hay lắm. Làm mẹ nhớ măi. Đại khái thế này :

 Chú Rể và Cô Dâu, là hai người, hai thực thể khác nhau. Bây giờ đồng ư, đồng thuận về sống chung với nhau. Dĩ nhiên cũng phải có những điểm không tương đồng. Cả hai đeo nhẫn cưới cho nhau, ư nghĩa phải cố gắng nhẫn nhịn. Anh nói, Em nghe... Vợ nói, Chồng nghe... Để cùng nhau nuôi dạy con cái, đưa gia đ́nh đến chỗ hoàn thiện.

 Năm ngoái, Phụng Minh gửi h́nh, báo tin Hallie là học sinh giỏi toàn khối. Được ông Thị Trưởng trao giấy khen. Ba Bẹ chúc mừng, Các Con đă nuôi dạy tốt cho các cháu. Năm nay Hallie, được vào học trường dành cho học sinh giỏi. Cứ giữ truyền thống này, lần lượt đến các em của nó.

 

 Phụng Giao và Minh Huy cũng vậy. Các con nhé.

 Mấy Bác và Mấy Cô, bạn Ba Mẹ. Khi nói chuyện với Ba Mẹ, đều khen ngợi các con. Đều khen ngợi gia đ́nh ḿnh. Chú Nguyễn Văn Thành, Trang chủ www.ninh-hoa.com cũng khen các con như thế. Ba Mẹ rất vui đó.

 

 ***

 

 Nhân Ngày Lễ Thanksgiving, Lễ Tạ Ơn ở Hoa Kỳ, hơn ai hết, chúng tôi chân thành cám ơn đến Chính Phủ Hoa Kỳ. Đă mở rộng ṿng tay, đón cả gia đ́nh chúng tôi. Đến Xứ Sở Tự Do này. Những Hội Thiện Nguyện đă chờ đón chúng tôi tại Phi Trường, hướng dẫn chúng tôi từng bước, từng bước. Để chúng tôi cảm thấy vững tâm, đỡ lạc lơng nơi xứ người. Đă lo cho chúng tôi có những bữa ăn tươm tất tại quốc gia quá cảnh, trong khi chờ đợi chuyến bay kế tiếp. Thời gian này, chúng tôi đă được học về đời sống ở Hoa Kỳ. Để khi qua đến đây, chúng tôi đỡ bỡ ngỡ khi đến một đất nước xa lạ. Khác cả giọng nói lẫn màu da. Đó là chưa kể đến phong tục, tập quán nữa.

 

 Khi đến nơi cũng như bây giờ, người dân Hoa Kỳ với nụ cười thân thiện. Càng sống ở đây, càng thấy họ rất bao dung. Chính phủ đă giúp đỡ chúng tôi. Các Hội Đoàn đă giúp tạo điều kiện thuận tiện, để gia đ́nh chúng tôi, nhanh chóng hội nhập vào xă hội mới, Xă hội có T́nh Người.

 

 Giờ đây, sống trên Mảnh Đất Tự Do này được 22 năm và 6 tháng. Xin cho chúng tôi, nhận nơi đây là Quê Hương thứ hai.

 

 Bởi nơi đây, chính phủ Hoa Kỳ đă bảo bọc, che chở. Đă tạo cho chúng tôi có những cơ hội tốt trong nghề nghiệp. Đặc biệt cho các thế hệ mai sau, các con, các cháu của chúng tôi. Chúng có những điều kiện học hành, những cơ hội thăng tiến trong nghề nghiệp...

 

 Bên ngoài, ánh nắng buổi chiều Mùa Đoàn Tụ, c̣n vươn trên những cành cây lá đỏ trước nhà. Những chiếc lá đỏ lá vàng, rụng vương vất đâu đây, trên băi cỏ xanh mướt...

 

 Những người bạn nhà hàng xóm, cũng vội vàng về nhà, để đón mừng Ngày Lễ Đoàn Tụ với gia đ́nh.....

 

 

 

Xem TẬP 17

 

 

 

Nguyễn Thị Lộc  

 Mùa Lễ Tạ Ơn Năm 2013

 

 

 

 

 

 

 

Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc                |                www.ninh-hoa.com