Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc             |                 www.ninh-hoa.com

 Nguyễn Thị Lộc

* Quê Quán :
 
Nha Trang, Khánh Ḥa
 

* Cựu Giáo sư:
Trường Trung học Ninh Ḥa Trần B́nh Trọng
 Niên khóa: 1968-1972

 


Hiện sinh sống
tại California, Hoa Kỳ.


 

 

 

 

 

 

Lời người viết :

 

Thương tặng anh Lê Phụng Chữ, người chồng lư tưởng của em và là người cha gương mẫu của các con.

Thương tặng các con. Ba đứa con trai yêu quí của mẹ.

 

Nguyễn Thị Lộc

 

Tập 15 : Niềm Vui Của Mẹ

 

 Mùa Thu đă trở lại đây tự bao giờ? Sáng nay, ánh nắng Thu đă nhẹ nhàng chiếu xuyên qua bức mành trúc màu trắng nơi cửa sổ, cùng rủ nhau lùa vào bức tường nơi đầu giường, trong pḥng ngủ của mẹ. Đă tạo nên một “Bức Tranh Nắng “. Tuyệt đẹp! Mẹ vội lấy máy ảnh ra, cố hứng hết những Sợi Nắng Thu dễ thương đó. Phải đặt tên ǵ cho bức tranh này đây? Nắng Thu ư? Phải, tên Nắng Thu là hay và dễ thương nhất rồi.

 

 Màu nắng ban mai thật dễ thương lắm. Mẹ thầm nghĩ, lạ thật, tại sao hôm nay nắng lại lên sớm thế nhỉ! Rồi cũng tự nhớ ra ḿnh mới đổi giờ hôm cuối tuần. Bây giờ là 8 giờ sáng, th́ nếu chưa đổi, đă là 9 giờ sáng rồi c̣n ǵ. Thảo nào!

 Mẹ đưa Minh Đức đến trường. Trên đoạn đường ngắn như vậy đó, nhưng mà hai bà cháu lại nói chuyện với nhau nhiều lắm. Mẹ đă dạy cháu, vào buổi sáng, khi gặp người lớn, phải chào như thế nào, Good Morning hoặc Chào Ông hay Chào Bà… Gặp các bạn cùng trang lứa th́ say Hello hay Chào bạn… Ở bên Mỹ này có cái hay, đi ngoài đường, gặp ḿnh, dù quen hay không quen, họ đều cười và chào ḿnh cả.

 

 Sau khi cô giáo đến nhận lớp, mẹ định quay về để viết bài, cùng tâm sự với các con. Nhưng mà thời tiết bây giờ đẹp quá, đă làm mờ đi ư định trở về nhà ngay lúc này.

 

 Men theo con đường ṿng bên hông trường học, những vạt nắng màu vàng ánh rực rỡ, chiếu len qua cái hàng rào sắt màu đen, chiếu nghiêng lên mảnh sân cỏ xanh mướt, trong sân trường. Giờ th́ nắng đă chan ḥa.

 

 Ngày nào cũng thế, cứ đến giờ này là ba gọi phone về cho mẹ. Sống với nhau, rồi cũng lây cái bệnh của nhau. Đồng cảm với thiên nhiên. Bên kia đầu giây, ba chọc mẹ:

“Sáng hôm nay, những sợi Nắng Thu vàng rực rỡ… “Tự nói, rồi cười hí hí. Chỉ nghe cái giọng nói qua phone thôi, cũng đủ h́nh dung ra được gương mặt ba cười rạng rỡ như thế nào rồi đó!

  Mẹ nhớ đến con, Minh Huy. Ngày đó, con cũng trạc tuổi Minh Đức bây giờ. Thời gian đầu đời này, ba của các con, c̣n ở trong Tù Cải Tạo. Chỉ một ḿnh mẹ vừa làm mẹ, vừa làm cha, cố gắng từng bước…, từng bước…, đưa các con vào đời…

 Những ngày đầu tiên đến trường Mẫu Giáo, mẹ đều đưa con đi học. Mẹ c̣n nhớ ngày đó con vui lắm. Ngày nào cũng sẵn sàng áo quần tươm tất, mang túi đựng sách vở, chờ mẹ. Đến lớp, mẹ đă hỏi thăm cô giáo. Cô cho biết con học chăm và ngoan lắm.

 

 Nhưng mà nhiều ngày, cứ đến giờ ra chơi, là con lại chạy về nhà. Con không dám vào nhà (v́ sợ bị la mắng?). Chỉ ngồi nơi máy nước công cộng, trước nhà Ông Hai và nh́n vào nhà thôi. Ngồi nh́n một lát, rồi lại quay trở về trường.

 

 Có lần cậu Phan nh́n thấy con, kêu mẹ và chỉ ra máy nước. Cái h́nh ảnh cậu bé mặc áo sơ mi màu xanh nước biển nhạt đó, làm sao mà mẹ quên được nhỉ? Nó đă đi theo trong kư ức của mẹ, măi đến nay đây. Có lẽ suốt đời. Mẹ mỉm cười. Nh́n về phía con và thầm nghĩ trong bụng: Chắc là trong giờ học, nhớ mẹ, nhớ nhà quá. Rồi chỉ trông đến giờ ra chơi, là chạy ù về, nh́n vào ngôi nhà một chút cho đỡ nhớ phải không?

 

 Nhớ hồi năm 1975, sau khi Ba đi tŕnh diện đi Tù Cải Tạo ở Sài G̣n. Mẹ đưa các con về lại Nha Trang, nương náu nhà Ông Bà Ngoại, Mấy Cậu, Mấy D́… Cậu Phan thích con trai lắm. Cậu chỉ có mỗi anh Hào. Mẹ th́ thích, mà lại không có con gái. Cậu muốn mẹ đổi Minh Huy cho cậu mợ. C̣n mẹ th́ nhận chị Mini. Dù vậy, khi mẹ nghe cậu nói, mẹ đă quyết ḷng, không chấp nhận ngay cái ư kiến đó.

 “Dù chúng em có khổ, có đói đi nữa. Em cũng không bao giờ muốn đổi con cho ai. Dù đó là người thân trong gia đ́nh. Em cũng cố gắng nuôi các con của em. Mẹ con đùm bọc với nhau. Để chờ ngày anh Chữ trở về. Và Lạy Trời, Lạy Phật, mẹ đă chờ đợi được Ngày Về của Ba “.

 

 Đến khi Ba được thả ra Tù. Con đă vào lớp hai. Suốt những năm Tiểu Học, cho đến Trung Học và sau này khi vào được Đại Học ở Hoa Kỳ, con đều được điểm A hết.

 

 Mẹ nhớ hồi c̣n ở cấp một, trong lớp có Tố Lam, một bạn gái học chung. Cả Minh Huy và Tố Lam, tháng nào cũng tranh nhau hạng nhất, hạng nh́, trong lớp mà thôi. Nhắc nhớ với mẹ, ba cứ chọc, gọi nó là ”Tám Lô “. Ba Mẹ cứ cười vui và nhắc nhớ với nhau chuyện ấy…

 

 May mắn gia đ́nh ḿnh đến được Hoa Kỳ, tốt nghiệp Trung Học, con được nhận vào UC Santa Barbara. Sau đó, hợp với sở thích con chọn về California State Polytechnic University Pomona, Trường Đại Học nổi tiếng thứ hai ở Hoa Kỳ.

 

 Cũng nhờ quen biết Cô Chú CôngHoa, nhà ở gần trường. Nên Ba Mẹ đă gửi Minh Huy và Phụng Giao, hai anh em ở nhà cô chú, đi học cho tiện. Cũng cám ơn Anh Chị CôngHoa, đă giúp các cháu.

 

 Thời gian trôi qua nhanh quá! Mới đó, mà con đă tốt nghiệp Đại Học cách đây đă 12 năm rồi. Nhớ hồi mới tốt nghiệp, con lên xin việc ở hăng mẹ làm. Khi họ đưa con đi thăm các Line, khi vào thăm Line và biết con là con trai của mẹ, những người làm trong Line, nhất là tụi Mễ. Mọi người trầm trồ, to nhỏ với nhau, tỏ ư thán phục lắm. Nói thật, lúc ấy mẹ cảm thấy xúc động và vui sướng vô cùng. Vui đến rơm rớm nước mắt lận đó! Nhưng cuối cùng họ không nhận, v́ hăng cần người có kinh nghiệm. Người Manager của mẹ c̣n nói thêm, con có vẻ Teenager quá!

 

 Cũng mới 12 năm làm việc, mà bây giờ con đă được thăng chức Manager, ở vào vị trí giống người Manager năm xưa. Cũng nhờ vào sự cố gắng ham học hỏi và ḷng cầu tiến của con nữa.

 

 Nhớ ngày 22 Tháng 9, Chú Nguyễn Văn Thành, Trang Chủ www.ninh-hoa.com, cùng gia đ́nh, Vợ Chồng Bác Sĩ Lê Ánh, Bác Phạm Thanh Khâm và Cô Trâm Anh… Ba Mẹ đă mời họ đến chơi để ba mẹ có dịp tiếp đón, cám ơn… Hôm đó Thầy Cô Lê Văn Ngô, phải về San Jose nên không đến được. Thầy đă gọi phone thăm Ba nữa.

http://www.ninh-hoa.com/TinVui-ThangChuc_TraiUtCuaOBLEPHUNGCHU.htm

 Con ở Orange County, nghe nói như vậy, cũng xin đem vợ con lên chào và thăm Ông Bà, mấy Bác, các Chú, các Cô… Mẹ nhớ lúc vừa mới vào nhà, Bác Sĩ Lê Ánh c̣n hỏi con bao nhiêu tuổi nữa… Anh Chị Phụng Giao & Thu Sương bận đi công tác ở San Diego, nghe nói cũng tiếc lắm.

 

 Ba Mẹ rất vui, chúc mừng cho con thành công với chức vụ mới, thăng tiến trên công việc và gặp nhiều thành công nữa trên đường đời…

 

 

 

 ***

 

 Tiết trời Mùa Thu hơi se lạnh một chút. Mẹ đi bộ dưới những hàng cây. Một cơn gió thổi qua, đủ làm cho những hạt kim cương lấp lánh, c̣n tồn đọng nơi cành cây, kẻ lá, bởi cơn mưa đêm hôm qua. Làm mẹ cảm thấy lạnh buốt. Những hạt nước mưa từ đám lá phong rơi xuống. Gió nhẹ mơn man. Những chùm lá phong ướt rượt, rơi trên mái tóc, nhẹ thấm vào bờ vai, thấm vào da thịt, đem đến một cảm giác lạnh buốt nhưng vẫn thấy thú vị, vui vui…

 

 Cũng có những chiếc Lá Thu vàng, nằm răi rác đâu đó, trên băi cỏ xanh mướt, dưới gốc những cây Phong bên đường. Mà bây giờ, lá mới chuyển đỏ, chuyển vàng… Bầu trời lúc này cao xanh, trong vắt. Những đám mây trắng xóa, cũng lững lờ theo gió, bay đi. Cảnh vật như bừng lên sức sống. Nắng gió, ḥa ḿnh với cỏ cây, tạo nên một không khí ấm áp, reo vui…

 Mẹ nhớ về Phụng Giao… Lúc này Ba đă được chuyển về làm ở Ṭa Hành Chánh Nha Trang. Ngày nào, sau bữa cơm chiều, Ba cũng đưa mẹ đi chơi, ngắm cảnh Hoàng Hôn Trên Băi Biển… Những sợi nắng hồng c̣n sót lại từ ánh trời chiều, dập dờn theo những ngọn sóng trắng xóa, nhấp nhô trên mặt biển xanh thân thương… Hoàng hôn dần đến, những ráng trời chiều loang ra… và chuyển nhanh sang một màu tím thẩm…

 

 Ba đưa Mẹ trở về, nhưng cả hai cùng có ư định, đến Nhà Bảo Sanh để cô Thanh Vân khám thử xem sao… Cô giữ mẹ ở lại. Con đă ra chào đời vào đêm hôm đó. “Ṿng Hoa Choàng Cổ “. Cô nói, con có Ṿng Hoa Choàng Cổ. Sau đó, ba mẹ nghe nhiều người lớn nói, ai được như vậy, ấy là “Quư Tướng “. Ba Mẹ vui quá!

 

 

 

 Sau đó, Ba Mẹ đưa con đi chích ngừa và cũng để thăm và cám ơn Cô Thanh Vân luôn. Mẹ bế con đi trên hành lang bệnh viện ai thấy cũng khen. Tóc quăn quăn và màu mắt xanh xanh. Trông kháu khỉnh và dễ thương lắm.

 Một lần, con bị Cảm Thương Hàn. Ba c̣n ở trong Tù Cải Tạo. Chỉ mỗi ḿnh Mẹ, mẹ lo lắng quá. Mẹ phải ở luôn trong bệnh viện với con, suốt hai tuần lễ. Cũng nhờ có Ông Bà Ngoại, mấy Cậu, mấy D́… Mẹ gửi anh Phụng Minh và em Minh Huy nhờ cả nhà trông giúp. Cũng nhờ D́ Thọ và D́ Bích Liên làm Y Tá trong bệnh viện, nên cũng giúp được nhiều lắm.

 

 Tính con hiền lành, ít nói. Nhưng Ba Mẹ biết con luôn có tinh thần trách nhiệm. Cũng bởi biết rơ hoàn cảnh của gia đ́nh ḿnh, con đă chịu khó, vừa học, vừa làm, để phụ giúp gia đ́nh. Và h́nh như sau đó làm nhiều hơn học! Ba Mẹ biết thế, nhưng khó có thể trách con được.

 

 May mắn lắm, khi anh Phụng Minh qua được đến đây. Cũng bởi các bạn cùng lớp đă chuyển qua Đại Học cả rồi. Nhờ quyết tâm, bền chí, con đă chuyên tâm vào việc học. Đối với bạn chơi rất chân t́nh và hay giúp đỡ.

 

 Ở xứ Hoa Kỳ này người ta tôn trọng bằng cấp, phải tự cố gắng và có ḷng cầu tiến, mới dễ thành công trên đường đời.

 

 Hai anh em tốt nghiệp chung một trường. Trường Đại Học nổi tiếng California State Polytechnic University Pomona. Cũng là một trong Team Kỹ Sư giỏi. Thu Sương, vừa là bạn học, vừa là bạn đời của con bây giờ.

 Ba Mẹ chúc các con thành công và thăng tiến trong nghề nghiệp, trên đường đời…

 

 ***

 Ngày nào cũng thế, trên đường trở về nhà, khi nào Mẹ cũng đi phía bên kia đường. Bởi phía này, có nhiều nhà trồng hoa hồng lắm. Mùi thơm của hoa hồng, phảng phất đâu đây… Mùi thơm nhẹ nhàng và quư phái.

 Với Phụng Minh, rất xứng đáng là anh Cả của hai em. Mẹ có rất nhiều đề tài để tâm sự với con.

 

 Khi con được sinh ra, Ba c̣n làm ở quận Ninh Ḥa. Mẹ c̣n nhớ, một lần ba đă khoe với mẹ. Ba được hân hạnh, được Thầy Tâm Phước Hạnh Hải, trụ tŕ ở Chùa Thiên Bữu (tôi được biết tên Thầy dài như vậy, nhờ xem ở Mục Chùa Thiên Bữu, trong Trang Báo www.ninh-hoa.com). Thầy đến thăm Ba ở văn pḥng Quận và tặng cho Ba một Bài Xăm về Phụng Minh. Bài Xăm này, Ba Mẹ vẫn c̣n giữ, nhưng chưa có giờ t́m lại. Đại khái Bài Xăm nói rất tốt. Con thành công sớm. Nhưng phải có người hướng dẫn…

 

 Từ Tiểu Học cho đến Trung Học, luôn luôn con dẫn đầu lớp. Là học sinh xuất sắc ở Trường Năng Khiếu (Trường dành cho học sinh giỏi). Rồi khi sang đến Hoa Kỳ, cũng nhận điểm Excellent nữa.

 Mẹ nhớ lúc con mới qua, vào cuối Tháng 12 Năm 1993. Con đi ghi tên ở Trường West Valley (Trường dạy nghề). Đến văn pḥng, con gặp Cô Thư Kư (người Việt Nam). Con xin ghi tên học toàn bộ các lớp học ở đây. Cô Thư Kư không đồng ư. Ban đầu hai người c̣n tranh căi bằng tiếng Việt. Không được, con đă dùng Anh Ngữ để tranh căi với cô ấy. Đại khái, ư con nói:

 “Đây là Hoa Kỳ, đất nước Tự Do. Mọi người có quyền chọn, để theo học các lớp nếu họ cảm thấy có khả năng. Tại sao lại phải giới hạn việc học ở đây? “

 Trong văn pḥng riêng bên cạnh, Bà Cathy, Giám Đốc nhà trường lúc bấy giờ. Bà đă nghe và theo dơi được toàn bộ sự tranh căi giữa hai bên. Bà bước ra chào mọi người và nói đồng ư cho con ghi tên học tất cả các lớp theo ư muốn. Chỉ một thời gian ngắn thôi, con đă hoàn tất được, các lớp học ở đây. Không những thế, mà lại c̣n đạt được điểm Excellent nữa!

 Qua đây, con đă tự đi học và cũng tự kiếm việc làm. Đi học Full Time và đi làm Full Time. Mẹ c̣n nhớ có nhiều đêm, ngồi may bên cửa sổ. Con đi học, rồi đi làm về khuya. Đi ngang qua cửa sổ, con áp mặt sát vào cửa kính, định “Hù “, nhát ma. Mẹ cứ chuyên tâm may không để ư. Con lại gơ vào mặt kính: “Koc, Koc! “Làm mẹ sợ quá. Giật ḿnh. Vào nhà, hai mẹ con ḿnh lại cười vui, nói chuyện…

 

 Khi con c̣n làm ở Hăng Vận Tải UPS ở Van Nuys, con bị cô Supervisor, người Phi “Đ́ “. Cô ta phân công những việc không phải thuộc phần hành. Con vẫn nhẫn nhịn làm. Nhưng đến khi con tốt nghiệp Trường California State University Northridge với hai mảnh bằng Cử Nhân vào năm 1999. Lập tức mức lương được tăng cao. Trên văn pḥng chính của hăng ở Los Angeles, họ nhận con ngay với chức vụ Supervisor. Con lại về thanh tra hăng cũ ở Van Nuys…

 

 Ở đất nước Hoa Kỳ này, người ta rất tôn trọng Con Người và Tài Năng! Hiện nay Phụng Minh là Manager của một hăng ở Dallas.

 Phụng Minh được Văn Pḥng Ṭa Bạch Ốc....

 Niềm vui nhất cho Ba Mẹ là vào ngày 28 Tháng 2 Năm 2001, Văn Pḥng Ṭa Bạch Ốc đă mời Minh Lê, một người Việt Nam, để đại diện cho Cộng Đồng Người Mỹ gốc Châu Á, tham dự vào buổi Đọc Diễn Văn trước Lưỡng Viện Quốc Hội. Đây là Bài Diễn Văn đầu tiên của Tổng Thống George W. Bush đọc trước Quốc Hội Hoa Kỳ, từ khi tuyên thệ nhậm chức vào đầu năm nay.

 

 Văn Pḥng Tổng Thống muốn tuyên dương Minh Lê như là một biểu tượng thành công và đóng góp của Cộng Đồng di dân Châu Á, trong xă hội Hoa Kỳ.

Chụp h́nh với Tổng thống George W. Bush

 

 

Chụp h́nh với Phu nhân Tổng thống GW Bush

 

 

 

 

 Mẹ cũng muốn nói, con là người có tấm ḷng chung thủy đáng trân quư. Một thanh niên đă đến được đây từ Trại Tị Nạn. Một xứ Hoa Kỳ, với biết bao phồn vinh, cám dỗ. Nhưng con vẫn một ḷng giữ vẹn thủy chung với Hồng Dung, bạn gái từ Trại Tị Nạn. Con vừa cố gắng đi học để tiến thân, vừa đi làm để đóng tiền học và nuôi thân. Đă bảo lănh và Hồng Dung đến được Hoa Kỳ vào năm 1998.

 ***

 

 Niềm Vui Của Mẹ

 

 Niềm Vui Của Mẹ đối với Các Con, cũng tầm thường như bao người mẹ khác. Khi sinh con ra, mong cho con ḿnh khỏe mạnh, lành lặn. Tập cho con chập chững bước đi đầu đời. Vui lắm, khi các con có những bước đi vững vàng và cũng xót xa khi các con bị vấp ngă, té đau…

 

 Cả ba anh em, bản tính thật thà, hiền lành, lương thiện. Nhắc đến đây, mẹ lại nhớ Minh Huy, năm đó ba c̣n trong Tù Cải Tạo. Vào đầu năm học lớp hai, cả lớp đang làm bài tập. Một đứa bạn giựt tờ giấy làm bài của con. Con giành lại được. Thế mà đến giờ về, nó lại hùng hổ, chận đường đánh con, sưng bầm cả mắt. Về đến nhà, mẹ thấy vậy, mới hỏi nguyên nhân. Cả hai mẹ con cùng khóc… Cô giáo biết điều, phân giải hai bên…

 

 Mẹ rất vui, khi Các Con đạt được những thành công trên đường đời. Nhưng theo mẹ, con người sống trong xă hội. Không phải chỉ TÀI NĂNG, mà c̣n cần phải có ĐỨC NĂNG nữa. Phải cân bằng giữa TÀI và ĐỨC, th́ mới hoàn thiện.

 

 Ngày xưa, có những ông Vua, có tài mà không có đức, dễ trở thành bạo chúa. C̣n có đức mà không có tài, cũng chẳng giúp ǵ được cho ai…

 Nhớ giữ tâm cho tốt… mở rộng t́nh cảm với tha nhân. Giúp người, giúp đời… 

 

 

 

Xem Tập 16

 

 

 

Nguyễn Thị Lộc

 Ngày 09 tháng 11 năm 2013

 

 

 

 

 

 

 

 

Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc                |                www.ninh-hoa.com