Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc             |                 www.ninh-hoa.com

 Nguyễn Thị Lộc

* Quê Quán :
 
Nha Trang, Khánh Ḥa
 

* Cựu Giáo sư:
Trường Trung học Ninh Ḥa Trần B́nh Trọng
 Niên khóa: 1968-1972

 


Hiện sinh sống
tại California, Hoa Kỳ.


 

 

 

 

 

 

Lời người viết :

 

Kính tặng Anh Lê Phụng Chữ, người chồng lư tưởng của em và là người cha gương mẫu của các con.

Kính tặng Anh Chị Đặng Kim Quy, người đă t́m kiếm và đă giúp đỡ cả gia đ́nh em. Khi c̣n ở Việt Nam, cho đến ngày lên đường sang Hoa Kỳ.

Bên cạnh đó, chúng tôi cũng cám ơn những Ân Nhân khác, đă giúp đỡ gia đ́nh chúng tôi, bằng nhiều h́nh thức khác nhau nữa.

 

Nguyễn Thị Lộc

 

Tập 14 : Ân Nhân


 Ngày 28 Tháng 5 Năm 1991, ngoài những người thân trong gia đ́nh. Me chúng tôi, gia đ́nh anh Quán, gia đ́nh cô Tánh, anh In, anh Lai, Bích Liên và Bé Bơ. Một số bạn bè, gia đ́nh Danh Kim Phụng, Sắt Màu... C̣n có Lộc Hải, đă đưa tiễn gia đ́nh chúng tôi, tại Phi Trường Tân Sơn Nhất. Cầm tay, Lộc Hải đă dúi cho tôi, một chiếc nhẫn vàng và nói :

_ Lộc giữ đi, để có chi tiêu những bước đầu nơi xứ người.

 Trong niềm cảm xúc, buồn vui lẫn lộn, chỉ biết cám ơn, mà chẳng nói được ǵ cả. Kỷ niệm này, làm tôi nhớ măi và xúc động lắm, mỗi khi hai vợ chồng nhắc đến.


Hải Lộc Và gia đ́nh tháng 5 năm 1991


Mẹ, gia đ́nh anh Quán, gia đ́nh Tánh,
và gia đ́nh Lộc Chữ tháng 5 năm 1991

 Kim Dung ơi, cứ nhớ bạn đă tự tay, may cho hai chị em ḿnh, hai cái áo đầm giống nhau, một màu, một kiểu. Áo dễ thương lắm.

 Hôm nay, rời Việt Nam, Lộc đă mặc chiếc áo này, để nhớ đến Kim Dung đó. Cũng có hàm ư : Cuộc đời của chúng ta toàn màu hồng nữa ! Các bạn đi đưa tiễn ở Phi Trường, ai cũng khen hết. Cứ hỏi Lộc may ở đâu ? Ai may mà khéo vậy ? Làm Lộc cũng nở mũi luôn, đă có được người bạn nữ công gia chánh.


Lộc Và Kim Dung tháng 12 năm 1991


Gia đ́nh Lộc-Chữ Và Dung-Chỉ

 Khi c̣n ở Phi Trường, th́ c̣n sợ. Nhưng khi máy bay đang trên không phận, chuẩn bị đáp xuống Phi Trường Thái Lan, cả hai vợ chồng chúng tôi, cùng thở phào, nhẹ nhơm...

 Chính Phủ Hoa Kỳ, đă lo cho gia đ́nh chúng tôi, cũng như các gia đ́nh bạn, trong cùng hoàn cảnh, thật là chu đáo ! Những người trong Hội Thiện Nguyện, đă đón ở Phi Trường Thái Lan và đă chỉ dẫn cặn kẽ, từng bước, từng bước, để chúng tôi đỡ bỡ ngỡ, nơi xứ người...

 Rời Phi Trường, họ đưa chúng tôi về một nơi tạm cư, một ṭa building lớn. Ở đây, họ lo cho mọi người, có những bữa ăn tươm tất. Chúng tôi được học tổng quát về đời sống ở Hoa Kỳ. Gia đ́nh chúng tôi đă ở lại đây, khoảng một tuần, để chờ những chuyến bay kế tiếp...

Nhớ nhất, là hôm mới từ Phi Trường về đây, mới từ xe Bus bước xuống, các con em trong những gia đ́nh đến đây trước, v́ vui mừng quá, chúng giành nhau xách giùm những hành lư của chúng tôi, đem lên building...

 Ngày 3 Tháng 6 năm 1991, chuyến bay của chúng tôi, quá cảnh ở Phi Trường Tokyo ( Nhật Bản ). Sau đó đổi máy bay đi Hoa Kỳ .

 ***

 Ngày 3 Tháng 6 Năm 1991, gia đ́nh chúng tôi đặt chân đến Hoa Kỳ. Miền đất mà nhiều người, kể cả chúng tôi, hằng ao ước khi nhắc đến. Vui buồn lẫn lộn. Buồn v́, xa cha mẹ, xa anh em, xa bạn bè và bà con trong thôn xóm. Nơi mà ḿnh đă được sinh ra, lớn lên và trưởng thành ở nơi này. Xa rời những nơi chốn, ngập tràn những kỷ niệm thân thương...

Nhớ hằng năm, cứ đến mùa lụt, các bạn Nguyệt, Lư và tôi... lại rủ nhau đi lội nước lụt, ở tận xóm sau. Một lần, ở xóm sau, một nhà bạn có ghe, chèo ghe đưa Nguyệt và tôi, đi chơi trên sông Nha Trang. Ngồi trên ghe, giữa cảnh trời nước mênh mông, cảm giác vừa lo sợ, nhưng cũng cảm thấy thú vị lắm lắm.

Những đám Lục B́nh, từng cụm từng cụm, lá xanh mươn mướt, lại điểm thêm những chùm hoa tim tím, nổi trôi lềnh bềnh, sóng sánh trên sông, mỗi khi ghe chúng tôi lướt đến... Sau này vào năm 2007, chúng tôi có dịp về lại Việt Nam, khi đi thuyền trên Chợ Nổi Cái Răng ở Cần Thơ, lại có dịp ngắm những cụm Lục B́nh... lại nhớ những kỷ niệm dễ thương của tuổi mới lớn... “ Lúc ấy Em c̣n Thơ Ngây “, cứ nghe người ta nói, màu tím là màu thủy chung, là màu chờ đợi... Thấy cũng hay hay ! Nhớ biết bao cảnh đẹp, nơi quê hương ḿnh. Chao ơi ! Nhớ ơi là nhớ !

 Nhưng rồi, niềm vui đă chẳng trội hơn sao ? V́ bao nhiêu mơ ước, được đặt chân đến Xứ Sở Tự Do này, nay đă trở thành hiện thật rồi !

 Anh Nhiễu và các anh trong Hội Thiện Nguyện, đă chờ đón bốn người gia đ́nh chúng tôi, tại Phi Trường Los Angeles. Thật vui và bỡ ngỡ lắm. Đă được học trước ở Thái Lan, thường thường trong gia đ́nh, người chồng đi đón thôi. Nên khi không thấy chị, chúng tôi chỉ hỏi thăm sức khỏe của chị và các cháu,

 Trên đường về, xe đang trên Freeway hai ba tầng, nh́n lên trên và nh́n xuống dưới, xe cộ nối đuôi nhau, chạy thành hàng. H́nh ảnh này, làm tôi nhớ lại, hồi các con c̣n nhỏ, Phụng Minh đă cùng hai em, sắp những chiếc xe bằng nhựa, đủ màu, thành hàng như vậy. Sau này, khi bảo lănh cháu qua từ Trại Tị Nạn, khi đi đón cháu, tôi cũng đă hỏi, cháu đă cười và cũng nói giống những cảm nghĩ của tôi .

 Anh Chị Nhiễu đón gia đ́nh bốn người chúng tôi về nhà. Giúp đỡ gia đ́nh chúng tôi thật chu đáo. Chị Chỉnh, chị ruột của chị Nhiễu, qua thăm. Chị cho chúng tôi 100 đô la. Số tiền này, đối với gia đ́nh chúng tôi lúc bấy giờ, thật là lớn lắm ! Thật cám ơn anh chị.

 Gia đ́nh Anh Chị Đào, con gái bảo lănh. Từ Kansas, cũng chuẩn bị dọn qua ở đây. Chúng tôi ở nhà anh chị Nhiễu, chưa đầy một tháng. Vợ chồng tôi bàn tính với nhau, chúng tôi cám ơn anh chị và các cháu. Xin dọn ra ở riêng. Cháu Đoan Trang kiếm giùm Apartment, đứng ra bảo lănh để thuê và c̣n cho chúng tôi mượn 600 đô la, để đóng Deposit nữa. Sau đó, khi lănh được tiền may, chúng tôi gửi trả lại cho cháu, với lời cám ơn chân thành. Anh chị share cho chúng tôi, một số đồ dùng trong nhà. Cháu Thiều phụ dọn với chúng tôi về nơi ở mới. Thật cám ơn anh chị và các cháu nhiều lắm.

 Có rất nhiều người, khi c̣n ở Việt Nam, là ông này... ông nọ... Bây giờ sang đây. Cảm thấy hụt hẫng. Không chịu t́m công việc làm. Mà chỉ biết than thân, trách phận... Vợ chồng chúng tôi, xông xáo t́m việc làm. Ai chỉ nơi đâu, cũng đến, cũng làm. Không nề hà ǵ cả. Chúng tôi qua đây, bắt đầu làm lại cuộc đời. Không những bằng một con Số Không to tướng, mà c̣n nợ anh chị QuyHiếu, một số tiền nữa.


Quy Hiếu và Lộc Chữ


Chị Hiếu và Lộc

 Trong khi những gia đ́nh khác, với thùng nọ... thùng kia... Hành trang của chúng tôi, chỉ là 4 cái xách, cho 4 người. Nhưng trong đó đầy ắp những h́nh ảnh của người thân và bạn bè, tràn đầy những ân t́nh với những Ân Nhân, đă giúp đỡ chúng tôi trên đường đời.

 Cả nhà chúng tôi, vừa đi học Anh Văn, vừa đi kiếm việc làm. Ở trên xứ Mỹ này, mà đi đâu cũng đi bằng hai chân. Trời buổi trưa, nơi thung lũng này, thật nóng bức và khó chịu lắm ! Bốn người chúng tôi đi bộ đến chợ. Đến khi mua xong, bốn người phụ nhau, xách những bao rau cải, thực phẩm về nhà. Đoạn đường xa quá, mà trời lại rất nóng nữa. Càng đi bộ, càng thấm mệt, càng thấy xa lắm đoạn đường về nhà. Nhưng những ư nghĩ, phải vươn lên... Rồi lại cố gắng...

 Được một người bạn của các cháu, cho số phone của một shop may. Một buổi sáng, sau khi đi học Anh Văn ở trường, về nhà chúng tôi vội vă ăn cơm, gọi phone và gặp được chị Chánh, người chủ shop may.

 Bây giờ là buổi trưa, không khí nơi đây, thật nóng bức và khó chịu. Trời nóng hầm hầm, giống như muốn mưa, mà trời lại chẳng chịu đổ mưa. Tôi không nhớ thời gian đi bộ là bao lâu. Nhưng cảm thấy xa, lâu lắm và mệt nữa.

 Vợ chồng chúng tôi đến shop may. Gặp được chị Chánh. Người có gương mặt phúc hậu, dễ thương. Giọng nói trẻ trung, hoạt bát. Qua vài câu chuyện xă giao, chị đưa tôi đến máy và may thử một size túi quần thun đen.

 Bên Việt Nam, nhà tôi cũng có máy may, cũng thỉnh thoảng để may vá áo quần sơ sơ thôi. Tôi chưa thấy loại máy công nghiệp này bao giờ. Lần đầu tiên, ngồi vào máy, tôi run lắm. Cứ nhấp chân, là nó chạy cái vù... không thắng lại được... đứt chỉ liên miên... Từ trưa đến chiều, mà tôi chỉ may được 3 hay 4 cái quần. Chỉ ráp 2 túi vào quần mà thôi, 45 cent cho 2 cái túi. Ráp xong, phải xếp quần lại, theo thứ tự, để người khác làm theo dây chuyền. Vừa làm vừa khóc... Rồi cả ngày hôm sau, khá hơn, đâu được mười mấy cái... Đến ngày thứ ba, không cầm ḷng được nữa, chị đến máy và nói với tôi :

_ Chị Lộc à, chị nên t́m việc làm nào khác, như học tóc, học nail... chẳng hạn. Chứ cứ như thế này, làm sao chị có tiền cho được !

 Phần mới qua, chưa quen khí hậu, thời tiết, sức khỏe tôi không được tốt lắm. Lại cứ nghĩ ḿnh lớn tuổi, chắc xin việc làm khác khó khăn lắm. Lại sợ bị đuổi việc. Tôi nói với chị :

_ Xin cho tôi thêm một thời gian. Tôi sẽ cố gắng.

 Vậy mà sau đó, hàng giao tăng dần. Chị gợi ư, tôi nên có máy ở nhà để may thêm, để có hàng giao được nhiều hơn.

 Đồng thời, gia đ́nh chúng tôi, được giới thiệu đến khám răng với Bác Sĩ Nha Khoa Lê Như Thưởng. Chị Bác Sĩ Thưởng cũng là Bác Sĩ Nha Khoa ở Việt Nam. Chị là chị một bạn học với chồng tôi, ở Trường Quốc Gia Hành Chánh ngày xưa. Anh Bác Sĩ Thưởng đă đích thân, chở cái máy may của chị ấy, đến tận nhà, để cho tôi mượn. Thật cám ơn anh chị Bác Sĩ Thưởng nhiều lắm.

 Từ đó về sau, tôi lănh hàng về làm ở nhà luôn. Không lên shop nữa. Việc học Anh Văn cũng chấm dứt từ đó. Thời gian này, lúc nào cũng làm bạn với bốn bức tường. Không biết trời trăng mây nước, là cái ǵ cả ! Hằng ngày, tôi chỉ miệt mài làm việc. Có ngày quên ăn. Cộng lại thời gian, từ 16 đến 18 tiếng /24 cho một ngày.

 Kể từ đó, hàng giao nhiều hơn. Mỗi ngày từ 100 đến 120 cái quần. Được cái, tôi ráp 2 túi rất đẹp. Lại vừa nhanh nữa. Sau này, tôi được biết thêm, loại hàng này, có nhiều người thử rồi, mà không làm được. Có người may được, mà lại không đẹp. Từ đó về sau, có bao nhiêu, chị cũng để dành cho tôi. Vinh, em trai chị Chánh, cứ gặp tôi là kêu : “ Chị Lộc Túi Quần “.

 ***

 Thời tiết ở thung lũng này, thay đổi vô cùng. Đến mùa nắng nóng th́ nóng đổ lửa. C̣n đến mùa lạnh th́ lại lạnh thấu xương. Thương cho ba bố con vô cùng. Sáng nào, tôi cũng thức dậy thật sớm để làm. Lúc tôi ngồi vào máy, ba bố con cũng đă chuẩn bị, người đi làm, người đi học.

 Sáng nay, nh́n qua cửa sổ, nh́n về phía hồ tắm công cộng của Apartment. Sương mù dày dặc. Màn sương đục ngầu, quyện vào những cành cây thông bên hồ, phủ lên cái hàng rào an toàn, màu trắng, chắn quanh hồ nước. Hơi nước bốc lên. Màn sương mỏng bay lăng đăng trên mặt hồ nước. Trông nên thơ lắm. Nhưng cũng thật vất vả lắm, cho người đi bộ !

 Ba bố con, đi ba tuyến xe Bus khác nhau. Anh Chữ đến bến xe Bus, để đến nhà nhờ người chở đi carpool, để đi làm. Phụng Giao ra xe Bus, để đến trường học. Sau giờ học, lại tiếp tục đi làm thêm ở các tiệm ăn của Mỹ. Minh Huy phải đi 2 tuyến xe Bus và đi bộ, mới đến trường. Tất cả ba người phải chuẩn bị thời gian sớm hơn, để kịp giờ cho mỗi người.

 Cứ nghĩ đến cảnh trời rét thấu xương như dao cắt thế này, mà phải c̣n chờ ở bến xe Bus nữa. Thật là thương lắm ! Nhưng được cái, cả bốn người chúng tôi, đồng tâm hợp lực. Nên đă cố gắng chịu đựng, không ai than trách với ai một lời.

 Khoảng 1 tháng rưỡi sau, cả nhà Phi Hồng, Steve và hai cháu lên thăm. Phi Hồng là bạn thân, hồi c̣n học Nhất C Vơ Tánh. Đến khi lên Đà Lạt, hai đứa ở chung pḥng, chung cư xá trong Viện Đại Học.


Bính, Lộc, Phi Hồng và cháu Phi Hồng (October 13, 2013)

 Bạn lên thăm, cho tiền và nhiều quà lắm. Thăm chơi một đỗi, ăn uống tàm tạm. Rồi bạn lại đưa bốn người chúng tôi, xuống nhà bạn. Cho một ít đồ dùng nhà bếp. Có một đồ dùng, tôi vẫn c̣n giữ tốt, cho đến ngày hôm nay. Mới đó, mà đă 22 năm rưỡi rồi. Tuần trước, bạn lên nhà chơi, tôi cũng đă đem ra khoe đó.

 Steve lái xe, chiếc xe nhét được 8 người lớn. Nhờ chúng tôi, người nào cũng roi roi, nên khi xe chạy, lắc tới lắc lui, lắc qua lắc lại, đâu cũng vào đó ! Cũng may mắn, không gặp cảnh sát giao thông.

Cũng không quên nhắc lại, hồi gia đ́nh chúng tôi c̣n ở Việt Nam, lần đầu tiên, bạn gửi về cho 20 đô la. Tiền để trong thư, xếp ngoài bằng tờ giấy carbon. May mắn lắm, tiền đến nơi an toàn.

 ***

 Khoảng 5 tháng sau, tôi ngỏ ư với chị Chánh. Chị đă cho tôi mượn 3000 đô la. Chúng tôi mua được một chiếc xe cũ. Anh Chữ hoặc các cháu, lên trực tiếp giao và nhận hàng cho tôi. Chị đỡ phải chở hàng đến nhà tôi nữa. Tiền trừ dần vào tiền may. Chúng tôi thật cám ơn anh chị B́nhChánh nhiều lắm. V́ ở xứ Mỹ này, có ai tin ḿnh, để cho mượn một số tiền lớn như vậy !

 Bác Doăn làm trong phân hội của nhà thờ. Hằng ngày, bác chở rau cải đến bán ở shop may. Biết gia đ́nh chúng tôi mới qua, Bác đến xin những gia đ́nh có đồ dùng cũ, mà họ dư, không thích nữa. Đích thân, bác chở đến tận nhà cho chúng tôi. Nhiều đồ dùng c̣n tốt lắm... Bạn mới quen ở shop may, cũng cho tôi rất nhiều quần áo cũ, mà họ không thích nữa...

 Tháng 12 Năm 1991

 Hôm mới qua, lúc c̣n ở nhà anh chị Nhiễu, anh chị QuyHiếu và các cháu, đă xuống thăm chúng tôi. Nay mua được xe, cả nhà chúng tôi, tính chuyện đi thăm gia đ́nh anh chị. Anh chị và các cháu, tiếp đón chúng tôi, thật nồng hậu và thân t́nh.


Gia đ́nh anh chị Quy-Hiếu và Lộc-Chữ

 Hôm đưa chúng tôi đi chơi, nơi đầu tiên đến thăm, là Cây Cổ Thụ ở trong công viên. Anh nói, đây là nơi, mà mỗi khi rảnh, anh đều đến đây và ngồi cầu nguyện cho gia đ́nh chúng tôi. Thật ơn trên phù hộ cho người có tâm tốt !

 Khoảng một năm sau đó, khi đă để dành được chút chút. Tôi gọi phone thăm anh chị và nói sẽ trả lại số tiền đă mượn.

“ LộcChữ cứ giữ lại đó. Đừng gửi lên cho anh chị. Đợi đến khi nào Răng Long Đầu Bạc, hẳn hay nhé “

 Trong cuộc đời này, thật khó kiếm được người, như anh chị !

 ***

 Phụng Giao vừa đi học, vừa đi làm ở tiệm bán gà chiên Kentucky. Hồi đó, tôi cũng xin được một việc làm ca đêm ở một hăng bên Van Nuys. Dự tính vừa nhận hàng may, vừa đi làm. Đêm nào, anh Chữ đón hai mẹ con đi làm về khuya, trong xe lúc nào cũng nồng nặc mùi dầu gà chiên.

V́ sức khỏe yếu quá, tôi đă cố gắng nhiều, nhưng vẫn không kham nổi, hai công việc của ḿnh. Chỉ được 2 tuần lễ, tôi xin nghỉ làm ở Van Nuys.

Minh Huy vừa đi học, cũng vừa làm thêm những việc ở nhà trường.

 Tháng 12 Năm 1993

 Chúng tôi bảo lănh Phụng Minh. Cháu rời Trại Tị Nạn. Đoàn tụ với gia đ́nh vào tháng 12 Năm 1993. Cùng với chúng tôi, cả ba cháu, cố gắng học, cố gắng làm. Đi làm để có tiền đóng tiền học. Ở Hoa Kỳ, học phí ở các Trường Đại Học rất đắt. Từ khi anh qua, Phụng Giao xin với chúng tôi : Nghỉ làm, để chuyên tâm vào việc học.

Lạy trời ! Chúng tôi mừng đến chảy nước mắt ! Chúng tôi lo lắng, cháu đi làm, ham tiền, rồi quên đi việc học. Cũng bởi các bạn cùng lớp, đă chuyển qua Đại Học cả rồi.

Giờ đây, năm người chúng tôi nương nhau mà sống.

Cũng không quên nói thêm rằng : Từ ngày qua được đến đây, chỉ một vài lần đi dự Đại Hội Hành Chánh. Từ đó về sau, anh ấy không tham gia, bất cứ một hội đoàn nào cả. Nay nhiều người bạn đă hiểu tại sao, họ đă biết chúng tôi, đă sống ở đất Hoa Kỳ này trên 22 năm, đă t́m chúng tôi nhiều nơi, nhiều lần... mà không gặp.

 ***

 Cuối Tháng 5 Năm 1998, vợ chồng chúng tôi đi thăm anh chị Khưu Văn Phát. Một người bạn, cũng là Ân Nhân của gia đ́nh chúng tôi nữa.


Anh chị Phát-Mai và Lộc-Chữ năm 1998

Tháng 4 Năm 1975, thời gian Tỉnh Quảng Đức lộn xộn. Anh đă điều người lái máy bay trực thăng, giúp gia đ́nh chúng tôi về Nha Trang. Trong chuyến bay này, có bốn mẹ con tôi. Bích Liên, em gái và Phương, bạn của nó. Ngoài ra, c̣n có một số gia đ́nh Hành Chánh, cũng được đi theo. Chỉ có đàn bà và trẻ con. Chồng tôi và các ông khác, ở lại cho đến ngày cuối cùng. Đi sau.

Sau đó, chúng tôi vào Sài G̣n gặp lại và đi chơi với nhau một ngày.

Thời gian chúng tôi c̣n kẹt lại ở Việt Nam, tuy gia đ́nh anh chị đông con, nhưng anh chị cũng dành dụm, gửi tiền về giúp. Thật cám ơn anh chị nhiều lắm.

May mắn, chúng tôi đă gặp lại, được anh lần đó, năm 1998. Anh đă mất cách đây mấy năm, sau cơn bạo bệnh. Giờ chỉ c̣n chị, Bạch Mai. Chúng tôi vẫn thường liên lạc, điện thoại thăm hỏi hoặc Email cho nhau...

 Phụng Minh qua đây, vừa học, vừa làm. Lại phải lo bảo lănh Hồng Dung, từ Trại Tị Nạn nữa. Nhưng mới qua, “ Ḿnh Trần Thân Trụi “. Mà chúng tôi đă cố gắng nhiều lắm, cũng chỉ đủ trả tiền thuê Apartment, đi chợ và các mục linh tinh khác. Tôi lại nghĩ đến và ngỏ lời mượn chị Chánh. Tôi nghĩ chị rất tin tưởng ở chúng tôi. Chị cho cháu Minh mượn 10 lượng vàng.

 Thế là cháu có tiền, để mở trương mục trong Ngân Hàng. Bảo lănh Hồng Dung qua, từ Trại Tị Nạn. Nhà bây giờ có thêm người. Vui lắm.

Tôi cũng nghe theo các bạn, đi học tóc. Cũng không xong, v́ không chịu được Mùi Hóa Chất. Thế là trở lại. May tiếp. Đă làm nghề may, đă 7 năm trời.  

 Anh Chữ và các cháu, thấy tôi làm việc vất vả quá. Cả nhà bàn bạc với nhau. t́m cách xin việc làm khác cho tôi. Cũng nhờ vài người bạn chỉ giúp, cho địa chỉ, số Phone... Chúng tôi t́m lên hăng. Tôi được nhận vào làm ngay.

 Cũng nhờ chăm chỉ, siêng năng, cần mẫn và cộng với một chút kiến thức. Một thời gian sau, họ đưa tôi lên làm Leader. Line của tôi được khoảng 18 đến 20 người. Gồm Mỹ, Mễ, Phi, Việt Nam...

 Thật là một chuyện, tôi không bao giờ nghĩ đến, mà ngờ cho được. Có nằm mơ cũng không thấy nữa !

 Lần lượt, các cháu tốt nghiệp Đại Học. Kiếm được việc làm tương đối .

 Cả ba cháu đều đă có gia đ́nh. Cả thảy 7 cháu nội.

 Đời sống gia đ́nh, bây giờ tương đối hơn. Giúp đỡ được gia đ́nh bên Việt Nam nhiều hơn. Nhất là hai đứa em gái...

 

 

Xem tiếp Tập 15

 

 

 

Nguyễn Thị Lộc

 Ngày 01 tháng 11 năm 2013

 

 

 

 

 

 

 

Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc                |                www.ninh-hoa.com